Ký Ức Xanh

Chương 12: Đường Đến Sự Thật

Hạ An đứng giữa đám đông, cảm giác như mình bị kẹt giữa một trận chiến không thể thoát ra. Những ánh mắt lấp lánh của nhóm người mới đến khiến cô cảm thấy như mình đang ở giữa bão tố. Minh Ngọc và Bảo Linh đứng bên cạnh, cả hai đều sẵn sàng cho một cuộc chiến mà họ không hề mong muốn.

“Chúng ta có thể bắt đầu trò chơi không?” cô gái nổi bật trong nhóm mới đề xuất, nụ cười tươi rói nhưng lại mang chút gì đó đầy thách thức.

“Trò chơi gì?” Minh Ngọc hỏi, giọng điệu không hề thân thiện.

“Trò chơi khám phá bí mật! Ai cũng có điều gì đó để giấu kín mà,” cô gái đáp, ánh mắt sắc như dao. “Có phải không, Hạ An?”

“Chúng tôi không chơi trò chơi,” Hạ An đáp, nhưng giọng nói của cô lại có phần yếu ớt.

“Ôi, đừng như vậy! Chúng ta chỉ muốn vui vẻ thôi mà!” Cô gái đó lặp lại, nhưng nụ cười đã không còn chút chân thành nào.

“Vui vẻ một mình đi!” Minh Ngọc cắt ngang, ánh mắt kiên quyết.

“Thú vị ghê! Các cô đang sợ cái gì?” Cô gái nọ cười, châm chọc. “Chắc chắn có bí mật lớn lắm đây!”

Hạ An cảm thấy tim mình đập mạnh. Những bí mật của cô và các bạn sẽ được phơi bày, và điều đó khiến cô không thể nào bình tĩnh được. “Chúng ta không có gì để giấu,” cô nói, nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an.

Bảo Linh đứng bên cạnh, ánh mắt cô hiện lên sự lo lắng. “Có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây?” cô đề nghị, nhưng Minh Ngọc đã nắm lấy tay cô, một hành động như muốn nói rằng họ sẽ không lùi bước.

“Chúng ta phải bảo vệ nhau,” Minh Ngọc nói, giọng chắc nịch. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để ai làm tổn thương nhau.”

“Đúng vậy,” Bảo Linh gật đầu, cảm nhận sức mạnh từ những lời nói của bạn. “Chúng ta không thể để họ chiến thắng.”

“Thế nào? Hãy bắt đầu trò chơi đi!” Minh Thư, cô gái dẫn đầu nhóm mới, cất tiếng.

Bầu không khí trở nên ngột ngạt, như thể có một bức tường vô hình đang dần được dựng lên giữa họ. Hạ An nhìn vào mắt những người xung quanh, cảm giác như mọi người đang chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm phải giữ vững tinh thần.

“Được rồi, nhưng chúng ta sẽ đặt ra luật,” Hạ An lên tiếng, ngẩng cao đầu. “Mọi người chỉ được hỏi về những điều mình cảm thấy thoải mái. Không ai được ép buộc nhau.”

“Ồ, luật lệ hay đấy!” cô gái khác trong nhóm Minh Thư cười, nhưng Hạ An cảm thấy sự châm biếm trong giọng nói đó.

“Bắt đầu đi,” Minh Ngọc nói, không để cho không khí trở nên căng thẳng hơn nữa. “Ai muốn hỏi trước?”

“Để tôi bắt đầu nhé!” cô gái nổi bật lên tiếng, ánh mắt như một con mèo đang rình mồi. “Hạ An, bí mật lớn nhất của cô là gì?”

Hạ An chớp mắt, cảm giác như không khí xung quanh bị ngưng trệ. Cô nuốt khan, không biết phải trả lời thế nào. “Tôi... tôi không có bí mật gì cả,” cô đáp, giọng nói có phần run rẩy.

“Thật sao? Vậy thì chúng ta nên bắt đầu với điều gì thú vị hơn!” Cô gái đó lại mỉm cười, khiến Hạ An cảm thấy không yên.

“Chúng ta không cần phải làm căng thẳng mọi thứ,” Bảo Linh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Chúng ta có thể chia sẻ những điều vui vẻ.”“Vui vẻ á? Đó là điều mà tôi thích!” cô gái kia đáp lại, nhưng nụ cười của cô ta vẫn chưa cho thấy sự chân thành.

“Thôi nào, hãy để Hạ An nói điều gì đó mà cô ấy thoải mái,” Minh Ngọc nói, ánh mắt không rời khỏi cô gái kia.

“Được rồi,” Hạ An hít một hơi thật sâu, “Tôi thích màu xanh. Nó khiến tôi cảm thấy bình yên.”

“Wow, một bí mật động trời!” cô gái nổi bật chế nhạo, khiến Hạ An cảm thấy như bị đâm một nhát.

“Màu xanh cũng là màu của Ký Ức Xanh, không phải sao?” một cô gái khác trong nhóm Minh Thư châm chọc.

“Đó không phải là một bí mật, mà là sở thích,” Minh Ngọc lên tiếng, bảo vệ Hạ An. “Còn các cô thì sao? Có gì thú vị hơn không?”

“Chúng tôi có một bí mật lớn hơn nhiều!” cô gái dẫn đầu cười, ánh mắt đầy thách thức. “Chúng tôi biết về tổ chức Ký Ức Đen.”

Cả phòng như tạm dừng lại, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hạ An cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Các cô biết gì về họ?” cô hỏi, giọng nói đã trở nên lạnh lùng.

“Tôi không thể tiết lộ mọi thứ ngay bây giờ,” cô gái đó đáp, vẻ mặt trêu ngươi. “Nhưng có một điều thú vị mà các cô nên biết...”

Mọi người đều chăm chú lắng nghe, không ai dám cắt ngang câu chuyện. Hạ An cảm thấy như mình đang ở bờ vực, những bí mật đang dần hiện ra trước mắt.

“Chúng tôi có một thông tin mà các cô không thể ngờ tới. Ký Ức Đen không chỉ đơn thuần là một tổ chức, mà còn có những liên hệ chặt chẽ với những người mà các cô biết.” Cô ta nhấn mạnh từng từ, khiến không khí càng thêm căng thẳng.

Hạ An và các bạn nhìn nhau, cảm giác như một cơn bão đang đến gần. “Điều đó có nghĩa là gì?” Hạ An hỏi, lòng dấy lên sự lo lắng.

“Có lẽ các cô nên tự điều tra,” cô gái nọ nói, nụ cười vẫn không tắt. “Nhưng hãy cẩn thận, Ký Ức Đen không phải là một tổ chức dễ chịu.”

“Chúng tôi không cần lời khuyên từ các cô,” Minh Ngọc nói, giọng kiên quyết. “Chúng tôi sẽ tự tìm hiểu.”

“Thú vị ghê! Hãy để xem các cô có thể làm gì với thông tin này,” cô gái đó nói, ánh mắt lấp lánh như muốn thách thức.

Khi cuộc trò chuyện tiếp tục, Hạ An cảm thấy như từng mảnh ghép của một bức tranh lớn đang dần hình thành. Những bí mật, những mối liên hệ, tất cả đang dẫn họ đến một cuộc điều tra mà họ không thể tưởng tượng nổi.

“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về tổ chức Ký Ức Đen,” Hạ An quyết định, ánh mắt đầy quyết tâm. “Điều này không chỉ liên quan đến chúng ta mà còn đến cả những người khác.”

“Đúng vậy, chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Minh Ngọc nói, nắm chặt tay Bảo Linh. “Chúng ta không thể để ai kiểm soát ký ức của mình.”

Bảo Linh gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng. “Và chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau.”

Khi ánh đèn mờ dần và những âm thanh xung quanh dần tắt lịm, Hạ An biết rằng cuộc hành trình khám phá sự thật chỉ mới bắt đầu. Họ đã đứng lên đối diện với một thế lực đáng gờm, và những bí mật đen tối sẽ sớm được phơi bày.

truyenfull,truyenfull vn