Xen kẽ giữa những tán cổ thụ cao vút là từng mảng lá thấp rậm rạp, chồng chất lên nhau như những bức tường xanh đen kéo dài vô tận. Ánh mặt trời từ trên cao xuyên xuống chỉ còn lại vài tia sáng yếu ớt, bị vô số cành lá cắt thành từng dải mỏng mờ nhạt.
Không khí trong sâm lâm sơn mạch ẩm nặng, mang theo mùi ngai ngái của lá mục, bùn đất, rêu phong và xác côn trùng thối rữa.
Thỉnh thoảng, từ sâu trong dãy núi lại vọng ra tiếng yêu thú gầm rú trầm thấp, chấn động qua từng tầng cây cối, khiến bầu không khí càng thêm âm u, tĩnh mịch và đầy sát khí.
Mấy ngày gần đây, Long Phàm ban đêm ngủ trên cây, ban ngày lại tiếp tục men theo triền núi, tiến sâu hơn vào trong sơn mạch.
Hắn không đi lung tung.
Từng bước chân, từng phương hướng hắn chọn đều dựa vào sự chỉ dẫn của hố đen trong đan điền.
Thứ nằm trong đan điền hắn giống như có ý thức riêng. Từ khi hắn bước ra khỏi nơi tái sinh, nó đã luôn phát ra một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, giống như một con mãnh thú đói khát đang không ngừng gào thét ở sâu trong cơ thể hắn.
Nó muốn hắn đi về phía trước.
Muốn hắn thu hẹp khoảng cách với một thứ gì đó mà nó vô cùng thèm khát.
Một thứ có thể giúp Long Phàm trở nên mạnh hơn.
Càng đi sâu vào sơn mạch, yêu thú xuất hiện càng dày đặc. Dấu chân thú khổng lồ hằn trên bùn, xương cốt của những con thú nhỏ bị cắn nát vương vãi dưới gốc cây, còn khí tức hung lệ trong không khí thì càng lúc càng nồng đậm.
Với thực lực hiện tại của Long Phàm, nếu vô tình đụng phải một con yêu thú cấp cao, gần như chỉ có một con đường chết.
Nhưng cảm giác thèm khát từ hố đen trong đan điền chẳng những không giảm bớt, trái lại còn càng lúc càng mạnh.
Nó giống như đang dẫn đường.
Mà Long Phàm, dù biết rõ hiểm nguy, vẫn không thể cưỡng lại sự thôi thúc đó.
Đi được thêm một đoạn, hắn đột nhiên dừng lại.
Không khí phía trước đang dao động dữ dội.
Từng đợt Chân tức va chạm lan truyền trong không gian, khiến mặt đất dưới chân cũng khẽ rung lên. Trên các thân cây già, lớp rêu xanh không ngừng run rẩy, còn lá cây thì bị luồng khí tức cuồng bạo thổi bay tứ tán.
Có tồn tại đáng sợ đang chiến đấu!
Long Phàm lập tức thu liễm khí tức, trèo lên một cây cổ thụ lớn, nương theo cành lá che chắn mà lặng lẽ tiến về phía trước.
Khi tầm mắt hắn xuyên qua được khoảng trống giữa những tán cây rậm rạp, đồng tử hắn lập tức co rút lại.
Phía trước là một khoảng đất trống cực lớn, rộng chừng vài trăm trượng.
Vô số cây cổ thụ trong phạm vi ấy đã bị bẻ gãy, bật rễ, mặt đất nứt toác như vừa bị thiên thạch đập xuống. Đá vụn, băng sương, than cháy và dấu vuốt khổng lồ chằng chịt khắp nơi.
Ở giữa chiến trường ấy—
hai con yêu thú khổng lồ đang giằng co với nhau.
Một bên là Tử Viêm Huyền Ưng.
Một bên là Hàn Băng Ma Viên.
Cả hai đều là Ngũ giai yêu thú, tương đương với tu sĩ Dựng Tức cảnh.
Ở cấp bậc đó, Long Phàm trước mặt chúng chẳng khác gì một hạt bụi.
Ánh mắt hắn trước tiên rơi lên thân ảnh của Tử Viêm Huyền Ưng.
Đó là một con cự ưng khổng lồ, khi đứng trên mặt đất đã cao hơn ba trượng, hai cánh khép lại như hai tấm màn thép tím sẫm phủ xuống hai bên thân thể. Mỗi chiếc lông vũ trên người nó đều sắc như lưỡi dao, phần rìa lông ánh lên sắc tím đậm, giống như được nung trong tử hỏa suốt ngàn năm.
Đôi mắt nó màu tím thẫm, sâu và lạnh, đồng tử sắc bén như mũi kim. Khi ánh mắt ấy đảo qua, không khí xung quanh dường như cũng bị thiêu nóng thêm vài phần.
Trên đỉnh đầu nó mọc một chùm lông vũ màu tím bạc, dựng ngược như vương miện. Giữa trán có một đạo hỏa văn hình giọt nước, bên trong mơ hồ có ngọn lửa tím đang chậm rãi xoay chuyển.
Đó chính là Tử Viêm Ấn.
Cũng là căn nguyên sức mạnh của Tử Viêm Huyền Ưng.
Mỗi lần nó hô hấp, từng luồng tử hỏa mỏng như sương lại phun ra từ mỏ, khiến không khí quanh thân vặn vẹo. Móng vuốt của nó đen nhánh, cong dài như câu liêm, phía trên còn bọc một tầng tử diễm âm ỉ. Chỉ cần khẽ cào qua mặt đất, đá núi lập tức nóng đỏ, để lại từng vệt cháy xém sâu hoắm.
Khí tức của nó nóng bỏng, sắc bén, cao ngạo, giống như một bá chủ bầu trời bị ép phải hạ xuống nhân gian.
Bên kia, Hàn Băng Ma Viên cũng khiến người ta không dám xem thường.
Thân thể nó cao hơn 3 trượng, đứng sừng sững giữa chiến trường như một ngọn núi băng di động. Toàn thân phủ lông trắng xám, cứng như từng sợi băng châm. Trên vai, khuỷu tay, đầu gối và dọc sống lưng nó mọc ra những mảnh băng giáp tự nhiên, sắc bén và lạnh lẽo.
Hai cánh tay của nó dài một cách dị thường, cơ bắp cuồn cuộn như từng khối đá, chỉ nhìn thôi cũng biết ẩn chứa sức mạnh có thể nhổ núi xé đất. Mỗi khi bàn tay nó nắm lại, từng mảng hàn khí trắng xóa lập tức bốc lên, khiến mặt đất dưới chân đóng thành băng.
Bộ mặt nó dữ tợn như ác quỷ.
Hai răng nanh chìa ra khỏi khóe miệng.
Từ trong lỗ mũi, từng luồng hơi thở trắng xóa phun ra, vừa chạm vào không khí đã khiến tầng sương lạnh nhanh chóng lan rộng.
Ánh mắt nó đỏ như máu, là thứ đỏ của cuồng bạo, hung tính và điên loạn.
Chỉ cần ánh mắt ấy quét qua, người yếu vía e rằng đã sớm run rẩy mà quỳ xuống.
Khí tức quanh thân nó lạnh đến tận xương tủy.
Một bên là tử hỏa sắc bén nóng bỏng.
Một bên là hàn băng cực độ.
Hai loại lực lượng trái ngược nhau va chạm, khiến cả chiến trường như bị chia thành hai nửa.
Giữa khu đất trống ấy, trên một bệ đá nhô cao lên khỏi mặt đất, một gốc linh thảo đang lặng lẽ lay động trong gió.
Nó cao chừng nửa thước.
Lá cây xanh ngọc, viền lá phủ một tầng ánh sáng mơ hồ như sương mỏng.
Trên đỉnh cây mọc một đóa hoa trắng bạc, cánh hoa mỏng như ngọc, ở giữa nhụy lại mơ hồ hiện lên hình người nhỏ xíu đang ôm gối ngồi. Mỗi khi gió thổi qua, linh thảo lại tỏa ra một luồng hương thơm thanh lạnh, khiến nguyên khí xung quanh dường như đều đậm đặc hơn vài phần.
Ánh mắt Long Phàm vừa nhìn tới liền nhận ra ngay.
Hóa Hình Thảo.
Trong ký ức của Lộc Phàm, hắn đã từng đọc qua ghi chép về loại linh dược này.
Đây là linh thảo cực hiếm, chỉ sinh trưởng ở nơi thiên địa nguyên khí nồng đậm, thường phải hấp thu tinh hoa nhật nguyệt suốt hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm mới có thể thành hình.
Đối với yêu thú, Hóa Hình Thảo là chí bảo.
Chỉ cần nuốt được nó, yêu thú cao giai không những có thể tinh luyện huyết mạch, tăng trưởng linh trí, mà còn có cơ hội lớn bước qua ngưỡng cửa quan trọng nhất—
hóa hình thành người.
Mà một khi hóa hình thành công, yêu thú sẽ thật sự bước sang tầng thứ hoàn toàn khác.
Không còn chỉ là thú.
Mà là sinh linh có thể tranh phong với nhân tộc bằng trí tuệ, tâm cơ và đạo pháp.
Long Phàm lập tức hiểu ra.
Hai con Ngũ giai yêu thú này liều mạng tử chiến, chính là vì gốc Hóa Hình Thảo kia.
Một tiếng gầm như sấm nổ đột nhiên vang lên.
Hàn Băng Ma Viên ra tay trước.
Nó ngửa đầu rống lớn, hai cánh tay như hai cột băng khổng lồ hung hăng nện xuống mặt đất.
“Ầm!”
Mặt đất rung lên dữ dội.
Ngay sau đó, hàn khí từ dưới đất bùng phát như sóng triều.
Hàng trăm băng thương dày đặc dựng thẳng lên từ mặt đất, mỗi cây dài tới vài trượng, đầu thương sắc nhọn phản chiếu ánh sáng trắng lóa. Chỉ trong chớp mắt, cả chiến trường trước mặt nó đã biến thành một rừng thương băng.
“Vút! Vút! Vút!”
Trong tiếng xé gió chói tai, toàn bộ băng thương đồng loạt bắn về phía Tử Viêm Huyền Ưng.
Tử Viêm Huyền Ưng đứng bất động.
Chỉ đến khi rừng thương băng sắp chạm vào thân mình, nó mới đột nhiên mở hai cánh.
“Vù!”
Một luồng gió nóng cuồng bạo quét ngang chiến trường.
Tử hỏa từ từng chiếc lông vũ trên cánh nó bỗng bùng lên, hóa thành một vòng hỏa mang hình bán nguyệt bao lấy toàn bộ thân thể.
Những cây băng thương vừa chạm vào tử hỏa liền phát ra tiếng xèo xèo, sau đó bốc hơi thành từng luồng sương trắng dày đặc.
Nhưng ngay lúc tử hỏa vừa hóa giải rừng thương băng—
Hàn Băng Ma Viên đã lao tới.
Thân thể khổng lồ của nó nhảy vọt lên không trung, mang theo sức nặng tựa núi đè thẳng xuống.
Một quyền khổng lồ giáng xuống!
“Bùm!”
Quyền của nó nện thẳng vào cánh trái của Tử Viêm Huyền Ưng.
Tiếng va chạm vang lên như sét đánh giữa trời quang.
Ngọn núi đá phía sau cự ưng trực tiếp nổ tung, vô số đá vụn bắn tung tóe như mưa.
Tử Viêm Huyền Ưng bị ép trượt dài trên mặt đất, một bên cánh phát ra tiếng xương gãy trầm thấp. Nhưng ngay lập tức, nó nghiêng đầu, chiếc mỏ sắc bén như trường đao chém mạnh xuống vai trái của Hàn Băng Ma Viên.
“Phập!”
Mỏ ưng xé qua lớp băng giáp và da thịt.
Máu xanh pha lẫn sương lạnh phun ra.
Hàn Băng Ma Viên gầm lên đau đớn, hai mắt càng đỏ ngầu.
Nó lập tức vươn hai tay ôm chặt lấy thân cự ưng, dùng sức ghì mạnh rồi vật cả thân Tử Viêm Huyền Ưng xuống đất.
“Ầm!”
Mặt đất nứt toác.
Cả khu đất trống lún xuống một mảng lớn.
Hai con Ngũ giai yêu thú lao vào cận chiến như hai ngọn núi va vào nhau.
Một bên là mỏ nhọn, móng vuốt, cánh lửa sắc như đao.
Một bên là nắm đấm băng cứng như sắt, cánh tay đủ sức nghiền nát cự thạch.
Tử Viêm Huyền Ưng vung cánh, từng đạo tử hỏa xé gió quét ngang, chém nát từng tảng băng lớn.
Hàn Băng Ma Viên thì điên cuồng tung quyền, mỗi quyền nện xuống đều kéo theo hàn khí ngập trời, khiến đá núi xung quanh trực tiếp đông cứng rồi vỡ nát.
Mặt đất dưới chân chúng bị phá hủy từng tấc một.
Băng và hỏa va chạm liên tục.
Tiếng nổ nối tiếp tiếng nổ.
Không gian rung chuyển không ngừng.
Biết rõ mình thấp hơn đối phương một tiểu cảnh giới, Hàn Băng Ma Viên rất nhanh đã thay đổi cách đánh.
Nó lùi lại nửa bước, ngửa đầu gầm vang, đem toàn bộ hàn khí trong cơ thể bộc phát ra ngoài.
Một vùng băng vực khổng lồ nhanh chóng lan rộng.
Trong phạm vi trăm trượng, mặt đất lập tức phủ đầy băng sương. Cây cối đứng gần đó chỉ trong vài hơi thở đã bị đông cứng thành tượng băng. Ngay cả không khí cũng xuất hiện những mảnh sương tinh li ti, ánh lên sắc trắng lạnh lẽo.
Nhiệt độ hạ xuống đến cực hạn.
Ngay cả tử hỏa quanh thân Tử Viêm Huyền Ưng cũng bị áp chế đến chập chờn.
Hàn Băng Ma Viên rống lớn, hai bàn tay đập vào nhau, hàn khí dày đặc ngưng tụ trước ngực nó thành một khối băng cầu khổng lồ, sau đó lại hóa thành vô số cột băng, từ bốn phương tám hướng lao tới phong kín đường lui của Tử Viêm Huyền Ưng.
Nhưng Tử Viêm Huyền Ưng dù sao cũng là Ngũ giai trung kỳ, mạnh hơn Hàn Băng Ma Viên một tiểu cảnh giới.
Nó đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt tím ánh lên vẻ hung lệ.
“Grecccc,.."
Một tiếng ưng minh sắc nhọn xé toạc tầng mây thấp.
Theo tiếng kêu ấy, Tử Viêm Ấn trên trán nó bùng nổ ra ánh sáng tím chói lọi. Tử hỏa từ đạo hỏa văn ấy cuồn cuộn tràn ra ngoài, hóa thành biển lửa tím lan khắp chiến trường.
Băng và hỏa điên cuồng va đập vào nhau.
Hơi nước trắng xóa bốc lên mù mịt.
Đá núi xung quanh nứt toác vì lúc nóng lúc lạnh đột ngột.
Cả khoảng đất trống như biến thành địa ngục băng hỏa.
Tử Viêm Huyền Ưng thừa dịp hỏa vực áp chế băng vực, đột nhiên vỗ mạnh đôi cánh lửa, thân hình khổng lồ lao vút lên trời cao.
Tử hỏa quanh thân nó nhanh chóng hội tụ.
Trong chớp mắt, trên không trung đã xuất hiện một con hỏa ưng khổng lồ do tử hỏa ngưng tụ thành, sải cánh rộng gần mười trượng, mỏ nhọn như đao, móng vuốt như câu liêm, toàn thân mang theo khí tức nóng bỏng đủ thiêu cháy vạn vật.
Hàn Băng Ma Viên ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt thoáng qua một tia quyết tuyệt.
Nó dồn toàn bộ hàn khí còn lại vào hai tay, rồi chắp hai nắm đấm lại thành một quyền khổng lồ phủ băng giáp dày đặc.
Nó tung quyền nghênh đón.
“Ầm!”
Hỏa ưng và băng quyền va vào nhau.
Một tiếng nổ khủng bố vang lên, chấn động tới mức Long Phàm đang nấp xa vẫn cảm thấy màng nhĩ đau nhói.
Chỉ trong vài hơi thở, lớp băng trên quyền của Hàn Băng Ma Viên bắt đầu nứt ra.
Rồi nứt nhanh hơn.
Sau đó—
“Rắc!”
Băng quyền vỡ nát.
Hỏa ưng xuyên thủng phòng ngự, hung hăng đập thẳng vào ngực Hàn Băng Ma Viên.
Thân thể khổng lồ của nó bị đánh bay hàng trăm trượng, đập nát liên tiếp mấy khối cự thạch mới dừng lại. Toàn thân nó bị tử hỏa thiêu đến thảm hại, lớp lông trắng giờ đã nhuốm đầy máu, từng làn hàn khí yếu ớt không ngừng thoát ra từ khóe miệng.
Hàn Băng Ma Viên nằm trên mặt đất.
Hơi thở nặng nề.
Khí tức suy kiệt.
Rõ ràng đã đến hồi hấp hối.
Tử Viêm Huyền Ưng từ trên không hạ xuống.
Nó cũng không còn ở trạng thái toàn thịnh.
Cánh trái của nó rủ xuống, trên thân đầy những vết băng do băng vực gây ra, một vài vị trí thậm chí đã bị đông cứng thành mảng. Nhưng dù vậy, khí tức của nó vẫn mạnh hơn đối thủ rất nhiều.
Nó chậm rãi bước tới.
Mỗi bước móng vuốt hạ xuống, mặt đất liền cháy xém.
Tử hỏa quanh thân nó lượn lờ như những con rắn lửa tím, càng làm nổi bật vẻ bá đạo và uy nghiêm của một bá chủ sơn lâm.
Ánh mắt nó lạnh lùng nhìn Hàn Băng Ma Viên đang thoi thóp dưới đất.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Khoảng cách càng lúc càng gần.
Cuối cùng, khi chỉ còn cách vài trượng, Tử Viêm Huyền Ưng dừng lại.
Nó từ từ nâng móng vuốt phải lên.
Móng vuốt ấy to như lưỡi liềm khổng lồ, đầu móng đen nhánh, sắc bén vô cùng, phía trên còn bọc một tầng tử hỏa dày đặc.
Chỉ cần một kích này hạ xuống—
đầu của Hàn Băng Ma Viên chắc chắn sẽ bị nghiền nát.
Tất cả dường như đã kết thúc.
Nhưng đúng lúc ấy—
ánh mắt vốn đã mờ đục của Hàn Băng Ma Viên đột nhiên sáng lên.
Không phải ánh mắt của kẻ sắp chết.
Mà là ánh mắt của một con thú đã bị dồn đến tuyệt lộ, chuẩn bị kéo đối thủ cùng xuống địa ngục.
Một tia hung lệ.
Một tia điên cuồng.
Một tia oán độc.
Long Phàm ở phía xa vừa nhìn thấy đôi mắt ấy, trong lòng lập tức giật mình.
“Không ổn!”
Cũng ngay trong khoảnh khắc ấy, hàn khí trong cơ thể Hàn Băng Ma Viên bỗng nhiên điên cuồng bùng nổ.
Từng vết nứt băng nhanh chóng lan khắp toàn thân nó.
Từ các khe nứt ấy, ánh sáng lam trắng chói lòa tràn ra ngoài.
Nội Đan trong cơ thể nó—
đang thiêu đốt!
“Grào!”
Một tiếng gầm cuối cùng xé toạc không gian.
Đó không còn là tiếng gầm chiến đấu.
Mà là tiếng gầm đồng quy vu tận.
Tử Viêm Huyền Ưng biến sắc.
Nó lập tức hiểu ra đối thủ muốn làm gì.
Đôi cánh lửa sau lưng nó điên cuồng mở rộng, thân hình muốn lập tức vọt lui ra sau.
Nhưng đã quá muộn.
“Ầm!”
Cơ thể khổng lồ của Hàn Băng Ma Viên trực tiếp nổ tung.
Không chỉ xác thịt.
Mà là toàn bộ lực lượng, huyết nhục, hàn khí và cả nội đan đều nổ tung trong cùng một khoảnh khắc.
Một cơn bão băng khủng bố lấy nó làm trung tâm điên cuồng quét ra bốn phương tám hướng.
Hàng ngàn, hàng vạn mảnh băng tinh sắc bén như lưỡi dao bị thổi bắn ra ngoài với tốc độ kinh người. Không khí xung quanh trực tiếp bị đông cứng, mặt đất trong phạm vi hàng trăm trượng phủ lên một tầng băng trắng dày cộm.
Tử Viêm Huyền Ưng kêu lên giận dữ, toàn lực bùng phát tử hỏa bảo vệ thân thể.
Nhưng khoảng cách quá gần.
Quá gần.
“Phập! Phập! Phập!”
Những mảnh băng tinh điên cuồng xuyên thủng màn tử hỏa.
Một mảnh băng cắm sâu vào cánh trái.
Một mảnh khác xuyên qua bụng.
Cuối cùng, một mảnh băng lớn bằng cánh tay người, sắc như trường thương, mang theo toàn bộ oán khí và hàn lực còn lại của Hàn Băng Ma Viên, ghim thẳng vào trước ngực Tử Viêm Huyền Ưng.
Máu tím nóng bỏng phun ra.
Thân thể khổng lồ của cự ưng bị lực nổ đánh bay ra xa hơn trăm trượng, đâm sầm vào vách núi phía sau.
“Ầm!”
Đá núi sụp đổ.
Vô số đất đá rơi xuống.
Tử hỏa quanh thân Tử Viêm Huyền Ưng chập chờn bất ổn.
Nó cố gắng đứng dậy, nhưng bước chân đã không còn vững như trước. Hàn khí từ mảnh băng lớn trước ngực cùng vô số mảnh băng khác trong cơ thể đang điên cuồng xâm nhập kinh mạch, từng chút từng chút đóng băng nội phủ của nó.
Nó thắng trận chiến.
Nhưng cái giá phải trả—
cực kỳ nặng nề.
Long Phàm nấp trên cành cây cách chiến trường hơn trăm trượng, toàn thân dán sát vào thân gỗ, mồ hôi lạnh từ lúc nào đã thấm ướt lưng áo.
Trận chiến vừa rồi khiến Chân tức trong không gian hỗn loạn đến cực điểm.
Hai Ngũ giai yêu thú liều mạng chém giết, chỉ cần một đợt dư ba nhỏ cũng đủ nghiền nát hắn thành bụi máu.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời chiến trường.
Hố đen trong đan điền hắn đang điên cuồng rung động.
Một cảm giác tham lam tới cực hạn truyền ra từ sâu trong cơ thể hắn.
Nó như đang gào thét.
Nuốt nó…
Nuốt lấy nguồn lực kia…
Long Phàm siết chặt nắm tay.
Hắn biết hố đen đang muốn thứ gì.
Nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng.
Còn nội đan của Hàn Băng Ma Viên đã nổ tung theo lúc nó tự bạo, không còn khả năng thu được nữa.
Ở phía xa, Tử Viêm Huyền Ưng vẫn đang loạng choạng đứng dậy. Dù đã trọng thương, nó vẫn là một Ngũ giai yêu thú. Chỉ cần còn một chút dư lực, nó vẫn đủ sức giết chết Long Phàm hàng chục lần.
Nhưng Long Phàm cũng nhìn ra rõ ràng—
khí tức của nó đang suy yếu.
Tử hỏa quanh thân đã không còn ổn định.
Mảnh băng lớn trước ngực vẫn đang cắm sâu.
Hàn khí từ đó ăn mòn cơ thể nó từng chút một.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sắc bén.
Một suy nghĩ điên cuồng xuất hiện trong đầu hắn.
Nếu lúc này không liều—
sau này có lẽ sẽ không bao giờ còn cơ hội như thế nữa.
Long Phàm từ từ nhảy xuống khỏi cành cây.
Mỗi bước đi của hắn đều cực nhẹ.
Nhưng khi hắn tiến vào trong phạm vi trăm trượng của chiến trường, Tử Viêm Huyền Ưng vẫn lập tức phát hiện ra hắn.
Đầu ưng khổng lồ chậm rãi quay sang.
Đôi mắt tím hung lệ nhìn thẳng vào Long Phàm.
Trong ánh mắt ấy, không có chút nào xem trọng.
Chỉ là sự khinh miệt tuyệt đối của một bá chủ nhìn xuống sâu kiến.
Một con kiến hôi.
Đúng.
Trong mắt nó, Long Phàm chỉ là một con kiến hôi.
Nhưng con kiến này…
lại dám bước về phía nó.
"Grec"
Tử Viêm Huyền Ưng kêu lên trầm thấp, rồi đột nhiên vung móng vuốt khổng lồ chụp xuống.
Móng vuốt xé gió, mang theo mùi máu và nhiệt nóng kinh người.
Nếu trúng, Long Phàm chắc chắn sẽ bị ép thành thịt vụn.
Nhưng ngay trong sát na ấy—
một đoạn phù văn màu đen trên Thái Hư Dị Cốt nơi ngực Long Phàm đột nhiên sáng lên.
Không gian quanh thân hắn khẽ rung động.
Thân ảnh hắn bỗng nhiên biến mất.
Thuấn di.
Một khắc sau, hắn đã xuất hiện ở vị trí cách đó vài trượng, sát bên hông trái của Tử Viêm Huyền Ưng.
Đây chính là năng lực đầu tiên mà hắn phát hiện được từ Thái Hư Dị Cốt trong mấy ngày gần đây.
Trong phạm vi mười trượng xung quanh, hắn có thể dịch chuyển tức thời đến một vị trí bất kỳ.
Nhưng mỗi lần thi triển, một đoạn phù văn trên Thái Hư Dị Cốt nơi ngực sẽ sáng lên, đồng thời rút đi một lượng thể lực đáng kể.
Tử Viêm Huyền Ưng thấy một kích hụt, lập tức quay đầu mổ ngược về phía hắn.
Phù văn trên ngực Long Phàm sáng lên lần nữa.
Thuấn di!
Thân ảnh hắn lại biến mất.
Xuất hiện phía sau.
Tử Viêm Huyền Ưng giận dữ vung cánh quét ngang.
Thuấn di!
Long Phàm lại xuất hiện bên phải.
Móng vuốt quét xuống.
Thuấn di!
Lần này hắn xuất hiện phía trước.
Cứ như vậy, thân ảnh của hắn liên tiếp chớp hiện quanh thân Tử Viêm Huyền Ưng.
Mỗi lần xuất hiện đều cực ngắn.
Mỗi lần biến mất đều vừa vặn tránh khỏi công kích chí mạng.
Tử Viêm Huyền Ưng điên cuồng kêu thét, nhưng cơ thể trọng thương khiến động tác của nó chậm đi rất nhiều. Mỗi lần cố vung cánh hay lao lên, mảnh băng lớn trước ngực lại làm nó đau đớn, còn hàn khí trong cơ thể thì càng lúc càng ăn sâu hơn.
Nhưng Long Phàm cũng không khá hơn.
Chỉ vài lần thuấn di, sắc mặt hắn đã trắng bệch. Hai chân trở nên nặng như đeo chì, mồ hôi ướt đẫm thái dương. Hắn biết rõ, với thể lực hiện tại, hắn không thể kéo dài thêm.
Chỉ còn một cơ hội.
Một cơ hội cuối cùng.
Phù văn trên ngực hắn lại sáng lên.
Nhưng lần này, ánh sáng sáng hơn hẳn.
Long Phàm dồn toàn bộ sức lực còn lại, hung hăng nghiến răng.
Thuấn di!
Thân ảnh hắn biến mất khỏi vị trí cũ, rồi trong nháy mắt xuất hiện ngay trước ngực Tử Viêm Huyền Ưng.
Chính là vị trí vết thương lớn nhất.
Chính là nơi mảnh băng do Hàn Băng Ma Viên tự bạo cắm vào.
Tử Viêm Huyền Ưng vừa nhìn thấy hắn đã lập tức kêu lên sắc nhọn, mở mỏ muốn mổ xuống.
Nhưng đã muộn.
Long Phàm hét lớn, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân Tam Chuyển sơ kỳ vào cánh tay phải.
Một quyền hung hăng nện xuống.
“Bùm!”
Nắm đấm của hắn đánh thẳng vào mảnh băng đang ghim trước ngực cự ưng.
Lực lượng bộc phát.
Mảnh băng lập tức đâm sâu thêm một đoạn.
Vết thương vốn đã nứt toác nay trực tiếp bị phá mở.
Máu tím cùng tử hỏa bắn ra.
Tử Viêm Huyền Ưng phát ra một tiếng kêu thê lương đến cực điểm.
Long Phàm không hề chần chừ.
Hắn thọc thẳng tay vào vết thương trước ngực con thú.
Nhiệt độ bên trong nóng bỏng như lò nung.
Xương và cơ thịt co rút, muốn nghiền nát cánh tay hắn theo bản năng hấp hối.
Nhưng hắn mặc kệ.
Nắm tay hắn chạm tới một vật cứng rắn, nóng rực và đang rung động dữ dội.
là Nội đan của Tử viêm Huyền Ưng.
Long Phàm gầm lên, dùng hết sức kéo mạnh ra ngoài.
“Phụt!”
Một viên nội đan màu tím lớn cỡ nắm tay, bên trong có một ngọn tử hỏa đang cháy lặng lẽ, bị hắn mạnh mẽ lôi khỏi cơ thể Tử Viêm Huyền Ưng.
Tử Viêm Huyền Ưng run bắn lên.
Đôi mắt tím mở lớn.
Khí tức trong nháy mắt sụp đổ.
Nó kêu lên lần cuối, rồi thân thể khổng lồ đổ rầm xuống đất, chấn đến mặt đất rung lên.
Bá chủ sơn lâm, Tử Viêm Huyền Ưng—
chết.
Long Phàm thở dốc dữ dội.
Cánh tay thọc vào ngực cự ưng của hắn đã bị máu tím và tử hỏa làm cháy sém, đau nhức đến tận xương.
Nhưng hắn không dám dừng.
Ngay khi nội đan vừa lấy ra, cảm giác thèm khát từ hố đen trong đan điền đã gần như phát cuồng.
Long Phàm nhìn viên nội đan trong tay.
Bên trong nó, thú hỏa màu tím đang nhảy múa, tỏa ra nhiệt lượng khủng bố.
Long Phàm ngẩng đầu, nuốt chửng viên nội đan vào bụng.
“Ầm!”
Ngay khi nội đan rơi xuống bụng, cả người Long Phàm như bị ném thẳng vào một lò luyện đan khổng lồ.
Nhiệt lượng kinh hoàng lập tức bùng nổ.
Thú hỏa màu tím thoát khỏi nội đan, hóa thành một ngọn lửa cuồng bạo lao thẳng vào kinh mạch hắn.
Máu trong cơ thể hắn gần như sôi lên.
Da thịt toàn thân đỏ bừng.
Hơi nóng từ lỗ chân lông không ngừng bốc ra, làm không khí quanh hắn méo mó.
Kinh mạch trong cơ thể như bị nung đỏ.
Nếu là thân thể cũ của Lộc Phàm, e rằng chỉ một hơi thở đã bị thú hỏa thiêu thành tro.
Nhưng may mắn là sau lần phạt kinh tẩy tủy đầu tiên, thân thể hắn đã được cải tạo hoàn toàn. Kinh mạch, xương cốt, tạng phủ đều mạnh hơn xa tu sĩ bình thường.
Dù vậy, cơn đau vẫn khủng khiếp đến cực điểm.
Long Phàm gần như cắn nát cả răng.
Hắn ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, không còn tâm trí quan tâm tới chiến trường nữa, lập tức vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết đến cực hạn.
Hố đen trong đan điền xoay tròn điên cuồng.
Một lực hút bá đạo bùng phát, bắt đầu cưỡng ép kéo thú hỏa tiến vào chu thiên vận chuyển.
Long Phàm run người một cái.
Sau đó hung hăng thôi động—
vòng đại chu thiên đầu tiên.
Tử hỏa theo đường kinh mạch lao đi như dòng dung nham.
Mỗi nơi nó đi qua đều nóng bỏng đến mức tưởng chừng tan chảy.
Long Phàm đau đến mức toàn thân co giật.
Nhưng hắn vẫn cưỡng ép giữ lấy một tia thanh tỉnh, tiếp tục vận hành công pháp.
Vòng thứ nhất.
Vòng thứ hai.
Vòng thứ ba.
Thú hỏa vẫn điên cuồng vùng vẫy, muốn phá nát cơ thể hắn mà xông ra ngoài.
Nhưng hố đen trong đan điền lại giống như vực sâu vô tận, điên cuồng nghiền ép nó.
Vòng thứ tư.
Vòng thứ năm.
Vòng thứ sáu.
Tử hỏa bắt đầu yếu đi.
Sự cuồng bạo của nó cũng dần bị mài mòn.
Vòng thứ bảy.
Vòng thứ tám.
Đến lúc này, Long Phàm đã đau đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi, làn da nóng đỏ như than lửa. Nhưng hắn cũng cảm nhận được một điều rõ rệt—
thú hỏa đã bắt đầu khuất phục.
Hắn gầm khẽ một tiếng, thôi động vòng đại chu thiên thứ chín.
“Ầm!”
Ngay khi vòng chu thiên thứ chín hoàn thành, tử hỏa trong cơ thể hắn đột nhiên lặng đi.
Nó không còn cuồng bạo như trước nữa.
Dưới sự nghiền ép của Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết, ngọn tử hỏa ấy rốt cuộc hoàn toàn bị luyện hóa.
Trong đan điền, hố đen vẫn chậm rãi xoay tròn.
Còn thú hỏa màu tím lúc này đã ngoan ngoãn xoay quanh hố đen trung tâm.
Ban đầu, nó chỉ là một luồng lửa nhỏ.
Nhưng khi tốc độ xoay càng lúc càng nhanh, ngọn lửa ấy dần dần bị nén lại, thu nhỏ, vo tròn, càng lúc càng cô đọng.
Cuối cùng—
một hạt nhân màu tím đỏ chậm rãi hình thành, tạo thành một loại căn hạch hoàn toàn mới, được ngưng tụ từ tử hỏa của Tử Viêm Huyền Ưng, lại được hố đen trong đan điền nghiền ép, phân giải, tái luyện mà thành.
Trên bề mặt căn hạch ấy, từng đạo hỏa văn không ngừng hiện ra rồi biến mất, giống như lửa sống đang nhảy múa.
Ngay khoảnh khắc căn hạch thành hình, một luồng Chân tức hỏa hệ khổng lồ lập tức tràn ra khắp đan điền, rồi theo kinh mạch chảy đi toàn thân.
Long Phàm chấn động.
Hắn lập tức hiểu ra.
Hạt nhân màu tím đỏ này…
chính là căn cơ đầu tiên để hắn bước lại vào con đường Nguyên tu.
Không phải sinh ra đã có.
Mà là do hắn dùng Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết luyện hóa thú hỏa, cưỡng ép ngưng tụ thành.
Đây chính là—
Hậu Thiên Hỏa Nguyên Căn.
Từ giây phút này, Long Phàm không còn là phàm nhân không có Nguyên Căn nữa.
Con đường Nguyên tu của hắn đã thật sự mở ra trở lại.
Mà tu vi Nguyên tu hiện tại của hắn…
đã trực tiếp bước vào Tụ Hoàn sơ kỳ.
Nhưng đúng lúc ấy—
hố đen trong đan điền bỗng rung lên một nhịp mạnh.
Không gian trong đan điền khẽ chấn động.
Trong thức hải Long Phàm, những đoạn khẩu quyết quen thuộc của Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết bỗng nhiên tự động hiện ra.
Những phù văn vốn mờ nhạt trước đây dần trở nên rõ ràng hơn. Một số đoạn khẩu quyết mà trước kia hắn chưa từng thấy cũng chậm rãi xuất hiện trong ý thức.
Long Phàm lập tức mở mắt.
Trong lòng hắn chấn động.
Công pháp đang tiến hóa.
Trước khi thôn nạp nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng, Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết hắn nắm giữ chỉ dừng lại ở Hoàng cấp cực phẩm.
Nhưng lần này hắn đã luyện hóa một viên nội đan của Ngũ giai yêu thú, lại còn cưỡng ép dung nạp thú hỏa, ngưng tụ Hậu Thiên Hỏa Nguyên Căn, khiến cho công pháp tiến hóa.
Trong đan điền, hố đen xoay tròn nhanh hơn một chút.
Chân tức hỏa hệ không ngừng bị hút vào trung tâm rồi lại phóng thích ra, giống như đang rèn luyện lại toàn bộ chu thiên vận hành của công pháp.
Một lát sau—
mọi dao động dần dần lắng xuống.
Trong thức hải Long Phàm, khẩu quyết của Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết đã hoàn toàn khác trước.
Chu thiên vận hành trở nên tinh vi hơn.
Kinh mạch dẫn lực rộng hơn.
Khả năng hấp thu nguyên khí cũng mạnh hơn rõ rệt.
Long Phàm khẽ hít sâu một hơi.
Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết…
tiến hóa.
Từ Hoàng cấp cực phẩm—
đột phá lên Huyền cấp trung phẩm.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sâu thẳm.
Môn công pháp này hoàn toàn khác với những công pháp bình thường.
Tu sĩ khác muốn mạnh lên phải tìm công pháp cấp cao hơn.
Còn hắn…
chỉ cần thôn nạp đủ thiên địa kỳ vật và lực lượng cường đại, bản thân công pháp sẽ tự động tiến hóa.
Nói cách khác—
con đường tu luyện của hắn gần như không có giới hạn.
Chỉ cần có đủ tài nguyên để thôn nạp.
Long Phàm mở mắt.
Trong con ngươi hắn, một tia tím đỏ lóe lên rồi nhanh chóng chìm xuống đáy mắt.
Hắn chậm rãi đứng dậy, cảm nhận luồng Chân tức hỏa hệ đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể.
So với trước kia, trong kinh mạch hắn lúc này như có thêm một dòng dung nham nóng bỏng không ngừng vận chuyển. Chỉ cần hắn khẽ động niệm, Chân tức hỏa hệ lập tức có thể bị điều động theo ý muốn.
Cảm giác kích động chỉ tồn tại trong chốc lát.
Long Phàm rất nhanh đã ép mình bình tĩnh lại.
Bởi hắn biết rõ, thành công lần này nhìn như nghịch thiên, nhưng thực chất vẫn mang theo rất nhiều may mắn.
Thứ nhất, Tử Viêm Huyền Ưng trước đó đã trải qua một trận sinh tử chiến cùng Hàn Băng Ma Viên, lại còn bị đối phương tự bạo kéo vào đồng quy vu tận, cho nên chiến lực đã tụt xuống cực sâu.
Nếu không phải nó bị mảnh băng lớn ghim xuyên ngực, hàn khí ăn mòn nội phủ, khí tức hỗn loạn đến mức gần như không giữ nổi nội đan, thì dù hắn có thêm mười mạng cũng không đủ cho đối phương giẫm chết.
Thứ hai, thân thể hắn hiện tại đã trải qua một lần phạt kinh tẩy tủy, cường độ kinh mạch, xương cốt, tạng phủ đều vượt xa tu sĩ cùng cấp. Nếu đổi lại là thân thể cũ của Lộc Phàm, e rằng vừa nuốt nội đan đã lập tức bị thú hỏa thiêu thành tro bụi.
Nói cho cùng, lần này hắn thắng—
một nửa dựa vào tính toán.
Một nửa dựa vào liều mạng.
Chỉ cần lệch đi bất kỳ một bước nào, người nằm chết trên chiến trường lúc này tuyệt đối sẽ là hắn.
Long Phàm khẽ siết nắm tay, để cơn run rẩy cuối cùng trong cơ thể chậm rãi lắng xuống.
Sau khi ngưng tụ Hậu Thiên Hỏa Nguyên Căn, hắn cũng lập tức hiểu rõ một chuyện.
Lần này hắn có thể dung nạp thú hỏa, hình thành Hỏa Nguyên Căn đầu tiên, không có nghĩa là hiện tại hắn đã có thể tiếp tục thôn nạp loại thuộc tính thứ hai.
Ngược lại.
Sau khi cảm nhận kỹ trạng thái thân thể và thần hồn, Long Phàm biết rõ—
đây gần như đã là cực hạn hiện tại của hắn.
Nếu bây giờ cưỡng ép hấp thu thêm lực lượng thuộc tính khác, chưa nói đến chuyện có ngưng tụ thành công Nguyên Căn mới hay không, chỉ riêng quá trình lực lượng xung đột trong cơ thể cũng đã đủ khiến kinh mạch hắn đứt đoạn, thần hồn chấn thương, thân xác tan vỡ từ bên trong.
Muốn đi tiếp con đường này, hắn bắt buộc phải làm hai việc.
Một là tăng cường thể tu.
Hai là tăng cường hồn tu.
Chỉ khi thân thể đủ mạnh để chịu tải thêm Nguyên Căn mới, thần hồn đủ bền để áp chế lực lượng dị chủng trong cơ thể, hắn mới có tư cách nghĩ tới việc thôn nạp thuộc tính thứ hai.
Mà muốn nhanh chóng cường hóa thể tu và hồn tu, hắn chỉ có một con đường thích hợp nhất—
đan dược.
Rất nhiều đan dược.
Long Phàm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết đúng là công pháp nghịch thiên.
Nó cho hắn khả năng thôn nạp vạn vật, tự tạo Nguyên Căn, đồng tu Nguyên tu, thể tu và hồn tu.
Nhưng đồng thời—
đây cũng là một môn công pháp đốt tài nguyên đến mức khiến người ta tê cả da đầu.
Muốn đi xa với nó, hắn sớm muộn cũng phải bước lên con đường luyện đan sư.
Ý niệm ấy vừa dâng lên, ánh mắt hắn liền rơi về phía bệ đá giữa chiến trường.
Gốc Hóa Hình Thảo vẫn còn ở đó.
Sau trận chiến sinh tử của hai Ngũ giai yêu thú, nó vậy mà vẫn không bị phá hủy. Có lẽ bệ đá bên dưới nó vốn là nơi hội tụ nguyên khí, lại mơ hồ có một tầng linh quang tự nhiên bảo vệ, cho nên mới giữ được nguyên vẹn giữa địa ngục băng hỏa vừa rồi.
Long Phàm bước tới, cẩn thận nhổ lấy linh thảo.
Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào thân cây, hố đen trong đan điền lập tức rung nhẹ.
Sau đó, trong thể nội hắn bỗng mở ra một vùng không gian riêng.
Không gian ấy rộng chừng trăm trượng, bốn phía mờ mịt, mặt đất tối đen như được ngưng tụ từ hư vô. Tuy chưa đủ hoàn chỉnh để chứa vật sống, nhưng cất giữ linh dược, khoáng thạch, pháp bảo và các loại tài nguyên khác thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Long Phàm vừa động niệm, Hóa Hình Thảo đã biến mất khỏi tay hắn, xuất hiện giữa không gian riêng kia, lơ lửng trong khoảng không mờ tối, tỏa ra từng luồng nguyên khí nhàn nhạt.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia vui mừng.
Không gian trữ vật tự sinh ra từ đan điền—
thủ đoạn như vậy, nếu để tu sĩ bên ngoài biết được, e rằng đủ khiến vô số người đỏ mắt phát cuồng.
Hắn cũng tiện thể thu luôn cái xác của Tử Viêm Huyền Ưng vào không gian trữ vật. Dù cái xác gần như không còn nguyên vẹn, nhưng nó vẫn là một loại tài nguyên quý hiếm. Máu thịt có thể tận dụng để luyện đan, luyện thể; lông vũ, móng vuốt, xương cốt có thể dùng để luyện khí; thậm chí phần tử hỏa còn sót lại trong huyết nhục cũng có giá trị không nhỏ.
Ngay sau khi thu xong chiến lợi phẩm, hố đen trong đan điền vẫn tiếp tục rung động.
Không những không lắng xuống—
mà còn rung mạnh hơn trước.
Một cảm giác thèm khát mơ hồ lại từ sâu trong cơ thể hắn truyền ra.
Rõ ràng, thứ mà nó thực sự muốn…
vẫn còn ở phía trước.
Long Phàm chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía những dãy núi tối đen chập chùng ở sâu trong sâm lâm sơn mạch.
Ánh mắt hắn dần nheo lại.
Một gốc Hóa Hình Thảo đã đủ khiến hai Ngũ giai yêu thú chạy ra vùng rìa lãnh địa, liều mạng chém giết đến mức đồng quy vu tận.
Điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện.
Ở sâu hơn bên trong nhất định còn có thứ gì đó lớn hơn.
Hoặc là một động phủ cổ.
Hoặc là một mảnh vỡ không gian.
Hay cũng có thể là nơi từng tồn tại một bí cảnh đã sụp đổ.
Dù là thứ gì, chỉ cần trong đó có tài nguyên có thể gia tăng thể tu hoặc hồn tu, vậy chuyến này của hắn coi như không uổng.
Dù sao, với trạng thái hiện tại, thứ hắn thiếu nhất không còn là Chân tức đơn thuần nữa.
Mà là nền tảng để có thể tiếp tục dung nạp những lực lượng cao cấp hơn về sau.
Khóe môi Long Phàm chậm rãi nhếch lên, là nụ cười của kẻ vừa nhìn thấy một con đường lớn hơn mở ra trước mắt.
Hắn quay người, từng bước từng bước tiến sâu hơn vào bóng tối của sơn mạch.
Phía sau lưng hắn, chiến trường đẫm máu của hai Ngũ giai yêu thú dần dần chìm vào tĩnh lặng.
Còn phía trước mặt hắn—
là một vùng hung hiểm hoàn toàn chưa biết.
Nhưng cũng có thể…
là cơ duyên lớn tiếp theo kể từ khi hắn tái sinh.
Không khí trong sâm lâm sơn mạch ẩm nặng, mang theo mùi ngai ngái của lá mục, bùn đất, rêu phong và xác côn trùng thối rữa.
Thỉnh thoảng, từ sâu trong dãy núi lại vọng ra tiếng yêu thú gầm rú trầm thấp, chấn động qua từng tầng cây cối, khiến bầu không khí càng thêm âm u, tĩnh mịch và đầy sát khí.
Mấy ngày gần đây, Long Phàm ban đêm ngủ trên cây, ban ngày lại tiếp tục men theo triền núi, tiến sâu hơn vào trong sơn mạch.
Hắn không đi lung tung.
Từng bước chân, từng phương hướng hắn chọn đều dựa vào sự chỉ dẫn của hố đen trong đan điền.
Thứ nằm trong đan điền hắn giống như có ý thức riêng. Từ khi hắn bước ra khỏi nơi tái sinh, nó đã luôn phát ra một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, giống như một con mãnh thú đói khát đang không ngừng gào thét ở sâu trong cơ thể hắn.
Nó muốn hắn đi về phía trước.
Muốn hắn thu hẹp khoảng cách với một thứ gì đó mà nó vô cùng thèm khát.
Một thứ có thể giúp Long Phàm trở nên mạnh hơn.
Càng đi sâu vào sơn mạch, yêu thú xuất hiện càng dày đặc. Dấu chân thú khổng lồ hằn trên bùn, xương cốt của những con thú nhỏ bị cắn nát vương vãi dưới gốc cây, còn khí tức hung lệ trong không khí thì càng lúc càng nồng đậm.
Với thực lực hiện tại của Long Phàm, nếu vô tình đụng phải một con yêu thú cấp cao, gần như chỉ có một con đường chết.
Nhưng cảm giác thèm khát từ hố đen trong đan điền chẳng những không giảm bớt, trái lại còn càng lúc càng mạnh.
Nó giống như đang dẫn đường.
Mà Long Phàm, dù biết rõ hiểm nguy, vẫn không thể cưỡng lại sự thôi thúc đó.
Đi được thêm một đoạn, hắn đột nhiên dừng lại.
Không khí phía trước đang dao động dữ dội.
Từng đợt Chân tức va chạm lan truyền trong không gian, khiến mặt đất dưới chân cũng khẽ rung lên. Trên các thân cây già, lớp rêu xanh không ngừng run rẩy, còn lá cây thì bị luồng khí tức cuồng bạo thổi bay tứ tán.
Có tồn tại đáng sợ đang chiến đấu!
Long Phàm lập tức thu liễm khí tức, trèo lên một cây cổ thụ lớn, nương theo cành lá che chắn mà lặng lẽ tiến về phía trước.
Khi tầm mắt hắn xuyên qua được khoảng trống giữa những tán cây rậm rạp, đồng tử hắn lập tức co rút lại.
Phía trước là một khoảng đất trống cực lớn, rộng chừng vài trăm trượng.
Vô số cây cổ thụ trong phạm vi ấy đã bị bẻ gãy, bật rễ, mặt đất nứt toác như vừa bị thiên thạch đập xuống. Đá vụn, băng sương, than cháy và dấu vuốt khổng lồ chằng chịt khắp nơi.
Ở giữa chiến trường ấy—
hai con yêu thú khổng lồ đang giằng co với nhau.
Một bên là Tử Viêm Huyền Ưng.
Một bên là Hàn Băng Ma Viên.
Cả hai đều là Ngũ giai yêu thú, tương đương với tu sĩ Dựng Tức cảnh.
Ở cấp bậc đó, Long Phàm trước mặt chúng chẳng khác gì một hạt bụi.
Ánh mắt hắn trước tiên rơi lên thân ảnh của Tử Viêm Huyền Ưng.
Đó là một con cự ưng khổng lồ, khi đứng trên mặt đất đã cao hơn ba trượng, hai cánh khép lại như hai tấm màn thép tím sẫm phủ xuống hai bên thân thể. Mỗi chiếc lông vũ trên người nó đều sắc như lưỡi dao, phần rìa lông ánh lên sắc tím đậm, giống như được nung trong tử hỏa suốt ngàn năm.
Đôi mắt nó màu tím thẫm, sâu và lạnh, đồng tử sắc bén như mũi kim. Khi ánh mắt ấy đảo qua, không khí xung quanh dường như cũng bị thiêu nóng thêm vài phần.
Trên đỉnh đầu nó mọc một chùm lông vũ màu tím bạc, dựng ngược như vương miện. Giữa trán có một đạo hỏa văn hình giọt nước, bên trong mơ hồ có ngọn lửa tím đang chậm rãi xoay chuyển.
Đó chính là Tử Viêm Ấn.
Cũng là căn nguyên sức mạnh của Tử Viêm Huyền Ưng.
Mỗi lần nó hô hấp, từng luồng tử hỏa mỏng như sương lại phun ra từ mỏ, khiến không khí quanh thân vặn vẹo. Móng vuốt của nó đen nhánh, cong dài như câu liêm, phía trên còn bọc một tầng tử diễm âm ỉ. Chỉ cần khẽ cào qua mặt đất, đá núi lập tức nóng đỏ, để lại từng vệt cháy xém sâu hoắm.
Khí tức của nó nóng bỏng, sắc bén, cao ngạo, giống như một bá chủ bầu trời bị ép phải hạ xuống nhân gian.
Bên kia, Hàn Băng Ma Viên cũng khiến người ta không dám xem thường.
Thân thể nó cao hơn 3 trượng, đứng sừng sững giữa chiến trường như một ngọn núi băng di động. Toàn thân phủ lông trắng xám, cứng như từng sợi băng châm. Trên vai, khuỷu tay, đầu gối và dọc sống lưng nó mọc ra những mảnh băng giáp tự nhiên, sắc bén và lạnh lẽo.
Hai cánh tay của nó dài một cách dị thường, cơ bắp cuồn cuộn như từng khối đá, chỉ nhìn thôi cũng biết ẩn chứa sức mạnh có thể nhổ núi xé đất. Mỗi khi bàn tay nó nắm lại, từng mảng hàn khí trắng xóa lập tức bốc lên, khiến mặt đất dưới chân đóng thành băng.
Bộ mặt nó dữ tợn như ác quỷ.
Hai răng nanh chìa ra khỏi khóe miệng.
Từ trong lỗ mũi, từng luồng hơi thở trắng xóa phun ra, vừa chạm vào không khí đã khiến tầng sương lạnh nhanh chóng lan rộng.
Ánh mắt nó đỏ như máu, là thứ đỏ của cuồng bạo, hung tính và điên loạn.
Chỉ cần ánh mắt ấy quét qua, người yếu vía e rằng đã sớm run rẩy mà quỳ xuống.
Khí tức quanh thân nó lạnh đến tận xương tủy.
Một bên là tử hỏa sắc bén nóng bỏng.
Một bên là hàn băng cực độ.
Hai loại lực lượng trái ngược nhau va chạm, khiến cả chiến trường như bị chia thành hai nửa.
Giữa khu đất trống ấy, trên một bệ đá nhô cao lên khỏi mặt đất, một gốc linh thảo đang lặng lẽ lay động trong gió.
Nó cao chừng nửa thước.
Lá cây xanh ngọc, viền lá phủ một tầng ánh sáng mơ hồ như sương mỏng.
Trên đỉnh cây mọc một đóa hoa trắng bạc, cánh hoa mỏng như ngọc, ở giữa nhụy lại mơ hồ hiện lên hình người nhỏ xíu đang ôm gối ngồi. Mỗi khi gió thổi qua, linh thảo lại tỏa ra một luồng hương thơm thanh lạnh, khiến nguyên khí xung quanh dường như đều đậm đặc hơn vài phần.
Ánh mắt Long Phàm vừa nhìn tới liền nhận ra ngay.
Hóa Hình Thảo.
Trong ký ức của Lộc Phàm, hắn đã từng đọc qua ghi chép về loại linh dược này.
Đây là linh thảo cực hiếm, chỉ sinh trưởng ở nơi thiên địa nguyên khí nồng đậm, thường phải hấp thu tinh hoa nhật nguyệt suốt hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm mới có thể thành hình.
Đối với yêu thú, Hóa Hình Thảo là chí bảo.
Chỉ cần nuốt được nó, yêu thú cao giai không những có thể tinh luyện huyết mạch, tăng trưởng linh trí, mà còn có cơ hội lớn bước qua ngưỡng cửa quan trọng nhất—
hóa hình thành người.
Mà một khi hóa hình thành công, yêu thú sẽ thật sự bước sang tầng thứ hoàn toàn khác.
Không còn chỉ là thú.
Mà là sinh linh có thể tranh phong với nhân tộc bằng trí tuệ, tâm cơ và đạo pháp.
Long Phàm lập tức hiểu ra.
Hai con Ngũ giai yêu thú này liều mạng tử chiến, chính là vì gốc Hóa Hình Thảo kia.
Một tiếng gầm như sấm nổ đột nhiên vang lên.
Hàn Băng Ma Viên ra tay trước.
Nó ngửa đầu rống lớn, hai cánh tay như hai cột băng khổng lồ hung hăng nện xuống mặt đất.
“Ầm!”
Mặt đất rung lên dữ dội.
Ngay sau đó, hàn khí từ dưới đất bùng phát như sóng triều.
Hàng trăm băng thương dày đặc dựng thẳng lên từ mặt đất, mỗi cây dài tới vài trượng, đầu thương sắc nhọn phản chiếu ánh sáng trắng lóa. Chỉ trong chớp mắt, cả chiến trường trước mặt nó đã biến thành một rừng thương băng.
“Vút! Vút! Vút!”
Trong tiếng xé gió chói tai, toàn bộ băng thương đồng loạt bắn về phía Tử Viêm Huyền Ưng.
Tử Viêm Huyền Ưng đứng bất động.
Chỉ đến khi rừng thương băng sắp chạm vào thân mình, nó mới đột nhiên mở hai cánh.
“Vù!”
Một luồng gió nóng cuồng bạo quét ngang chiến trường.
Tử hỏa từ từng chiếc lông vũ trên cánh nó bỗng bùng lên, hóa thành một vòng hỏa mang hình bán nguyệt bao lấy toàn bộ thân thể.
Những cây băng thương vừa chạm vào tử hỏa liền phát ra tiếng xèo xèo, sau đó bốc hơi thành từng luồng sương trắng dày đặc.
Nhưng ngay lúc tử hỏa vừa hóa giải rừng thương băng—
Hàn Băng Ma Viên đã lao tới.
Thân thể khổng lồ của nó nhảy vọt lên không trung, mang theo sức nặng tựa núi đè thẳng xuống.
Một quyền khổng lồ giáng xuống!
“Bùm!”
Quyền của nó nện thẳng vào cánh trái của Tử Viêm Huyền Ưng.
Tiếng va chạm vang lên như sét đánh giữa trời quang.
Ngọn núi đá phía sau cự ưng trực tiếp nổ tung, vô số đá vụn bắn tung tóe như mưa.
Tử Viêm Huyền Ưng bị ép trượt dài trên mặt đất, một bên cánh phát ra tiếng xương gãy trầm thấp. Nhưng ngay lập tức, nó nghiêng đầu, chiếc mỏ sắc bén như trường đao chém mạnh xuống vai trái của Hàn Băng Ma Viên.
“Phập!”
Mỏ ưng xé qua lớp băng giáp và da thịt.
Máu xanh pha lẫn sương lạnh phun ra.
Hàn Băng Ma Viên gầm lên đau đớn, hai mắt càng đỏ ngầu.
Nó lập tức vươn hai tay ôm chặt lấy thân cự ưng, dùng sức ghì mạnh rồi vật cả thân Tử Viêm Huyền Ưng xuống đất.
“Ầm!”
Mặt đất nứt toác.
Cả khu đất trống lún xuống một mảng lớn.
Hai con Ngũ giai yêu thú lao vào cận chiến như hai ngọn núi va vào nhau.
Một bên là mỏ nhọn, móng vuốt, cánh lửa sắc như đao.
Một bên là nắm đấm băng cứng như sắt, cánh tay đủ sức nghiền nát cự thạch.
Tử Viêm Huyền Ưng vung cánh, từng đạo tử hỏa xé gió quét ngang, chém nát từng tảng băng lớn.
Hàn Băng Ma Viên thì điên cuồng tung quyền, mỗi quyền nện xuống đều kéo theo hàn khí ngập trời, khiến đá núi xung quanh trực tiếp đông cứng rồi vỡ nát.
Mặt đất dưới chân chúng bị phá hủy từng tấc một.
Băng và hỏa va chạm liên tục.
Tiếng nổ nối tiếp tiếng nổ.
Không gian rung chuyển không ngừng.
Biết rõ mình thấp hơn đối phương một tiểu cảnh giới, Hàn Băng Ma Viên rất nhanh đã thay đổi cách đánh.
Nó lùi lại nửa bước, ngửa đầu gầm vang, đem toàn bộ hàn khí trong cơ thể bộc phát ra ngoài.
Một vùng băng vực khổng lồ nhanh chóng lan rộng.
Trong phạm vi trăm trượng, mặt đất lập tức phủ đầy băng sương. Cây cối đứng gần đó chỉ trong vài hơi thở đã bị đông cứng thành tượng băng. Ngay cả không khí cũng xuất hiện những mảnh sương tinh li ti, ánh lên sắc trắng lạnh lẽo.
Nhiệt độ hạ xuống đến cực hạn.
Ngay cả tử hỏa quanh thân Tử Viêm Huyền Ưng cũng bị áp chế đến chập chờn.
Hàn Băng Ma Viên rống lớn, hai bàn tay đập vào nhau, hàn khí dày đặc ngưng tụ trước ngực nó thành một khối băng cầu khổng lồ, sau đó lại hóa thành vô số cột băng, từ bốn phương tám hướng lao tới phong kín đường lui của Tử Viêm Huyền Ưng.
Nhưng Tử Viêm Huyền Ưng dù sao cũng là Ngũ giai trung kỳ, mạnh hơn Hàn Băng Ma Viên một tiểu cảnh giới.
Nó đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt tím ánh lên vẻ hung lệ.
“Grecccc,.."
Một tiếng ưng minh sắc nhọn xé toạc tầng mây thấp.
Theo tiếng kêu ấy, Tử Viêm Ấn trên trán nó bùng nổ ra ánh sáng tím chói lọi. Tử hỏa từ đạo hỏa văn ấy cuồn cuộn tràn ra ngoài, hóa thành biển lửa tím lan khắp chiến trường.
Băng và hỏa điên cuồng va đập vào nhau.
Hơi nước trắng xóa bốc lên mù mịt.
Đá núi xung quanh nứt toác vì lúc nóng lúc lạnh đột ngột.
Cả khoảng đất trống như biến thành địa ngục băng hỏa.
Tử Viêm Huyền Ưng thừa dịp hỏa vực áp chế băng vực, đột nhiên vỗ mạnh đôi cánh lửa, thân hình khổng lồ lao vút lên trời cao.
Tử hỏa quanh thân nó nhanh chóng hội tụ.
Trong chớp mắt, trên không trung đã xuất hiện một con hỏa ưng khổng lồ do tử hỏa ngưng tụ thành, sải cánh rộng gần mười trượng, mỏ nhọn như đao, móng vuốt như câu liêm, toàn thân mang theo khí tức nóng bỏng đủ thiêu cháy vạn vật.
Hàn Băng Ma Viên ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt thoáng qua một tia quyết tuyệt.
Nó dồn toàn bộ hàn khí còn lại vào hai tay, rồi chắp hai nắm đấm lại thành một quyền khổng lồ phủ băng giáp dày đặc.
Nó tung quyền nghênh đón.
“Ầm!”
Hỏa ưng và băng quyền va vào nhau.
Một tiếng nổ khủng bố vang lên, chấn động tới mức Long Phàm đang nấp xa vẫn cảm thấy màng nhĩ đau nhói.
Chỉ trong vài hơi thở, lớp băng trên quyền của Hàn Băng Ma Viên bắt đầu nứt ra.
Rồi nứt nhanh hơn.
Sau đó—
“Rắc!”
Băng quyền vỡ nát.
Hỏa ưng xuyên thủng phòng ngự, hung hăng đập thẳng vào ngực Hàn Băng Ma Viên.
Thân thể khổng lồ của nó bị đánh bay hàng trăm trượng, đập nát liên tiếp mấy khối cự thạch mới dừng lại. Toàn thân nó bị tử hỏa thiêu đến thảm hại, lớp lông trắng giờ đã nhuốm đầy máu, từng làn hàn khí yếu ớt không ngừng thoát ra từ khóe miệng.
Hàn Băng Ma Viên nằm trên mặt đất.
Hơi thở nặng nề.
Khí tức suy kiệt.
Rõ ràng đã đến hồi hấp hối.
Tử Viêm Huyền Ưng từ trên không hạ xuống.
Nó cũng không còn ở trạng thái toàn thịnh.
Cánh trái của nó rủ xuống, trên thân đầy những vết băng do băng vực gây ra, một vài vị trí thậm chí đã bị đông cứng thành mảng. Nhưng dù vậy, khí tức của nó vẫn mạnh hơn đối thủ rất nhiều.
Nó chậm rãi bước tới.
Mỗi bước móng vuốt hạ xuống, mặt đất liền cháy xém.
Tử hỏa quanh thân nó lượn lờ như những con rắn lửa tím, càng làm nổi bật vẻ bá đạo và uy nghiêm của một bá chủ sơn lâm.
Ánh mắt nó lạnh lùng nhìn Hàn Băng Ma Viên đang thoi thóp dưới đất.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Khoảng cách càng lúc càng gần.
Cuối cùng, khi chỉ còn cách vài trượng, Tử Viêm Huyền Ưng dừng lại.
Nó từ từ nâng móng vuốt phải lên.
Móng vuốt ấy to như lưỡi liềm khổng lồ, đầu móng đen nhánh, sắc bén vô cùng, phía trên còn bọc một tầng tử hỏa dày đặc.
Chỉ cần một kích này hạ xuống—
đầu của Hàn Băng Ma Viên chắc chắn sẽ bị nghiền nát.
Tất cả dường như đã kết thúc.
Nhưng đúng lúc ấy—
ánh mắt vốn đã mờ đục của Hàn Băng Ma Viên đột nhiên sáng lên.
Không phải ánh mắt của kẻ sắp chết.
Mà là ánh mắt của một con thú đã bị dồn đến tuyệt lộ, chuẩn bị kéo đối thủ cùng xuống địa ngục.
Một tia hung lệ.
Một tia điên cuồng.
Một tia oán độc.
Long Phàm ở phía xa vừa nhìn thấy đôi mắt ấy, trong lòng lập tức giật mình.
“Không ổn!”
Cũng ngay trong khoảnh khắc ấy, hàn khí trong cơ thể Hàn Băng Ma Viên bỗng nhiên điên cuồng bùng nổ.
Từng vết nứt băng nhanh chóng lan khắp toàn thân nó.
Từ các khe nứt ấy, ánh sáng lam trắng chói lòa tràn ra ngoài.
Nội Đan trong cơ thể nó—
đang thiêu đốt!
“Grào!”
Một tiếng gầm cuối cùng xé toạc không gian.
Đó không còn là tiếng gầm chiến đấu.
Mà là tiếng gầm đồng quy vu tận.
Tử Viêm Huyền Ưng biến sắc.
Nó lập tức hiểu ra đối thủ muốn làm gì.
Đôi cánh lửa sau lưng nó điên cuồng mở rộng, thân hình muốn lập tức vọt lui ra sau.
Nhưng đã quá muộn.
“Ầm!”
Cơ thể khổng lồ của Hàn Băng Ma Viên trực tiếp nổ tung.
Không chỉ xác thịt.
Mà là toàn bộ lực lượng, huyết nhục, hàn khí và cả nội đan đều nổ tung trong cùng một khoảnh khắc.
Một cơn bão băng khủng bố lấy nó làm trung tâm điên cuồng quét ra bốn phương tám hướng.
Hàng ngàn, hàng vạn mảnh băng tinh sắc bén như lưỡi dao bị thổi bắn ra ngoài với tốc độ kinh người. Không khí xung quanh trực tiếp bị đông cứng, mặt đất trong phạm vi hàng trăm trượng phủ lên một tầng băng trắng dày cộm.
Tử Viêm Huyền Ưng kêu lên giận dữ, toàn lực bùng phát tử hỏa bảo vệ thân thể.
Nhưng khoảng cách quá gần.
Quá gần.
“Phập! Phập! Phập!”
Những mảnh băng tinh điên cuồng xuyên thủng màn tử hỏa.
Một mảnh băng cắm sâu vào cánh trái.
Một mảnh khác xuyên qua bụng.
Cuối cùng, một mảnh băng lớn bằng cánh tay người, sắc như trường thương, mang theo toàn bộ oán khí và hàn lực còn lại của Hàn Băng Ma Viên, ghim thẳng vào trước ngực Tử Viêm Huyền Ưng.
Máu tím nóng bỏng phun ra.
Thân thể khổng lồ của cự ưng bị lực nổ đánh bay ra xa hơn trăm trượng, đâm sầm vào vách núi phía sau.
“Ầm!”
Đá núi sụp đổ.
Vô số đất đá rơi xuống.
Tử hỏa quanh thân Tử Viêm Huyền Ưng chập chờn bất ổn.
Nó cố gắng đứng dậy, nhưng bước chân đã không còn vững như trước. Hàn khí từ mảnh băng lớn trước ngực cùng vô số mảnh băng khác trong cơ thể đang điên cuồng xâm nhập kinh mạch, từng chút từng chút đóng băng nội phủ của nó.
Nó thắng trận chiến.
Nhưng cái giá phải trả—
cực kỳ nặng nề.
Long Phàm nấp trên cành cây cách chiến trường hơn trăm trượng, toàn thân dán sát vào thân gỗ, mồ hôi lạnh từ lúc nào đã thấm ướt lưng áo.
Trận chiến vừa rồi khiến Chân tức trong không gian hỗn loạn đến cực điểm.
Hai Ngũ giai yêu thú liều mạng chém giết, chỉ cần một đợt dư ba nhỏ cũng đủ nghiền nát hắn thành bụi máu.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời chiến trường.
Hố đen trong đan điền hắn đang điên cuồng rung động.
Một cảm giác tham lam tới cực hạn truyền ra từ sâu trong cơ thể hắn.
Nó như đang gào thét.
Nuốt nó…
Nuốt lấy nguồn lực kia…
Long Phàm siết chặt nắm tay.
Hắn biết hố đen đang muốn thứ gì.
Nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng.
Còn nội đan của Hàn Băng Ma Viên đã nổ tung theo lúc nó tự bạo, không còn khả năng thu được nữa.
Ở phía xa, Tử Viêm Huyền Ưng vẫn đang loạng choạng đứng dậy. Dù đã trọng thương, nó vẫn là một Ngũ giai yêu thú. Chỉ cần còn một chút dư lực, nó vẫn đủ sức giết chết Long Phàm hàng chục lần.
Nhưng Long Phàm cũng nhìn ra rõ ràng—
khí tức của nó đang suy yếu.
Tử hỏa quanh thân đã không còn ổn định.
Mảnh băng lớn trước ngực vẫn đang cắm sâu.
Hàn khí từ đó ăn mòn cơ thể nó từng chút một.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sắc bén.
Một suy nghĩ điên cuồng xuất hiện trong đầu hắn.
Nếu lúc này không liều—
sau này có lẽ sẽ không bao giờ còn cơ hội như thế nữa.
Long Phàm từ từ nhảy xuống khỏi cành cây.
Mỗi bước đi của hắn đều cực nhẹ.
Nhưng khi hắn tiến vào trong phạm vi trăm trượng của chiến trường, Tử Viêm Huyền Ưng vẫn lập tức phát hiện ra hắn.
Đầu ưng khổng lồ chậm rãi quay sang.
Đôi mắt tím hung lệ nhìn thẳng vào Long Phàm.
Trong ánh mắt ấy, không có chút nào xem trọng.
Chỉ là sự khinh miệt tuyệt đối của một bá chủ nhìn xuống sâu kiến.
Một con kiến hôi.
Đúng.
Trong mắt nó, Long Phàm chỉ là một con kiến hôi.
Nhưng con kiến này…
lại dám bước về phía nó.
"Grec"
Tử Viêm Huyền Ưng kêu lên trầm thấp, rồi đột nhiên vung móng vuốt khổng lồ chụp xuống.
Móng vuốt xé gió, mang theo mùi máu và nhiệt nóng kinh người.
Nếu trúng, Long Phàm chắc chắn sẽ bị ép thành thịt vụn.
Nhưng ngay trong sát na ấy—
một đoạn phù văn màu đen trên Thái Hư Dị Cốt nơi ngực Long Phàm đột nhiên sáng lên.
Không gian quanh thân hắn khẽ rung động.
Thân ảnh hắn bỗng nhiên biến mất.
Thuấn di.
Một khắc sau, hắn đã xuất hiện ở vị trí cách đó vài trượng, sát bên hông trái của Tử Viêm Huyền Ưng.
Đây chính là năng lực đầu tiên mà hắn phát hiện được từ Thái Hư Dị Cốt trong mấy ngày gần đây.
Trong phạm vi mười trượng xung quanh, hắn có thể dịch chuyển tức thời đến một vị trí bất kỳ.
Nhưng mỗi lần thi triển, một đoạn phù văn trên Thái Hư Dị Cốt nơi ngực sẽ sáng lên, đồng thời rút đi một lượng thể lực đáng kể.
Tử Viêm Huyền Ưng thấy một kích hụt, lập tức quay đầu mổ ngược về phía hắn.
Phù văn trên ngực Long Phàm sáng lên lần nữa.
Thuấn di!
Thân ảnh hắn lại biến mất.
Xuất hiện phía sau.
Tử Viêm Huyền Ưng giận dữ vung cánh quét ngang.
Thuấn di!
Long Phàm lại xuất hiện bên phải.
Móng vuốt quét xuống.
Thuấn di!
Lần này hắn xuất hiện phía trước.
Cứ như vậy, thân ảnh của hắn liên tiếp chớp hiện quanh thân Tử Viêm Huyền Ưng.
Mỗi lần xuất hiện đều cực ngắn.
Mỗi lần biến mất đều vừa vặn tránh khỏi công kích chí mạng.
Tử Viêm Huyền Ưng điên cuồng kêu thét, nhưng cơ thể trọng thương khiến động tác của nó chậm đi rất nhiều. Mỗi lần cố vung cánh hay lao lên, mảnh băng lớn trước ngực lại làm nó đau đớn, còn hàn khí trong cơ thể thì càng lúc càng ăn sâu hơn.
Nhưng Long Phàm cũng không khá hơn.
Chỉ vài lần thuấn di, sắc mặt hắn đã trắng bệch. Hai chân trở nên nặng như đeo chì, mồ hôi ướt đẫm thái dương. Hắn biết rõ, với thể lực hiện tại, hắn không thể kéo dài thêm.
Chỉ còn một cơ hội.
Một cơ hội cuối cùng.
Phù văn trên ngực hắn lại sáng lên.
Nhưng lần này, ánh sáng sáng hơn hẳn.
Long Phàm dồn toàn bộ sức lực còn lại, hung hăng nghiến răng.
Thuấn di!
Thân ảnh hắn biến mất khỏi vị trí cũ, rồi trong nháy mắt xuất hiện ngay trước ngực Tử Viêm Huyền Ưng.
Chính là vị trí vết thương lớn nhất.
Chính là nơi mảnh băng do Hàn Băng Ma Viên tự bạo cắm vào.
Tử Viêm Huyền Ưng vừa nhìn thấy hắn đã lập tức kêu lên sắc nhọn, mở mỏ muốn mổ xuống.
Nhưng đã muộn.
Long Phàm hét lớn, dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân Tam Chuyển sơ kỳ vào cánh tay phải.
Một quyền hung hăng nện xuống.
“Bùm!”
Nắm đấm của hắn đánh thẳng vào mảnh băng đang ghim trước ngực cự ưng.
Lực lượng bộc phát.
Mảnh băng lập tức đâm sâu thêm một đoạn.
Vết thương vốn đã nứt toác nay trực tiếp bị phá mở.
Máu tím cùng tử hỏa bắn ra.
Tử Viêm Huyền Ưng phát ra một tiếng kêu thê lương đến cực điểm.
Long Phàm không hề chần chừ.
Hắn thọc thẳng tay vào vết thương trước ngực con thú.
Nhiệt độ bên trong nóng bỏng như lò nung.
Xương và cơ thịt co rút, muốn nghiền nát cánh tay hắn theo bản năng hấp hối.
Nhưng hắn mặc kệ.
Nắm tay hắn chạm tới một vật cứng rắn, nóng rực và đang rung động dữ dội.
là Nội đan của Tử viêm Huyền Ưng.
Long Phàm gầm lên, dùng hết sức kéo mạnh ra ngoài.
“Phụt!”
Một viên nội đan màu tím lớn cỡ nắm tay, bên trong có một ngọn tử hỏa đang cháy lặng lẽ, bị hắn mạnh mẽ lôi khỏi cơ thể Tử Viêm Huyền Ưng.
Tử Viêm Huyền Ưng run bắn lên.
Đôi mắt tím mở lớn.
Khí tức trong nháy mắt sụp đổ.
Nó kêu lên lần cuối, rồi thân thể khổng lồ đổ rầm xuống đất, chấn đến mặt đất rung lên.
Bá chủ sơn lâm, Tử Viêm Huyền Ưng—
chết.
Long Phàm thở dốc dữ dội.
Cánh tay thọc vào ngực cự ưng của hắn đã bị máu tím và tử hỏa làm cháy sém, đau nhức đến tận xương.
Nhưng hắn không dám dừng.
Ngay khi nội đan vừa lấy ra, cảm giác thèm khát từ hố đen trong đan điền đã gần như phát cuồng.
Long Phàm nhìn viên nội đan trong tay.
Bên trong nó, thú hỏa màu tím đang nhảy múa, tỏa ra nhiệt lượng khủng bố.
Long Phàm ngẩng đầu, nuốt chửng viên nội đan vào bụng.
“Ầm!”
Ngay khi nội đan rơi xuống bụng, cả người Long Phàm như bị ném thẳng vào một lò luyện đan khổng lồ.
Nhiệt lượng kinh hoàng lập tức bùng nổ.
Thú hỏa màu tím thoát khỏi nội đan, hóa thành một ngọn lửa cuồng bạo lao thẳng vào kinh mạch hắn.
Máu trong cơ thể hắn gần như sôi lên.
Da thịt toàn thân đỏ bừng.
Hơi nóng từ lỗ chân lông không ngừng bốc ra, làm không khí quanh hắn méo mó.
Kinh mạch trong cơ thể như bị nung đỏ.
Nếu là thân thể cũ của Lộc Phàm, e rằng chỉ một hơi thở đã bị thú hỏa thiêu thành tro.
Nhưng may mắn là sau lần phạt kinh tẩy tủy đầu tiên, thân thể hắn đã được cải tạo hoàn toàn. Kinh mạch, xương cốt, tạng phủ đều mạnh hơn xa tu sĩ bình thường.
Dù vậy, cơn đau vẫn khủng khiếp đến cực điểm.
Long Phàm gần như cắn nát cả răng.
Hắn ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, không còn tâm trí quan tâm tới chiến trường nữa, lập tức vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết đến cực hạn.
Hố đen trong đan điền xoay tròn điên cuồng.
Một lực hút bá đạo bùng phát, bắt đầu cưỡng ép kéo thú hỏa tiến vào chu thiên vận chuyển.
Long Phàm run người một cái.
Sau đó hung hăng thôi động—
vòng đại chu thiên đầu tiên.
Tử hỏa theo đường kinh mạch lao đi như dòng dung nham.
Mỗi nơi nó đi qua đều nóng bỏng đến mức tưởng chừng tan chảy.
Long Phàm đau đến mức toàn thân co giật.
Nhưng hắn vẫn cưỡng ép giữ lấy một tia thanh tỉnh, tiếp tục vận hành công pháp.
Vòng thứ nhất.
Vòng thứ hai.
Vòng thứ ba.
Thú hỏa vẫn điên cuồng vùng vẫy, muốn phá nát cơ thể hắn mà xông ra ngoài.
Nhưng hố đen trong đan điền lại giống như vực sâu vô tận, điên cuồng nghiền ép nó.
Vòng thứ tư.
Vòng thứ năm.
Vòng thứ sáu.
Tử hỏa bắt đầu yếu đi.
Sự cuồng bạo của nó cũng dần bị mài mòn.
Vòng thứ bảy.
Vòng thứ tám.
Đến lúc này, Long Phàm đã đau đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi, làn da nóng đỏ như than lửa. Nhưng hắn cũng cảm nhận được một điều rõ rệt—
thú hỏa đã bắt đầu khuất phục.
Hắn gầm khẽ một tiếng, thôi động vòng đại chu thiên thứ chín.
“Ầm!”
Ngay khi vòng chu thiên thứ chín hoàn thành, tử hỏa trong cơ thể hắn đột nhiên lặng đi.
Nó không còn cuồng bạo như trước nữa.
Dưới sự nghiền ép của Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết, ngọn tử hỏa ấy rốt cuộc hoàn toàn bị luyện hóa.
Trong đan điền, hố đen vẫn chậm rãi xoay tròn.
Còn thú hỏa màu tím lúc này đã ngoan ngoãn xoay quanh hố đen trung tâm.
Ban đầu, nó chỉ là một luồng lửa nhỏ.
Nhưng khi tốc độ xoay càng lúc càng nhanh, ngọn lửa ấy dần dần bị nén lại, thu nhỏ, vo tròn, càng lúc càng cô đọng.
Cuối cùng—
một hạt nhân màu tím đỏ chậm rãi hình thành, tạo thành một loại căn hạch hoàn toàn mới, được ngưng tụ từ tử hỏa của Tử Viêm Huyền Ưng, lại được hố đen trong đan điền nghiền ép, phân giải, tái luyện mà thành.
Trên bề mặt căn hạch ấy, từng đạo hỏa văn không ngừng hiện ra rồi biến mất, giống như lửa sống đang nhảy múa.
Ngay khoảnh khắc căn hạch thành hình, một luồng Chân tức hỏa hệ khổng lồ lập tức tràn ra khắp đan điền, rồi theo kinh mạch chảy đi toàn thân.
Long Phàm chấn động.
Hắn lập tức hiểu ra.
Hạt nhân màu tím đỏ này…
chính là căn cơ đầu tiên để hắn bước lại vào con đường Nguyên tu.
Không phải sinh ra đã có.
Mà là do hắn dùng Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết luyện hóa thú hỏa, cưỡng ép ngưng tụ thành.
Đây chính là—
Hậu Thiên Hỏa Nguyên Căn.
Từ giây phút này, Long Phàm không còn là phàm nhân không có Nguyên Căn nữa.
Con đường Nguyên tu của hắn đã thật sự mở ra trở lại.
Mà tu vi Nguyên tu hiện tại của hắn…
đã trực tiếp bước vào Tụ Hoàn sơ kỳ.
Nhưng đúng lúc ấy—
hố đen trong đan điền bỗng rung lên một nhịp mạnh.
Không gian trong đan điền khẽ chấn động.
Trong thức hải Long Phàm, những đoạn khẩu quyết quen thuộc của Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết bỗng nhiên tự động hiện ra.
Những phù văn vốn mờ nhạt trước đây dần trở nên rõ ràng hơn. Một số đoạn khẩu quyết mà trước kia hắn chưa từng thấy cũng chậm rãi xuất hiện trong ý thức.
Long Phàm lập tức mở mắt.
Trong lòng hắn chấn động.
Công pháp đang tiến hóa.
Trước khi thôn nạp nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng, Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết hắn nắm giữ chỉ dừng lại ở Hoàng cấp cực phẩm.
Nhưng lần này hắn đã luyện hóa một viên nội đan của Ngũ giai yêu thú, lại còn cưỡng ép dung nạp thú hỏa, ngưng tụ Hậu Thiên Hỏa Nguyên Căn, khiến cho công pháp tiến hóa.
Trong đan điền, hố đen xoay tròn nhanh hơn một chút.
Chân tức hỏa hệ không ngừng bị hút vào trung tâm rồi lại phóng thích ra, giống như đang rèn luyện lại toàn bộ chu thiên vận hành của công pháp.
Một lát sau—
mọi dao động dần dần lắng xuống.
Trong thức hải Long Phàm, khẩu quyết của Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết đã hoàn toàn khác trước.
Chu thiên vận hành trở nên tinh vi hơn.
Kinh mạch dẫn lực rộng hơn.
Khả năng hấp thu nguyên khí cũng mạnh hơn rõ rệt.
Long Phàm khẽ hít sâu một hơi.
Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết…
tiến hóa.
Từ Hoàng cấp cực phẩm—
đột phá lên Huyền cấp trung phẩm.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sâu thẳm.
Môn công pháp này hoàn toàn khác với những công pháp bình thường.
Tu sĩ khác muốn mạnh lên phải tìm công pháp cấp cao hơn.
Còn hắn…
chỉ cần thôn nạp đủ thiên địa kỳ vật và lực lượng cường đại, bản thân công pháp sẽ tự động tiến hóa.
Nói cách khác—
con đường tu luyện của hắn gần như không có giới hạn.
Chỉ cần có đủ tài nguyên để thôn nạp.
Long Phàm mở mắt.
Trong con ngươi hắn, một tia tím đỏ lóe lên rồi nhanh chóng chìm xuống đáy mắt.
Hắn chậm rãi đứng dậy, cảm nhận luồng Chân tức hỏa hệ đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể.
So với trước kia, trong kinh mạch hắn lúc này như có thêm một dòng dung nham nóng bỏng không ngừng vận chuyển. Chỉ cần hắn khẽ động niệm, Chân tức hỏa hệ lập tức có thể bị điều động theo ý muốn.
Cảm giác kích động chỉ tồn tại trong chốc lát.
Long Phàm rất nhanh đã ép mình bình tĩnh lại.
Bởi hắn biết rõ, thành công lần này nhìn như nghịch thiên, nhưng thực chất vẫn mang theo rất nhiều may mắn.
Thứ nhất, Tử Viêm Huyền Ưng trước đó đã trải qua một trận sinh tử chiến cùng Hàn Băng Ma Viên, lại còn bị đối phương tự bạo kéo vào đồng quy vu tận, cho nên chiến lực đã tụt xuống cực sâu.
Nếu không phải nó bị mảnh băng lớn ghim xuyên ngực, hàn khí ăn mòn nội phủ, khí tức hỗn loạn đến mức gần như không giữ nổi nội đan, thì dù hắn có thêm mười mạng cũng không đủ cho đối phương giẫm chết.
Thứ hai, thân thể hắn hiện tại đã trải qua một lần phạt kinh tẩy tủy, cường độ kinh mạch, xương cốt, tạng phủ đều vượt xa tu sĩ cùng cấp. Nếu đổi lại là thân thể cũ của Lộc Phàm, e rằng vừa nuốt nội đan đã lập tức bị thú hỏa thiêu thành tro bụi.
Nói cho cùng, lần này hắn thắng—
một nửa dựa vào tính toán.
Một nửa dựa vào liều mạng.
Chỉ cần lệch đi bất kỳ một bước nào, người nằm chết trên chiến trường lúc này tuyệt đối sẽ là hắn.
Long Phàm khẽ siết nắm tay, để cơn run rẩy cuối cùng trong cơ thể chậm rãi lắng xuống.
Sau khi ngưng tụ Hậu Thiên Hỏa Nguyên Căn, hắn cũng lập tức hiểu rõ một chuyện.
Lần này hắn có thể dung nạp thú hỏa, hình thành Hỏa Nguyên Căn đầu tiên, không có nghĩa là hiện tại hắn đã có thể tiếp tục thôn nạp loại thuộc tính thứ hai.
Ngược lại.
Sau khi cảm nhận kỹ trạng thái thân thể và thần hồn, Long Phàm biết rõ—
đây gần như đã là cực hạn hiện tại của hắn.
Nếu bây giờ cưỡng ép hấp thu thêm lực lượng thuộc tính khác, chưa nói đến chuyện có ngưng tụ thành công Nguyên Căn mới hay không, chỉ riêng quá trình lực lượng xung đột trong cơ thể cũng đã đủ khiến kinh mạch hắn đứt đoạn, thần hồn chấn thương, thân xác tan vỡ từ bên trong.
Muốn đi tiếp con đường này, hắn bắt buộc phải làm hai việc.
Một là tăng cường thể tu.
Hai là tăng cường hồn tu.
Chỉ khi thân thể đủ mạnh để chịu tải thêm Nguyên Căn mới, thần hồn đủ bền để áp chế lực lượng dị chủng trong cơ thể, hắn mới có tư cách nghĩ tới việc thôn nạp thuộc tính thứ hai.
Mà muốn nhanh chóng cường hóa thể tu và hồn tu, hắn chỉ có một con đường thích hợp nhất—
đan dược.
Rất nhiều đan dược.
Long Phàm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết đúng là công pháp nghịch thiên.
Nó cho hắn khả năng thôn nạp vạn vật, tự tạo Nguyên Căn, đồng tu Nguyên tu, thể tu và hồn tu.
Nhưng đồng thời—
đây cũng là một môn công pháp đốt tài nguyên đến mức khiến người ta tê cả da đầu.
Muốn đi xa với nó, hắn sớm muộn cũng phải bước lên con đường luyện đan sư.
Ý niệm ấy vừa dâng lên, ánh mắt hắn liền rơi về phía bệ đá giữa chiến trường.
Gốc Hóa Hình Thảo vẫn còn ở đó.
Sau trận chiến sinh tử của hai Ngũ giai yêu thú, nó vậy mà vẫn không bị phá hủy. Có lẽ bệ đá bên dưới nó vốn là nơi hội tụ nguyên khí, lại mơ hồ có một tầng linh quang tự nhiên bảo vệ, cho nên mới giữ được nguyên vẹn giữa địa ngục băng hỏa vừa rồi.
Long Phàm bước tới, cẩn thận nhổ lấy linh thảo.
Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào thân cây, hố đen trong đan điền lập tức rung nhẹ.
Sau đó, trong thể nội hắn bỗng mở ra một vùng không gian riêng.
Không gian ấy rộng chừng trăm trượng, bốn phía mờ mịt, mặt đất tối đen như được ngưng tụ từ hư vô. Tuy chưa đủ hoàn chỉnh để chứa vật sống, nhưng cất giữ linh dược, khoáng thạch, pháp bảo và các loại tài nguyên khác thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Long Phàm vừa động niệm, Hóa Hình Thảo đã biến mất khỏi tay hắn, xuất hiện giữa không gian riêng kia, lơ lửng trong khoảng không mờ tối, tỏa ra từng luồng nguyên khí nhàn nhạt.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia vui mừng.
Không gian trữ vật tự sinh ra từ đan điền—
thủ đoạn như vậy, nếu để tu sĩ bên ngoài biết được, e rằng đủ khiến vô số người đỏ mắt phát cuồng.
Hắn cũng tiện thể thu luôn cái xác của Tử Viêm Huyền Ưng vào không gian trữ vật. Dù cái xác gần như không còn nguyên vẹn, nhưng nó vẫn là một loại tài nguyên quý hiếm. Máu thịt có thể tận dụng để luyện đan, luyện thể; lông vũ, móng vuốt, xương cốt có thể dùng để luyện khí; thậm chí phần tử hỏa còn sót lại trong huyết nhục cũng có giá trị không nhỏ.
Ngay sau khi thu xong chiến lợi phẩm, hố đen trong đan điền vẫn tiếp tục rung động.
Không những không lắng xuống—
mà còn rung mạnh hơn trước.
Một cảm giác thèm khát mơ hồ lại từ sâu trong cơ thể hắn truyền ra.
Rõ ràng, thứ mà nó thực sự muốn…
vẫn còn ở phía trước.
Long Phàm chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía những dãy núi tối đen chập chùng ở sâu trong sâm lâm sơn mạch.
Ánh mắt hắn dần nheo lại.
Một gốc Hóa Hình Thảo đã đủ khiến hai Ngũ giai yêu thú chạy ra vùng rìa lãnh địa, liều mạng chém giết đến mức đồng quy vu tận.
Điều đó chỉ có thể chứng minh một chuyện.
Ở sâu hơn bên trong nhất định còn có thứ gì đó lớn hơn.
Hoặc là một động phủ cổ.
Hoặc là một mảnh vỡ không gian.
Hay cũng có thể là nơi từng tồn tại một bí cảnh đã sụp đổ.
Dù là thứ gì, chỉ cần trong đó có tài nguyên có thể gia tăng thể tu hoặc hồn tu, vậy chuyến này của hắn coi như không uổng.
Dù sao, với trạng thái hiện tại, thứ hắn thiếu nhất không còn là Chân tức đơn thuần nữa.
Mà là nền tảng để có thể tiếp tục dung nạp những lực lượng cao cấp hơn về sau.
Khóe môi Long Phàm chậm rãi nhếch lên, là nụ cười của kẻ vừa nhìn thấy một con đường lớn hơn mở ra trước mắt.
Hắn quay người, từng bước từng bước tiến sâu hơn vào bóng tối của sơn mạch.
Phía sau lưng hắn, chiến trường đẫm máu của hai Ngũ giai yêu thú dần dần chìm vào tĩnh lặng.
Còn phía trước mặt hắn—
là một vùng hung hiểm hoàn toàn chưa biết.
Nhưng cũng có thể…
là cơ duyên lớn tiếp theo kể từ khi hắn tái sinh.