Khương Ngâm Ngọc rơi lệ, đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi: "Ca ca thật sự sẽ coi muội là muội muội cả đời sao?"
Khương Diệu không trả lời câu này, giọng điệu lạnh nhạt: "Đừng gặp lại Trần Kỳ nữa."
Có những lời, nói một lần là đủ. Nếu còn cố chấp không nghe, thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hai người rơi vào im lặng đối mặt nhau. Suốt cả buổi chiều, ngoài việc nàng giúp hắn đọc tấu chương, hai người không nói thêm chuyện gì khác.
Đến chập tối khi Ngô Hoài trở về, Khương Ngâm Ngọc mới có cơ hội thoát thân, cuối cùng cũng được trở về tẩm điện của mình.
Nàng ngồi bên mép giường, lấy phong thư giấu trong tay áo ra, nhẹ nhàng mở ra vuốt phẳng, những nét chữ loang lổ hiện ra trước mắt.
"Ngày rằm tháng giêng năm Tuyên Khải thứ sáu, ta tại hành cung suối nước nóng, sinh hạ một nữ nhi..."
"Trước đó, Hoài Khanh ở thành Toái Diệp gặp một đoàn thương nhân người Hồ, đối phương muốn đi về phía Tây đến Quy Tư nhưng không biết đường. Hoài Khanh dẫn đường, đi sâu vào hoang mạc, đến nay chưa về, bặt vô âm tín đã hơn một năm. Phụ thân có tin tức gì của chàng, dù chỉ là hành tung mong manh, cũng mong gửi thư báo cho con biết. Con nhớ chàng, mong chàng về nhà."
Những lời trong thư và lời Trần Kỳ nói: Người chồng đầu tiên của Lan Chiêu nghi là thiếu công t.ử phủ Đô hộ, thiếu công t.ử mất tích trong một lần đi về phía Tây, hoàn toàn trùng khớp.
Trong đôi mắt Khương Ngâm Ngọc dường như cũng đang đổ một cơn mưa dầm dề không dứt. Nàng dùng mu bàn tay lau nước mắt, xoay người lên giường, kéo chăn trùm kín đầu.
Khoảnh khắc này, nỗi nhớ mẹ nơi đáy lòng ùa về như thủy triều.
Nàng ôm lấy đầu gối mình, co ro như đứa trẻ chưa chào đời nằm trong bụng mẹ.
Trong lòng là mưa rào gió giật, ngoài cửa sổ cũng là mưa rào gió giật.
Bầu trời như bị x.é to.ạc một lỗ hổng, nước mưa xối xả trút xuống từ trên cao, thế mưa hung hãn.
...
Hai ngày sau, tại Phi Hương Điện.
Ánh đèn u u ám ám chiếu rọi từng ngóc ngách trong cung điện.
Chính giữa đại điện đặt một chiếc quan tài, trên án thờ bài vị của Công chúa Nhu Trinh. Hai bên là hai hàng bồ đoàn, mười hai vị sa di tăng nhân đang quỳ tụng kinh, tiếng tụng niệm trầm thấp bay ra từ miệng họ.
Lại có những thầy phù thủy mặc áo ngũ sắc đang làm phép trong đại điện, khiến không gian trở nên chướng khí mù mịt.
Hoàng thất quý tộc quỳ bên dưới, trán chạm đất, quỳ đến mức người cứng đờ thành một đường thẳng. Mà người đàn ông đứng bên cạnh quan tài công chúa cũng không hề lên tiếng cho họ đứng dậy.
Trong đám quý tộc có người không nhịn được thầm mắng trong lòng: Vệ Yến quả thực là một kẻ điên.
Trong điện ồn ào hỗn loạn thế này, căn bản không phải là cầu phúc cho công chúa, mà là đang chiêu hồn!
Tên thầy phù thủy áo ngũ sắc ngừng nhảy múa, đến trước mặt Vệ Yến bẩm báo: "Quân hầu, hồn phách của Công chúa đã được chiêu về cung điện này. Ngài muốn cưới người lúc nào thì cưới, người không thể thoát khỏi đây nửa bước."
Ánh mắt Vệ Yến rời khỏi quan tài, hắn mỉm cười: "Làm tốt lắm, đến chỗ nội quan lĩnh thưởng đi."
Thầy phù thủy mừng rỡ: "Đa tạ Vệ Hầu."
Vệ Yến lại nói: "Tối mai cử hành điển lễ thì sao? Mười bảy tháng mười, Bản hầu sẽ đến cưới bài vị của Công chúa."
Thầy phù thủy nghe vậy thì sững sờ: "Nhưng ngày mai vẫn chưa đến thất đầu của Công chúa, Bệ hạ có đồng ý không?"
Nói được một nửa, gã vội vàng đổi lời: "Mười bảy tháng mười, đương nhiên là được."
Vệ Yến gật đầu, lại nhìn sang thuộc hạ bên cạnh, ra lệnh: "Lưu Chiếu, ngươi đi thông báo một tiếng, tối mai văn võ bá quan đều phải vào cung tham dự điển lễ."
Lưu Chiếu hơi nhíu mày: "Chập tối ngày mai sao? Nhưng ngày mai Quân hầu đã hẹn với Thái t.ử điện hạ cùng đi săn ở bãi săn Tây Giao, nếu là chập tối, e rằng chưa chắc đã kịp."
"Không sao."
Vệ Yến đổi giọng: "Việc Bản hầu dặn dò ngươi đã làm xong chưa?"
Lưu Chiếu chắp tay: "Vệ Hầu yên tâm."
Vệ Hầu đã căn dặn, ngày mai bố trí mai phục trong bãi săn. Một khi Thái t.ử tiến sâu vào bãi săn, kỵ binh trên núi sẽ lao xuống, g.i.ế.c sạch người ngựa của Thái tử.
Vệ Yến vỗ vai Lưu Chiếu: "Ngươi làm rất tốt. Đợi ngày mai ta săn xong, g.i.ế.c c.h.ế.t Khương Thái tử, uống m.á.u hắn, rồi quay về cưới muội muội hắn, chẳng phải là chuyện mỹ mãn sao?"
Hắn nheo mắt lại: "Sau khi chuyện thành, Bản hầu thượng vị, chức Đại tư mã hoặc Trấn quốc Đại tướng quân, chắc chắn sẽ thuộc về Lưu thống lĩnh."
Lưu Chiếu buột miệng: "Hạ quan không dám!"
Bất tri bất giác hai người đã đi đến gian trong.
Phi Hương Điện này vốn là tẩm điện của Công chúa Nhu Trinh, Lưu Chiếu không dám tùy tiện bước vào, bèn hành lễ rồi tự giác lui ra ngoài.
Trong tẩm thất chỉ còn lại một mình Vệ Yến. Hắn đứng bên cửa, chậm rãi quét mắt nhìn khắp tẩm điện của nữ tử, ngẩng đầu hít nhẹ một hơi, ngửi thấy mùi hương ngọc đàn nồng nàn trong không khí.
Vệ Yến bỗng nhớ tới ngày hôm đó ở Đông Cung, khi hắn đến gần Thái tử, mùi hương ngửi thấy chính là mùi này.
Lúc đó hắn đã chắc mẩm Khương Ngâm Ngọc trốn ở Đông Cung, ai ngờ chỉ là do Khương Ngâm Ngọc tặng chút hương liệu, Thái t.ử dùng mới bị ám mùi.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, thị nữ Bạch Lộ từ bên ngoài đi vào trong phòng.
Vệ Yến quay đầu nhìn thấy nàng ta, u ám nói một câu: "Lại đây."
Bạch Lộ khuỵu gối hành lễ: "Quân hầu có gì sai bảo?"
Vệ Yến lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ sứ đựng hương liệu, mở ra ngửi ngửi rồi hỏi: "Công chúa có thường xuyên tặng hương cho các huynh đệ tỷ muội của nàng không?"
Bạch Lộ không biết tại sao hắn lại hỏi vậy, sợ hãi đáp: "Công chúa quan hệ hòa thuận với các vị điện hạ khác, thường xuyên tặng họ vài món đồ chơi nhỏ, bao gồm cả hương liệu tự tay người làm."
Ngón tay Vệ Yến gõ gõ lên hộp gỗ, hỏi: "Vậy có từng tặng cho Thái t.ử không?"
"Không... không có."
Lời này vừa dứt, ánh mắt u ám trầm đục của Vệ Yến trong chốc lát sắc bén như mũi tên lạnh lẽo b.ắ.n về phía Bạch Lộ.
Nụ cười băng giá đông cứng trên mặt hắn, dường như nhận ra điều gì, giọng nói lạnh toát vang lên tựa như vọng về từ địa ngục: “Nói lại lần nữa xem?"
...
Đêm mưa như trút nước, cây muốn lặng mà gió chẳng dừng.
Lưu Chiếu ngủ lại trong khu nhà nghỉ của quan lại trong hoàng cung, bỗng nhiên bị một tiếng sấm đ.á.n.h thức, choàng mở mắt.
Trong cơn mơ màng, dưới cửa sổ không biết từ lúc nào đã xuất hiện bóng dáng một người. Lưu Chiếu tưởng mình sốt đến hồ đồ, sinh ra ảo giác, định xuống giường rót nước uống.
Thế nhưng một tiếng sấm rền vang lên, tia chớp chiếu sáng cả căn phòng.
Lưu Chiếu một lần nữa nhìn thấy cái bóng đó, đồng t.ử co rút dữ dội, thân mình lùi lại một bước.
Gió cuồng nộ xé nát lá cây, đập chan chát vào khung cửa sổ.
Nam t.ử ngồi dưới cửa sổ, tay đặt trên bàn, lười biếng mân mê thanh bảo kiếm của Lưu Chiếu. Thân hình hắn tĩnh mịch, tựa như một bóng ma trong đêm tối.
Khiến người ta kinh hồn bạt vía!
Ánh chớp lóe lên, lướt qua mi mắt người nọ, phản chiếu một đôi mắt đẹp đến yêu dị.
Hắn nhận ra ánh nhìn của Lưu Chiếu, đặt thanh chủy thủ trên tay xuống, chậm rãi đứng dậy.
Thân hình cao lớn x.é to.ạc màn đêm đặc quánh, áo gấm dệt kim lướt trên sàn nhà, bạch y thắng tuyết, từng bước từng bước đến gần.
Khi gương mặt hắn trở nên rõ ràng, giọng nói của hắn đã vang lên trước: “Thống lĩnh Vũ Lâm quân, Lưu Chiếu."
Tiếng nói vừa cất lên, Lưu Chiếu trừng lớn hai mắt. Khoảnh khắc này cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.
Trong bóng tối, một ngọn nến yếu ớt được thắp lên.
Khương Diệu cầm chân nến, từ trên cao nhìn xuống, khóe môi vương nụ cười nhạt: "Không phải đã nói là sẽ bán mạng cho Cô sao?"
Chạm phải ánh mắt của Khương Diệu, toàn thân Lưu Chiếu run rẩy không kìm được: "Thái t.ử điện hạ!"
Tại sao Thái t.ử lại xuất hiện ở đây!
Tại sao ngài ấy lại cầm kiếm của ta? Không phải mắt ngài ấy không nhìn thấy sao!
Không, Lưu Chiếu bỗng nhận ra điều gì, lạnh toát sống lưng, tê dại da đầu.
Hắn nghĩ đến kế hoạch Vệ Hầu ám sát Thái tử, chẳng lẽ đã bị phát hiện, cho nên ngài ấy đến đây là để diệt trừ mình?
"Sao thế, run rẩy thành cái dạng này, Lưu thống lĩnh rất sợ Cô sao?"
Lưu Chiếu lập cập xuống giường, định quỳ xuống trước mặt Khương Diệu.
Khương Diệu cười nói: "Đêm nay ở đây chỉ có một mình ngươi là sĩ quan trực đêm?"
Vũ Lâm quân là quân đội ngự dụng của hoàng gia, chức trách là bảo vệ an toàn cho hoàng cung.
Lời hắn vừa dứt: “cốc cốc cốc", bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
"Lưu thống lĩnh! Đến giờ đi rồi! Chỉ còn vài khắc nữa là trời sáng!"
Lưu Chiếu cao giọng nói vọng ra ngoài một câu "Người không khỏe", bảo đối phương đi trước. Hắn quay người lại, đối diện với ánh mắt của Khương Diệu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trong đầu hắn trống rỗng, hành lễ rồi run rẩy nói: "Hạ quan lần trước đã nói chỉ tận trung với một mình Điện hạ. Không biết Điện hạ đêm khuya đến đây có việc gì?"
"Tận trung với ta sao?"
Khương Diệu bước ra từ bóng tối, từng bước ép sát. Mày kiếm nhập tấn, mũi cao thẳng tắp, khí trường toát ra quanh người tựa như núi Thái Sơn áp đỉnh.
Sự áp bức này khiến Lưu Chiếu nhớ lại đêm đó trên núi sau, Thái t.ử vì bao che cho Công chúa cũng đã nói chuyện với hắn như vậy.
Giọng nói của Khương Diệu cực kỳ êm tai, nhưng giờ phút này lại khiến người ta lạnh sống lưng từng cơn.
Từng câu từng chữ của hắn lọt vào màng nhĩ Lưu Chiếu: “Lưu Chiếu, tận trung với ta, làm việc cho ta, g.i.ế.c người cho ta."
Lưu Chiếu sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn không kiểm soát được.
Khương Diệu rũ mi, nụ cười vẫn hiện hữu, đưa ngọn nến đến sát mặt Lưu Chiếu. Ánh lửa nóng rực, nhảy múa chập chờn, dường như đang nhảy múa trên da thịt Lưu Chiếu.
"Chuyến đi săn ngày mai, thay ta dẫn binh đi chặn g.i.ế.c Vệ Yến. Dùng chính tất cả những mai phục mà hắn đã sai ngươi bố trí, thế nào?"
Ầm ầm, sấm chớp rền vang.
Tia sét mùa thu xẹt qua, chiếu rọi gương mặt trắng bệch vì kinh hoàng của Lưu Chiếu trong căn phòng.
...
Một khắc sau, bóng dáng nam t.ử tuấn tú bước ra khỏi điện xá, chậm rãi hòa vào đêm mưa.
Khương Diệu nhìn rừng trúc phía trước, bước đi ung dung, không để giọt mưa b.ắ.n lên tà áo dù chỉ một chút.
Đôi mắt hắn đã sáng trở lại, trước mắt là một mảnh thanh minh.
Hắn lại nhớ tới, mỗi khi đến đêm mưa bão, Phụ hoàng của hắn luôn trở nên bạo ngược thất thường.
Còn thập tứ muội của hắn, dường như luôn gặp ác mộng vào những đêm mưa.
Trong đầu Khương Diệu lại hiện lên dáng vẻ nàng cố chấp tranh cãi với mình, hắn rảo bước nhanh hơn, đi về phía Đông Cung.
...