Kiều Loan - Xán Diêu

Chương 29: Mẫu Phi

Khương Ngâm Ngọc dọn từ Đông Cung ra, trở về Điện Phi Hương của mình.

Vừa về đến nơi, các cung nữ đã vây quanh lấy nàng, mắt ai cũng đỏ hoe như đã khóc sưng lên.

Tiếng nức nở vang vọng trong điện, ngay cả hoạn quan hầu hạ cũng không kìm được mà rơi vài giọt nước mắt.

Cung nữ Bạch Lộ nói: "Bên ngoài đều đồn đại Công chúa bỏ mạng trong miệng ch.ó săn, nhưng lúc đó nô tỳ nhìn thấy t.h.i t.h.ể kia là biết ngay không phải Người."

Khương Ngâm Ngọc ngồi xuống, vỗ vỗ lưng họ, giọng điệu dịu dàng an ủi: "Không sao rồi, thời gian qua ta vẫn luôn trốn ở Đông Cung, không bị người của Vệ Hầu bắt đi."

Các cung nữ ít nhiều cũng nghe phong thanh chuyện này, vội vàng hỏi han tình hình.

Một lát sau, bên ngoài có tiếng thông báo: "Ngô Hoài công công ở Đông Cung đến."

Ngô Hoài lần này đến là để mang quần áo trang sức Khương Ngâm Ngọc để lại ở Đông Cung sang, tiện thể mang cả con mèo nhỏ Công chúa nhận nuôi theo cùng.

Ngô Hoài cung kính nói: "Công chúa, đồ đạc đều ở đây cả rồi. Điện hạ dặn rằng khi nào Người muốn sang Đông Cung thì cứ sai người báo trước cho ngài ấy một tiếng, ngài ấy luôn ở đó."

Khương Ngâm Ngọc cười nói: "Đa tạ."

Sau khi Ngô Hoài rời đi, tiếng thút thít trong điện mới dần nhỏ lại.

Cung nữ Bạch Lộ gục đầu lên đầu gối Khương Ngâm Ngọc, nước mắt lưng tròng: "Nô tỳ ban đầu cứ tưởng Thái t.ử lạnh lùng vô tình, sẽ không cứu Công chúa, giờ xem ra Điện hạ quả nhiên tâm thiện, đối xử với Công chúa cực kỳ tốt."

Cung nữ Lục Ỷ lau nước mắt, nói sẽ đi làm điểm tâm cho Khương Ngâm Ngọc.

Những cung nữ này tuổi tác cũng xấp xỉ Khương Ngâm Ngọc, ngày thường thích cười đùa nhất. Khương Ngâm Ngọc cũng chưa bao giờ gò bó họ, thường cùng họ vui đùa, nên Điện Phi Hương luôn tràn ngập tiếng cười giòn tan của các thiếu nữ.

Khương Ngâm Ngọc thấy họ đối đãi chân thành với mình như vậy, đáy mắt nóng lên: "Sau này sẽ không để các em phải lo lắng cho ta nữa."

Các cung nữ vừa khóc vừa tranh nhau ùa lên ôm lấy nàng.

Mãi đến canh ba đêm, đèn đuốc trong điện mới dần tắt.

Đêm khuya, Khương Ngâm Ngọc nằm trên giường trằn trọc, mãi không ngủ được.

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, dường như là mùi hương trong điện không đúng lắm.

Đêm ở Đông Cung luôn đốt một loại hương Kiền-đà-la thanh nhã giúp dễ ngủ, Điện Phi Hương không có mùi hương này khiến Khương Ngâm Ngọc nhất thời không quen.

Khương Ngâm Ngọc ngẫm nghĩ, định bụng ngày mai sang Đông Cung xin Hoàng huynh một ít hương liệu này.

Giờ Vệ Yến đã c.h.ế.t, việc còn lấn cấn trong lòng nàng chỉ còn lại chuyện Mẫu phi.

Khương Ngâm Ngọc nhìn ánh trăng thất thần, hạ quyết tâm phải nhanh chóng làm rõ người phụ nữ trong địa cung kia rốt cuộc là ai.

Chỉ là Khương Ngâm Ngọc mới khôi phục thân phận, có cả núi việc phải xử lý. Liên tiếp mấy ngày sau đó, nàng bị đủ thứ chuyện chiếm hết thời gian rảnh rỗi, ứng phó không xuể.

Nào là các tỉ muội đến Điện Phi Hương tìm nàng hàn huyên; nào là nữ quan Thượng Y Cục đến đo may y phục mới...

Khoảng chừng bốn năm ngày sau.

Trưa hôm ấy trời quang mây tạnh, Khương Ngâm Ngọc cuối cùng cũng rảnh rỗi.

Nàng bảo Bạch Lộ ở lại trong cung che mắt giúp mình, sau đó lén thay một bộ y phục cung nữ, lặng lẽ đi vào núi sau.

Đi theo mật đạo, rất nhanh đã đến địa cung.

Trong địa cung lạnh hơn bên ngoài, Khương Ngâm Ngọc rùng mình một cái.

Nàng túm váy, bước nhẹ chân để không phát ra tiếng động, nhưng dẫm lên nền đá trong mật đạo vẫn vang lên tiếng vọng không nhỏ.

Trong đường hầm có thắp đèn, đường đi sáng sủa.

Nàng đi đến chỗ lần trước từng tới, tại góc ngoặt thò đầu ra nhìn.

Xa xa có hai hàng thị vệ đang tuần tra canh gác, khí thế nghiêm trang. Phía sau lưng họ chính là một gian ám điện.

Khương Ngâm Ngọc quay người lại, lưng áp vào bức tường lạnh lẽo.

Nàng hiểu, cho dù mình đi ra bị phát hiện cũng chẳng có chuyện gì lớn. Dù sao nàng cũng là Công chúa, cùng lắm sau này bị Phụ hoàng trách mắng một hai câu mà thôi.

Nàng đợi gần nửa canh giờ, bên kia cuối cùng cũng truyền đến tiếng nói chuyện.

Thị vệ canh gác bắt đầu đổi ca.

Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân đều tăm tắp vang lên.

Đám người chạy về hướng khác, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở cuối đường hầm.

Khương Ngâm Ngọc chọn đúng thời cơ bước ra, đi về phía trước chưa được mấy bước, sắp đến cửa điện thì từ cuối đường vòng ra một đội thị vệ khác, đụng độ ngay với Khương Ngâm Ngọc.

Tên thị vệ cầm đầu đối diện giương trường thương lên, quát lớn: "Kẻ nào!"

Khương Ngâm Ngọc dùng lời lẽ đã chuẩn bị sẵn, đáp: "Ta là cung nữ được Bệ hạ phái tới đưa đồ."

Tên thị vệ nghi ngờ: "Bệ hạ phái tới?"

Hắn tiến lại gần hơn chút, nhìn rõ dung mạo của Khương Ngâm Ngọc.

Chỉ thấy cung nữ này dung mạo bình thường, trên mặt trát một lớp phấn chì dày cộm trông hơi nhem nhuốc, duy chỉ có đôi mắt sáng lạ thường, nhìn cũng tạm được.

Ánh mắt tên thị vệ dời xuống, nhìn thấy mấy bộ váy lụa trên khay nàng bưng, bèn đưa tay lên s* s**ng kiểm tra.

Khương Ngâm Ngọc nhíu mày, mắng: "Đây là y phục Bệ hạ dặn đưa cho người trong phòng, sao ngươi dám tùy tiện chạm vào!"

Tên thị vệ lập tức rụt tay lại, lí nhí: "Là tiểu nhân thất lễ, đồ của Nương nương tiểu nhân không nên chạm vào!"

Hai chữ "Nương nương" vừa thốt ra, hàng mi Khương Ngâm Ngọc run lên, nhưng nàng rất nhanh trấn tĩnh lại, nói: "Vậy còn không mau mở cửa cho ta?"

Tên thị vệ tiến lên, đẩy mạnh vào trong, hai cánh cửa điện liền mở toang trước mặt Khương Ngâm Ngọc.

Khương Ngâm Ngọc lại cố tình làm bộ làm tịch, học theo dáng vẻ nanh nọc của đám cung nhân, liếc xéo hắn một cái khiến tên thị vệ chột dạ, vội chắp tay hành lễ.

Một lúc sau, nàng mới ưỡn ngực, khoan t.h.a.i bước vào trong căn phòng đó.

Khi cánh cửa điện khép lại sau lưng, Khương Ngâm Ngọc thở phào nhẹ nhõm.

Nàng ngước mắt quan sát căn phòng này, đập vào mắt đầu tiên chính là bóng lưng màu tím của một nữ t.ử bên cạnh bàn.

Trong điện không có người khác, trống huơ trống hoác, chỉ có mình bà ta ngồi một mình.

Trên tường có một ô cửa sổ vuông nhỏ, một tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, rọi lên sườn mặt tinh tế của người phụ nữ ấy.

Khương Ngâm Ngọc nghiêng đầu lén nhìn bà ta, bất giác trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Người phụ nữ lẩm bẩm một mình: "Từ Kinh thành đến Hà Tây, rốt cuộc đường xa bao nhiêu nhỉ?"

Bầu không khí yên tĩnh trong phòng bị tiếng thở dài u oán của bà phá vỡ.

Lời vừa dứt, người phụ nữ quay mặt lại, hai ánh mắt sắc bén rơi trên người Khương Ngâm Ngọc.

Khương Ngâm Ngọc không hề hoảng loạn, mở to đôi mắt trong veo, dùng ánh mắt tò mò như trẻ thơ đ.á.n.h giá bà.

Người phụ nữ kia cũng đang nhìn nàng, ánh mắt từ cảnh giác ban đầu dần dần giãn ra, nhuốm một tầng hiếu kỳ.

"Ngươi là ai?"

Giọng nói của người phụ nữ cực kỳ êm tai, trong trẻo thanh thuần, tựa như suối nguồn chảy vào hồ sâu.

"A, ta vừa nghe thấy rồi, ngươi đến đưa y phục cho ta phải không?"

Người phụ nữ nhoẻn miệng cười nhạt, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên khuôn mặt Khương Ngâm Ngọc.

Khương Ngâm Ngọc cười gật đầu, đưa xấp lụa trên tay ra trước mặt bà.

Người phụ nữ đặt tay lên, v**t v*, ánh mắt lưu luyến nói: "Đẹp thật đấy."

Làn da của Lan Chiêu nghi cực kỳ trắng, có lẽ vì mười mấy năm bị giam cầm trong nhà không bước ra ngoài nửa bước, làn da trắng đến mức như ánh mặt trời gay gắt ngày hè, chói mắt người nhìn. Trên mặt càng không có lấy một nếp nhăn, nhìn tuổi tác cũng chỉ chừng ba mươi.

Khương Ngâm Ngọc cúi đầu, kiên nhẫn giải thích với bà tấm lụa này là loại sa gì, nhưng lại cảm thấy ánh mắt nóng rực của người phụ nữ vẫn luôn như có như không dõi theo mình.

Người phụ nữ ghé sát lại gần, trên người tỏa ra mùi hương lan nồng đậm, bà cười tươi rói: "Mắt của ngươi đẹp thật, ngươi tên là gì?"

Khương Ngâm Ngọc chần chừ, chưa trả lời.

Người phụ nữ chớp mắt, nhìn chằm chằm vào má Khương Ngâm Ngọc, từ từ nhíu mày nói: "Sao lại bôi lớp phấn chì dày thế này? Lại đây, ta lau bớt đi cho, có khi lại đẹp hơn đấy."

Đáy mắt người phụ nữ rạng rỡ như sao trời, giọng nói nhẹ nhàng êm ái.

Trong lòng Khương Ngâm Ngọc có một giọng nói thôi thúc nàng đồng ý, ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu.

Người phụ nữ dẫn Khương Ngâm Ngọc đến bên chậu vàng, dùng khăn tay thấm nước, áp lên má trái Khương Ngâm Ngọc.

Làn nước mát lạnh lướt qua gò má, Khương Ngâm Ngọc chỉ thấy trái tim mình cũng như được dòng nước dịu dàng v**t v*. Thấy người phụ nữ ghé sát lại, hơi thở ôn hòa, hàng mi nàng run rẩy.

Khi lớp phấn chì trên mặt Khương Ngâm Ngọc được lau đi, lộ ra dung mạo vốn có, người phụ nữ kia ngẩn người ra.

Lan Chiêu nghi cười, mắt cong cong: "Xinh đẹp thật đấy. Mũi ngươi cao, môi đỏ mọng, đôi mắt cứ như ngọc lưu ly nhàn nhạt vậy. Ngươi làm ta nhớ đến phu quân của ta, chàng ấy cũng có đôi mắt như thế này, lúc nào cũng nhìn ta dịu dàng tình cảm."

Nghe thấy lời này, trong lòng Khương Ngâm Ngọc dường như có cơn sóng trào dâng, ánh mắt long lanh: "Thật sao?"

Lời còn chưa nói hết, bên ngoài vang lên tiếng nữ t.ử kinh hô.

"Có người vào gặp Nương nương sao?"

Cửa bất ngờ bị đẩy ra từ bên ngoài, một thị nữ bước vào, trên tay bưng hộp thức ăn.

Đám thị vệ không hiểu chuyện gì, đứng ở cửa hỏi: "Sao thế?"

Đợi họ nhìn vào trong phòng, thấy gương mặt hoàn toàn khác biệt của Khương Ngâm Ngọc so với ban nãy thì kinh ngạc không thôi.

Đa số bọn họ chưa từng thấy dung nhan của Công chúa Nhu Trinh, nhất thời không biết người trước mắt là ai. Nhưng ả thị nữ kia lại như gặp đại địch, vội vàng sai thị vệ xông lên bắt Khương Ngâm Ngọc đi.

Thị nữ sốt sắng: "Mau! Đưa cô ta ra khỏi địa cung!"

Đám thị vệ không nói hai lời, xông lên kẹp chặt lấy Khương Ngâm Ngọc.

Khương Ngâm Ngọc giãy giụa vài cái, bị lôi xềnh xệch ra ngoài. Nàng quay đầu lại, đôi mắt ngập nước tràn đầy sự không nỡ và hoảng loạn.

Lan Chiêu nghi nói: "Thả cô bé ra đã! Ta còn có chuyện muốn nói với nó!"

Thị vệ dừng bước, tuân lệnh.

Ả thị nữ lại thúc giục: "Mau đưa cô ta đi! Không thể để cô ta ở lại! Cô ta không được gặp Nương nương đâu! Còn chậm trễ coi chừng Bệ hạ c.h.é.m đầu các ngươi đấy!"

Lan Chiêu nghi hỏi: "Người nào mà ta không được gặp?"

Chỉ một thoáng thất thần, Khương Ngâm Ngọc đã bị lôi đến cửa. Thiếu nữ vành mắt đỏ hoe, cố sức bám lấy mép cửa không để bị lôi đi, môi hé mở như muốn nói gì đó với bà.

Lan Chiêu nghi định bước ra ngoài, lập tức có thị nữ và thị vệ xông ra chặn lại không cho bà đi.

Lan Chiêu nghi đẩy họ ra, nhìn về phía cửa. Thiếu nữ lảo đảo ngã xuống đất, xương cốt dường như va mạnh xuống nền, phát ra tiếng động nặng nề khiến tim Lan Chiêu nghi thắt lại.

Bà định lao lên ngăn cản, nhưng thiếu nữ đã bị thô bạo lôi dậy, bị cưỡng ép đưa ra khỏi cửa điện.

Trước khi đi, thiếu nữ vẫn quyến luyến nhìn bà, trong ánh mắt lẫn lộn đủ loại cảm xúc phức tạp.

Cách biệt bao nhiêu năm gặp lại, ánh mắt của thiếu nữ ấy như một mũi tên dịu dàng, trong khoảnh khắc xuyên thấu tâm hồn Lan Chiêu nghi.

Tim Lan Chiêu nghi đau nhói, ngón tay run rẩy hỏi: "Đứa bé đó là ai vậy?"

Thị nữ im lặng không đáp, đi tới đóng sầm cửa điện lại.

Một tiếng "Rầm" vang lên.

Lan Chiêu nghi như bị búa tạ giáng mạnh vào đầu, tai ù đi.

Bà lao tới, ra sức giật cửa điện, nhưng cánh cửa ấy như được làm bằng sắt, vẫn đứng sừng sững bất động.

Bà c.ắ.n chặt răng, nước mắt trào ra, gào lên vọng ra ngoài: "Mở cửa! Thả ta ra ngoài!"

Tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng khóa sắt lách cách cài lại.

Hốc mắt Lan Chiêu nghi đẫm lệ, bàn tay khựng lại giữa không trung.

Thân hình mỏng manh của bà đứng cứng đờ, một dòng lệ lăn dài nơi đáy mắt.

Im lặng hồi lâu, người phụ nữ tựa người vào cửa, cuối cùng cũng bật khóc nức nở.

...

Khương Ngâm Ngọc bị thị vệ giải đến Cung Vị Ương.

Lúc này tên thị vệ đã biết thân phận của Khương Ngâm Ngọc, nhận ra mình vừa gây ra họa lớn tày trời thế nào, suýt chút nữa đã để Công chúa và Lan Chiêu nghi nhận nhau.

Hắn xin vào yết kiến Thánh thượng, nhưng bị hoạn quan chặn lại báo rằng Thánh thượng hôm nay không ở trong cung mà đã đến Báo phòng ở ngoại ô kinh thành.

Thị vệ hết cách, đành phải đợi ở điện ngoài chờ Thánh thượng hồi cung.

Khương Ngâm Ngọc ngồi trên ghế dựa trong đại điện, nhìn chằm chằm xuống nền gạch đá mài. Nghe thấy tiếng bước chân đến gần từ điện ngoài, nàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt rơi xuống. Tưởng người đến là Hoàng đế, nàng bật dậy, tà váy đỏ rực lay động, chuẩn bị xông lên chất vấn ông.

Đợi người đó đến gần, Khương Ngâm Ngọc mới phát hiện ra không phải Hoàng đế, mà là Khương Diệu.

Trong điện tối om, ánh tà dương hắt qua cửa sổ.

Nàng dừng lại trước mặt y, ngước nhìn y trong bóng tối, khóe mắt còn vương vệt nước mắt, thân hình run rẩy từng đợt.

Khương Diệu chập tối đến Cung Vị Ương có việc, không ngờ lại gặp Khương Ngâm Ngọc ở đây. Thấy nàng không ổn, y cúi đầu dịu dàng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Khương Ngâm Ngọc cố nén cảm xúc, nói: "Trên núi sau có một người phụ nữ."

Khương Diệu gật đầu, đưa cho nàng chiếc khăn tay lau nước mắt, hỏi: "Người phụ nữ đó làm sao?"

Khương Ngâm Ngọc lấy mu bàn tay quệt nước mắt, giọng mũi đặc sệt: "Phụ hoàng nhốt bà ấy ở đó, không cho ta gặp bà ấy. Ta muốn huynh đi cùng ta, cùng ta đến thăm bà ấy."

Nàng kéo tay áo y: “Có được không, ca ca?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn