Kỷ Loan Công Chúa - Tâm Kim Đảm Trán

Chương 3

[Chương bốn.]

Thành thân đã được nửa tháng.

Sự thay đổi của Cố Hành Chỉ tuy nhỏ nhặt nhưng quả thực có tồn tại.

Đầu tiên, chàng không còn co mình trên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ nữa.

Bắt đầu từ ngày thứ mười, chàng đã ngủ trên giường lớn.

-- Ở phía trong cùng.

Cách ta trọn một khoảng giường.

Ở giữa còn xếp một hàng gối làm đường phân chia.

"Chàng đang xây Vạn Lý Trường Thành đấy à?" Ta chỉ vào hàng gối đó.

Chàng liếc ta một cái.

Biểu cảm như thể đang nói: Cần thiết lắm.

Thứ hai, nội dung trên những mẩu giấy của chàng cũng dần thay đổi.

Lúc đầu chỉ vỏn vẹn hai chữ "Im lặng" hoặc "Yên tĩnh".

Giờ đây thỉnh thoảng đã xuất hiện thêm--

"Sau đó thì sao?"

Dẫu rằng viết xong chàng lại làm mặt lạnh, úp tờ giấy xuống như thể ba chữ đó không phải do chính tay mình viết ra.

Nhưng ta đều thấy cả.

Sự thay đổi thứ ba mới là vi diệu nhất.

Sắc mặt chàng đã khá hơn một chút.

Không phải tốt hơn nhiều lắm.

Nhưng cái vẻ xám xịt như đèn cạn dầu đã vơi bớt, trên má thỉnh thoảng có thể thấy chút hồng hào.

Ta đem phát hiện này kể với A Trạch.

A Trạch ngẩn người một chút.

"Công chúa điện hạ... ba năm nay sắc mặt của công tử chỉ có xấu đi chứ chưa bao giờ hồi phục."

"Giờ lại hồi phục rồi sao?"

"Thuộc hạ không dám chắc. Nhưng mấy ngày nay... công tử quả thực tinh thần hơn hẳn." A Trạch do dự một lát, "Ít nhất thì người đã chịu ăn uống rồi."

Ta đưa tay xoa cằm.

Ừm.

Công lực 'liệu pháp nói chuyện' của bản công chúa, bước đầu đã có hiệu quả.

Phải tiếp tục mới được.

---

Ngày thứ mười tám.

Chuyện không hay xảy ra rồi.

Chiều hôm đó, ta vẫn như thường lệ đẩy Cố Hành Chỉ đi dạo trong sân.

Vừa đẩy xe vừa không ngừng huyên thuyên.

"Chàng có biết không, hôm nay ta có đọc một cuốn y thư – được rồi, đừng dùng cái ánh mắt 'nàng mà cũng đọc y thư sao' đó nhìn ta – trong đó viết rằng người ta nên tắm nắng nhiều, giúp lưu thông khí huyết. Nhìn chàng trắng bệch ra như tờ giấy thế kia kìa..."

Chàng cúi đầu viết:

"Nàng đọc y thư mà hiểu được sao?"

"Chàng có ý gì đấy! Bản công chúa tài mạo song toàn, bác lãm quần thư có hiểu không! Chàng đừng có mà--"

Lời ta chưa kịp dứt.

Dưới chân bỗng vấp phải thứ gì đó.

Chiếc xe lăn lao mạnh về phía trước.

Phía trước lại là bậc thềm.

Ba bậc đá.

Nếu xe lăn lao xuống--

Ta theo bản năng lao về trước, muốn kéo giữ xe lăn lại.

Nhưng không kéo được.

Xe lăn chao đảo.

Thân hình Cố Hành Chỉ nghiêng sang một bên.

Sắp đổ--

"Cẩn thận!"

Ta lao tới.

Toàn thân va mạnh vào xe lăn, ôm chặt lấy chàng.

Đầu gối đập mạnh xuống mặt đá, đau điếng đến mức hoa mắt c.h.óng mặt.

Một tay ta nắm chặt lấy tay vịn xe lăn.

Tay kia-- không biết từ lúc nào đã choàng lấy thắt lưng chàng.

Rất gầy.

Cách lớp y phục vẫn có thể cảm nhận được xương cốt.

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt.

Xe lăn khựng lại.

Không lao xuống bậc thềm.

Ta quỳ trên mặt đất, cánh tay vẫn vòng qua eo chàng, đầu gối đau như có lửa đốt.

th* d*c vài hơi.

Sau đó--

"Hộc... suýt nữa thì dọa chếc ta, chàng không sao chứ? Có bị ngã vào đâu không? Đau ở đâu không?"

Chàng cúi đầu.

Ta không nhìn thấy rõ mặt chàng.

Nhưng ta có thể cảm nhận được cơ thể chàng đang căng cứng.

Như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức.

Rồi.

Một tiếng động cực kỳ khẽ khàng.

Phát ra từ sâu trong cổ họng chàng.

Như thể bị thứ gì đó chặn lại, phải cố gắng lắm mới phát ra được.

"Ừm."

Ta sững sờ.

Chàng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đen láy kia, không còn là giếng cạn nữa.

Có thứ gì đó nơi thẳm sâu nhất chợt lóe sáng lên một chút.

Đôi môi chàng cử động, tựa hồ như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn không phát ra tiếng thứ hai.

Chàng chỉ rủ mắt xuống, nhấc tay lên.

Ngón tay thon dài--

Đặt trên cánh tay ta.

Vỗ nhẹ một cái.

Như thể đang nói: Không sao cả.

Tim ta đập cuồng loạn.

Không phải vì sự kinh hãi lúc nãy.

Mà là vì--

Chàng đã lên tiếng.

Cố Hành Chỉ đã lên tiếng.

Tuy chỉ có một chữ.

Nhưng chàng đã phát ra âm thanh.
Ta ngồi xổm trên mặt đất, đầu gối còn đang rướm m.á.u, nhưng khóe miệng không cách nào ngăn nổi nụ cười.

"Vừa nãy... có phải phu quân đã lên tiếng không?"

Chàng quay mặt đi.

Không nhìn ta.

Vành tai đỏ ửng.

Như bị lửa thiêu vậy.

Ta nhìn chằm chằm vào mảnh đỏ rực ấy, bỗng thấy đầu gối chẳng còn đau nữa.

Nơi nào cũng không đau nữa.

"Chàng có thể nói! Cố Hành Chỉ, chàng có thể nói!"

Chàng sốt ruột rồi.

Đột ngột quay đầu lại, trừng mắt nhìn ta.

Đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.

Toàn thân trên dưới đều viết bốn chữ--

Đừng có nói ra.

Ta mím môi.

Cố nhịn cười.

"Được, ta không nói-- nhưng phu quân phải nói thêm một chữ cho ta nghe nữa."

Chàng hít sâu một hơi.

Cầm bút lên.

Viết mạnh hai chữ lên giấy--

"Nằm mơ."

Ta "phì" một tiếng cười ra thành tiếng.

Cố Hành Chỉ.

Chàng tiêu rồi.

Bản công chúa đã nếm được vị ngọt rồi.

---

[Chương 5]

Chuyện Cố Hành Chỉ có thể phát ra âm thanh, ta không nói với bất kỳ ai.

Chàng không muốn người khác biết.

Ta nhìn là biết.

Ánh mắt chàng trừng ta mang theo sự đe dọa như muốn nói "ngươi thử nói ra xem".

Dẫu cho với cái thân thể nhỏ bé hiện tại của chàng, sự đe dọa ấy xấp xỉ bằng không.

Nhưng ta vẫn nể mặt chàng.

Tuy nhiên, liệu pháp "nói nhiều" của ta đã tăng liều rồi.

Trước kia chỉ là lải nhải thông thường.

Bây giờ là lải nhải có mục đích.

Ta bắt đầu cố tình chọn những chủ đề có thể k*ch th*ch chàng hồi đáp.

"Phò mã à, chàng thấy bát canh hôm nay có ngon không? Gật đầu không tính, phải lên tiếng cơ."

Chàng cúi đầu húp canh.

Chẳng thèm đếm xỉa đến ta.

"Nếu chàng còn không để ý đến ta, ta sẽ đi nói với A Trạch rằng ngày hôm qua chàng lén ăn vụng bánh hoa quế của ta."

Cái thìa trong tay chàng khựng lại.

Ngước nhìn.

Ánh mắt rất nguy hiểm.

Đôi môi cử động một chút.

"Không..."

Một chữ vừa thốt ra lại bị chàng gồng mình nuốt ngược vào trong.

Nhưng ta đã nghe thấy rồi.

Chữ "Không" trong từ "Không có".

Hay quá.

Lại một chữ nữa.

"Chàng nói gì cơ? Không có? Không có cái gì? Không có ăn vụng? Vậy kẻ ta nhìn thấy là ai? Là ma ư?"

Chàng đặt bát xuống.

Cầm bút lên.

Lực viết chữ như muốn chọc thủng cả tờ giấy.

"Ồn ào."

Ta nằm sấp trên bàn, cười đến mức run cả vai.


Đêm đó, ta trằn trọc không sao chợp mắt được.

Cũng chẳng phải vì cái tật nói nhiều tái phát.

Mà là vì ta đã phát hiện ra một chuyện.

Thuốc của Cố Hành Chỉ.

Có vấn đề.

Buổi chiều ta vô tình đi ngang qua dược phòng, nhìn thấy A Trạch đang sắc thuốc. Cái mùi đó ta đã ngửi suốt nửa tháng trời, dù có nhắm mắt cũng nhận ra ngay.

Nhưng hôm nay lại có thêm một mùi hương lạ.

Vừa đắng lại vừa chát.

Không phải vị đắng đơn thuần, đó là mùi vị... mà ta từng ngửi thấy ở Thái y viện trong cung.

Ô Thảo.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Thứ đó vốn dĩ không phải dùng để chữa bệnh.

Mà là để áp chế.

Áp chế thứ gì? Chính là khí huyết vận hành.

Nói cách khác, trong bát thuốc này có một vị dược liệu không giúp chàng bình phục, mà là duy trì trạng thái 'không thể lành lại'.

Rốt cuộc là kẻ nào đã giở trò trong thuốc của chàng?

Ta nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào màn trướng.

Bên cạnh truyền đến tiếng thở rất khẽ.

Chàng đã ngủ rồi.

Tiếng thở bình ổn nhưng lại rất nông.

Như thể chàng đang cố chắt chiu từng hơi thở vậy.

Ta nghiêng đầu nhìn chàng.

Ánh trăng lọt qua khe cửa, rơi xuống nửa gương mặt chàng.

Lúc ngủ, Cố Hành Chỉ bớt đi vẻ lạnh lùng và đề phòng thường ngày, đôi lông mày giãn ra, trông chẳng khác nào một nam tử mới đôi mươi bình thường.

Bỗng nhiên, trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa.

Đã ba năm rồi.

Bị h.ã.m hại suốt ba năm, bị người đời coi là phế nhân suốt ba năm.

Uống thứ thuốc đầy vấn đề, bị giam cầm trên chiếc xe lăn.

Ngay cả lời muốn nói cũng chẳng thể thốt ra.

Là kẻ nào đã làm chuyện này?

Tầm mắt ta hướng về phía ngoài cửa sổ.

Ánh trăng lạnh lẽo, trắng bạch.

Ở phía bên kia sân, thấp thoáng có một bóng người vụt qua.

Ta nheo mắt lại.

Có kẻ đang giám thị sân viện này.

---

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn