Ký Ức Đẫm Máu

Chương 14: Cuộc chiến nội tâm

Căn phòng tối tăm như nuốt chửng ánh sáng, chỉ còn lại những bóng đổ mờ ảo, nhảy múa trên tường. Tuấn cầm cuốn nhật ký trong tay, từng trang giấy như chứa đựng một phần linh hồn của Kim Chi. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi khiến anh cảm thấy nghẹt thở.

“Cái gì ở đây mà khiến cho cô ta khổ sở đến vậy?” Hòa hỏi, ánh mắt chăm chú vào từng dòng chữ mờ nhòe.

“Chúng ta sẽ không biết nếu không đọc,” Vy nói, giọng cô có chút run rẩy.

Tuấn hít một hơi thật sâu, dồn sự chú ý vào cuốn nhật ký. “Tôi đã thấy những điều mà không ai có thể tưởng tượng…” Anh bắt đầu đọc lớn tiếng, từng chữ từng chữ như một lời nguyền, kéo họ vào những ký ức đau thương của Kim Chi.

“Người đàn bà đó đã làm gì?” Đạt hỏi, không rời mắt khỏi Tuấn.

“Cô ấy đã thấy những linh hồn,” Tuấn tiếp tục, cảm giác như mình đang bị cuốn vào câu chuyện. “Họ không hề yên nghỉ. Họ sống trong ký ức của cô ấy, và cô ấy phải gánh chịu mọi tội lỗi của họ.”

“Đó chính là lý do mà ký ức lại trở thành một gánh nặng,” Hòa nói, ánh mắt anh chợt tối lại. “Nếu chúng ta không giải thoát cho cô ấy, chúng ta sẽ trở thành nạn nhân của chính những ký ức đó.”

Vy lùi lại một bước, cảm thấy như có một cái gì đó đang áp bức cô từ phía sau. “Tôi không muốn bị ám ảnh bởi những điều đó,” cô thì thầm, giọng nói như một lời cầu xin.

“Chúng ta không thể lùi bước,” Tuấn khẳng định, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta phải tìm ra cách giúp Kim Chi, và cũng là giúp chính mình.”

“Có lẽ những ký ức này sẽ cho chúng ta sức mạnh,” Đạt thêm vào, nhìn Tuấn với sự tin tưởng. “Nếu chúng ta hiểu được chúng, có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để phá vỡ vòng tròn này.”

Hòa gật đầu, nhưng nét mặt anh vẫn nặng trĩu. “Vậy thì tiếp tục đọc đi.”

Tuấn lật từng trang, những ký ức đau thương hiện lên như những hình ảnh sống động. Anh cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng mà Kim Chi đã trải qua. Mỗi câu chữ như một nhát dao đâm vào lòng anh, khiến anh không thể tránh khỏi cảm giác tội lỗi, như thể chính mình đã là một phần của câu chuyện đó.

“Cô ấy đã phải chịu đựng quá nhiều,” Vy nói, nước mắt lăn dài trên má. “Cô ấy chỉ muốn được giải thoát.”

“Và chúng ta phải là người giúp cô ấy,” Hòa nói, bàn tay nắm chặt lại. “Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cái ác này.”

“Nhưng làm thế nào?” Đạt hỏi, vẻ mặt lo lắng. “Chúng ta không biết rõ sức mạnh của Kim Chi.”“Chúng ta phải tìm hiểu về sức mạnh của cô ấy,” Tuấn đáp. “Có thể trong những ký ức này sẽ có manh mối.”

Vy ngẩng đầu, ánh mắt cô sáng lên. “Có thể những linh hồn mà Kim Chi đã thấy sẽ giúp chúng ta hiểu được cô ấy hơn. Chúng ta cần tìm ra cách kết nối với họ.”

“Đúng vậy,” Hòa đồng tình. “Nếu có thể giao tiếp với họ, có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để giúp Kim Chi.”

“Chúng ta sẽ phải trở lại nơi mà những ký ức đó bắt đầu,” Tuấn nói, quyết tâm dâng trào trong lòng. “Đó chính là nơi mà chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Họ nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt mỗi người như một ngọn lửa bùng cháy. Cuộc chiến không chỉ là với Kim Chi, mà còn là cuộc chiến với những ký ức đẫm máu đang rình rập họ.

“Đi nào,” Tuấn nói, dẫn đầu hướng về phía cửa. “Chúng ta sẽ không để ký ức này khuất phục chúng ta.”

Khi họ bước ra khỏi căn phòng, một cảm giác nặng nề bao trùm lấy họ. Những bóng đen chập chờn trong không gian như đang chờ đợi họ, lén lút theo dõi từng bước đi. Tuấn cảm thấy lạnh lẽo, như thể có hàng ngàn cặp mắt đang dõi theo, chờ đợi cơ hội để nuốt chửng họ.

“Cẩn thận,” Hòa thì thầm, ánh mắt sắc bén như dao. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.”

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với nó,” Tuấn đáp, giọng nói cứng rắn. “Không còn đường lui.”

Họ tiếp tục đi, lòng tràn ngập lo âu và quyết tâm. Những ký ức tăm tối đang chờ đợi họ, và chỉ có một cách để giải thoát cho cả mình lẫn Kim Chi — tìm ra sự thật về quá khứ mà họ đã bị cuốn vào.

Khi bước ra khỏi ngôi nhà cổ, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà chiếu rọi lên mặt đất, tạo nên những bóng đổ dài như những ký ức đã qua. Một cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng họ, như thể mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với sự thật,” Tuấn nói, giọng anh vang vọng trong không gian. “Dù có đau đớn đến đâu, chúng ta cũng sẽ không lùi bước.”

“Đúng vậy,” Hòa khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ký ức này điều khiển chúng ta.”

Vy gật đầu, sự lo lắng trong lòng vẫn còn nhưng đã có phần vơi bớt. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Và thế là họ bước đi, một bước chân tiến về phía tương lai, nơi những ký ức đẫm máu đang chờ đợi. Những bóng đen vẫn lởn vởn, nhưng họ biết rằng cuộc chiến nội tâm mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn