Kim Tự Tháp - Một Hữu Dương Mao

Chương 18: Cô thật sự không thể nào hiểu nổi

Khoác tay Giang Lạc Thành bước vào nhà cũ của nhà họ Giang, Lộ Dao Ninh thuận miệng nghĩ một chút, cảm thấy cuộc hôn nhân này, đến lúc sắp đi tới hồi kết, nếu đánh giá lại thì cũng không phải hoàn toàn chẳng được gì. Cả hai đều có được không ít thứ, chỉ duy nhất không có ai coi nó là thật.

Nếu nhất định phải nói, thì người duy nhất coi là thật chính là bà nội.

Cha mất sớm, mẹ cũng rời khỏi nhà họ Giang từ khi anh còn rất nhỏ. Có thể nói, Giang Lạc Thành hoàn toàn là do bà nội nuôi lớn. Bà lão vất vả gánh vác cơ nghiệp của nhà họ Giang, cũng dốc hết tâm sức nuôi dạy cháu trai trở nên vô cùng xuất sắc. Tình cảm giữa hai bà cháu rất sâu đậm, vì thế bà cũng có những mong ước rất đỗi giản dị: hy vọng Giang Lạc Thành có một gia đình hạnh phúc, cả nhà sum vầy.

Vốn dĩ, trong lòng bà nội, Cố Thụy Oánh mới là cháu dâu mà bà mong muốn. Nhưng nếu cô gái ấy không có ý, bà cũng không nỡ để cháu trai mình phải chịu thiệt thòi, cứ luôn miệng nói rằng xuất thân thế nào, gia thế ra sao cũng không quan trọng, chỉ cần cháu thích, hai đứa có thể sống tốt với nhau, thì bà đều đồng ý.

Lộ Dao Ninh biết rõ mình không phải cô bạn gái đầu tiên được Giang Lạc Thành đưa về nhà ra mắt. Vì vậy, lúc trước, tâm sức cô bỏ ra để lấy lòng bà nội còn nhiều hơn cả dành cho chính Giang Lạc Thành.

Cô vẫn luôn cho rằng việc Giang Lạc Thành chịu gật đầu kết hôn với mình, nguyên nhân từ phía bà nội cũng chiếm một phần không nhỏ. Sau khi kết hôn, tuy anh chưa từng ép buộc Lộ Dao Ninh phải chăm sóc bà, nhưng cô vẫn thường xuyên đến thăm bà nội.

Bởi cô không phải kiểu người không biết điều. Dù là yêu ai yêu cả đường đi, nhưng tấm lòng bà nội dành cho cô là thật. Suốt năm năm qua, chỉ cần Lộ Dao Ninh đổ bệnh, Giang Lạc Thành nhất định sẽ đưa cô đến chỗ bà nội để bà chăm sóc.

Nửa đời bà nội sắc sảo, cứng cỏi, đến lúc về già cũng không tránh khỏi trở nên hiền từ. Lần nào bà cũng tự tay lo liệu mọi thứ cho cô. Chỉ là, ngoài những lúc ốm đau, Lộ Dao Ninh sẽ không cố ý đi cùng Giang Lạc Thành đến đây.

Nếu có thể, cô vẫn hy vọng tách bà nội và Giang Lạc Thành ra để đối đãi.

Vì thế hôm nay hiếm khi cả hai cùng đến, bà nội vui đến không khép miệng được, sai người bày đầy một bàn thức ăn, kéo Lộ Dao Ninh ôm vào lòng, cười híp mắt trách yêu:

“Ninh Ninh lại gầy đi rồi, cái eo toàn xương. A Thành, cháu làm sao vậy, sao để người ta ăn uống không ra gì thế?”

“Cô ấy mà ăn uống không ra gì?” Giang Lạc Thành chậm rãi cười. “Cháu mà không để ý, là cô ấy ăn luôn cả cháu rồi.”

Lộ Dao Ninh cũng cười, cong cong đôi mắt, ngồi trong lòng bà, giọng nhỏ nhẹ nói:

“Không có đâu ạ.”

“Đến chỗ bà bồi bổ.” Bà nội nói. “Ở lại lâu một chút, tối cũng ăn cơm ở đây. Ninh Ninh, tối nay chúng ta chỉ làm toàn món cháu thích thôi.”

Bà gắp thêm rất nhiều thức ăn. Lộ Dao Ninh lặng lẽ ăn hết nửa bát cơm, lại được múc thêm một bát canh. Trong lòng vẫn nhớ đến cơn ho của bà nội mấy hôm trước, cô gọi quản gia đến hỏi thăm.

Bà nội ở bên cạnh tự khen mình:

“Uống rồi, uống rồi. Ngày nào bà cũng hầm lê theo đúng cách cháu dặn. Bà nghe lời cháu nhất mà.”

Lộ Dao Ninh lúc này mới yên tâm:

“Vậy thì tốt rồi.”

Lúc này, Giang Lạc Thành ngồi bên cạnh cười xen vào:

“Trên đường đến đây, Dao Ninh còn trách cháu chọc bà tức giận. Hai người đúng là đồng lòng nhất.”

Bà nội nhìn cô đầy yêu thương:

“Đứa bé ngoan.”

“Thiếu gia.” Quản gia khom người, nhỏ giọng nói. “Thư phòng đã dọn xong rồi ạ.”

Giang Lạc Thành hơi khựng lại, đáp một tiếng, đưa mắt nhìn sang.

Ánh mắt hai bà cháu giao nhau, còn Lộ Dao Ninh giả vờ như không nhìn thấy.

Sổ sách riêng của nhà họ Giang chỉ có bà nội và Giang Lạc Thành được xem. Dù có đối xử tốt với cô đến đâu, không mang họ Giang thì cuối cùng vẫn chỉ là người ngoài. Lộ Dao Ninh hiểu rất rõ điều đó, cũng chẳng có gì phải chạnh lòng. Cô đúng lúc đề nghị:

“Bà nội, ăn xong vận động một chút cho tiêu cơm nhé. Chúng ta ra vườn đi dạo đi.”

Bà nội cười đến mặt mày rạng rỡ, thân thiết khoác lấy tay Lộ Dao Ninh:

“Được, Ninh Ninh, cháu ở cạnh bà nhé.”

Giang Lạc Thành thuận thế đứng dậy. Đi được hai bước, anh lại quay người, cố tình lấy lòng, còn đặc biệt hỏi ý Lộ Dao Ninh:

“Vậy anh đi nhé?”

Lộ Dao Ninh cảm thấy anh làm bộ làm tịch, trong lòng thấy buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản, chỉ khẽ gật đầu:

“Đi đi.”

Nhà cũ của nhà họ Giang, nói là nhà thì chi bằng nói là một khu vườn rộng lớn. Mảnh đất này đã được mua từ rất, rất lâu trước đây, lần ngược lại e rằng phải từ đời ông cố của ông nội Giang Lạc Thành. Bây giờ đã không còn phê duyệt đất xây dựng nhà ở tư nhân rộng đến vậy nữa. Giới tư bản mới cũng thích mua căn hộ hạng sang ở trung tâm thành phố hơn, hoặc đơn giản là mua hẳn một hòn đảo trên Thái Bình Dương để xây biệt thự. Xét ở phương diện này, nhà họ Giang quả thực khá theo lối cũ.

Điều đó đôi khi khiến Lộ Dao Ninh cảm thấy vô cùng xa cách. Cô không thể tưởng tượng nổi một người lớn lên trong một nơi rộng đến mấy nghìn mẫu sẽ như thế nào, cũng mãi mãi không thể nảy sinh cảm giác chân thực về hai chữ “gia đình” với nơi này. Có những lúc bà nội chân thành nhắc đến những điều như gia đình hòa thuận, cô cũng luôn cảm thấy vô cùng mơ hồ.

Cô không thể nào hiểu nổi.

—-

Hôm nay thời tiết rất đẹp. Lộ Dao Ninh dìu bà nội chậm rãi đi dạo, đi một mạch vào đến khu vườn, rồi ngồi xuống ghế dài ngắm người làm vườn chăm sóc hoa cỏ.

Cô không biết nhiều về các loài hoa, rất nhiều loại còn chẳng gọi nổi tên. Lúc mới gả cho Giang Lạc Thành, bà nội cũng từng tìm cho cô không ít thầy dạy trà đạo, cắm hoa và những thứ tương tự. Nhưng Lộ Dao Ninh không mấy hứng thú, nên cuối cùng cũng bỏ dở.

Có điều, hoa hồng bụi và hoa tường vi thì cô vẫn nhận ra. Muôn màu muôn vẻ, bông nào cũng nở rất đẹp. Người làm vườn cắt vài cành còn tươi đặt lên chiếc khay rồi mang tới. Bà nội bảo người lấy mấy chiếc bình hoa đến.

Đặt miếng xốp cắm hoa đã được thấm ướt xuống, bà nội cầm kéo tỉa cành, ngắm nghía một lát, cẩn thận cắt đi một xen-ti-mét, cắm lần lượt từng cành trước sau để kiểm tra vị trí, vừa làm vừa lẩm bẩm:

“Lá trên cành nhiều quá cũng không được, lá rậm quá thì sẽ không có điểm nhấn. Nhưng tỉa cũng phải vừa phải. Những chiếc lá lớn như thế này thì nên cắt đi, chừa phần ngọn lại. Xử lý như vậy xong, chỗ này sẽ trông cao hơn, đường phân chia cũng sẽ rõ ràng hơn.”

Bà ngắm nghía một lúc, mỉm cười nhìn Lộ Dao Ninh, rồi lại nhìn sang bình hoa:

“Đẹp thật.”

Trên mặt Lộ Dao Ninh cũng nở nụ cười, nhưng lòng đã để tận đâu đâu. Cô hoàn toàn không nhận ra dài hơn một chút, ngắn hơn một chút, trước hơn một chút hay sau hơn một chút thì có gì khác biệt, cũng chẳng có chút hứng thú nào. Thứ duy nhất cô hứng thú là kiếm tiền, là nhiều hơn một chút hay ít hơn một chút.

Thế nhưng phụ họa thì cô đã quá thành thạo. Đôi môi anh đào khẽ mím lại:

“Vâng ạ.”

Bà nội cũng không ép, phất tay bảo người mang bình hoa vào trong phòng, cười nói:

“Bà quên mất đứa nhỏ như cháu không thích mấy thứ này. Thôi không nói nữa, kẻo cháu thấy chán.”

Lộ Dao Ninh đáp:

“Tay cháu vụng lắm, không khéo như bà được.”

Bà nội nâng tay cô lên, nắm gọn trong lòng bàn tay, bàn tay ấm áp siết nhẹ:

“Rõ ràng là một đôi tay rất khéo.”

Hôm nay Lộ Dao Ninh mặc đồ màu nhạt, rất hợp cài hoa. Bà nội chọn một bông nở rực rỡ cài sau tai cô. Gương mặt trắng trẻo được sắc hoa tôn lên, hàng mày ánh mắt càng thêm dịu dàng, tươi tắn rạng rỡ. Lộ Dao Ninh mỉm cười với bà nội.

Bà nội chợt cảm thán:

“Bông hoa này là Thanh Lâm trồng từ ngày trước, vậy mà đã nở suốt bao nhiêu năm rồi.”

Cái tên ấy quá xa lạ, Lộ Dao Ninh chưa từng nghe qua lần nào. Phía sau, có người khẽ lên tiếng nhắc:

“Lão phu nhân…”

“Sao vậy?” Sắc mặt bà nội khẽ đổi, nụ cười cũng tắt đi. “Còn định cả đời không được nhắc đến nữa sao? Con dâu của mình thì có gì mà không thể nói? Nếu nó dám hỏi, cứ bảo là chính bà nhất quyết muốn kể cho Ninh Ninh nghe.”

Ít nhiều cũng có ý làm cho cô thấy. Lộ Dao Ninh lặng lẽ im lặng, chờ bà nội nói tiếp.

Quả nhiên, bà nội lại khẽ thở dài, vẫn nắm lấy tay cô, thấp giọng nói:

“Thanh Lâm là mẹ của A Thành.”

Mẹ anh vẫn còn sống sao?

Lộ Dao Ninh hơi kinh ngạc. Thỉnh thoảng, chỉ một hai lần, cô cũng từng nghe Giang Lạc Thành nhắc đến mẹ mình, nhưng cách dùng từ rất mơ hồ. Anh chỉ nói sau khi cha mất thì mẹ cũng “đi rồi”, “không còn nữa”. Ai nghe cũng sẽ hiểu lầm.

Nhưng rất nhanh, Lộ Dao Ninh đã thu lại vẻ mặt, thản nhiên nói:

“Anh ấy chưa từng nhắc với cháu.”

“Nó đến chết cũng sẽ không nói.” Bà nội chậm rãi kể. “Sau khi bố của A Thành qua đời, Thanh Lâm không muốn ở lại nhà họ Giang nữa, muốn tái giá. Bà đồng ý. Nhưng A Thành không chấp nhận được. Nó luôn hận mẹ vì đã bỏ mình, không cho bà ấy đến thăm, hơn mười năm nay cũng không cho ai nhắc đến.”

Lộ Dao Ninh đoán được tám chín phần:

“Bà nội, có phải bà và anh ấy cãi nhau vì chuyện này không ạ?”

Bà nội gật đầu, lần này khẽ thở dài thật nặng:

“Thanh Lâm bị bệnh rồi, muốn gặp con trai một lần. Nhưng A Thành nhất quyết không chịu.”

Thì ra là vậy.

Thì ra bà nội dắt cô đi đến đây, lại nói vòng vo nhiều như vậy, là vì chuyện này.

Lộ Dao Ninh cụp mắt, rồi lại ngẩng lên, khẽ mỉm cười:

“Cháu hiểu rồi, bà nội. Để cháu đi nói với anh ấy.”

“Làm khó cháu rồi.” Bà nội đưa tay vuốt tóc Lộ Dao Ninh, nhìn cô đầy vẻ mãn nguyện. “Đứa bé ngoan.”

hết chương 18.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn