Kỷ Loan Công Chúa - Tâm Kim Đảm Trán

Chương 4

[Chương sáu]

Ngày hôm sau, ta làm hai việc.

Việc thứ nhất, bảo Thanh Hòa lén đi nghe ngóng đường dây mua sắm dược liệu của phủ Trấn Quốc Công, cụ thể là xem ai là người phụ trách việc thuốc thang của Cố Hành Chỉ.

Việc thứ hai, ta 'vô tình' làm đổ bát thuốc.

"Ái chà!" Ta kêu lên đầy khoa trương, nhìn nước thuốc lênh láng khắp mặt đất, "Xin lỗi, xin lỗi... ta không cố ý đâu..."

Sắc mặt A Trạch thay đổi, vội vàng tiến tới dọn dẹp.

"Điện hạ cẩn thận kẻo bỏng, để thuộc hạ đi sắc bát khác ạ."

"Không cần đâu."

Ta ngẩng đầu lên.

Cố Hành Chỉ đang ngồi trên xe lăn, nhìn ta.

Ánh mắt chàng sâu thẳm.

Như thể nhìn thấu tâm can ta vậy.

Chàng viết trên giấy: "Vướng víu."

Ta cười hì hì ngồi xổm xuống giúp A Trạch lau sàn: "Ta biết mà, ta vốn vụng về thế đấy."

Dọn dẹp xong xuôi.

A Trạch đi sắc lại bát thuốc khác.

Trong phòng chỉ còn lại ta và chàng.

Không gian lặng ngắt trong chốc lát.

Ta đứng thẳng người, nhìn chàng.

"Cố Hành Chỉ," ta thu lại nụ cười, "Thuốc của chàng có vấn đề, chàng biết chứ?"

Chàng không hề lay động.

Đôi mắt đen láy kia dán chặt vào mặt ta.

Trầm mặc hồi lâu.

Sau đó, chàng cầm bút lên.

Lần này chàng viết rất chậm.

Từng nét một.

"Biết."

Tim ta thắt lại.

"Chàng biết? Chàng biết mà vẫn uống mỗi ngày sao?"

Chàng viết tiếp: "Ba năm rồi."

Ba năm rồi.

Chỉ vỏn vẹn ba chữ.

Thản nhiên như đang nói thời tiết hôm nay khá tốt.

Thế nhưng ta lại hiểu được ý tứ ẩn giấu bên dưới đó...

Suốt ba năm qua, chàng đã một mình gánh chịu chuyện này.

Biết có kẻ h.ã.m hại mình.

Biết bát thuốc có vấn đề.

Nhưng chàng chẳng thể nói, chẳng thể cử động.

Chàng đang chờ đợi.

Chờ đợi điều gì?

Ta sực nhớ đến bóng người vụt qua lúc nãy.

"Là Cố Hành Viễn sao?" Ta hạ thấp giọng.

Chàng không viết thêm chữ nào.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Trong ánh mắt đó chứa đựng quá nhiều tâm tư.

Có sự nhẫn nhịn, có hận thù, có sự phẫn nộ tích tụ suốt ba năm.

Và một tia... cực kỳ nhỏ nhoi... là sự kinh ngạc.

Có lẽ chàng không ngờ ta lại có thể đoán ra.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

"Bản công chúa tuy nói nhiều, nhưng không hề ngốc." Ta ngồi xổm xuống trước mặt chàng, nhìn thẳng vào mắt chàng, "Cổ họng chàng bị tổn thương là thật, nhưng ba năm qua không hồi phục là do bát thuốc đó luôn áp chế chàng. Đúng chứ?"

Chàng rũ mắt xuống.

Hồi lâu sau.

Chàng viết xuống một chữ.

"Đúng."

"Vậy tại sao chàng không nói cho Trấn Quốc Công biết? Không nói cho phụ thân chàng biết?"

Đầu bút khựng lại trên mặt giấy thật lâu.

Cuối cùng.

Chàng viết--

"Không thể nói ra."

Bốn chữ.

Không phải cái "không thể nói ra" vì mất tiếng.

Mà là vì "kẻ đó là huynh đệ của ta, đối với phụ thân mà nói hắn cũng là nhi tử, lời buộc tội của một đích tử đã phế như ta, ai sẽ tin chứ" nên không thể nói ra.

Ta nhìn bốn chữ kia.

Trong thoáng chốc, mọi lời lải nhải của ta đều tan biến.

Ta đứng dậy.

"Được."

"Chàng không cần nói."

"Bổn công chúa thay chàng nói."

Cố Hành Chỉ chợt ngẩng phắt đầu lên.

Môi chàng mấp máy.

Yết hầu chuyển động.

Phát ra thanh âm thứ ba--

"Đừng."

Một chữ trọn vẹn.

Rành mạch.

Mang theo sự khàn đặc và đứt quãng, nhưng lại rất rành mạch.

"Đừng".

Trong mắt chàng lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng hốt.

Không phải vì bản thân chàng.
Mà là vì ta.

"Nàng đừng nhúng tay vào." Chàng run rẩy viết thêm một hàng, nét chữ nguệch ngoạc, "Hắn sẽ động đến nàng."

Ta nhìn khuôn mặt trắng bệch kia của chàng.

Lần đầu tiên cảm thấy.

Người nam nhân này.

Không hề phế.

Một chút cũng không.

---

[Chương bảy]

Kể từ ngày đó, mọi việc bắt đầu tăng tốc.

Ta lẳng lặng làm vài chuyện.

Đầu tiên-- đổi thuốc.

Ta mượn danh nghĩa công chúa, mời thái y từ trong cung về phủ "điều dưỡng thân thể cho phò mã". Người trong Thái Y Viện ta đều tin tưởng được, thang thuốc thay thế đã loại bỏ Ô Thảo.

Trong phủ Trấn Quốc Công không ai cản nổi công chúa mời thái y.

Ngay cả Cố Hành Viễn cũng không thể.

Tiếp theo-- tần suất lải nhải của ta tăng gấp đôi.

Không phải là vô căn cứ.

Mà là ngay trước mặt tất cả mọi người trong phủ, "vô tình" nhắc đến đủ loại tin tức.

Ví dụ như khi gặp Cố Hành Viễn trong hoa viên, ta sẽ lớn tiếng nói:

"Ôi chao phò mã hôm nay sắc mặt tốt hơn nhiều rồi kìa! Ta nói cho ngươi nghe, sau khi thái y thay đơn thuốc thì hiệu quả cực tốt, đúng là kê thuốc đúng bệnh mà-- không biết ba năm trước đây bọn họ bốc thuốc kiểu gì, chẳng có chút tác dụng nào cả!"

Nụ cười trên mặt Cố Hành Viễn cứng đờ lại, mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ.

Lại ví dụ như trước mặt công công bà bà, ta sẽ "vô ý" nhắc đến:

"Mẫu thân người có biết không? Thái y nói cổ họng phò mã kỳ thực chưa đến mức không thể chữa trị, chỉ là cứ bị đè nén nên mới không khỏi. Ông ấy còn nói kỳ lạ nữa cơ-- theo lý mà nói thì ba năm qua đã phải có chuyển biến rồi chứ..."

Biểu cảm của phu nhân Trấn Quốc Công thay đổi.

Bà ta liếc nhìn Cố Hành Viễn một cái.

Cố Hành Viễn cười đáp lời: "Lời thái y nói cũng chưa chắc đã đúng hoàn toàn, hoàng tẩu không cần quá để tâm."

"Vậy sao?" Ta chớp chớp mắt, "Nhưng mà lời thái y nói rất có lý mà."

Đêm đó.

Có kẻ lẻn vào viện của chúng ta.

Đã bị A Trạch phát hiện.

Kẻ đến không để lại dấu vết, nhưng cửa dược phòng đã bị động vào.

Thuốc mới-- đã bị đổi lại như cũ.

Ta đứng trước cửa dược phòng, nhìn bát thuốc đã quay lại vị chát đắng đó.

Liền mỉm cười.

"Nóng lòng rồi."

Phía sau truyền đến tiếng xe lăn.

Cố Hành Chỉ xuất hiện dưới hiên.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt chàng.

Vài ngày không uống thứ thuốc độc kia, trên mặt chàng rốt cuộc đã có chút huyết sắc bình thường.

Chàng nhìn bát thuốc đó.

Sau đó nhìn ta.

Giơ tay lên.

Trên giấy viết hai chữ.

Không đúng.

Không phải viết.

Chàng há miệng.

Thanh âm khàn đục, tựa như cánh cửa sắt rỉ sét bị đẩy ra.

"Đổ... đi."

Hai chữ.

Đây là câu ngắn trọn vẹn đầu tiên chàng nói trước mặt ta.

Ta nhìn chàng.

Sống mũi bỗng nhiên hơi cay cay.

Nhưng miệng thì tuyệt đối không được thua: "Ôi chao phò mã lại biết nói chuyện rồi! Nào nói thêm câu nữa xem-- gọi một tiếng Điện hạ cho ta nghe đi?"

Chàng ngậm miệng lại.

Liếc mắt nhìn ta một cái.

Cái liếc mắt đó--

Đầy vẻ sống động.

Cả đời này ta chưa từng thấy cái liếc mắt nào đẹp đến vậy.

---

[Chương 8]

Một tháng sau.

Sự thay đổi của Cố Hành Chỉ không còn giấu giếm được nữa.

Thuốc đã được ta thay đổi, còn "liệu pháp trò chuyện" mỗi ngày cũng chưa từng gián đoạn.

Giọng nói của chàng từ những tiếng đơn âm ban đầu, dần thành hai chữ, đến tận bây giờ--

Đã có thể nói được cả câu ngắn.

Dẫu rằng mỗi lần mở miệng đều như bị dồn đến giới hạn.

Nhưng quả thật, chàng đã có thể nói.

Ví như sáng nay.

Ta rửa mặt xong bước ra, nhìn thấy chàng đang đứng bên cửa sổ.

Đứng.

Chẳng ngồi xe lăn.

Dẫu tay vịn khung cửa, chân đang khẽ run rẩy, nhưng thật sự là--đang đứng.

Ta vừa há miệng định hét lên--

"Đừng... hét."

Chàng ngoái đầu lại.

Giọng điệu gay gắt.

Nhưng giọng nói mang theo âm sắc khàn đặc như tiếng cọ xát trên mặt kính.

Thú thật, nghe rất êm tai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn