Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 19: Người ta chỉ tin vào những gì chính mắt mình nhìn thấy

Cả một buổi chiều ấy trôi qua chậm rãi mà cũng thật dài. Dạo xong khu vườn, hai người lại đổi chỗ sang uống trà chiều. Bà cụ lải nhải kể thêm không ít chuyện về mẹ của Giang Lạc Thành, nói rằng sau này bà tái giá với một người đàn ông làm công chức bình thường, không có tiền, cuộc sống rất đạm bạc. Chính vì thế Giang Lạc Thành càng không thể hiểu nổi, thậm chí khi mẹ tìm đến thăm mình, anh còn cay nghiệt mỉa mai rằng bà vì tình yêu mà mê muội.

Lộ Dao Ninh đứng ngoài cuộc, khách quan nhận xét:

“Như vậy thì hơi quá đáng.”

“Hồi đó nó còn nhỏ, đúng là rất không hiểu chuyện.” Bà cụ nói. “A Thành lúc nhỏ học ở nước ngoài, khi còn chưa lớn hẳn thì người vừa gầy vừa nhỏ, lại luôn bị người ta nói là đứa trẻ không có cha mẹ, nên mới trút hết oán giận lên Thanh Lâm. Đó là nút thắt trong lòng nó.”

Lộ Dao Ninh chẳng hề nể nang:

“Lúc đó anh ấy còn nhỏ, nhưng bây giờ đâu còn nhỏ nữa.”

“Một khúc mắc đã chôn trong lòng, không bước qua được thì mãi vẫn là không bước qua được. Thời gian càng dài, nó chỉ càng tích tụ sâu hơn.” Bà cụ đầy hàm ý nói. “Đến tuổi này như bà rồi vẫn còn có những chuyện thế nào cũng không nghĩ thông được, huống chi là ở độ tuổi của các cháu.”

Lộ Dao Ninh cười lấy lệ:

“Bà nói đúng.”

Mãi đến khi bên phòng sách truyền tin rằng Giang Lạc Thành đã xem xong sổ sách, bà cụ mới chịu thả người. Lộ Dao Ninh vừa nhận nhiệm vụ bà giao, đành hỏi Giang Lạc Thành đang ở đâu. Quản gia đáp cậu chủ đang ở sân golf, còn bảo đang chờ cô qua.

Bốn giờ chiều, mặt trời vẫn rực nắng, hơi nóng hầm hập khiến trên người rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Có người cầm ô đứng phía sau che nắng cho cô. Dù đã kết hôn nhiều năm, sớm quen với cảnh này đến mức chẳng còn lạ lẫm, Lộ Dao Ninh vẫn chưa thể hoàn toàn quen với kiểu phục vụ ấy. Cô xoay người nắm lấy cán ô, mỉm cười:

“Mọi người đi làm việc đi, để tôi tự cầm là được.”

Sân golf nằm ngay trong khuôn viên nhà họ Giang, cách một hồ nước, phải đi bộ một quãng mới tới. Đến nơi, Lộ Dao Ninh vào thay quần áo trước, rồi mới thong thả hỏi vị trí cụ thể.

Giang Lạc Thành đã đánh xong một gậy, lúc này đang ngồi trên ghế nằm uống trà mát. Đeo kính râm, anh lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai bước vào. Anh vẫn nằm yên không nhúc nhích, biết là Lộ Dao Ninh đến, bèn mỉm cười rất ôn hòa:

“Bà nội chịu thả em đi rồi à?”

“Bà nội đương nhiên là thương anh nhất, nên mới bảo em đến chơi với anh.” Lộ Dao Ninh đội mũ lưỡi trai, đeo găng tay trắng, đưa tay về phía trước. “Để em cũng đánh vài gậy.”

Giang Lạc Thành đưa gậy cho cô:

“Em đi đi, anh xem em đánh.”

Golf của Lộ Dao Ninh là do chính Giang Lạc Thành dạy, còn có cưỡi ngựa, đánh bài bridge, Texas Hold’em, thậm chí cả bắn súng, anh từng đưa cô sang Siberia đi săn cùng, cũng chính tại đó cô lần đầu tiên chạm vào súng.

Kỹ thuật bắn của cô rất chuẩn, đến cả ông chủ bãi săn người Nga vốn tính thẳng như ruột ngựa cũng khen cô giỏi. Lộ Dao Ninh học cái gì cũng rất nhanh, hơn nữa chẳng mấy chốc đã có thể sử dụng thành thạo, cứ như bẩm sinh đã biết những thứ ấy vậy.

Cũng giống như bất kể khoác lên mình bộ lễ phục may đo cao cấp đắt tiền đến đâu, cô đều có thể mặc ra được thần thái của nó; cũng giống như cô và Giang Lạc Thành đều là những người sinh ra đã như vậy, lớn lên giữa nhung gấm ngọc ngà, ngậm thìa vàng mà chào đời, dùng khuy bạc từ thuở bé.

Nhưng không phải vậy.

Cô chưa bao giờ như vậy, và cô luôn biết rõ mình chưa bao giờ như vậy.

Dù đã kiếm được rất nhiều tiền, dù đã giành được một tấm vé bước vào giới đó, cô vẫn không giống họ.

Những ngày đầu xuất hiện trong những dịp như thế, bề ngoài Lộ Dao Ninh tuy vẫn bình thản không gợn sóng, nhưng trong lòng khó tránh khỏi lúng túng, giống hệt lần đầu tiên cô gặp Giang Lạc Thành.

Cô biết mọi thứ. Cô có đầu óc kinh doanh, biết đầu tư, biết kiếm tiền. Cô cũng từng trải qua rất nhiều mối tình, chẳng hề e ngại việc tán tỉnh bất kỳ người đàn ông nào. Thế nhưng, cô vẫn chỉ có thể lặng lẽ ngồi ở một góc salon, sống lưng thẳng tắp.

Trong mắt họ, khối tài sản của cô chẳng đáng nhắc tới; nhan sắc của cô cũng chỉ là một thứ hàng hóa tiêu hao.

Kỳ Nhược Sơ đưa cô bước vào giới ấy, nhưng lại bỏ mặc cô ở một góc.

Không có ai dẫn dắt giới thiệu thì cũng sẽ không có ai chủ động bắt chuyện.

Giới tư bản là như vậy, từ trước đến nay vẫn luôn ngạo mạn.

Nhưng về sau thì khác.

Về sau, cô có Giang Lạc Thành.

Không chỉ là bạn gái đi cùng trong các buổi tiệc, anh còn chính thức thừa nhận cô là bạn gái, đứng cạnh cô giới thiệu với mọi người, thậm chí còn cúi người mở cửa cho cô. Người thừa kế nhà họ Giang có thể đối xử với một người phụ nữ đến mức ấy, đương nhiên ai cũng phải nhìn cô bằng con mắt khác. Nhưng đó cũng chỉ mới là bước đầu.

Suy cho cùng, cô cũng chỉ là một chiếc bình hoa được coi trọng mà thôi.

Nhưng dần dần, Lộ Dao Ninh dẫn dắt Ninh Tinh bắt đầu bộc lộ thực lực, thật sự giành lấy miếng bánh của người khác, dùng dao thật súng thật chém giết trên thương trường, nếm đủ máu và đau, cắt đi lợi ích của người khác. Cuối cùng, cô được xem là một đối thủ, một mối đe dọa. Không còn ai coi cô là vật phụ thuộc của Giang Lạc Thành nữa.

Cô trở thành người có thể ngồi ngang hàng với người khác trên bàn đàm phán.

Vì mối quan hệ hợp tác sâu rộng giữa Ninh Tinh và Ngạt Đạt, nên bắt đầu có người nói rằng thì ra Giang thiếu gia tìm cho mình một đối tác kinh doanh, chỉ là trùng hợp đối tác ấy lại xinh đẹp quyến rũ mà thôi.

Đúng lúc đó, hai người cũng tuyên bố tin đính hôn.

Thế nên mọi chuyện lại càng khiến người ta không sao đoán nổi.

Giờ đây ai cũng công nhận Lộ Dao Ninh có bản lĩnh, nhưng chẳng ai biết bản lĩnh ấy nằm ở đâu: ở bên gối, hay trên thương trường.

Rốt cuộc cô dựa vào người khác để leo lên, hay chỉ đơn giản là quá giỏi nắm bắt cơ hội?

Giang Lạc Thành vốn luôn chắc chắn rằng mình biết đáp án.

Nhưng sau khi kết hôn, từng lớp vỏ dần bị bóc đi, để lộ dáng vẻ giương nanh múa vuốt của cô, anh mới nhận ra có lẽ mình vốn không hề biết. Mấy ngày gần đây, cảm giác ấy càng lúc càng trở nên mơ hồ và khó nắm bắt.

Có những chuyện anh biết người khác không đàm phán nổi, nhưng Lộ Dao Ninh lại làm được. Thế nhưng cô chưa từng nói với anh rốt cuộc mình đã đàm phán bằng cách nào.

Ví dụ như vì sao Kỳ Nhược Sơ chịu nhượng bốn phần lợi ích.

Hay vì sao Cục trưởng Chu lại bằng lòng chỉ giao mảnh đất của Đại học Lạc Châu cho một mình cô.

Con người rất khó chịu đựng được sự giày vò của những điều mình không biết.

Cho nên anh mới cầm tấm ảnh đến hỏi cô có hay không, mặc dù biết rõ Lộ Dao Ninh tuyệt đối sẽ không trả lời.

Thực ra, cho dù Lộ Dao Ninh có trả lời thì cũng vô ích.

Nếu cô nói có, anh sẽ không tin.

Nhưng nếu cô nói không, anh cũng sẽ không tin.

Cũng giống như Lộ Dao Ninh thích lấy Lương Lâm ra hỏi anh. Thật thật giả giả, có lúc mượn cớ nổi điên, bề ngoài tỏ vẻ không tin; có lúc lại giống như thật sự đã chắc mẩm.

Con người vốn quen tin vào những gì chính mắt mình nhìn thấy.

Còn những gì không nhìn thấy, rốt cuộc vẫn không thể nào buông xuống.

Đặc biệt là những người như họ.

Những người như anh và Lộ Dao Ninh.

Giang Lạc Thành nhìn người trên bãi cỏ vung gậy với tư thế chuẩn mực. Cơ cẳng tay căng lên, tạo thành một đường cong đẹp mắt. Lộ Dao Ninh chăm chú dõi theo quỹ đạo của quả bóng, còn Giang Lạc Thành chỉ nhìn cô.

Đá trong ly trà mát đã tan chỉ còn lại một mẩu nhỏ, trên thành cốc đọng một lớp hơi nước. Giang Lạc Thành tiện tay đặt sang một bên, lập tức có người tới thêm đá, lau khô thành cốc.

Giang Lạc Thành nói:

“Chuẩn bị thêm một ly nữa.”

“Phu nhân vừa mới phát bóng, giờ chuẩn bị có sớm quá không ạ? Đá sẽ tan mất.”

“Cô ấy đánh không được bao lâu đâu, nắng thế này mà.” Giang Lạc Thành nheo mắt nhìn lên trời. Mặt trời đang lên cao, nắng gay gắt. “Yếu ớt lắm.”

“Lão phu nhân đã kể chuyện của phu nhân cho cô chủ rồi.”

“Ừ.” Giang Lạc Thành đáp. “Biết rồi.”

Đang nói thì quả nhiên Lộ Dao Ninh đi về phía này. Cô tháo găng tay đưa cho người hầu, trên gương mặt trắng hồng phủ một lớp mồ hôi mỏng, hơi nhíu mày than:

“Nóng quá.”

Giang Lạc Thành quả nhiên nói:

“Đúng là yếu ớt.”

Quả nhiên lại bị cô lườm một cái. Lộ Dao Ninh bực bội ném chiếc khăn xuống, cứng giọng nói:

“Bà nội có lời bảo em chuyển cho anh.”

Lời này vừa dứt, những người còn lại đều lặng lẽ lui ra ngoài.

Giang Lạc Thành có ý biết rõ còn hỏi:

“Lời gì?”

“Mẹ anh bệnh rồi, muốn anh đến gặp bà.”

“Anh biết.”

“Em biết anh biết, nên em chỉ nhắc anh thêm một lần nữa thôi.” Lộ Dao Ninh nói. “Anh nên đến thăm bà.”

“Tại sao?”

Sự kiên nhẫn của Lộ Dao Ninh đã cạn sạch:

“Tại sao cái gì?”

“Em nghĩ thế nào?”

“Em chẳng nghĩ gì cả.” Lộ Dao Ninh khó hiểu nói. “Em không có bất kỳ suy nghĩ nào, chuyện này thì liên quan gì đến em? Bà nội bảo em nói, thì em nói thôi.”

“Bà nội không muốn em nói như vậy.”

“Thế bà muốn em nói thế nào? Dỗ dành anh à?”

Đến đây thì không cãi nhau là điều không thể.

Giang Lạc Thành nghiến chặt hàm, cố nén cơn giận, hết sức tránh nhìn gương mặt đầy vẻ mỉa mai của Lộ Dao Ninh. Anh quay sang nhìn dãy núi phía xa, nhưng chẳng bao lâu ánh mắt lại quay về phía cô. Sắc mặt anh rõ ràng đã khó coi hơn rất nhiều.

“Em nói đúng lắm. Chuyện này chẳng liên quan đến em.”

“Vậy tối nay anh tự nói với bà nội đi, em đã chuyển lời rồi.” Lộ Dao Ninh cười nhạt. “Tội nghiệp bà hiểu lầm quá sâu, cứ tưởng ít nhiều gì anh cũng sẽ nghe lời em.”

Giang Lạc Thành cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ném mạnh chiếc khăn trong tay xuống mặt bàn, quát lớn:

“Em bớt cái kiểu mỉa mai châm chọc đó đi! Còn em thì từ bao giờ chịu nghe lời anh?”

Lộ Dao Ninh cũng không chịu lép vế, lửa giận bốc lên. Hai người cãi nhau đến mức không ai chịu ai, lôi đủ thứ chuyện rối tinh rối mù ra nói.

Đúng lúc trên bàn có hai ly trà mát, không sót một ly nào, tất cả đều hắt lên người Giang Lạc Thành.

Giang Lạc Thành lạnh mặt lau nước trên người.

hết chương 19.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn