Ký Ức Xanh

Chương 10: Khủng Hoảng Tình Bạn

Hạ An ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng từng nét bút trên trang giấy. Cô đang vẽ một bức tranh, nhưng tâm trí lại lang thang về buổi triển lãm vừa qua. Những tiếng cười rộn rã, những cuộc trò chuyện vui vẻ vẫn văng vẳng trong đầu, nhưng không khí vui vẻ ấy bỗng dưng trở nên nặng nề khi cô nghĩ đến Bảo Linh.

“Cô ấy có vẻ không vui,” Hạ An thì thầm với chính mình, lòng dâng lên cảm giác lo lắng. Bảo Linh luôn là người lạc quan, nhưng có điều gì đó hôm đó khiến cô ấy im lặng.

Cánh cửa phòng bỗng mở ra, Minh Ngọc bước vào, trên tay cầm một cốc trà sữa. “Nè, uống đi! Cô không thể ngồi đây mãi với những bức tranh. Phải cho não nghỉ ngơi chứ!”

Hạ An quay lại, đôi mắt xanh lấp lánh, nhưng nụ cười của cô vẫn không trọn vẹn. “Cảm ơn, nhưng tôi đang nghĩ về Bảo Linh.”

“Bảo Linh à? Cô ấy đang ở đâu?” Minh Ngọc hỏi, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc.

“Cô ấy đã không tham gia vào buổi triển lãm hôm qua. Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Hạ An thở dài.

“Để tôi gọi cô ấy,” Minh Ngọc nói, quyết tâm.

Sau vài giây, tiếng chuông điện thoại vang lên. “Alo? Bảo Linh à? Cậu có muốn ra ngoài không? Hạ An đang lo cho cậu đấy!” Minh Ngọc nói, giọng điệu tràn đầy sức mạnh.

“Em không muốn gặp ai cả,” giọng Bảo Linh từ đầu dây bên kia nghe có vẻ mệt mỏi.

“Cậu không thể cứ như vậy mãi được! Chúng ta là bạn mà!” Minh Ngọc đáp lại, cố gắng kiên nhẫn.

“Nhưng… em cảm thấy không được chấp nhận,” Bảo Linh bỗng thốt lên, như thể lời nói vừa thoát ra khỏi miệng đã khiến cô đau lòng.

“Cái gì? Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?” Minh Ngọc hỏi, nhưng trong lòng đã dấy lên nỗi lo.

Hạ An nín thở, chờ đợi câu trả lời.

“Cả hai người đều có những ước mơ của riêng mình, còn em chỉ là một nghệ sĩ nhỏ bé,” Bảo Linh nói, giọng nói dần trở nên yếu ớt. “Em cảm thấy như một người thừa.”

“Hạ An, cậu nói gì đi!” Minh Ngọc quay sang Hạ An, mắt đầy lo lắng.

“Bảo Linh, cậu không phải là người thừa. Cậu là một phần quan trọng trong cuộc sống của chúng ta,” Hạ An lên tiếng, nhưng sự tự tin trong cô lại bị một mảng mây mù bao phủ. “Tôi không biết phải làm gì để cậu cảm thấy tốt hơn.”

“Có lẽ tôi chỉ cần một chút không gian,” Bảo Linh nhẹ nhàng đáp, và tiếng thở dài của cô vang lên như một nhịp đập buồn bã.

Minh Ngọc nhìn Hạ An, trong mắt cô ánh lên sự kiên quyết. “Chúng ta không thể để Bảo Linh cảm thấy như vậy. Phải làm gì đó thôi.”

“Nhưng chúng ta không thể ép buộc cô ấy,” Hạ An nói, giọng trầm xuống. “Cô ấy cần thời gian.”

“Thời gian không giải quyết được mọi thứ. Chúng ta phải cho cô ấy thấy rằng cô ấy không đơn độc,” Minh Ngọc khẳng định, đôi mắt sáng lên với quyết tâm.

“Cô có ý tưởng gì không?” Hạ An hỏi, dường như đã tìm thấy một chút hy vọng.

“Chúng ta sẽ tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ, chỉ có ba người. Để Bảo Linh cảm thấy thoải mái hơn,” Minh Ngọc đề xuất, và Hạ An cảm thấy trái tim mình ấm lại.

“Ý tưởng hay đấy! Nhưng… liệu cô ấy có đồng ý không?” Hạ An hỏi, trong lòng vẫn lo lắng.

“Cứ thử xem. Nếu không, ít nhất chúng ta đã cố gắng,” Minh Ngọc nhún vai, nhưng nụ cười của cô tỏa sáng như ánh mặt trời.

Họ quyết định liên lạc với Bảo Linh một lần nữa. “Chúng ta muốn tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ. Cậu có đến không?” Minh Ngọc nói qua điện thoại.

“Em… em sẽ thử,” Bảo Linh đáp, nhưng câu trả lời của cô vẫn mang theo chút do dự.

Hạ An nhìn vào mắt Minh Ngọc, một cảm giác lo âu dâng lên. “Nếu cô ấy không đến thì sao?”

“Thì chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Bảo Linh cần chúng ta,” Minh Ngọc nói, và Hạ An cảm nhận được sức mạnh từ lời nói ấy.

Buổi tối hôm đó, trong không khí ấm áp của căn phòng nhỏ, ba cô gái gặp nhau. Bảo Linh có chút ngần ngại khi bước vào, nhưng khi nhìn thấy nụ cười của Hạ An và Minh Ngọc, cô dần cảm thấy bình yên.“Cậu có muốn vẽ một bức tranh cùng chúng tôi không?” Minh Ngọc hỏi, ánh mắt lấp lánh như những vì sao.

Bảo Linh nhìn xuống nền nhà, giọng nói nhỏ bé. “Em không biết nữa…”

“Đừng lo. Đây sẽ là một bức tranh tuyệt vời. Chúng ta sẽ cùng nhau làm nên điều gì đó đặc biệt,” Hạ An động viên, cảm giác như cô đang thắp lên một ngọn lửa trong lòng Bảo Linh.

Bảo Linh chần chừ một chút, nhưng rồi cô gật đầu. “Được rồi, em sẽ thử.”

Thế là họ cùng nhau ngồi xuống, Bảo Linh cầm cọ, Minh Ngọc chuẩn bị màu sắc, còn Hạ An thì loay hoay tìm kiếm ý tưởng. Không khí dần trở nên vui vẻ hơn, những tiếng cười hòa quyện cùng những âm thanh của cọ vẽ trên giấy.

Nhưng giữa những khoảnh khắc vui vẻ ấy, Hạ An lại cảm thấy một nỗi lo lắng đang âm thầm lớn dần trong lòng. Liệu Bảo Linh có thực sự cảm thấy được chấp nhận hay không? Hay tất cả chỉ là một lớp vỏ bề ngoài?

Khi bức tranh dần hoàn thiện, Hạ An chợt cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, như thể có điều gì đó đang chực chờ để bùng nổ. Cô không biết rằng những hiểu lầm và những cảm xúc chưa được nói ra sẽ sớm bùng lên như một ngọn lửa, làm rạn nứt những mối quan hệ mà họ đã cố gắng xây dựng.

“Cậu thấy bức tranh thế nào?” Minh Ngọc hỏi, ánh mắt sáng rực.

“Em… em thích nó,” Bảo Linh trả lời, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy lấn cấn.

“Chúng ta sẽ có một bức tranh tuyệt đẹp,” Hạ An khẳng định, nhưng nỗi lo lắng vẫn không thể nguôi ngoai.

Bất chợt, một tiếng gõ cửa vang lên. Họ dừng lại, ánh mắt cùng dồn về phía cửa. Ai đang đứng ngoài?

“Chắc là ai đó đến tìm chúng ta,” Minh Ngọc nói, nhưng trong lòng cô cũng cảm thấy hồi hộp.

Hạ An nhìn Bảo Linh, thấy cô ấy có chút nhút nhát. “Cậu có muốn mở cửa không?”

“Em… không biết,” Bảo Linh lắp bắp, nhưng nỗi lo lắng đã hiện rõ trên khuôn mặt cô.

“Để tôi mở,” Minh Ngọc nói, tiến về phía cửa.

Khi cánh cửa mở ra, một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Đó là Minh Thư, với nụ cười tươi tắn nhưng ánh mắt lại có phần sắc lạnh. “Chào các cô, có vẻ như đang tổ chức tiệc tùng ở đây?”

“Chúng tôi chỉ là một buổi gặp mặt nhỏ thôi,” Hạ An đáp, nhưng trong lòng cô không khỏi lo lắng.

“Thú vị đấy! Tôi muốn tham gia,” Minh Thư nói, nhưng trong giọng điệu lại chứa đựng một sự châm chọc.

“Chúng tôi không có chỗ cho cậu,” Minh Ngọc thẳng thắn nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Ôi, đừng như vậy! Tôi chỉ muốn kết nối thôi mà,” Minh Thư cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến mọi người cảm thấy bất an.

Hạ An cảm thấy không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Bảo Linh khẽ lùi lại một bước, còn Minh Ngọc không nhường nhịn. “Chúng tôi không cần thêm người, cảm ơn.”

“Thật sao? Vậy tôi sẽ không ngần ngại mà bước vào đâu,” Minh Thư nói, giọng điệu ngạo mạn.

Hạ An cảm thấy tim mình đập loạn, nhưng không biết phải làm gì. Cô nhìn sang Bảo Linh, thấy cô ấy đang dần co mình lại. “Cậu ổn chứ?” Hạ An hỏi, nhưng Bảo Linh chỉ gật đầu, mặc dù ánh mắt đầy lo âu.

“Mọi người có vẻ đang có một cuộc trò chuyện thú vị nhỉ?” Một giọng nói khác vang lên, đó là Hương Giang, đi cùng với Minh Thư. Ánh mắt sắc bén của cô khiến mọi người cảm thấy như đang bị theo dõi.

“Đúng vậy, chỉ là một buổi gặp mặt nhỏ,” Minh Ngọc nói, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu cảm thấy bất an.

Hạ An nhìn những người bạn xung quanh, cảm thấy một cơn bão đang đến gần. Liệu họ có thể vượt qua được cơn khủng hoảng này hay không? Hay mọi thứ sẽ tan vỡ chỉ vì những hiểu lầm và sự thiếu chấp nhận?

“Cô có muốn tham gia không?” Minh Ngọc hỏi, nhưng giọng điệu đã không còn thân thiện như trước.

“Chắc chắn rồi!” Minh Thư nói, nụ cười vẫn không rời khỏi gương mặt. “Tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội nào đâu.”

Hạ An cảm thấy ngột ngạt. Cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng một điều chắc chắn là cơn khủng hoảng tình bạn đã bắt đầu, và mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

truyenfull,truyenfull vn