Tân đế đăng cơ chưa lâu, Trung cung đã truyền tin Hoàng hậu có hỷ. Tuy Hoàng đế chưa chính thức ban chiếu cáo, nhưng niềm vui sướng của ngài thì ai ai cũng thấy rõ.
Điện Tiêu Phòng trên dưới ngập tràn hỉ khí. Cung nhân được lãnh thưởng, dập đầu chúc mừng Đế Hậu. Hoàng hậu nương nương thân thể ngàn vàng, bọn họ càng phải cẩn trọng hầu hạ, không được để xảy ra chút sai sót nào.
Bước sang tháng Năm, thái y đến điện Tiêu Phòng bắt mạch cho Khương Ngâm Ngọc, báo rằng mạch tượng đã ổn định, chỉ cần chú ý uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i hàng ngày là được.
Thai kỳ đã ổn, Đế Hậu cũng đang tính tìm một thời điểm thích hợp để công bố chuyện này cho thiên hạ biết.
Tiết trời xuân tươi sáng, liễu rủ xanh mướt. Khương Ngâm Ngọc cũng dần trút bỏ những bộ áo bông dày nặng, khoác lên mình những chiếc váy cung đình nhẹ nhàng, thướt tha.
Một buổi chiều xuân nắng nhẹ, hương hoa thoang thoảng trong không khí. Khương Diệu trở về điện Tiêu Phòng, ra hiệu cho cung nhân im lặng, một mình bước vào nội tẩm. Đập vào mắt hắn là bóng dáng một người đang nằm dưới cửa sổ.
Nàng nằm quay lưng về phía hắn trên chiếc ghế bập bênh. Mái tóc dài mới gội sạch buông xõa tùy ý phía sau ghế, cánh tay buông thõng bên hông ghế đung đưa theo nhịp, trông thật thư thái đón ánh nắng xuân.
Khương Diệu bước đến bên cạnh mà nàng chẳng hề hay biết, dường như đã ngủ thiếp đi. Hắn nhìn quanh một lượt, đi tới giường lấy tấm chăn lông cừu đắp lên bụng nàng, rồi nhẹ nhàng đặt cánh tay đang buông thõng của nàng vào trong chăn.
Con mèo nhỏ đang nằm ngủ trên đầu gối nàng bị Khương Diệu bế lên vì sợ làm nàng thức giấc. Nó kêu "meo" một tiếng, giơ móng vuốt ra cào hắn, tỏ vẻ cực kỳ bất mãn.
Khương Diệu xoa xoa gáy nó, mắt nhìn xuống lại tình cờ phát hiện trên chiếc bàn nhỏ cạnh tay Khương Ngâm Ngọc có đặt một chiếc chén lưu ly đựng đầy nước cốt hoa tươi đỏ thắm. Chắc là một loại phấn son gì đó của nữ nhi.
Sợ nàng quơ tay làm vỡ chén, Khương Diệu cầm chén lưu ly lên. Đúng lúc này, nàng cựa mình, mở mắt ra.
Khoảnh khắc chạm mắt với hắn, đôi mắt nàng bừng sáng, ngồi bật dậy: "Chàng về rồi ư?"
Khương Diệu "ừ" một tiếng, tay giữ lấy ghế bập bênh để nàng khỏi ngã, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tiện tay cầm chiếc lược ngà trên bàn trang điểm, bảo nàng lại gần.
Khương Ngâm Ngọc bước tới đứng quay lưng về phía hắn. Khương Diệu giúp nàng chải đầu. Tay hắn nắm lấy lọn tóc xanh, chiếc lược ngà trượt nhẹ từ trên xuống dưới trên suối tóc đen nhánh mượt mà, chải một đường đến tận ngọn. Hắn ngước mắt nhìn thấy nàng đang ngắm nhìn bụi hoa bên cửa sổ, khóe môi hắn cũng bất giác cong lên một nụ cười.
Bên kia, con mèo trèo lên bàn, giơ chân định chạm vào chén lưu ly, mắt thấy sắp làm đổ chén.
Khương Ngâm Ngọc vội vàng lao tới ngăn cản, vừa bước chân đi thì da đầu nhói lên một cái, miệng kêu "A" một tiếng đau đớn.
Khương Diệu vội buông tay, mấy sợi tóc tuột khỏi lòng bàn tay hắn, hắn hỏi: "Có làm nàng đau không?"
Khương Ngâm Ngọc xoa xoa đuôi tóc, cười nói: "Không sao đâu ạ."
May mà nhờ tiếng kêu vừa rồi của nàng, con mèo kịp thời thu lại cái móng vuốt phá hoại, chén lưu ly vẫn an toàn.
Khương Diệu hỏi: "Trong đó đựng cái gì vậy?"
Khương Ngâm Ngọc bưng chén lưu ly quay lại, đáp: "Là nước cốt hoa. Thiếp muốn nhuộm móng tay, sáng nay bảo Bạch Lộ nghiền nát hoa móng tay ra lấy nước cốt, lại cho thêm chút phèn chua vào, định đợi nó khô bớt rồi bôi lên móng."
Khương Diệu nhìn thứ nước cốt hoa đỏ tươi lấp lánh dưới ánh sáng, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, bảo: "Để ta bôi cho nàng."
Khương Ngâm Ngọc hơi ngạc nhiên: "Chiều nay chàng rảnh sao?"
"Có việc, nhưng tấu chương không nhiều." Khương Diệu v**t v* năm ngón tay thon dài của nàng, tò mò hỏi: "Nhuộm móng tay thì phải làm thế nào?"
Khương Ngâm Ngọc đáp: "Chỉ cần dùng bút chấm nước hoa, tô kín móng tay, đợi nó khô là được."
Khương Diệu lấy một cây bút vẽ sạch, chấm đầu bút vào nước hoa, đợi bút ngậm đủ nước mới nâng lên, từ từ tô màu cho móng tay nàng.
Đôi tay nàng có những chiếc móng được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ, tròn trịa như lớp vỏ ve sầu mỏng manh. Khi lớp nước hoa màu đỏ thắm phủ lên lớp vỏ mỏng ấy, trông như mặt nước loang loáng ánh nắng.
Nắng chiều ấm áp rải khắp quanh người họ. Một người ngồi, một người đứng, vị Đế vương trẻ tuổi đang dùng bút vẽ tỉ mẩn tô móng tay cho thê tử, còn Hoàng hậu nương nương thì lẳng lặng ngắm nhìn từng động tác của hắn.
Đợi tô xong một bàn tay, Khương Ngâm Ngọc lật qua lật lại ngắm nghía dưới ánh sáng, cười nói: "Đẹp quá."
Khương Diệu cười đáp lại, bảo nàng đưa nốt tay kia ra.
Khương Ngâm Ngọc làm theo, lòng bàn tay bị nắm đến buồn buồn, ngón tay co lại một chút. Khương Diệu mở bàn tay nàng ra, bảo: "Đừng cử động."
Hắn dùng bút chấm nước, nhẹ nhàng phác họa trên móng tay nàng, phủ lên từng lớp một.
Khương Ngâm Ngọc nhìn vẻ mặt chăm chú của hắn. Xưa nay phu thê ân ái có chuyện trượng phu vẽ lông mày cho vợ, nay hắn kiên nhẫn nhuộm móng tay cho nàng cũng chẳng khác là bao.
Trong lòng Khương Ngâm Ngọc trào dâng niềm hạnh phúc ngọt ngào, nàng cười rút tay về: "Thực sự là đẹp vô cùng."
Khương Diệu gác bút vẽ lại vào chén lưu ly: "Đẹp là được rồi."
Khương Ngâm Ngọc ngắm nghía móng tay mình, càng nhìn càng thích, một lát sau thấy cần phải thay bộ đồ màu nhạt hơn để hợp với màu móng này, bèn vội vàng chạy lại tủ lấy một chiếc váy màu tím nhạt khoác lên.
Thấy nàng thích thú như vậy, Khương Diệu khẽ cười.
Thay xong y phục quay lại, nàng nói: "Đợi lần tới triệu các mệnh phụ vào cung nói chuyện, thiếp nhất định phải cho họ xem móng tay của thiếp. Nếu họ hỏi làm thế nào, thiếp sẽ bảo là do chính tay chàng tô cho thiếp, được không?"
Nàng bế con mèo lên, khuôn mặt tắm mình trong ánh nắng, khẽ cọ vào bộ lông mèo trắng muốt, càng làm tôn lên đôi bàn tay với những chiếc móng đỏ thắm rực rỡ.
Khương Diệu đáp một tiếng "Được", đôi mắt chăm chú nhìn nàng, cứ cảm thấy nàng còn bé bỏng lắm, chẳng giống người sắp làm mẹ chút nào.
Khương Ngâm Ngọc ôm mèo ngồi lên đùi hắn, hỏi: "Chàng đã hứa đưa thiếp đi bãi săn, bao giờ thì đi? Thiếp còn muốn gặp các phu nhân nói chuyện với họ nữa."
Các mệnh phụ vào cung bái kiến Hoàng hậu thường dẫn theo nữ quyến, con cháu trong nhà. Qua lại vài lần, Khương Ngâm Ngọc cũng quen biết vài vị thiếu phu nhân trẻ tuổi, vì trạc tuổi nhau nên ngày thường cũng có thể trò chuyện tâm đầu ý hợp.
Nếu mấy ngày nữa đi bãi săn, Khương Ngâm Ngọc sẽ không triệu họ vào cung nữa mà hẹn gặp trực tiếp ở bãi săn luôn.
Khương Diệu vòng tay ôm eo nàng, nói: "Hôm nay đến là để nói với nàng chuyện này, ba ngày nữa sẽ đi bãi săn."
Khương Ngâm Ngọc ngạc nhiên: "Ba ngày nữa? Nhanh vậy sao?"
Khương Diệu gật đầu: "Vừa vặn đến lúc đó sẽ công bố chuyện nàng m.a.n.g t.h.a.i với bên ngoài luôn."
Hắn khẽ cọ vào cổ nàng, sống mũi cao thẳng vùi vào hõm cổ, hơi thở phả lên xương quai xanh của nàng.
Khương Ngâm Ngọc né người ra sau, cười khúc khích: "Được thôi."
Công bố Hoàng hậu có t.h.a.i tại đại lễ Xuân Thú quả thực là một thời điểm thích hợp.
Con mèo nằm trong lòng nàng thấy thế cũng cọ cọ vào cổ nàng, bộ lông mềm mại khiến Khương Ngâm Ngọc nhột không chịu nổi, cứ rúc mãi vào lòng Khương Diệu để trốn.
Mãi một lúc sau, Khương Ngâm Ngọc mới gỡ được con mèo dính người ra khỏi cổ, quay sang nhìn Khương Diệu, chớp chớp mắt hỏi: "Đại lễ Xuân Thú năm nay, Bệ hạ đã nghĩ ra phần thưởng gì cho người thắng cuộc chưa?"
Đại lễ Xuân Thú là dịp các nam t.ử xuống sân thi tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung, cuối cùng chọn ra người thắng cuộc để Thiên t.ử đích thân ban thưởng. Phần thưởng thường là những bảo vật quý giá, nhưng đại lễ này có một luật lệ bất thành văn, đó là người thắng cuộc sẽ tặng phần thưởng đó cho nữ quyến của mình.
Tuy nhiên, con cháu quý tộc giành được giải nhất rất ít, người chiến thắng cuối cùng đa phần là các võ tướng. Ngoại lệ duy nhất là năm xưa khi Khương Diệu còn là Hoàng tử, từng xuống sân thi đấu một lần, tài b.ắ.n cung chuẩn xác khiến các võ tướng trên sân đều phải trầm trồ thán phục.
Khương Diệu nói: "Nếu nàng muốn phần thưởng của đại lễ Xuân Thú, năm nay sẽ thuộc về nàng."
Khương Ngâm Ngọc ngẩn ra: "Sao lại thuộc về thiếp? thiếp đâu có xuống sân thi đấu được..."
Nói được một nửa, Khương Ngâm Ngọc sững lại. Tuy nàng m.a.n.g t.h.a.i không thể xuống sân, nhưng phu quân của nàng thì có thể.
Khương Ngâm Ngọc hoàn hồn: "Chàng định xuống sân thi đấu vì thiếp thật sao?"
Khương Diệu hỏi: "Ta lấy phần thưởng tặng cho nàng, nàng có muốn không?"
Nếu Khương Diệu muốn xuống sân giành giải thưởng cho nàng, hắn sẽ phải thi đấu với những võ tướng trẻ tuổi kia.
Thử hỏi có người con gái nào lại không muốn nhìn thấy trượng phu của mình giành chiến thắng trong đại lễ Xuân Thú, nhận bảo vật của chồng trước sự chứng kiến của bao người, khiến bốn phương đều phải ngưỡng mộ? Ngay cả công chúa cũng không ngoại lệ.
Trong số các tỷ muội đã xuất giá của Khương Ngâm Ngọc, năm xưa đã có phò mã xuống sân giành giải thưởng cho công chúa, đến tận bây giờ mỗi khi đến đại lễ Xuân Thú vẫn được các tỷ muội lôi ra kể lại.
Nghe Khương Diệu nói vậy, trong lòng Khương Ngâm Ngọc dâng lên niềm hạnh phúc. Nếu hắn đã muốn thi đấu, nàng nỡ lòng nào từ chối?
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng Ngô Hoài: "Bệ hạ…"
Khương Diệu hỏi: "Chuyện gì?"
"Tin từ Ty Thành Môn báo về, thủ lĩnh các tiểu quốc Tây Vực hôm nay đã lục tục đến thành Trường An, hiện đang đợi ở trạm dịch. Sứ đoàn Bắc Lương sáng nay cũng đã tới, Quốc vương Di Thư đích thân đến chúc mừng Bệ hạ, mang theo cống phẩm của năm nay."
Hai chữ "Bắc Lương" vừa thốt ra, Khương Ngâm Ngọc theo bản năng nhìn sang Khương Diệu.
Cảm xúc của Khương Diệu không d.a.o động nhiều, chỉ bình thản vọng ra ngoài một câu: "Ta biết rồi."
Ngô Hoài đáp một tiếng "Dạ", tiếng bước chân dần xa.
Khương Ngâm Ngọc lo hắn còn để bụng chuyện Di Thư, Khương Diệu bảo: "Nàng đối với hắn không có tình cảm nam nữ, ta việc gì phải để bụng?"
Giọng hắn lười biếng, ánh mắt ẩn chứa ý cười. Khương Ngâm Ngọc nghe xong, ôm chặt lấy hắn.
Khương Diệu một tay nghịch lọn tóc ở đuôi tóc nàng, cười nói: "Có điều, Di Thư đã tới rồi thì buổi săn b.ắ.n ba ngày sau cứ để hắn cùng tham gia. Nàng là Hoàng hậu Đại Chiêu, đang mang long thai, chuyện này đương nhiên phải để cả thiên hạ biết."
Khương Ngâm Ngọc dùng đôi tay đã nhuộm móng đỏ nâng khuôn mặt trắng như tuyết của hắn lên, cười tủm tỉm: "Nghe theo Bệ hạ."
Hai chữ "Bệ hạ" vừa thốt ra, Khương Diệu nhướng mày nhìn nàng, một lúc sau bèn chộp lấy tay nàng.
Khương Ngâm Ngọc cười né tránh, lại bị hắn ôm trọn vào lòng. Hai người đùa giỡn suốt cả buổi chiều.
Ngoài cửa sổ, những cành cây non xanh mướt vươn vào trong điện, hương hoa ngập tràn cả căn phòng.