Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 2: Tẩy thể nghịch thiên, dị mệnh thánh cốt thức tỉnh

Sau khi hai linh hồn hoàn mỹ dung hợp, Phan Long thông qua ký ức của Lộc Phàm cũng dần hiểu rõ tình cảnh hiện tại của bản thân trên Thiên Long Tinh.

Không.

Nói chính xác hơn…

Hiện tại hắn không còn hoàn toàn là Phan Long, cũng không còn hoàn toàn là Lộc Phàm nữa.

Hắn là sự kết hợp của cả hai.

Là một sinh mệnh hoàn toàn mới, mang ký ức, tính cách, tri thức và chấp niệm của cả hai linh hồn.

Dù vậy, trong thời khắc này, hắn vẫn chưa có thời gian để suy nghĩ quá nhiều về vấn đề thân phận.

Bởi vì ngay khi ý thức vừa hoàn toàn ổn định, việc đầu tiên hắn làm là lập tức kiểm tra thân thể.

Và rồi—

hắn phát hiện ra thứ khiến mình biến sắc.

Quả cầu đen thần bí trước đó, thứ đã xuyên qua vô tận không gian, cưỡng ép dung hợp linh hồn của hắn và Lộc Phàm, lúc này đã nằm yên trong vùng đan điền của hắn.

Nói đúng hơn, đó vốn là đan điền của Lộc Phàm.

Nhưng hiện tại thân thể này đã do hắn làm chủ, vậy thì cũng có thể xem như đan điền của chính hắn.

Chỉ là, còn chưa kịp ổn định tâm thần, một cơn đau dữ dội đã bất ngờ bùng phát.

Cơn đau ấy lan ra từ trong đan điền, rồi như thủy triều điên cuồng tràn khắp toàn thân.

Ngay sau đó, quả cầu đen lập tức chấn động.

Từ bên trong nó, một luồng năng lượng thần thánh đến cực điểm ầm ầm bộc phát.

Khoảnh khắc luồng năng lượng ấy xuất hiện, toàn bộ sâm lâm sơn mạch như rung chuyển.

Những yêu thú cao cấp ẩn sâu trong dãy núi, kể cả những tồn tại đứng đầu chuỗi săn mồi, đều đồng loạt run rẩy, phủ phục xuống đất.

Cả bầu trời trong phút chốc tối sầm.

Mây đen cuồn cuộn kéo tới.

Ngay cả thế giới chi linh của Thiên Long Tinh, ở một mức độ nào đó, dường như cũng phát ra một tia rung động mơ hồ vì kiêng kỵ.

Nhưng kỳ dị là, ngay trong sát na tiếp theo, một kết giới vô hình đã được dựng lên quanh người hắn, tạo thành một vùng không gian bị cắt tách.

Mọi dao động, mọi khí tức, mọi ánh nhìn thăm dò từ bên ngoài đều bị ngăn cách hoàn toàn.

Hắn bị kéo vào một vùng không gian độc lập, như bị thế giới hiện thực tạm thời bỏ lại phía sau.

Mà trong vùng không gian ấy—

quá trình lột xác chân chính bắt đầu.

Bên trong kết giới, quả cầu sét đen bắt đầu biến đổi.

Ban đầu nó chỉ rung động rất nhẹ.

Sau đó, hình thể dần vặn vẹo.

Rồi trong nháy mắt—

nó vỡ ra, phân tách thành vô số điểm đen nhỏ li ti, nhỏ đến mức gần như vi tế, mắt thường căn bản không thể nhìn rõ.

Đám điểm đen ấy giống như một bầy sinh linh cổ xưa có ý thức, vừa xuất hiện đã điên cuồng chui vào cơ thể hắn.

Chúng len lỏi qua từng lỗ chân lông, xâm nhập vào từng mạch máu, từng thớ thịt, từng đoạn xương, từng tế bào nhỏ nhất.

Rồi—

bắt đầu cải tạo.



“Á…!”



Một tiếng gào đau đớn vang lên trong vùng không gian tách biệt.

Xương cốt của hắn bị phá vỡ rồi tái lập.

Máu thịt bị nghiền ép rồi tái sinh.

Kinh mạch rách toạc rồi nối liền.

Nội tạng cũng như bị một lực lượng vô hình không ngừng xé mở, tẩy luyện, rồi đắp lại từng chút một.

Loại đau đớn ấy căn bản không còn nằm trong phạm vi con người có thể chịu được.

Nếu nói việc linh hồn bị kéo ra khỏi cơ thể là đau đến mức muốn chết, thì thứ hắn đang phải chịu lúc này là đau đến mức ngay cả cái chết cũng trở thành xa xỉ.

Toàn thân hắn rất nhanh đã gần như mất đi hình dạng ban đầu.

Cơn đau không ngừng kéo ý thức hắn chìm sâu vào bóng tối.

Chỉ cần hắn buông lỏng dù chỉ một chút, rất có thể thần trí sẽ hoàn toàn tan vỡ.

Nhưng hắn không cho phép chuyện đó xảy ra.

Bên trong đau đớn vô tận, hắn vẫn cắn chặt răng, điên cuồng giữ lấy một tia thanh tỉnh cuối cùng.

Bởi hắn biết—

nếu không chịu nổi cửa ải này, vậy thì tất cả mọi thứ vừa có được sẽ tan thành mây khói.

Thời gian trôi qua một cách méo mó.

Từng giây từng khắc lúc này đối với hắn dài đằng đẵng như hàng thế kỷ.

Đám điểm đen vi tế kia sau khi phá hủy đến cực hạn, chúng lại bắt đầu tái tạo.

Xương bị phá, rồi lại lập.

Thịt nát đi, rồi lại sinh.

Kinh mạch đứt đoạn, rồi lại nối liền.

Phá rồi lập.

Lập rồi lại phá.

Quá trình ấy diễn ra lặp đi lặp lại, không biết bao nhiêu lần.

Dần dần, hắn bắt đầu quen với cơn đau.

Không phải vì đau giảm đi…

mà vì hắn đã bị đau đớn rèn đến mức gần như tê dại.

Trong thời gian dài tái tạo như vô tận ấy, một khung xương hoàn toàn mới dần hình thành trong cơ thể hắn.

Khung xương ấy bóng loáng như được rèn từ thần kim, cứng cỏi, hoàn mỹ, phát ra ánh sáng mờ nhạt đầy cảm giác sắc bén.

Chỉ riêng độ cứng của bộ xương này cũng đã có thể sánh ngang với tam tinh trung phẩm pháp bảo.

Sau khung xương, lần lượt là mạch máu, cơ bắp, da thịt, kinh mạch, tủy xương, phủ tạng…

Từng phần trên cơ thể hắn đều được tái tạo lại một lần.

Khi toàn bộ quá trình gần như hoàn tất, trong thể nội hắn, một vùng đan điền hoàn toàn mới cũng chậm rãi xuất hiện.

Đan điền ấy không giống bất kỳ đan điền nào của tu sĩ bình thường.

Nó giống như một hố đen vũ trụ, sâu thẳm, đen kịt, vô biên vô tận.

Mà tại trung tâm của hố đen ấy, lơ lửng một quả cầu màu đen phát ra khí tức thần thánh, nhưng đồng thời lại thu liễm đến cực hạn, tĩnh lặng như một vực sâu không đáy.

Cơn đau tẩy thể còn chưa chấm dứt.

Thì ngay sau đó—

đại não của hắn đột nhiên bị một lực lượng vô hình đánh thẳng vào.



“Uỳnh!”



Ý thức như nổ tung.

Một cơn đau khác lập tức ập đến, mức độ thậm chí còn khủng khiếp hơn cả tẩy thể.

Hắn ôm đầu gào lên, hai mắt sung huyết, thần hồn điên cuồng rung chuyển.

Và cũng đúng lúc ấy—

một lượng thông tin khổng lồ, một loạt khẩu quyết cổ xưa cùng vô số tri thức xa lạ bị cưỡng ép khắc thẳng vào linh hồn của hắn.

Từng ký tự như được nung bằng thần hỏa, in dấu sâu trong thần hồn, vĩnh viễn không thể xóa đi.

Dòng truyền thừa ấy quá mức to lớn.

Nếu linh hồn hắn vẫn chỉ là linh hồn của một thiếu niên mười bốn tuổi, e rằng đã sớm bị nghiền thành hư vô.

May mắn là lúc này, hắn đã là thể dung hợp giữa Lộc Phàm và Phan Long, thần hồn mạnh hơn xa người thường, miễn cưỡng đủ sức chịu đựng.

Sau khi tiếp nhận một lượng tri thức khổng lồ trong thời gian cực ngắn, hắn cũng dần hiểu ra đại khái tình huống của mình.

Quả cầu sét màu đen đã tập kích hắn và Lộc Phàm…

không phải vật phàm.

Nó là một loại pháp bảo tối thượng, đến từ một nơi cực kỳ xa xôi trong vũ trụ.

Nó đã du hành qua vô tận tinh không, xuyên qua vô số tầng không gian suốt hàng tỷ năm, chỉ để tìm kiếm một chủ nhân chân chính có thể tiếp nhận truyền thừa của nó.

Sau khi cảm ứng được linh hồn của hắn cùng Lộc Phàm, nó đã cưỡng ép dung hợp cả hai, tạo ra một thực thể vượt trội hơn bình thường, đủ điều kiện bước đầu để kế thừa.

Còn quả cầu đen đang nằm tại trung tâm đan điền của hắn lúc này—

chính là bản thể chân chính của món pháp bảo đó.

Chỉ là, bên ngoài nó đang bị bao phủ bởi từng tầng phong ấn liên kết chằng chịt.

Những tầng phong ấn ấy sẽ chỉ được mở ra dần dần theo mức độ tăng tiến tu vi của hắn.

Chỉ khi nào hắn đủ mạnh để tháo bỏ tầng phong ấn cuối cùng, hắn mới có thể biết được bí mật tối thượng ẩn giấu trong pháp bảo này.

Nhưng cùng lúc, một tin tức khác cũng khiến hắn vừa kinh hãi vừa bất lực.

Với tu vi và cấp độ thế giới của một tinh cầu cấp thấp như Thiên Long Tinh, dù hắn có tu luyện trọn một đời, cũng chưa chắc đã đủ sức mở được bao nhiêu tầng phong ấn.

Muốn thật sự bước tới tận cùng của bí mật ấy—

hắn chỉ có một con đường.

Đó là không ngừng mạnh lên.

Không ngừng đột phá.

Không ngừng phi thăng tới những thế giới cao cấp hơn.

Sau khi quan sát kỹ thể nội mình, cảm giác kích động trong lòng hắn gần như lấn át cả những đau khổ mà hắn cùng Lộc Phàm đã từng trải qua.

Đan điền mới của hắn giống như một vũ trụ hắc ám thu nhỏ.

Một hố đen thực thụ có thể thôn nạp vạn vật.

Ở trung tâm là quả cầu đen thần bí đang lặng yên nằm đó, bị từng tầng phong ấn xếp chồng lên nhau trấn áp.

Ngay khi ý niệm của hắn vừa chạm tới nó, các khẩu quyết của một môn công pháp tương ứng lập tức hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.

Tên của môn công pháp ấy là—

Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết.

Chỉ đọc lướt qua, hắn đã cảm nhận được sự quỷ dị và bá đạo không gì sánh kịp của môn công pháp này.

Nó không giống công pháp bình thường vốn có phẩm cấp cố định.

Đẳng cấp của nó có thể tự tiến hóa.

Mà nguyên liệu để tiến hóa chính là số lượng thiên địa kỳ vật, kỳ trân, linh tài, bảo dược… mà chủ nhân của nó có thể thôn nạp, phân giải và luyện hóa được.

Nói cách khác—

đây là một môn công pháp không có giới hạn cấp bậc.

Chỉ cần đủ tài nguyên.

Chỉ cần đủ cơ duyên.

Nó có thể liên tục trưởng thành theo chủ nhân.

Điều này lập tức khiến tim hắn đập thình thịch.

Một môn công pháp có thể tiến hóa.

Một môn công pháp không giới hạn phẩm giai.

Một tồn tại như vậy, trong bất kỳ thế giới tu luyện nào, e rằng cũng là độc nhất vô nhị.

Không quá lời khi nói rằng—

đây chính là cơ duyên lớn nhất mà hắn từng có được.

Không chỉ vậy.

Sau đợt cải tạo thân thể vừa rồi, cường độ thân xác của hắn cũng tăng lên vô số lần.

Bộ xương mới, máu thịt mới, kinh mạch mới, tất cả đều được nâng lên tới một trình độ hoàn toàn khác.

Chỉ riêng sức mạnh thân thể hiện tại, đã đủ khiến tu vi thể tu của hắn trực tiếp đạt tới Tam Chuyển sơ kỳ.

Mà cảnh giới này, nếu đối chiếu với hệ thống Nguyên tu, đã tương đương với Tụ Hoàn sơ kỳ.

Nói cách khác, dù phương diện Chân tức của hắn vẫn chưa khôi phục, chỉ riêng thân thể hiện tại cũng đã đủ để hắn không còn là một kẻ yếu đuối có thể bị người ta tùy ý bóp chết như trước nữa.

Ở một tinh cầu cấp thấp như Thiên Long Tinh, tu sĩ chủ yếu có ba con đường lớn để tu luyện.

Đó là:

Nguyên tu.

Thể tu.

Hồn tu.

Trong đó, Nguyên tu là con đường phổ biến nhất, cũng là con đường chủ lưu của cả thế giới tu chân.

Nguyên tu lấy Nguyên Căn làm nền tảng.

Nguyên Căn là căn tính bản nguyên của người tu luyện, quyết định khả năng tiếp dẫn thiên địa nguyên khí, luyện hóa thành Chân tức, rồi dựng nên con đường tu luyện riêng.

Tại Thiên Long Tinh, Nguyên Căn được chia thành năm đại hệ lớn.

Thứ nhất là Nguỵ Nguyên căn, là một loại nguyên căn không hoàn chỉnh, hỗn tạp, phẩm chất thấp, khiến cho tu sĩ tu luyện cực chậm, khó đột phá, bị xem là phế phẩm.

Thứ hai là Ngũ Hành Nguyên Căn, bao gồm:

Kim nguyên căn, Mộc nguyên căn, Thủy nguyên căn, Hỏa nguyên căn, Thổ nguyên căn.

Đây là năm loại căn tính phổ biến nhất, đại diện cho nền tảng vật chất căn bản của thiên địa.

Thứ ba là Dị Tượng Nguyên Căn, bao gồm:

Lôi nguyên căn, Phong nguyên căn, Băng nguyên căn, Độc nguyên căn, Âm nguyên căn, Dương nguyên căn, Quang minh nguyên căn, Hắc Ám nguyên căn.

Những loại Nguyên Căn như Quang minh Nguyên Căn và Hắc Ám Nguyên Căn đã được xem là cực kỳ hiếm gặp. Quang minh thiên về chiếu rọi, tịnh hóa, phá ảo; Hắc Ám thiên về ẩn nấp, ăn mòn, che giấu và nhiễu loạn cảm tri.

Thứ tư là Dị Vật Nguyên Căn.

Loại Nguyên Căn này, hoặc là bẩm sinh, hoặc là có thể do tu sĩ luyện hóa thiên địa kỳ vật mà hình thành, hoặc do nguyên căn biến dị trong quá trình tu luyện.

Những loại thiên địa kỳ vật thường bao gồm:

Dị hỏa, Kỳ mộc, Kim tủy, Huyền thủy,... cùng các loại kỳ vật đặc thù khác.

Dị Vật Nguyên căn vượt trội hoàn toàn so với ngũ hành nguyên căn và Dị tượng nguyên căn, vì Dị vật nguyên căn lấy lực lượng bản nguyên của thiên địa kỳ vật làm cơ sở, nên số lượng những người sở hữu Dị vật nguyên căn là cực kỳ hiếm, chủ yếu chỉ có trong các Cổ Tộc, các Tông Môn, hoặc các chủng tộc yêu thú cực mạnh đứng trên đỉnh của Thiên Long Tinh.

Thứ năm là Cấm Nguyên Căn.

Đây là loại Nguyên Căn chạm tới quy tắc cấm kỵ của thiên địa, vô cùng hiếm thấy, thậm chí phần lớn chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Cấm Nguyên Căn thường bao gồm:

Không gian nguyên căn, Thời gian nguyên căn, Hư vô nguyên căn, Sinh mệnh nguyên căn, Tử vong nguyên căn, Nhân quả nguyên căn, Luân hồi nguyên căn,…

Tại Thiên Long Tinh, đa số tu sĩ chỉ sở hữu đơn Nguyên Căn.

Những thiên tài thật sự của các đại gia tộc, tông môn, thế lực lớn thường sẽ có song Nguyên Căn.

Hiếm hơn nữa là tam Nguyên Căn.

Còn người sở hữu bốn loại Nguyên Căn trở lên là cực hiếm.

Bởi vậy, việc em trai cùng cha khác mẹ của hắn là Lộc Thừa Thiên sở hữu đến bốn loại Nguyên Căn, đã được coi là thiên tài trong thiên tài.

Đối với Lộc Thiên Khuyết, đó cũng là niềm an ủi rất lớn sau khi Lộc Phàm bị phế.

Dù sao, bản thân Lộc Thiên Khuyết với ba loại Nguyên Căn là Hỏa, Thổ và Lôi, đã có thể trở thành gia chủ Lộc gia, bước vào cảnh giới Lập Thành viên mãn.

Chỉ riêng điều đó cũng đủ thấy, thiên tài sở hữu ba loại Nguyên Căn khủng bố đến mức nào.

Về hệ thống cảnh giới Nguyên tu tại Thiên Long Tinh, từ thấp đến cao được chia thành chín đại cảnh giới là:

Dẫn Căn.

Khởi Nguyên.

Tụ Hoàn.

Hiển Ảnh.

Dựng Tức.

Sinh Vân.

Chấn Tâm.

Lập Thành.

Vấn Thiên.

Trong đó, Dẫn Căn là bước đầu tiên của tu luyện.

Tu sĩ ở cảnh giới này bắt đầu cảm ứng Nguyên Căn, tiếp dẫn thiên địa nguyên khí nhập thể, luyện hóa thành Chân tức. Nếu không thể dẫn căn tiếp khí, thì dù có Nguyên Căn cũng chỉ là người có tiềm chất, chưa thể xem là tu sĩ chân chính.

Khởi Nguyên là lúc Nguyên Căn thật sự dựng nền trong thân thể. Chân tức bắt đầu ổn định, kinh mạch và đan điền hình thành căn cơ tu luyện rõ ràng.

Tụ Hoàn là lúc Chân tức tụ thành hoàn lưu trong đan điền, tự xoay chuyển, tự vận hành.

Hiển Ảnh là cảnh giới bản mệnh chi ảnh hiện ra. Mỗi tu sĩ sẽ ngưng tụ một loại bản mệnh chi ảnh khác nhau tùy theo Nguyên Căn, công pháp và căn cơ của mình.

Bản mệnh chi ảnh có thể là kiếm ảnh, pháp ảnh, kim cốt, hoả luân, hoặc thậm chí là hình ảnh thu nhỏ của tu sỹ.

Dựng Tức là khi Chân tức dựng thành uy áp bản mệnh, không chỉ lưu chuyển trong cơ thể mà còn có thể ảnh hưởng tới ngoại giới.

Sinh Vân là lúc Chân tức sinh ra vân tầng quanh thân, bắt đầu chạm tới hư không và thiên địa nguyên khí, có thể mượn thế thiên địa ở một mức độ nhất định.

Chấn Tâm là cảnh giới tâm lực, thân thể, Nguyên Căn, bản mệnh chi ảnh và Chân tức hòa chung một nhịp. Tâm vừa động, Chân tức liền động; ý vừa sinh, uy thế đã chấn nhiếp đối phương.

Lập Thành là khi nội cảnh của tu sĩ thành hình như một tòa thành nhiều tầng. Công, thủ, tích lũy, phản kích đều tự thành hệ thống.

Còn Vấn Thiên là tầng cuối cùng của Thiên Long Tinh.

Đến cảnh giới này, tu sĩ đã có tư cách đem đạo của bản thân đối diện thiên địa. Nếu vượt qua khảo nghiệm của thiên địa, liền có cơ hội bước tới thế giới cao hơn.

Cảnh giới Dẫn Căn được chia thành chín tầng, từ tầng một đến tầng chín.

Còn tất cả các cảnh giới từ Khởi Nguyên trở lên đều chia thành bốn tiểu cảnh giới là:

Sơ kỳ.

Trung kỳ.

Hậu kỳ.

và Viên mãn.

Tại Thiên Long Tinh, Lập Thành đã là tồn tại chí cao của những thế lực bát cấp.

Còn Vấn Thiên lại càng hiếm thấy, chỉ tồn tại trong các thế lực cửu cấp, đứng trên đỉnh của Thiên Long Tinh.

Muốn thật sự tiến thêm một bước nữa, tu sĩ bắt buộc phải vượt qua khảo nghiệm của thiên địa và phi thăng tới thế giới cao hơn.

Nhưng con đường ấy khó khăn tới mức khiến người ta tuyệt vọng.

Hàng vạn năm trôi qua, cả tinh cầu cũng chỉ có số ít người thật sự chạm tới cảnh giới ấy.

Mà những người đó, không ai không phải thiên tài tuyệt đỉnh trấn áp một thời đại.

Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy, tiên lộ gian nan đến nhường nào.

Ngoài Nguyên tu, tu sĩ còn có thể lựa chọn hoặc kiêm tu thể tu và hồn tu.

Trong đó, thể tu lấy thân xác làm nền tảng, dùng đủ loại tài nguyên, bí pháp và phương thức tẩy luyện để cường hóa nhục thân.

Con đường thể tu được chia thành chín cảnh giới, từ Nhất Chuyển đến Cửu Chuyển.

Mỗi cảnh giới cũng chia thành bốn tiểu cảnh giới là:

Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, viên mãn.

Những thiên tài chân chính thường sẽ đi theo con đường nguyên thể song tu, vừa tu Chân tức, vừa luyện nhục thân.

Bởi chỉ có như vậy, sức chiến đấu mới thật sự vượt xa người thường.

Còn hồn tu…

đó lại là một con đường vô cùng đặc biệt.

Đồng thời cũng vô cùng hiếm gặp.

Một phần vì hồn tu đòi hỏi tu sĩ phải có linh hồn mạnh mẽ, thần hồn bẩm sinh vượt xa người thường.

Một phần khác là bởi tài nguyên dùng để tu luyện linh hồn cực kỳ hiếm, cực kỳ đặc thù, không phải ai cũng có cơ hội tiếp xúc.

Dù hiếm, nhưng hồn tu lại được xem là loại tu sĩ nguy hiểm nhất.

Bởi vì Nguyên tu và thể tu thông thường đều không quá chú trọng tu luyện thần hồn.

Mà linh hồn lại chính là phần yếu ớt và khó phòng ngự nhất của tu sĩ.

Một khi bị tập kích bất ngờ vào thần hồn, rất dễ trực tiếp mất mạng.

Trong khi đó, công kích linh hồn lại chính là sở trường của hồn tu.

Vì vậy, đa số tu sĩ trên Thiên Long Tinh đều cực kỳ kiêng kỵ khi phải đối đầu với hồn tu.

Bởi lúc giao chiến, bọn họ không chỉ phải phòng bị đòn công kích trên thân xác, mà còn phải đề phòng cả những đòn đánh nhắm thẳng vào phần linh hồn mong manh nhất.

Trên toàn bộ Thiên Long Tinh, chỉ có hai tổ chức lớn thật sự chú trọng tu luyện linh hồn.

Một là Thiên Cơ Điện.

Hai là Đan Tháp.

Thiên Cơ Điện thần bí khó lường, hành tung bí ẩn, gần như rất ít khi nhúng tay vào tranh chấp giữa các thế lực.

Còn Đan Tháp là tổ chức tập hợp các luyện đan sư trên toàn tinh cầu.

Luyện đan sư là một nghề nghiệp vô cùng cao quý trong giới tu chân.

Đối với phần lớn gia tộc, tông môn hay thế lực lớn, một luyện đan sư gần như là một nguồn tài nguyên di động, được cung phụng như thượng khách.

Bọn họ chủ yếu chú trọng luyện đan, bồi dưỡng thần hồn để khống chế hỏa diễm và dược lực tinh vi hơn, chứ cũng không mấy khi can dự sâu vào tranh đấu thiên hạ.

Bởi vậy, tỷ lệ tu sĩ bình thường trên Thiên Long Tinh đụng phải hồn tu chân chính là cực thấp.

Về hệ thống cảnh giới hồn tu, trên Thiên Long Tinh hiện nay chỉ lưu truyền năm đại cảnh giới bao gồm:

Định Hồn.

Ngưng Phách.

Chiếu Niệm.

Dựng Thức.

Hồn Tướng.

Khi đạt tới Hồn Tướng, linh hồn của tu sĩ có thể xuất khiếu, giống như bản mệnh chi ảnh của Nguyên tu, có thể rời khỏi thân xác trong phạm vi nhất định mà vẫn duy trì sức chiến đấu.

Trong truyền thuyết, toàn bộ Thiên Long Tinh hiện nay chỉ có Điện chủ Thiên Cơ Điện là được cho rằng đã bước vào tầng thứ ấy.

Chỉ điều đó thôi cũng đủ chứng minh, hồn tu hiếm đến mức nào.

Mỗi một con đường tu luyện đều cần có công pháp tương ứng.

Công pháp chính là cốt lõi trong tu luyện của tu sĩ, bao gồm phương thức hấp thu năng lượng, cách vận chuyển chu thiên, kỹ xảo ngưng tụ lực lượng và bí quyết tăng tiến tu vi.

Tại Thiên Long Tinh, công pháp được chia thành bốn cấp từ thấp đến cao bao gồm:

Hoàng cấp.

Huyền cấp.

Địa cấp.

Thiên cấp.

Mỗi cấp lại chia làm bốn phẩm nhỏ là:

Hạ phẩm.

Trung phẩm.

Thượng phẩm.

Cực phẩm.

Muốn tu luyện tới Lập Thành, thậm chí xa hơn là Vấn Thiên, tu sĩ ít nhất phải sở hữu Thiên cấp cực phẩm công pháp, còn chưa tính đến căn cơ, ngộ tính, tài nguyên và cơ duyên.

Bởi vậy, trên toàn bộ Thiên Long Tinh, chỉ những thế lực đỉnh cấp nhất mới có khả năng nắm giữ công pháp Thiên cấp.

Còn công pháp cấp thấp hơn, thường chỉ đủ để tu sĩ đi đến một giới hạn tương ứng.

Muốn đứng trên đỉnh thế giới tu chân, bắt buộc phải có công pháp đủ mạnh làm nền móng.

Và cũng chính vì vậy—

Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết càng trở nên đáng sợ.

Một môn công pháp có thể tự tiến hóa.

Một môn công pháp không bị giới hạn cấp bậc.

Không chỉ có thể thôn nạp thiên địa kỳ vật, kỳ trân, linh tài, bảo dược, mà còn có thể phân giải đủ loại năng lượng khác, thậm chí trong điều kiện đặc biệt còn có thể cắn nuốt cả linh hồn của kẻ địch.

Ngoài ra, trong truyền thừa còn ẩn chứa các phương pháp phối hợp đan dược, tài nguyên và dị vật để cường hóa nhục thân, hỗ trợ thể tu.

Nói cách khác—

Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết là một môn công pháp toàn năng.

Nó đủ tư cách giúp hắn đi theo con đường tam tu, đồng thời tu luyện Nguyên tu, thể tu và hồn tu.

Chỉ nghĩ đến đây, tim hắn đã đập nhanh hơn.

Nếu có thể thật sự trưởng thành với nền tảng này—

vậy con đường tương lai của hắn tuyệt đối sẽ vượt xa toàn bộ Thiên Long Tinh.

Không chỉ công pháp, mà vũ kỹ và thân pháp tại Thiên Long Tinh cũng được phân chia phẩm cấp tương tự.

Ngoài những thứ ấy, tu sĩ còn có thể tăng cường sức mạnh thông qua thể chất, huyết mạch, và đặc biệt là Mệnh Cốt.

Thể chất đặc thù và Mệnh Cốt về cơ bản không tồn tại trên Thiên Long Tinh.

Về huyết mạch, chỉ có một số cổ tộc lâu đời hoặc một số chủng loại yêu tộc cực mạnh tại Yêu khu là sở hữu một tia huyết mạch truyền thừa mỏng manh, đủ để cho họ cạnh tranh ngôi vị bá chủ trên Thiên Long Tinh.

Còn việc kế thừa huyết mạch hoàn chỉnh…

ít nhất, với mặt bằng của tinh cầu này, gần như là điều không thể.

Theo lượng tri thức mà quả cầu đen truyền vào linh hồn hắn, những thứ như huyết mạch đỉnh cấp, thể chất đặc thù hay Mệnh Cốt chủ yếu chỉ xuất hiện ở những thế giới cao hơn.

Trong đó, Mệnh Cốt lại càng đặc biệt hơn.

Nó là thứ gần như chỉ tồn tại ở Thần giới, hoặc trong những gia tộc chí cao nắm quyền lực kinh thiên tại nơi đó.

Mệnh Cốt giống như một loại truyền thừa bản nguyên, được truyền tiếp qua các thế hệ bằng những phù văn khắc trên xương ức.

Một khi thức tỉnh, nó có thể khiến chủ nhân sở hữu một hay nhiều loại năng lực vô cùng đặc biệt.

Cấp bậc Mệnh Cốt càng cao, năng lực mang lại càng đáng sợ.

Mệnh Cốt được chia thành ba cấp chính là:

Mệnh Huyền Cốt.

Mệnh Thiên Cốt.

Mệnh Thánh Cốt.

Trong mỗi cấp lại có nhiều loại khác nhau, tùy theo bản chất và năng lực của từng loại.

Thậm chí còn có những loại biến dị chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Những tin tức này, dù là trước kia Lộc Phàm hay cha hắn là Lộc Thiên Khuyết đều hoàn toàn không biết.

Ngay cả bản thân Lộc Phàm trước đây cũng chỉ mơ hồ nhận ra trên xương ức mình có một loại phù văn kỳ lạ, dường như ẩn giấu một năng lực đặc biệt chưa thức tỉnh.

Nhưng hắn chưa từng nói chuyện đó với bất kỳ ai.

Mãi đến hôm nay, sau khi tiếp nhận truyền thừa từ quả cầu đen, hắn mới thật sự hiểu rõ thứ hắn sở hữu từ đầu, chính là một Mệnh Thánh Cốt.

Hơn nữa, còn là một loại Mệnh Thánh Cốt cực kỳ đặc thù, được gọi là Thái Hư Cốt.

Một kẻ sinh ra tại một tinh cầu cấp thấp như Thiên Long Tinh lại sở hữu Mệnh Thánh Cốt, còn dẫn động Thiên Nhãn hiện thế…

chỉ nghĩ thôi cũng biết xuất thân thật sự của Lộc Phàm tuyệt đối không đơn giản.

Đằng sau hắn, rất có thể còn ẩn giấu một bí mật động trời.

Chỉ tiếc, với thực lực hiện tại, hắn căn bản không có tư cách điều tra những chuyện đó.

Tất cả chỉ có thể đợi sau này mạnh lên rồi lần lượt tìm hiểu.

Sau khi quả cầu đen cải tạo toàn bộ thân xác, không những Mệnh Thánh Cốt của Lộc Phàm được khôi phục, mà dưới sự tẩy rửa của nguồn năng lượng thần thánh ấy, nó còn phát sinh biến dị.

Những đường phù văn màu đỏ vốn đại diện cho Mệnh Thánh Cốt trên xương ức hắn, lúc này đã hoàn toàn chuyển thành màu đen.

Đen nhánh.

U trầm.

Thâm thúy như vực sâu.

Theo tri thức hắn tiếp nhận được, loại biến hóa này không còn thuộc phạm trù Mệnh Thánh Cốt thông thường nữa.

Nó đã trở thành—

Mệnh Thánh Cốt biến dị.

Thái Hư Cốt biến dị thành Thái Hư Dị Cốt.

Một tồn tại độc nhất vô nhị.

Ngay cả trong truyền thừa mênh mông kia, thông tin về Mệnh Thánh Cốt biến dị cũng vô cùng ít ỏi.

Điều đó càng chứng minh, những gì đang nằm trên người hắn lúc này đã vượt xa tầm nhận thức của Thiên Long Tinh.

Về pháp khí, pháp bảo tại Thiên Long Tinh, chủ yếu có ba loại lớn là:

Công kích.

Phòng ngự.

Phụ trợ tu luyện.

Về phẩm cấp, pháp khí, pháp bảo được chia làm chín cấp, từ nhất tinh đến cửu tinh.

Mỗi cấp đều chia thành bốn phẩm nhỏ là:

Hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, cực phẩm.

Nhưng cấp bậc của quả cầu đen trong đan điền hắn thì hoàn toàn khác.

Nó không nằm trong hệ thống cấp bậc của Thiên Long Tinh.

Đó là một tồn tại tối thượng, nằm ngoài phạm trù hiểu biết của thế giới này.

Đồng thời cũng là bí mật lớn nhất mà hắn phải từng bước khám phá.

Nếu nói thiên mệnh là thứ trời sinh mà hắn mang theo…

vậy thì quả cầu đen này chính là cơ duyên nghịch thiên mà thượng thiên ném xuống tay hắn sau khi đã hủy diệt hắn một lần.

Sau khi tiêu hóa sơ bộ lượng kiến thức truyền thừa khổng lồ kia, hắn lập tức bắt đầu kiểm tra lại toàn bộ “vốn liếng” hiện tại của mình.

Đầu tiên là nhục thân.

Khung xương sau khi được tái tạo và cường hóa đã đạt đến độ cứng sánh ngang với tam tinh trung phẩm pháp bảo.

Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ khiến người khác nghe mà hoảng sợ.

Nói cách khác, chỉ cần không gặp phải pháp khí quá mạnh, xương cốt của hắn hiện giờ đã cứng như thần thiết, đao kiếm bình thường khó lòng làm tổn thương.

Điều này kéo tu vi thể tu của hắn trực tiếp bước vào Tam Chuyển sơ kỳ.

Ở cấp độ này, thân thể hắn mạnh như hung thú hình người.

Tay không phá đá chỉ là chuyện nhỏ.

Nếu bộc phát toàn lực, quyền cước của hắn đã đủ mang theo lực sát thương đáng sợ.

Tiếp đó là thần hồn.

Sau khi hai linh hồn dung hợp, lại thêm việc tiếp nhận truyền thừa, linh hồn của hắn đã được củng cố cực mạnh, trực tiếp đạt tới mức cảnh giới Ngưng Phách sơ kỳ.

Ở cảnh giới này, thần hồn hắn đã dần ổn định, không còn mong manh như linh hồn phàm nhân nữa.

Hắn bắt đầu có thể cảm nhận được nguyên khí quanh thân, nhận biết được một số dao động ý niệm trong phạm vi nhất định.

Còn về Nguyên tu…

tuy đan điền đã được tái tạo, nhưng hố đen ở trung tâm vẫn trống rỗng, chưa có Chân tức chân chính tích lũy bên trong.

Nói cách khác, về phương diện Nguyên tu, hắn vẫn chưa thật sự bước vào con đường tu luyện trở lại.

Hiện tại, nếu chỉ xét mặt Nguyên tu—

hắn vẫn là một phàm nhân.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Khi toàn bộ biến hóa chậm rãi lắng xuống, kết giới bao quanh hắn cũng bắt đầu tan biến.

Mà khi hắn quay trở lại thế giới thực tại, mới giật mình nhận ra—

thời gian bên ngoài đã trôi qua tròn một tháng.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn đã từ một cái xác bị vứt bỏ nơi sơn lâm biến thành một tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Lúc này, hắn không còn là Lộc Phàm trước đây.

Mà cũng không phải là Phan Long năm xưa.

Hắn là sự kết hợp của cả hai.

Về tuổi sinh học, thân thể hắn vẫn chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi.

Nhưng khuôn mặt lại đã thấp thoáng vẻ từng trải không hợp với độ tuổi.

Những đường nét gương mặt rõ ràng hơn, góc cạnh hơn, cứng cỏi hơn.

Đó là gương mặt vừa mang nét nghiêm nghị, lì lợm và lạnh lùng của Lộc Phàm…

lại vừa pha chút tinh ranh, lưu manh, từng trải và có phần bất cần của Phan Long.

Hai loại khí chất trái ngược hòa làm một, khiến cho hắn sinh ra một cảm giác cực kỳ tà dị.

Thân thể hắn cũng đã hoàn toàn thay đổi.

Cao lớn hơn.

Vạm vỡ hơn.

Cân đối hơn.

Từng thớ cơ bắp rõ ràng, da thịt bóng loáng như ngọc, bên dưới dường như ẩn chứa sức bật của hung thú.

Chỉ đứng đó thôi cũng đã cho người ta cảm giác nguy hiểm.

Hắn cúi đầu nhìn hai bàn tay của mình, chậm rãi siết chặt lại.

Các đốt ngón tay phát ra tiếng răng rắc nặng nề.

Trong đôi mắt hắn, một tia sáng sắc lạnh chậm rãi hiện lên.

Từ hôm nay trở đi—

hắn sẽ không dùng lại cái tên cũ nữa.

Lộc Phàm là quá khứ của một thiên tài bị hủy diệt.

Phan Long là quá khứ của một kẻ thất bại nơi thế giới hiện đại.

Còn hắn của hiện tại…

sẽ dùng một cái tên mới để bước lên con đường của riêng mình.

Một cái tên kết hợp từ hai thân phận, hai số mệnh, hai linh hồn—

Long Phàm.

Kể từ giây phút này, Long Phàm chính thức ra đời.

Mang theo thân xác nghịch thiên.

Mang theo công pháp tối thượng.

Mang theo dị mệnh cách độc nhất vô nhị.

Cũng mang theo tất cả thống khổ, căm hận và khát vọng quật khởi của cả hai đời.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên khoảng không đen kịt phía trên tán rừng.

Phía trước hắn—

là một chân trời hoàn toàn mới.

Là vô số bí ẩn chưa được giải đáp.

Là con đường tu chân hung hiểm, tàn khốc nhưng cũng tràn ngập cơ duyên.

Khóe môi hắn hơi cong lên.

Một nụ cười nhàn nhạt nhưng lạnh đến tận xương.

“Thiên Long Tinh…”

“Ta trở lại rồi.”