Ký Ức Đẫm Máu

Chương 13: Bước ngoặt đau thương

Tuấn đứng lặng giữa bóng tối, từng hồi thở gấp của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hình ảnh cha mẹ anh lần lượt hiện lên, nhưng không còn là hình ảnh của những người thân yêu. Trong giấc mơ vừa qua, những ký ức đau thương đã lộ rõ, khiến anh chao đảo.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Hòa hỏi, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng. “Có phải cậu lại thấy điều gì không?”

“Đúng,” Tuấn thở dài, giọng anh trầm xuống. “Những điều không thể tha thứ. Họ... họ đã làm những điều tồi tệ.”

Vy tiến lại gần, ánh mắt cô chất chứa sự đồng cảm. “Đừng để những ký ức đó làm cậu tổn thương. Chúng ta cần phải tìm ra sự thật, nhưng không thể để quá khứ chi phối hiện tại.”

“Nếu như mọi thứ đều là dối trá?” Tuấn hỏi, đôi mắt anh ánh lên nỗi hoài nghi. “Nếu như cha mẹ tôi không phải là nạn nhân mà chính là những kẻ gây ra mọi tội ác?”

“Chúng ta sẽ tìm ra,” Đạt nói, giọng bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Nhưng không thể để nỗi sợ hãi khiến chúng ta chùn bước.”

“Phải,” Hòa thêm vào, “Chúng ta đã đến đây vì lý do này. Nếu không tìm ra sự thật, thì mọi thứ sẽ chỉ mãi là những ám ảnh.”

Bất chợt, tiếng cười khanh khách vang lên từ phía xa, làm không khí càng thêm nặng nề. Kim Chi. Cái tên như một lời nguyền, khiến cả nhóm cảm thấy lạnh gáy. Họ biết rằng, cuộc chiến không chỉ với những thế lực bên ngoài mà còn là cuộc chiến trong lòng mỗi người.

“Chúng ta phải tìm kiếm những manh mối,” Tuấn nói, ánh mắt anh đã trở nên kiên định hơn. “Những ký ức của Kim Chi có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ.”

“Đúng,” Vy đồng ý. “Nếu chúng ta có thể tìm ra điểm yếu của cô ta, có thể chúng ta sẽ có cơ hội chiến thắng.”

Cả nhóm bắt đầu di chuyển, tìm kiếm những manh mối trong ngôi nhà cổ, nơi mà bí mật của Kim Chi có thể đang ẩn giấu. Ánh đèn pin chiếu sáng từng góc tối, những bức tường cũ kỹ như chứng kiến những tội ác không thể tha thứ.

“Cẩn thận,” Hòa nói, giọng anh thấp hơn, “Chúng ta không biết những gì đang chờ đợi phía trước.”

“Điều gì mà các cậu sợ?” Một giọng nói vang lên từ góc tối. “Chẳng phải các cậu đã tìm kiếm sự thật sao?”

Cả nhóm quay lại, thấy một người đàn ông trung niên, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt lạnh lẽo. Nguyễn Hữu Thanh, kẻ mà họ đã nghe đến trong những câu chuyện kinh hoàng.

“Ông đến đây để ngăn cản chúng tôi?” Tuấn hỏi, cảm giác giận dữ dâng trào. “Chúng tôi không sợ ông!”

“Không phải là để ngăn cản,” Thanh đáp, nụ cười nhếch mép. “Mà là để cảnh báo. Ký ức không phải là thứ mà các cậu có thể hiểu được. Nó sẽ nuốt chửng mọi thứ.”

Vy cảm thấy lạnh sống lưng. “Ông nói gì?”

“Những ký ức của Kim Chi không chỉ đơn thuần là quá khứ,” Thanh nói tiếp, “Chúng là những cơn ác mộng, và các cậu sẽ phải đối mặt với chúng.”

“Chúng tôi sẽ không để ký ức đó điều khiển chúng tôi,” Đạt khẳng định, giọng anh mạnh mẽ. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”Thanh cười khẩy. “Sự thật? Các cậu có chắc mình muốn biết? Đôi khi, sự thật đau đớn hơn những gì các cậu có thể tưởng tượng.”

“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Hòa nói, ánh mắt anh không rời khỏi kẻ đối diện.

“Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến,” Thanh nói, rồi lùi lại vào bóng tối, như thể đã biến mất hoàn toàn.

“Chúng ta không thể lùi bước,” Tuấn nói, cảm giác quyết tâm trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta cần phải tiếp tục.”

“Nhưng làm thế nào?” Vy hỏi, sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt cô.

“Phải tìm ra nơi Kim Chi đã ẩn náu,” Đạt đề xuất. “Có thể có những manh mối ở đó.”

“Đi nào,” Tuấn nói, quyết tâm dẫn đầu. “Chúng ta sẽ không để ký ức chi phối chúng ta.”

Họ tiếp tục đi sâu vào ngôi nhà, từng bước chân vang lên như những nhịp đập của trái tim. Mỗi bước đi lại gần hơn đến sự thật, nhưng cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những ký ức đẫm máu mà họ chưa từng nghĩ đến.

Khi bước vào một căn phòng tối tăm, họ chợt dừng lại. Một bức tranh lớn treo trên tường, hình ảnh một người phụ nữ với đôi mắt u uất. Kim Chi.

“Đó là cô ta,” Vy thốt lên, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Có gì đó không ổn,” Hòa nói, cảm giác bất an lướt qua. “Cẩn thận.”

“Nhìn kìa!” Đạt chỉ tay vào một góc phòng. Một cuốn nhật ký cũ nằm trên bàn, bụi bặm nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

“Có thể đây là manh mối,” Tuấn tiến lại gần, cảm giác hồi hộp dâng trào. Anh mở cuốn nhật ký ra, từng trang giấy vàng ố như chứa đựng những bí mật kinh hoàng.

“Đọc đi,” Vy thúc giục, lòng cô tràn đầy lo lắng.

Tuấn bắt đầu đọc, từng dòng chữ như lôi kéo anh vào một thế giới khác, nơi ký ức và thực tại hòa trộn. “Tôi đã thấy những điều mà không ai có thể tưởng tượng...”

Những câu chữ như tiếng thì thầm của những linh hồn bị tổn thương, dẫn dắt họ vào những ngóc ngách tăm tối nhất của tâm hồn Kim Chi. Tuấn cảm thấy nỗi sợ hãi lan tỏa, nhưng bên trong anh cũng là một sự thôi th*c m*nh mẽ.

“Chúng ta phải tiếp tục,” Tuấn nói, giọng anh kiên định. “Chúng ta không thể để ký ức này khuất phục chúng ta.”

Họ đứng đó, giữa không gian u ám của ngôi nhà cổ, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến không chỉ với Kim Chi, mà còn với những ký ức tăm tối đang rình rập họ. Và trong sâu thẳm, họ biết rằng sự thật sẽ luôn đi kèm với những đau thương không thể quên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn