Ký Ức Đẫm Máu

Chương 12: Nhận diện kẻ thù

Họ đứng trước ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà ký ức đẫm máu của Kim Chi vẫn còn ám ảnh. Cánh cửa gỗ nặng nề như muốn chặn lại mọi điều bên ngoài, nhưng Tuấn không còn chần chừ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của không khí đêm, rồi gõ nhẹ lên cửa.

Cánh cửa mở ra với tiếng kêu squeak, để lộ một không gian tối tăm, u ám. Bên trong, mọi thứ như bị thời gian bỏ quên, những mảnh ký ức xưa cũ văng vẳng trong đầu họ. Hòa tiến vào trước, ánh mắt cương quyết. Vy theo sau, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm.

“Chúng ta phải tìm hiểu về quá khứ của Kim Chi,” Hòa nói, giọng anh mạnh mẽ. “Có lẽ từ đó chúng ta sẽ tìm ra cách đối phó với cô ta.”

“Nhưng cẩn thận,” Vy nhắc nhở. “Những ký ức có thể khiến chúng ta bị cuốn vào. Đừng để cô ta thao túng chúng ta.”

Tuấn gật đầu. “Chúng ta đã chuẩn bị cho điều này. Không có gì có thể làm chúng ta chùn bước.”

Họ lần lượt bước vào trong, ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt chiếu sáng những bức tường ẩm mốc. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc lên khiến họ khó chịu. Mỗi bước đi đều mang theo cảm giác hồi hộp, như thể những bức tường này đang ghi lại những tiếng thét đau đớn từ quá khứ.

“Mọi thứ ở đây đều có thể là manh mối,” Đạt nói, ánh mắt tinh tường quét khắp không gian. “Chúng ta cần phải tìm ra những mảnh ghép.”

Họ chia nhau ra, tìm kiếm những đồ vật cũ, những kỷ vật có thể liên quan đến Kim Chi. Tuấn đi về phía một chiếc gương lớn, bụi phủ đầy. Anh lau sạch lớp bụi, và hình ảnh phản chiếu hiện ra khiến anh rùng mình. Không phải hình ảnh của chính mình mà là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, đầy hận thù.

“Kim Chi,” Tuấn thì thầm, cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang kéo anh lại gần.

“Cẩn thận, Tuấn!” Vy gọi với, nhưng đã muộn. Anh chạm tay vào gương. Ngay lập tức, một cơn sóng lạnh lẽo tràn đến, cuốn lấy tâm trí anh. Hình ảnh về một ngôi làng, những người dân hoảng sợ, và một người đàn ông bị giết thịt hiện lên, máu chảy khắp nơi. Tiếng thét vang lên, khiến anh phải lùi lại.

“Tuấn!” Hòa lao đến, nắm lấy vai anh. “Cậu ổn không?”

“Không... không ổn,” Tuấn thở hổn hển, vẫn chưa hoàn hồn sau hình ảnh ghê rợn vừa rồi. “Tôi thấy... thấy những ký ức của Kim Chi.”

“Chúng ta không thể để ký ức của cô ta chiếm lấy chúng ta,” Đạt nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Hãy nhớ rằng chúng ta không đơn độc.”

“Đúng, ký ức không thể định hình chúng ta,” Vy khẳng định, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ dùng chính những ký ức của mình để chống lại cô ta.”

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, như có thứ gì đó đang di chuyển. Họ quay lại, ánh mắt đầy cảnh giác. Một bóng người lướt qua nhanh chóng, khiến họ không kịp nhận diện.

“Có ai ở đây không?” Hòa gọi, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.“Chạy đi!” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ góc tối. “Cô ta sẽ đến!”

Cả nhóm hoảng hốt. “Ai đó?” Vy hỏi, nhưng không có ai trả lời. Họ tiến lại gần hơn, và một người phụ nữ xuất hiện, tóc rối bù, ánh mắt hoảng loạn.

“Cô là ai?” Tuấn hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Tôi là người sống sót,” cô ta nói, giọng run rẩy. “Tôi đã thấy những điều mà cô ta làm. Những ký ức đó... chúng sẽ g**t ch*t bạn.”

“Cô ta là ai?” Hòa hỏi, ánh mắt sắc bén.

“Kim Chi,” người phụ nữ nói, và khi cái tên được nhắc đến, không khí xung quanh như trở nên nặng nề hơn. “Cô ta đã bị tổn thương, nhưng giờ đây cô ta không còn là chính mình. Cô ta sẽ dùng mọi thứ để trả thù.”

“Chúng tôi biết,” Vy nói, lòng tràn đầy lo lắng. “Chúng tôi đang tìm cách đối phó với cô ta.”

“Đừng để ký ức của cô ta thao túng,” người phụ nữ cảnh báo. “Bạn sẽ thấy những điều mà bạn không muốn thấy. Ký ức không phải là sự thật.”

“Nhưng chúng tôi cần phải biết,” Tuấn cương quyết. “Chúng tôi phải tìm ra sự thật về cô ta.”

“Thật hay giả, không còn quan trọng nữa,” người phụ nữ thở dài. “Cô ta sẽ đến, và khi cô ta đến, mọi thứ sẽ bị xóa bỏ. Hãy chạy đi!”

Nhưng trước khi họ kịp phản ứng, ánh sáng trong ngôi nhà chợt vụt tắt. Bóng tối bao trùm, và họ cảm thấy như bị nhấn chìm trong sự tăm tối. Tiếng cười ma quái vang lên, như một lời thách thức.

“Chúng ta không thể lùi bước,” Hòa nói, giọng anh vang lên giữa không gian im lặng. “Chúng ta phải tìm cách chiến đấu.”

“Nhưng làm thế nào?” Vy hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Phải tìm ra điểm yếu của cô ta,” Đạt đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta cần phải hiểu ký ức của Kim Chi.”

“Đúng vậy,” Tuấn khẳng định, cảm giác quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ không để ký ức đẫm máu này tiếp tục ám ảnh chúng ta.”

Họ đứng lại, giữa không gian tối tăm, lòng đầy quyết tâm. Ký ức không thể khiến họ khuất phục, và họ sẽ đối diện với Kim Chi, bất chấp mọi hiểm nguy. Cuộc chiến không chỉ là giữa họ và kẻ thù, mà còn là cuộc chiến với chính ký ức của bản thân. Họ sẽ không để quá khứ định hình tương lai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn