Hạ An nhìn Minh Thư, cảm giác như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Cô không thích những ánh mắt sắc lạnh của cô ta, và càng không thích cái cách mà Minh Thư cứ như thể đang tìm cách moi móc những bí mật của họ. “Chúng tôi đang bận,” Hạ An nói, giọng hơi lạc đi.
“Bận gì vậy? Vẽ tranh hay là vẽ người?” Minh Thư hỏi, ánh mắt nheo nheo như thể đang thăm dò.
“Chúng tôi… chỉ đang trò chuyện,” Bảo Linh lên tiếng, nhưng giọng nói của cô có phần yếu ớt.
“Thú vị đấy! Thế thì tôi sẽ tham gia,” Minh Thư nói, không đợi ai đồng ý. Cô ta bước vào như thể đã được mời từ trước.
“Chào mừng bạn đến với bữa tiệc của những kẻ nhút nhát,” Minh Ngọc lầm bầm, nhưng không ai nghe thấy.
“Cảm ơn nhé! Tôi luôn thích những nơi như thế này,” Minh Thư nói với một nụ cười tự mãn, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh một thứ gì đó không thể định hình.
Hạ An cảm thấy không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Mọi thứ như đang dồn nén lại, và cô không biết liệu mình có thể chịu đựng nổi hay không. “Thôi nào, chúng ta hãy tiếp tục nhé,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
Nhưng không khí đã bị phá vỡ. Minh Thư bắt đầu hỏi về bức tranh của Bảo Linh, và cô bạn nhỏ nhắn chỉ biết lắp bắp trả lời. “Em… em thích màu sắc… của nó.”
“Chỉ có màu sắc thôi sao? Hay là cảm xúc? Cảm xúc là thứ quan trọng nhất khi vẽ,” Minh Thư châm chọc, nụ cười vẫn không rời khỏi gương mặt.
Bảo Linh nhìn sang Hạ An, như thể đang tìm kiếm sự an ủi. “Em… em muốn thể hiện cảm xúc qua màu sắc,” cô nói, nhưng giọng điệu lại thiếu tự tin.
“Nghe có vẻ hay đấy! Nhưng nếu bạn không thể truyền đạt điều đó, thì liệu có ai sẽ hiểu bạn không?” Minh Thư hỏi, ánh mắt đầy thách thức.
“Cậu làm ơn đừng làm khó Bảo Linh,” Minh Ngọc cắt ngang, giọng điệu đã trở nên sắc bén. “Cậu chỉ đang cố gắng tạo ra một cuộc chiến không cần thiết.”
“Cuộc chiến? Tôi chỉ đang hỏi thôi mà,” Minh Thư đáp, nhưng Hạ An có thể thấy sự thích thú trong ánh mắt cô ta.
Một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Hạ An quyết định phải lên tiếng. “Chúng ta không cần phải tranh cãi như vậy. Mỗi người có cách thể hiện riêng mà.”
“Đúng vậy! Nhưng có vẻ như không phải ai cũng biết cách,” Minh Thư đáp lại, khiến Bảo Linh lại co rúm người.
“Cậu có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào nếu thấy không thoải mái,” Minh Ngọc khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Ôi, đừng quá căng thẳng! Tôi chỉ muốn kết nối thôi mà,” Minh Thư nhún vai, nhưng Hạ An không thể không cảm thấy sự giả tạo trong lời nói đó.
“Cô không cần phải kết nối với chúng tôi,” Hạ An nói, giọng cứng lại. “Chúng tôi có đủ bạn bè rồi.”
“Vậy thì tốt! Tôi không cần sự chấp thuận của các cô,” Minh Thư cười, nhưng nụ cười đó không đủ để xoa dịu căng thẳng trong phòng.
Một tiếng gõ cửa khác vang lên, khiến mọi người giật mình. “Chắc chắn là mấy người bạn của tôi,” Hương Giang nói, nhưng trong giọng nói vẫn có sự nghi ngờ.Khi cánh cửa mở ra, một nhóm người bước vào, làm không khí càng thêm nặng nề. Hương Giang nhìn họ với ánh mắt lạnh lùng, như thể đang kiểm tra từng người một.
“Chúng tôi đến để tham gia bữa tiệc này!” một cô gái có ngoại hình nổi bật nói, ánh mắt sắc bén như dao.
“Chào mừng đến với cuộc chiến tâm lý,” Minh Ngọc lẩm bẩm, nhưng không ai nghe thấy.
“Chúng tôi không tổ chức tiệc tùng ở đây,” Hạ An lên tiếng, nhưng trong lòng cô biết điều này chỉ càng làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
“Ôi, đừng như vậy! Chúng tôi chỉ muốn vui vẻ thôi mà!” cô gái nọ cười, nhưng Hạ An cảm thấy không có chút chân thành nào trong đó.
“Vậy thì vui vẻ một mình đi,” Minh Ngọc đáp, ánh mắt không chịu nhường nhịn.
“Chúng tôi không cần thêm người,” Bảo Linh cũng lên tiếng, nhưng giọng nói vẫn còn run rẩy.
“Thú vị ghê! Có vẻ như các cô đang chơi trò chơi tâm lý nho nhỏ,” cô gái nọ nói, nhìn mọi người với ánh mắt châm chọc.
“Chúng tôi không chơi trò chơi,” Hạ An khẳng định, nhưng không thể gạt bỏ cảm giác bất an trong lòng.
“Mọi người có vẻ căng thẳng quá! Chúng ta nên thư giãn một chút,” cô gái tiếp tục, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Trong khoảnh khắc đó, Hạ An cảm thấy như có một bức tường vô hình đang được dựng lên giữa họ. Những mối quan hệ, những cảm xúc, tất cả như đang bị đe dọa bởi sự xuất hiện của những người không mời mà đến.
“Chúng ta nên làm gì đó để giải tỏa bầu không khí này,” Minh Ngọc nói, nhưng Hạ An biết rằng sẽ không dễ dàng gì.
“Chúng ta có thể chơi một trò chơi nhỏ!” một trong số những người mới đề xuất. “Thật thú vị khi khám phá những bí mật của nhau.”
“Có lẽ không phải lúc này,” Hạ An nói, nhưng tâm trí cô đã bắt đầu lo lắng về những điều có thể bị phơi bày.
“Ôi, chắc chắn rồi! Ai lại từ chối một trò chơi thú vị chứ?” Minh Thư cười, ánh mắt như muốn thách thức.
“Hãy để họ tham gia đi! Thú vị lắm đấy!” một cô gái khác nói, khiến Hạ An cảm thấy như mình đang đứng giữa một cuộc chiến không thể thoát ra.
Hạ An nhìn Bảo Linh, thấy cô ấy đang co rúm lại, và Minh Ngọc thì đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. “Chúng ta phải bảo vệ nhau,” Hạ An nói, quyết tâm trong giọng nói. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để ai làm tổn thương nhau.”
Minh Ngọc gật đầu, và Bảo Linh cũng cảm nhận được sức mạnh từ những lời nói của Hạ An. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn, và lần này cũng không phải là ngoại lệ.
“Vậy thì, hãy bắt đầu trò chơi đi!” Minh Thư nói, ánh mắt đầy thách thức.
Hạ An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cuộc đối đầu đầu tiên đã bắt đầu, và những bí mật sẽ sớm được phơi bày. Liệu họ có thể đứng vững trước những cơn sóng dữ này hay không? Câu trả lời sẽ đến rất nhanh.