Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao
Chương 20: Người phụ nữ có thể từ chối trở thành mẹ hay không
Đến bữa tối, Lộ Dao Ninh bình tĩnh ngồi vào bàn ăn, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô tự nhiên gắp thức ăn, cười tươi khen ngon, còn Giang Lạc Thành lạnh lùng liếc cô mấy lần, nhưng Lộ Dao Ninh coi như không nhìn thấy.
Người khác tức thì cứ để họ tức, kẻ nổi điên trước mới là người thua. Nghĩ vậy, cô càng muốn cười hơn, càng cảm thấy ván này là mình thắng.
Đương nhiên bà nội nhìn ra được. Hơn nữa, chuyện hai người cãi nhau hồi chiều đã sớm có người báo lại cho bà biết, nên bà khéo léo nói bóng gió mấy câu, có ý muốn hai người làm lành.
Lộ Dao Ninh lập tức đổi sắc mặt, bày ra vẻ buồn bã, chậm rãi chỉ nhìn bát cơm trắng trơ trọi của mình, như thể tủi thân đến vô cùng. Bà nội lập tức lên tiếng:
“A Thành, xin lỗi ngay.”
Giang Lạc Thành không nói một lời, ném đôi đũa xuống rồi đứng dậy bỏ đi.
Trong lòng Lộ Dao Ninh đắc ý, nhưng khóe môi lại mím chặt hơn. Bà nội gắp cho cô một đũa đầy thức ăn, ánh mắt tràn ngập yêu thương:
“Ninh Ninh, con vất vả rồi.”
Lộ Dao Ninh vừa chọc cho người ta bỏ đi, lúc này chỉ muốn yên ổn ăn cơm, chẳng muốn nghe thêm gì nữa, nên bèn ra vẻ rộng lượng, thấu tình đạt lý:
“Con không trách anh ấy.”
Ai ngờ bà nội chỉ nhìn cô rồi nói một câu:
“Thật ra A Thành cũng giống con.”
Lộ Dao Ninh hơi sững người.
“Hai đứa đều là những đứa trẻ số khổ, còn nhỏ đã không còn cha mẹ ở bên.” Bà nội hiền từ nói, lại múc thêm một bát canh ngọt đặt trước mặt Lộ Dao Ninh. “A Thành còn khá hơn con một chút, ít nhất vẫn còn có bà già này chăm nom. Còn con, đứa trẻ đáng thương này, mất tất cả từ khi còn quá sớm.”
Lộ Dao Ninh không thích người khác nhắc đến thân thế của mình, miễn cưỡng cười cười:
“Cũng vì còn nhỏ nên mới tốt, sớm quên rồi.”
“Hai đứa các con đều giống nhau, đều bướng bỉnh như nhau.” Bà nội tự mình chậm rãi nói tiếp. “Trong lòng càng để ý ai thì lại càng không muốn để người đó nhìn ra, sợ người ta không cần mình, nên mới nói thành mình là người không cần họ trước. Sức khỏe con trai bà vốn không tốt, Thanh Lâm được gả vào nhà họ Giang là để xung hỷ. Trong lòng nó có người khác, sinh A Thành xong thì cầu xin bà cho đi. Bà đương nhiên không thể không thả người.”
“Đã ôm ý định rời đi trong lòng thì sao còn có thể toàn tâm toàn ý với con trai được nữa?” Bà nội nói. “Nhưng A Thành vẫn luôn nói là nhà họ Giang đuổi Thanh Lâm đi, vậy nên nó cũng không cần nhận người mẹ ấy.”
Lộ Dao Ninh im lặng rất lâu rồi mới đáp:
“Nghĩ như vậy thì anh ấy sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Bà nội gật đầu:
“Bà biết ngay là con hiểu mà.”
Lộ Dao Ninh nghĩ thầm: Mình không hiểu.
Cô còn thiếu thốn hơn anh, lấy đâu ra nhiều dịu dàng đến vậy. Lòng cô càng lúc càng lạnh, nhưng cô lại hiểu rõ, không ai hiểu chuyện này hơn cô.
Bởi vì cô cũng là một người tệ bạc như thế. So với bao dung và tha thứ, cô thấy oán hận còn trực tiếp và dễ dàng hơn nhiều. Nếu cô là Giang Lạc Thành, cô cũng sẽ hận người mẹ vẫn còn sống nhưng lại bỏ đứa con của mình mà đi.
Dẫu trong lòng biết mình không nên oán trách, nhưng vì đó là mẹ, nên lại thấy mình có thể oán trách một chút.
Ai bảo người phụ nữ không chỉ trở thành một người phụ nữ, mà còn phải trở thành một người mẹ. Bà ấy thật đáng thương, mà cũng thật đáng hận, cứ nhất định phải gánh trên vai những kỳ vọng và khát khao như thế. Nhưng chẳng lẽ chỉ vì đã trở thành một người mẹ, thì không còn được quyền lựa chọn số phận và tình yêu của chính mình nữa sao?
Tình yêu rốt cuộc là thứ gì, mà khiến con người ta chẳng cần bất cứ điều gì khác nữa.
Giang Lạc Thành không sao hiểu nổi. Khi còn nhỏ thì không hiểu, lớn lên rồi cũng vẫn chẳng hiểu được bao nhiêu.
Nhà họ Giang có đủ mọi thứ, còn nhà người công chức ấy thì chẳng có gì, cuộc sống khác biệt như trời với đất. Thế nhưng mẹ anh lại hạnh phúc đến vậy, sắc mặt cũng tốt lên rất nhiều. Bà mang theo cuộc sống mới đến thăm anh, còn anh lại nhất quyết khóa cửa, nhốt bà ở bên ngoài.
Anh căm hận niềm hạnh phúc của bà. Hóa ra bỏ mặc con trai mình rồi rời đi lại có thể hạnh phúc đến thế.
Nhưng anh cũng không có quyền tước đi niềm hạnh phúc của bà, chỉ có thể âm thầm từ chối gặp bà. Một lần, hai lần, một năm, hai năm… cuối cùng cũng có một ngày, bà hoàn toàn nản lòng, không đến nữa.
Giang Lạc Thành thở phào nhẹ nhõm, lại còn cảm thấy quả nhiên là vậy.
Bà vốn dĩ không hề muốn có anh.
Anh có vấn đề, đó là một thứ tâm lý méo mó, chính anh cũng biết. Có lẽ ai rồi cũng có những nỗi bi ai mà người khác không biết. Có lẽ cả đời này anh sẽ mãi bị mắc kẹt trong thân xác của cậu bé đã khóc đến run rẩy trong đám tang của cha.
Anh vẫn luôn nhớ, khi ấy mình đã từng van xin mẹ đưa mình đi cùng, nhưng mẹ lại dứt khoát từ chối.
Cho dù anh có níu lấy vạt váy của bà, cuối cùng vẫn chỉ có thể buông tay, nhìn bóng lưng bà khuất dần sau cánh cửa.
Cảnh tượng ấy, cả đời này anh cũng không thể quên. Giờ phút này, nó lại hiện lên rõ mồn một trước mắt. Giang Lạc Thành run run cổ tay, châm một điếu thuốc.
—-
Lộ Dao Ninh thong thả ăn hết bữa cơm rồi, giữa màn hoàng hôn đang dần buông xuống, cô bước ra sân thượng.
Cô biết trước mặt bà nội, Giang Lạc Thành rất ít khi hút thuốc, nên hẳn là anh đang lánh ra sân thượng.
Chiều tà bảng lảng, người đứng bên lan can chỉ còn là một bóng xám. Lộ Dao Ninh vừa đến gần còn chưa kịp lên tiếng thì Giang Lạc Thành đã nói với cô:
“Chiều nay là anh nóng vội, lúc nãy tâm trạng cũng không tốt. Anh xin lỗi em.”
Lộ Dao Ninh cười cười:
“Bây giờ anh nói với tôi thì bà nội cũng đâu có nghe thấy.”
Dưới đất đã rơi đầy một lớp đầu lọc thuốc lá. Giọng Giang Lạc Thành khàn đi rất khẽ, gần như không thể nhận ra. Bị câu nói ấy chặn họng, anh khẽ thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ hút thuốc.
Cả hai đều không nói, vì thế chỉ còn gió lượn qua lượn lại.
Đột nhiên, Lộ Dao Ninh lên tiếng:
“Anh bảo tôi phải có cảm nghĩ gì đây, Giang Lạc Thành? Tôi không có cách nào mà tràn đầy lòng thương hại dành cho anh được. Muốn so xem ai thảm hơn sao? Anh dám so với tôi không?”
Giang Lạc Thành chớp chớp mắt, có phần lúng túng, khàn giọng nói:
“Xin lỗi.”
“Nếu mẹ tôi chịu sống lại, sống trên đời này, dù cả đời bà không nhìn tôi lấy một lần, hoặc hễ nhìn thấy tôi là đánh tôi, mắng tôi, tôi cũng cam lòng.”
Cô khẽ hít một hơi.
“Nhưng khi đó ngay cả một ngôi mộ bà cũng không có, chỉ có thể an táng dưới biển.”
“Vậy người được chôn trong nghĩa trang Nam Xuyên là ai?” Giang Lạc Thành kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, khẽ cười. “Anh chôn theo đó chiếc nhẫn trị giá mấy chục triệu, em đâu đến mức nghĩ là anh quên rồi chứ?”
“Có điều, Dao Ninh…” Giọng anh rất dịu dàng. “Em còn chịu bịa ra một câu chuyện để dỗ anh, anh rất vui. Cảm ơn em.”
Trên gương mặt Lộ Dao Ninh hiện lên một vẻ mặt rất kỳ lạ.
Cô lặng lẽ quay đầu nhìn Giang Lạc Thành, nhìn rất lâu, suốt mấy phút liền, nhưng không nói một lời.
Sau đó, cô quay người bỏ đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Giang Lạc Thành ngậm điếu thuốc, nhìn theo bóng lưng cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác không sao gọi tên được.
Chỉ trong khoảnh khắc, nỗi hoảng loạn và bất lực ập đến. Bóng lưng của Lộ Dao Ninh và bóng lưng của mẹ anh mơ hồ chồng lên nhau. Sắc mặt anh trắng bệch, tim đập điên cuồng, nhưng cổ họng như bị từng khối không khí chặn kín. Anh không nói nên lời, cũng không nhấc nổi bước chân.
Bởi anh không biết đó là cảm giác gì, cũng không biết vì sao mình lại thấy như vậy. Sự hoang mang trói chặt lấy anh. Lời Lộ Dao Ninh từ trước đến nay luôn nửa thật nửa giả, đến giờ phút này, anh lại thật sự không còn phân biệt nổi.
Ánh chiều tà nhuộm mặt đất thành một màu vàng óng. Giang Lạc Thành hít mạnh một hơi thuốc thật sâu vào phổi, ép toàn bộ những cảm xúc hỗn loạn xuống, thu lại thật kỹ. Anh nhìn đường viền mờ mịn của dãy núi phía xa, nhìn mặt trời từng chút từng chút một lặn xuống.
Màn đêm buông xuống.
Chút hơi ấm cuối cùng, rốt cuộc cũng mất đi.
—
Hai tin nhắn, trong cùng một thời khắc nhưng ở hai không gian khác nhau, đồng thời được gửi đến điện thoại của hai người khác nhau, cùng rung lên. Bánh xe số phận lặng lẽ chuyển động, nhưng vào lúc này, ngay trong khoảnh khắc này, không một ai nhận ra.
Một tin là Giang Lạc Thành gửi cho Ngô Triển. Anh bảo trợ lý Ngô sắp xếp lịch trình, anh muốn đến nghĩa trang Nam Xuyên xem một chuyến.
Tin nhắn còn lại nằm trong điện thoại của Lộ Dao Ninh. Vì gọi cho cô rất nhiều cuộc mà không ai nghe máy, Kỳ Nhược Sơ đành nhắn tin. Lộ Dao Ninh đã bật chế độ không làm phiền suốt cả buổi chiều, đến lúc này lại bỗng đổi ý, hờ hững trả lời một tin:
“Có việc?”
Dòng “Đối phương đang nhập…” nhanh chóng biến mất. Kỳ Nhược Sơ nhắn lại:
“Trêu xong là quên tôi luôn à?”
Ngón cái khẽ vuốt màn hình, Lộ Dao Ninh lơ đãng gõ mấy chữ.
“Gặp rồi nói.”
“Được, vậy tôi đặt chỗ. Khi nào em rảnh?”
“Lúc nào cũng được.”
hết chương 20.