Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 9: Trốn Thoát

Trong mê cung đá cổ, không khí nặng nề như đè lên từng tấc da thịt. Long Phàm đứng yên tại một ngã rẽ, hô hấp được ép xuống mức thấp nhất, nhưng thần thức lại lan ra cực hạn.

Bốn luồng khí tức quen thuộc của Thanh Mộc Tông đang nhanh chóng tiến lại gần, khoảng cách không quá một nén nhang, nhưng điều khiến hắn thật sự biến sắc không phải là bốn nội môn đệ tử kia, mà là luồng khí tức ẩn phía sau — trầm, sâu, mang theo uy áp khủng bố khiến chân tức trong cơ thể hắn tự động run lên.

"Dựng tức cảnh."

Trong khoảnh khắc ấy, Long Phàm không còn chút ý niệm may mắn nào. Đối mặt với tu sĩ Dựng Tức, không có thử sai, chỉ có sống hoặc chết.

Hắn khẽ nhắm mắt một nhịp, ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân nhanh chóng hiện lên trong đầu, từng đường phù văn, từng điểm trận nhãn đã hỏng, cấu trúc của mê cung này vốn không phải tự nhiên hình thành, mà là tàn dư của một trận pháp phòng hộ.

Dù đã mục nát theo năm tháng, nhưng vẫn còn sót lại một phần “linh”. Mà chỉ cần còn linh — vẫn có thể dùng.

Long Phàm mở mắt, ánh nhìn trở nên lạnh lẽo. Hắn không chạy ngay, ngược lại trực tiếp ngồi xuống, hai tay kết ấn, hỏa hệ chân tức cùng mộc hệ chân tức đồng thời vận chuyển.

Hắn không đủ khả năng bố trí trận pháp, nhưng có thể dựa vào ký ức để cưỡng ép kích hoạt những đường phù văn còn sống.

Từng sợi chân tức mảnh như tơ bị hắn ép vào vách đá, những đường phù văn mờ nhạt dần dần sáng lên, không ổn định, chỗ sáng chỗ tắt, thậm chí có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Mồ hôi lăn xuống thái dương, thần thức bị tiêu hao cực lớn, nhưng hắn vẫn cắn răng duy trì. Hắn không cần trận pháp hoàn chỉnh, chỉ cần một thứ, là loạn.

Đúng lúc đó, từ sâu trong mê cung truyền tới một tiếng chấn động trầm thấp.

Đã đến.

Long Phàm lập tức đứng dậy, không chút do dự, thân ảnh biến mất trong một lần thuấn di ngắn ngủi.

Ở phía bên kia, bốn nội môn đệ tử Thanh Mộc Tông vừa tiến vào khu vực trung tâm thì đã nhận ra dị thường.

Đường đi không còn giống trước, hành lang lệch hướng, không gian xuất hiện sai lệch vi diệu. Tên Hiển Ảnh trung kỳ vừa định ổn định đội hình thì một luồng uy áp kinh khủng đã giáng xuống.

Trưởng lão Dựng Tức bước vào mê cung, ánh mắt quét qua một vòng liền nhìn ra bản chất — trận tàn pháp bị cưỡng ép kích hoạt.

Ông ta không hề do dự, trực tiếp đánh ra một chưởng, hành lang phía trước nổ tung, mê cung bị phá vỡ một phần, toàn bộ cấu trúc lập tức trở nên hỗn loạn.

“Không cần đuổi, để ta.”

Một câu nói lạnh lẽo, mang theo sự tự tin tuyệt đối của cảnh giới nghiền ép.

Ở một hướng khác, Long Phàm vừa xuất hiện đã cảm nhận được một luồng thần thức khóa chặt lấy mình.

Hắn lập tức hiểu, hắn đã bị khoá trong cảm ứng của đối phương.

Đây là chênh lệch cảnh giới tuyệt đối.

Hắn không dừng, liên tục thuấn di, mỗi lần chỉ vài trượng, không đi thẳng mà đổi hướng liên tục, nhưng chỉ sau ba lần, không gian quanh thân đột nhiên bị ép chặt lại.

Một lực vô hình giáng xuống, khiến hắn khựng lại giữa không trung, lồng ngực như bị bóp nghẹt, máu tươi trào lên cổ họng. Đây mới chỉ là uy áp, chưa phải công kích thực sự.

Nếu tiếp tục kéo dài, hắn chắc chắn sẽ bị ép chết ngay trong động phủ. Ánh mắt Long Phàm chợt lạnh xuống, hắn không chạy nữa mà đột ngột xoay người, hai tay kết ấn.

Hố đen trong đan điền rung lên. Hỏa hệ chân tức và mộc hệ chân tức bị hắn cưỡng ép bắn ra ngoài, hoàn toàn không theo quy luật, không theo chu thiên, chỉ có một mục đích — tạo hỗn loạn.

Một tiếng nổ vang lên, chân tức bùng phát, không gian rung động, trong khoảnh khắc dòng thần thức khóa chặt hắn bị nhiễu loạn một nhịp. Chỉ một nhịp, nhưng với Long Phàm — đã đủ.

Hắn lập tức thuấn di, thân ảnh biến mất, xuất hiện ngay trước cửa động. Nhưng chưa kịp thở, một thân ảnh đã đứng đó từ trước.

Trưởng lão Dựng Tức.

Khoảng cách chưa tới ba trượng, ánh mắt hai người trực tiếp va vào nhau. Không gian như đông cứng lại. Ngay khi đối phương mở miệng, Long Phàm đã ra tay trước.

Hắn cưỡng ép toàn bộ chân tức trong cơ thể bộc phát ra ngoài, tạo thành một vùng nhiễu loạn cực mạnh ngay trước mặt.

Ánh sáng chói lòa, chân tức hỗn loạn, thần thức bị cắt đứt trong một nhịp ngắn ngủi.

Lợi dụng cơ hội đó.

Long Phàm gầm khẽ, cưỡng ép phát động thuấn di lần nữa. Lần này hắn cưỡng ép thuấn di vượt giới hạn.

Không gian vặn xoắn, kinh mạch rung lên dữ dội, một tiếng “rắc” vang lên trong cơ thể, một đoạn kinh mạch trực tiếp nứt vỡ, máu tươi phun ra, thân ảnh hắn biến mất.

Khi xuất hiện trở lại, hắn đã bị ném ra ngoài khu vực động phủ, cơ thể rơi mạnh xuống nền đất trong rừng sâu, lăn vài vòng mới dừng lại.

Toàn thân đau đớn như bị xé nát, nhưng hắn không hề đứng dậy, mà lập tức nằm im, hô hấp hạ xuống mức thấp nhất. Hố đen trong đan điền chậm rãi xoay tròn, che giấu toàn bộ sinh cơ.

Chỉ vài hơi thở sau, một luồng khí tức khủng bố giáng xuống. Trưởng lão Dựng Tức xuất hiện giữa không trung, thần thức tràn ra như thủy triều, quét qua từng tấc đất, từng thân cây, từng khe đá.

Khi dòng thần thức lướt qua thân thể Long Phàm, nó khựng lại một nhịp rất ngắn, nhưng rồi vẫn trôi qua, không phát hiện bất kỳ dị thường nào.

Một lúc lâu sau, ông ta thu hồi thần thức, ánh mắt trầm xuống.

“Biến mất rồi, năng lực của tên này quỷ dị thật…”

Một tiếng lẩm bẩm rất nhẹ, sau đó thân ảnh ông ta liền biến mất về phía sâu trong sơn mạch.

Rất lâu sau đó, Long Phàm mới dám mở mắt. Mồ hôi đã thấm ướt lưng áo, cơ thể vẫn còn run nhẹ, nhưng trong mắt hắn không có sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh sau khi thoát chết.

Hắn nằm thêm một lúc, rồi chậm rãi chống tay ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn bầu trời phía trên tán cây. Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên khóe môi.

“Lần này… thật sự nhặt về một mạng.”

Nói xong, hắn tiếp tục cưỡng ép thuấn di, biến mất vào sâu trong rừng.

Hắn biết, tuy tạm thời giữ được mạng nhưng nguy hiểm chưa qua, trưởng lão Dựng Tức của Thanh Mộc Tông vẫn đang tìm kiếm hắn…

10 ngày sau…

Gió rừng lướt qua tán cây cổ thụ, kéo theo từng lớp lá khô xào xạc, trong một khe đá hẹp nằm sâu giữa sườn núi, không khí lại tĩnh lặng đến mức gần như ngưng đọng. Long Phàm dựa lưng vào vách đá lạnh, toàn thân bất động, hô hấp ép xuống cực thấp, như thể hòa vào chính nham thạch xung quanh. Hố đen trong đan điền khẽ xoay, từng tầng khí tức bị nuốt sạch, khiến sự tồn tại của hắn trở nên mơ hồ đến cực hạn.

Một lúc rất lâu sau, hàng mi hắn khẽ động, rồi chậm rãi mở mắt.

Ý thức vừa khôi phục—

Một cơn đau như xé nát cơ thể lập tức dâng lên.

Long Phàm khẽ nghiến răng, cơ thể run lên một nhịp rất nhẹ rồi lại ép xuống. Kinh mạch trong cơ thể hắn lúc này giống như những sợi dây bị kéo căng rồi đứt đoạn, từng chỗ nứt vỡ vẫn còn âm ỉ đau đớn. Lần thuấn di cưỡng ép trước đó không chỉ tiêu hao chân tức, mà còn trực tiếp để lại phản chấn từ không gian, đánh thẳng vào nội thể. Nếu không phải thân thể hắn vừa được Hồn Thể Nguyên Tinh rèn luyện, e rằng lúc rơi xuống đất đã không còn đứng dậy nổi.

Nhưng thứ khiến hắn nhíu mày không chỉ là thương thế.

Mà là trong đan điền—

Hai luồng lực lượng đang âm thầm dao động.

Một bên là căn hạch hỏa hệ đỏ tím, hỏa hệ chân tức cuồn cuộn như dung nham.

Một bên là căn hạch mộc hệ xanh ngọc, mộc hệ chân tức tràn đầy sinh cơ, mềm mại nhưng bền bỉ.

Chúng không xung đột dữ dội, nhưng cũng chưa thực sự dung hợp. Mỗi lần vận chuyển, đều có một chút “lệch nhịp”, giống như hai dòng nước chưa tìm được cùng một hướng chảy.

Long Phàm chậm rãi nhắm mắt, tâm thần chìm xuống đan điền.

Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết khẽ vận chuyển.

Hố đen trong trung tâm đan điền không còn xoay cuồng như lúc thôn phệ, mà trở nên trầm ổn, giống như một trục cân bằng vô hình. Từng tia chân tức hỗn loạn bị kéo về, rồi bị tách ra, dẫn dắt, điều chỉnh lại quỹ đạo vận hành.

Hỏa không còn bốc loạn.

Mộc không còn lan tràn.

Chúng dần dần đi vào quỹ đạo riêng, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vi diệu.

Không hòa, nhưng cũng không loạn.

Một lúc sau, sắc mặt Long Phàm mới dịu xuống vài phần.

Hắn mở mắt, ánh nhìn trầm tĩnh.

“Chưa thể xuất thủ…”

Cơ thể hắn chưa ổn định.

Lúc này nếu gặp địch nhân.

đặc biệt là cấp Hiển Ảnh trở lên—

chỉ cần một sơ suất trong vận chuyển chân tức, hậu quả sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Hắn khẽ nghiêng đầu, nhìn ra ngoài khe đá…

Sâm Lâm Sơn Mạch trải dài như vô tận, tầng tầng lớp lớp rừng già nối tiếp nhau, mây mù lượn lờ giữa các dãy núi. Nó nằm ở cực đông Đông Hoang Đại Lục, vừa là vùng hoang dã nhất, cũng là vùng hỗn loạn nhất của cả một phương.

Bởi vì—

nó không hoàn toàn thuộc về riêng bất kỳ ai.

Nhưng cũng chính vì vậy—

bốn phía xung quanh lại bị các thế lực lớn âm thầm chiếm giữ.

Ý niệm vừa động, ký ức từ Lộc Phàm trước đây cùng với những gì hắn đọc trong Tàng Kinh Các dần hiện lên.

Phía Đông của sơn mạch—

là địa bàn khổng lồ của Lộc gia.

Ánh mắt Long Phàm khẽ trầm xuống.

Chỉ một thoáng.

Rồi lại bình tĩnh trở lại.

“Không đi phía Đông.”

Không phải vì sợ.

Mà là vì hắn chưa đủ tư cách.

Hắn hiện tại, dù đã bước vào Tụ Hoàn hậu kỳ, lại có thêm thể tu và hồn tu, nhưng so với một thế gia bát cấp tồn tại hàng ngàn năm như Lộc gia—

vẫn quá nhỏ bé.

Quay về lúc này—

chỉ là tự tìm đường chết.

Ánh mắt hắn chậm rãi chuyển hướng.

Phía Tây của phần còn lại trong sơn mạch là địa bàn của Lê gia.

Phía Nam là Phạm gia.

Phía Bắc là Ngô gia.

Ba nhà này đều là thất cấp thế lực, cùng chia nhau nửa còn lại của Sâm Lâm Sơn Mạch, vừa tranh đoạt vừa kìm hãm lẫn nhau suốt vô số năm tháng.

Mà ở xa hơn nữa, về phía cực tây Đông Hoang Đại Lục—

chính là địa bàn của Thiên Kiếm Các.

Một bát cấp thế lực khổng lồ, đủ sức cùng Lộc gia giữ thế cân bằng ở hai đầu Đông Hoang.

Dưới trướng Thiên Kiếm Các còn có năm tông môn Thất cấp, mà Thanh Mộc Tông chỉ là một trong số đó.

Long Phàm im lặng suy tính.

Lê gia.

Phạm gia.

Khoảng cách quá xa, địa bàn lại hoàn toàn xa lạ.

Đi về đó—

chẳng khác nào tự bước vào vùng mù.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một hướng duy nhất.

Phía Bắc.

Ngô gia.

Một cái tên không có bất kỳ liên hệ nào với hắn.

Không ân.

Không oán.

Nhưng chính vì vậy—

lại là lựa chọn an toàn nhất.

Long Phàm biết rất rõ—

Sâm Lâm Sơn Mạch nhìn thì hoang dã vô chủ—

nhưng thực chất lại là một trong những trung tâm giằng co lớn nhất ở cực đông Đông Hoang Đại Lục.

Một nửa phía đông nằm trong tay Lộc gia, bát cấp thế lực có nội tình sâu không lường được.

Nửa còn lại bị Lê gia, Phạm gia, Ngô gia cùng chia giữ.

Bốn đại thế lực cổ xưa này cắm rễ tại Đông Hoang qua vô số năm tháng, vừa chém giết, vừa kiềm chế lẫn nhau, không ai dám thật sự nuốt trọn cả sơn mạch.

Mà ở đầu bên kia của đại lục, Thiên Kiếm Các lại trấn giữ cực tây, nhìn xuống toàn cục Đông Hoang, âm thầm tạo thành thế đối trọng với các đại thế gia ở phía đông.

Cho nên nơi đây—

trở thành vùng hỗn loạn.

Là thiên đường của tán tu.

Cũng là mồ chôn của vô số kẻ yếu.

Mỗi một gốc linh dược—

đều có thể đổi bằng mạng.

Mỗi một cơ duyên—

đều có máu chảy phía sau.

Long Phàm đứng giữa nơi này—

không thuộc về bất kỳ thế lực nào.

Nhưng cũng chính vì vậy—

hắn mới có cơ hội.

Long Phàm im lặng một lúc.

Rồi chậm rãi thở ra một hơi dài, hắn lẩm bẩm:

“Ra khỏi sơn mạch… đi về phía Bắc.”

Quyết định vừa hình thành—

tâm hắn lập tức ổn định lại.

Nhưng hắn không đứng dậy ngay.

Mà cúi đầu, nhìn lại cơ thể mình.

Một nụ cười nhạt thoáng qua.

“Trước hết… phải sống sót đã.”

Tay hắn đặt xuống mặt đất.

Mộc hệ chân tức chậm rãi lan ra, nhẹ nhàng như rễ cây len lỏi vào đất. Sinh cơ xung quanh lập tức bị dẫn động, từng tia từng sợi thấm ngược trở lại cơ thể hắn.

Vết nứt trong kinh mạch—

bắt đầu khép lại từng chút một.

Không nhanh, nhưng cực kỳ ổn định.

Cùng lúc đó, hố đen trong đan điền tiếp tục xoay chậm, che giấu toàn bộ khí tức, khiến Long Phàm lúc này giống như một khối đá vô tri giữa sơn mạch.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Không biết bao lâu sau—

Long Phàm mới mở mắt lần nữa.

Khí tức hắn vẫn yếu hơn bình thường, nhưng đã ổn định.

Đủ để hành động.

Hắn chống tay đứng dậy.

Cơ thể vẫn đau, nhưng không còn ảnh hưởng đến di chuyển.

Ánh mắt hắn trở lại bình tĩnh như trước.

Không vội.

Không hấp tấp.

Long Phàm bước ra khỏi khe đá, nhưng không tiến sâu vào sơn mạch, mà lựa chọn men theo vòng ngoài, nơi yêu thú ít hơn, nhưng địa hình phức tạp hơn.

Mỗi bước đi—

đều có tính toán.

Mỗi lần dừng—

đều để quan sát.

Hắn không để lại dấu chân rõ ràng, không lưu lại khí tức, thậm chí còn cố ý đi qua những khu vực có sinh cơ dày đặc để che giấu hành tung.

Thân ảnh hắn lướt qua rừng cây như một cái bóng.

Không nhanh.

Nhưng không hề dừng.

Động phủ cổ, Âm Hoàng Tán Nhân, Thanh Mộc Tông, vị trưởng lão Dựng Tức—

tất cả dần dần bị bỏ lại phía sau.

Ánh mắt hắn nhìn về phương Bắc.

Trong đáy mắt, một tia lạnh lẽo cùng quyết tâm đồng thời tồn tại.

“Ngô gia…”

Một âm thanh rất khẽ vang lên.

Gió rừng lại thổi qua.

Tán cây lay động.

Thân ảnh Long Phàm dần dần khuất dạng phía sơn mạch rộng lớn.