Kiều Loan - Xán Diêu

Chương 19: Nghiệt Chủng

Trong Đông Cung, Khương Ngâm Ngọc ngồi ở ngoại điện, mái tóc đen như mây suối xõa tung trên vai, hai tay ôm chặt tấm chăn đắp ngang bụng.

Nàng giật mình tỉnh giấc sau cơn ác mộng, rồi không sao ngủ lại được nữa. Lại thêm nỗi sợ sấm sét ngày mưa, nàng dứt khoát ra ngoại điện ngồi. Nàng nghĩ thầm, ở gần Hoàng huynh một chút, biết đâu sẽ thấy yên tâm hơn.

Thế nhưng mấy ngày nay nàng và hắn chẳng nói với nhau câu nào, hai người dường như vẫn đang trong cuộc chiến tranh lạnh. Khương Ngâm Ngọc cũng không dám mạo muội đi vào nội gian làm phiền hắn.

Đèn trong nội gian vẫn sáng, ánh nến mờ ảo xuyên qua bình phong hắt ra một vệt sáng, chiếu lên người nàng.

Nàng ngồi đó không biết bao lâu, bỗng nhiên cửa điện mở ra.

Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu, thấy người bước vào là Khương Diệu, ánh mắt lập tức lộ vẻ nghi hoặc.

Hoàng huynh không phải đang ở nội gian sao? Ra ngoài từ khi nào vậy?

Khương Diệu thấy nàng vẫn an ổn ngồi đó, cũng chẳng mở lời nói gì, tự mình thu ô lại, đi về phía tẩm điện của mình.

Nửa đêm về sáng, nội gian vẫn luôn thắp một ngọn đèn, nhờ thế Khương Ngâm Ngọc mới có thể yên tâm chợp mắt.

Khi trời hửng sáng, Khương Ngâm Ngọc dậy trở về phối điện của mình để chải rửa thay y phục. Giọng Tào công công vang lên bên ngoài rèm: “Công chúa, Thái t.ử gọi người qua đó."

Khương Ngâm Ngọc đặt khăn tay xuống, nhìn dung nhan mình trong gương đồng một cái rồi theo Tào công công đi ra ngoài.

Từ xa, nàng đã thấy Khương Diệu đứng nghiêng người ở đó.

Hôm nay để tiện cho việc săn bắn, hắn mặc một bộ đồ kỵ xạ. Bộ thường phục màu đen huyền ôm lấy bờ vai rộng, vòng eo săn chắc và đôi chân dài thẳng tắp. Cổ tay áo thêu vân thủy bằng chỉ vàng ẩn hiện ánh kim, khi được bàn tay thon dài của hắn khẽ vuốt phẳng, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt.

Nhìn thấy cảnh này, Khương Ngâm Ngọc ngẩn người ra một lúc.

Trước kia nàng chỉ nghe người ta kể lại, Thái t.ử năm xưa đi săn, phong thái hào hoa, phóng khoáng, tiêu sái nhường nào. Hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên là khí vũ hiên ngang.

Long chương phượng tư nhường ấy, thảo nào lại trở thành người trong mộng của biết bao thiếu nữ thành Trường An.

Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, Khương Diệu nghiêng mặt nhìn sang. Bốn mắt chạm nhau, Khương Ngâm Ngọc rất nhanh lảng tránh ánh nhìn.

Ngô Hoài đang giúp Thái t.ử thay y phục, chỉ còn thiếu bước thắt đai lưng cuối cùng, nhưng khổ nỗi tay chân hắn vụng về, thắt mãi không xong.

"Điện hạ, ngài đợi thêm chút nữa."

Đợi một lúc, Ngô Hoài chẳng những không thắt xong mà còn biến đai lưng thành một mớ nút thắt c.h.ế.t, căng thẳng đến toát mồ hôi tay.

Tào công công tiến lên định giúp, nhưng ông tuổi cao, mắt mờ chân chậm, gỡ nút thắt càng thêm khó khăn.

Khương Ngâm Ngọc nhìn hai người hầu tay chân luống cuống, giọng nàng dịu dàng vang lên: "Để ta làm cho."

Lời vừa dứt, hai người hầu đều quay đầu nhìn nàng. Khương Ngâm Ngọc bước lên một bước, hai người liền tránh đường nhường chỗ.

Nàng đi đến trước mặt Khương Diệu, cúi đầu nhìn đai lưng da, nhẹ nhàng đặt tay lên.

Hơi thở ấm áp của nam t.ử bao trùm quanh người nàng, mùi hương thanh mát nơi cổ áo hắn bắt đầu từng chút từng chút xâm chiếm lấy nàng.

Khương Ngâm Ngọc cảm nhận được ánh mắt như có như không của hắn, nàng cúi thấp đầu, có một khoảnh khắc dường như sắp chìm đắm trong hơi thở ấy.

Tâm nàng rối bời, lần đầu gỡ nút không được, lần thứ hai cũng không xong.

Khương Diệu cúi xuống nhìn hàng mi đang run rẩy của Khương Ngâm Ngọc. Đúng lúc nàng ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt hắn, rồi lại vội vã cụp xuống.

"Để ta tự làm."

Khương Ngâm Ngọc nói: "Không cần đâu."

Nàng tiếp tục động tác, ngón tay thoăn thoắt trên đai lưng. Lần này cuối cùng cũng gỡ được nút thắt c.h.ế.t, giúp hắn thắt xong đai lưng.

Nàng định rút tay về thì bất ngờ bị Khương Diệu nắm lấy cổ tay, giữ lại không cho rời đi.

Khương Ngâm Ngọc cúi đầu đứng yên, mắt nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay hắn, bên tai lướt qua giọng nói trầm thấp của hắn: "Muốn quà gì nào?"

Khương Ngâm Ngọc ngẩn ra, ánh mắt như bóng nước lướt qua nhìn hắn, khó hiểu hỏi: "Sao cơ ạ?"

Khương Diệu nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng bị song cửa cắt thành từng mảng rơi trên gò má hắn, khiến đường nét khuôn mặt trông nhu hòa hơn hẳn.

Hắn trầm ngâm một lát rồi quay mặt lại.

"Mấy hôm trước trách mắng muội, ta cũng có chỗ không đúng, không nên nói nặng lời với muội như vậy. Tuy còn mấy tháng nữa mới đến sinh thần muội, nhưng muội muốn quà gì? Sau buổi săn tối nay, ta có thể mang về cho muội."

Thật ra hắn cũng chẳng phải vì sinh thần mà tặng quà.

Bàn tay Khương Ngâm Ngọc đặt trên đai lưng hắn khẽ co lại, nàng lí nhí: "Huynh không cần xin lỗi muội như vậy đâu, muội không trách huynh."

Khương Diệu nhìn vào d** tai nàng, nơi đó làn da trắng mịn màng như ngọc vỡ.

Hắn hỏi: "Có thích khuyên tai không?"

Khương Ngâm Ngọc lắc đầu: "Muội không có lỗ tai."

Hồi nhỏ, v.ú nuôi mấy lần định bấm lỗ tai cho nàng, nhưng nàng sợ đau nên mãi không dám làm, thành ra đến lúc xuất giá trên tai cũng chẳng đeo hoa tai.

Khương Diệu trầm ngâm giây lát rồi nói: "Ta biết rồi."

Khương Ngâm Ngọc "Vâng" một tiếng.

Im lặng hồi lâu, hắn nói: "Ta đi đây."

Hắn lách người sang một bên, chuẩn bị rời đi.

"Đợi đã."

Khương Ngâm Ngọc bỗng gọi giật lại, bước lên phía trước, ngẩng khuôn mặt trắng ngần lên hỏi: "Ca ca, huynh sẽ không sao chứ?"

Nàng đứng trước mặt hắn, nhìn hắn thật lâu, đôi mắt nước tràn đầy sự quan tâm, hàng mi run rẩy. Hai người đứng rất gần, gần đến mức hơi thở quấn quýt lấy nhau.

Khương Diệu cúi đầu là có thể nhìn thấy nỗi sầu lo dâng lên trong mắt nàng.

Hắn hạ giọng: "Mắt ta đã sáng lại rồi, không cần lo lắng. Ở yên trong Đông Cung đợi ta về."

Lúc này Khương Ngâm Ngọc mới phát hiện đôi mắt hắn sáng hơn rất nhiều, nhưng không hiểu sao, nàng cứ có cảm giác chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Khi hắn nói ra những lời này, cảm giác ấy không những không tan đi mà còn mãnh liệt hơn.

"Ca ca, huynh sẽ bình an trở về chứ?"

Khương Ngâm Ngọc không kìm nén được nỗi lo âu, ánh mắt d.a.o động, đôi môi đỏ ghé sát lại: "Hứa với muội, huynh phải quay về gặp muội, được không?"

Trong mắt nàng phản chiếu gương mặt hắn, toàn tâm toàn ý đều là hắn.

"Muội cứ cảm thấy sắp có chuyện không hay xảy ra, muội rất sợ, sợ sẽ không được gặp lại huynh..."

Nàng lại nhớ đến giấc mơ kia, mình treo cổ tự vẫn, khi hắn quay về thì đã âm dương cách biệt, giọng nói không khỏi nghẹn ngào.

"Huynh phải về gặp muội, được không?"

Giọng thiếu nữ mềm mại: "Cảm giác của muội chưa bao giờ sai cả, tim muội cứ đập loạn lên..."

Khương Diệu trầm giọng: "Sẽ không có chuyện gì đâu, muội yên tâm. Đông Cung đã tăng cường hộ vệ, khi ta không có mặt, sẽ không cho bất cứ kẻ nào vào."

"Muội không phải lo lắng chuyện đó..."

Ngoài điện vang lên tiếng thúc giục của Tào công công: "Điện hạ, đến giờ rồi!"

Khương Diệu nhìn ra ngoài, cánh tay bỗng bị Khương Ngâm Ngọc nắm chặt: "Huynh đợi chút hãy đi, muội sợ lắm, nói với muội thêm vài câu nữa được không?"

Người nàng run rẩy, đuôi mắt ửng đỏ.

Khương Diệu nhìn dáng vẻ hoảng loạn của nàng, đưa tay lên, dùng đầu ngón tay chạm vào má nàng, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Tào công công và Ngô Hoài đứng bên ngoài điện, trông như hai người đang ôm nhau, khiến họ không khỏi kinh ngạc, chẳng biết Công chúa và Thái t.ử đang nói chuyện gì.

Hồi lâu sau, mới thấy Khương Diệu an ủi xong cảm xúc của Công chúa, bước ra khỏi điện.

Hắn sải bước xuống bậc thềm, ám vệ tiến lên hành lễ.

Khương Diệu ra lệnh: "Nhân mã mang theo đến bãi săn Tây Uyển, để lại một nửa, canh giữ Đông Cung."

Ám vệ vội nói: "Điện hạ, chuyện này không ổn!"

Khương Diệu bỏ ngoài tai, bóng dáng cao lớn như ngọn núi trầm mặc: "Việc hôm nay, giải quyết càng sớm càng tốt để về Đông Cung."

...

Khương Ngâm Ngọc ngồi trong điện Đông Cung, cả buổi sáng lòng dạ bồn chồn không yên.

Đến giờ ngọ thiện, Tào công công chuẩn bị cả một bàn sơn hào hải vị, nhưng Khương Ngâm Ngọc chỉ ăn vài miếng là không nuốt trôi, chậm rãi đặt đũa xuống.

Tào công công nói: "Công chúa cứ lo lắng thế này cũng không phải cách. Hay là người lên giường ngủ một giấc, đợi khi tỉnh dậy thì Điện hạ đã về rồi."

Ngô Hoài đứng bên cạnh góp lời: "Trước đây Điện hạ đêm không ngủ được, thường dùng một ít t.h.u.ố.c an thần. Nô tỳ có thể đến Thái Y Thử xin cho Công chúa một ít t.h.u.ố.c ninh thần được không ạ?"

Trước mắt dường như chỉ có cách này mới giúp Khương Ngâm Ngọc tịnh tâm.

Khương Ngâm Ngọc mỉm cười yếu ớt: "Vậy phiền ngươi đi lấy giúp ta."

Ngô Hoài tức tốc chạy đi.

Khi Ngô Hoài quay lại, Khương Ngâm Ngọc cố gắng ăn thêm một bát cháo hạt sen.

Trôi qua nửa canh giờ mà Ngô Hoài vẫn chưa thấy quay lại báo cáo. Dần dần Tào công công cũng sốt ruột không đợi được nữa, bèn nói: "Lão nô phái một thị vệ đi giục xem sao."

Khương Ngâm Ngọc gật đầu. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Hai người cùng ngẩng đầu lên, thấy Ngô Hoài hớt hải chạy vào điện, vẻ mặt kinh hoàng tột độ.

Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, không còn chút huyết sắc, nhìn thấy Khương Ngâm Ngọc liền quỳ sụp xuống cái "bịch".

"Công chúa, không hay rồi."

Khương Ngâm Ngọc nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Tiểu hoạn quan không nói nên lời, cứ nhìn chằm chằm vào Khương Ngâm Ngọc, đôi mắt trống rỗng, dập đầu liên hồi.

"Công chúa nghe xong chuyện này, xin hãy bình tĩnh, đừng hoảng loạn..."

Khương Ngâm Ngọc bất an, sợ dự cảm của mình thành sự thật, bèn hỏi: "Hoàng huynh xảy ra chuyện rồi sao?"

"Không... không phải ạ."

Mồ hôi chảy ròng ròng trên má Ngô Hoài, hắn muốn nặn ra một nụ cười an ủi Khương Ngâm Ngọc, nhưng nụ cười đó chỉ khiến thần sắc hắn càng thêm đáng sợ.

Tào công công lo lắng chuyện liên quan đến Thái tử, giục giã: "Mau nói đi!"

Ngô Hoài lê đầu gối đến gần, run rẩy nói: "Công chúa... v.ú nuôi, v.ú nuôi của người..."

Tim Khương Ngâm Ngọc thót lên: "Vú nuôi của ta làm sao?"

Ngô Hoài đáp: "Vương a mẫu tinh thần thất thường, sáng nay trong phòng ngủ đột nhiên phát điên, miệng la hét những lời độc địa, nói rất nhiều câu điên khùng đảo lộn."

"Bà ấy nói gì?"

"Bà ấy nói... nói... nói Công chúa huyết thống không thuần, không phải con ruột của Bệ hạ..."

Tim Khương Ngâm Ngọc hẫng một nhịp rơi thẳng xuống vực sâu, bên tai ù đi.

Huyết thống không thuần, không phải con ruột?

Khương Ngâm Ngọc cố hít một hơi thật sâu, hỏi: "Vậy v.ú nuôi của ta đâu?"

Ngô Hoài sợ hãi ngẩng đầu lên: "Vương a mẫu tự xưng thẹn với lương tâm, phạm tội khi quân, có lỗi với Bệ hạ, đã nuốt vàng tự sát rồi!"

"Chuyện này bên ngoài đồn ầm lên rồi, hiện giờ Bệ hạ cũng đã biết!"

...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn