Giữa tháng Năm, đại lễ Xuân Thú được tổ chức tại Thượng Lâm Uyển. Rất nhiều sứ đoàn Tây Vực đã đến Trường An, cùng Thiên t.ử du ngoạn Thượng Lâm Uyển, khung cảnh vô cùng hoành tráng.
Trong hai mươi năm Hoàng đế Khương Huyền trị vì, Trung nguyên liên miên xảy ra chiến loạn lớn nhỏ, gia sản Tiên vương để lại thâm hụt, quốc lực suy yếu, vừa không thể duy trì sự ổn định của Trung nguyên, lại càng không thể khiến ngoại bang thần phục. Liên minh các tiểu quốc Tây Vực vốn phụ thuộc vào Đại Chiêu bắt đầu tan rã, uy vọng của đế quốc Hán nhân ở Trung nguyên xuống dốc không phanh.
Nay trải qua một trận đại chiến, Bắc Lương ở Tây Vực đã quy phục Đại Chiêu, Bắc Nhung nguyên khí tổn thương nặng nề, phải dâng lên Đại Chiêu những vùng đất rộng lớn ở phương Bắc, co cụm về một góc Tây Bắc.
Đế quốc Đại Chiêu cường thịnh tựa như con sư t.ử ngủ say đang dần thức tỉnh. Các tiểu quốc Tây Vực bốn phương đều vội vàng khôi phục lễ nghĩa xưa cũ, đến triều kiến chúc mừng.
Vào ngày đại lễ Xuân Thú, trên sườn cỏ của bãi săn, lều trại dựng lên san sát như vảy cá, ngựa xe đi lại nườm nượp.
Đế Hậu xuất hiện, đứng trên đài cao nhận sự bái lạy của sứ thần bốn phương, tuyên bố đại lễ Xuân Thú bắt đầu.
Các nam t.ử xuống sân săn bắn, tiếng hò reo trên khán đài vang dội, mọi người bàn tán xôn xao xem năm nay ai sẽ giành được vị trí đứng đầu.
Thế nhưng cuộc thi vừa bắt đầu chưa lâu, trên đài cao bỗng truyền đến tiếng xôn xao. Hóa ra là có thủ lĩnh một tiểu quốc Tây Vực mời Thiên t.ử cùng tham gia săn bắn.
Mọi người cứ tưởng Thiên t.ử sẽ không đồng ý, nào ngờ ngài lại sảng khoái nhận lời.
Dưới đài cao, Ngô Hoài dắt con hãn huyết bảo mã của Thiên t.ử tới. Thấy Thiên t.ử thực sự định xuống sân thi đấu, xung quanh bùng nổ từng đợt hò reo vang dội.
Vị thủ lĩnh Tây Vực kia làm động tác "mời" về phía Thiên tử.
Ngay khi Thiên t.ử chuẩn bị lên ngựa, Hoàng hậu nương nương từ trên khán đài bước xuống, chạy vội đến trước đầu ngựa. Khương Ngâm Ngọc thở hồng hộc, cung nhân phía sau vội chạy theo đỡ lấy nàng.
Khương Diệu thấy nàng có chuyện muốn nói, bèn bước lại gần, thấp giọng hỏi: "Sao thế?"
Khương Ngâm Ngọc giơ tay chỉnh lại vạt áo cho hắn. Vì hơi thở chưa đều nên sắc mặt nàng hồng nhuận, nàng nói: "Không có gì, chỉ muốn nhắc hắn đừng để bị thương, cũng không nhất thiết phải thắng phần thưởng cho thiếp đâu."
Khương Diệu nghe nàng chạy tới chỉ để nói mấy lời này thì bật cười: "Đừng lo, sẽ không sao đâu, có thị vệ đi theo phía xa bảo vệ ta mà. Nàng cũng đừng đứng ở đầu gió đợi, ta vào bãi săn ít nhất cũng phải cả ngày mới ra, để thị nữ dìu nàng về lều nghỉ ngơi cho khỏe."
Hắn kéo tay nàng, nói nhỏ: "Đã hứa giành phần thưởng cho nàng thì nhất định sẽ giành được."
Khương Ngâm Ngọc nhìn vào đôi mắt cười của hắn, trong lòng ngập tràn mật ngọt và thỏa mãn, cười đáp một tiếng "Vâng" rồi quay người đi về.
Khương Diệu nhảy lên ngựa, siết chặt dây cương.
Cảnh tượng Đế Hậu thì thầm thân mật vừa rồi đã lọt vào mắt tất cả mọi người có mặt tại đó.
Vị thủ lĩnh Tây Vực cười hỏi: "Bệ hạ nói gì với Nương nương thế? Mắt Bệ hạ chẳng rời khỏi Nương nương chút nào."
Khương Diệu đợi Khương Ngâm Ngọc về đến chỗ cung nhân mới thu lại ánh nhìn, đáp: "Không có gì, chỉ nói hôm nay Trẫm sẽ thắng cuộc thi này, đem phần thưởng tặng hết cho nàng ấy."
Vị thủ lĩnh bộ lạc Tây Vực ngẩn người, rồi cười ha hả: "Tình cảm của Bệ hạ và Nương nương tốt thật đấy! Trước đây ta nghe nói Hoàng đế Trung nguyên đều có tam cung lục viện, không ngờ đến Trung nguyên rồi mới biết hậu cung của Bệ hạ chỉ có mỗi Nương nương. Chắc hẳn Bệ hạ yêu thương Nương nương vô cùng."
Khương Diệu nghe vậy chỉ cười, cũng không muốn bàn luận quá nhiều chuyện riêng tư của mình và Khương Ngâm Ngọc trước mặt người ngoài, bèn nói với xung quanh: "Đi thôi."
Đoàn người thúc ngựa lao vào bãi săn, để lại những bóng lưng phi nước đại trên đồng cỏ.
Khương Ngâm Ngọc đứng trên đài cao, nhìn theo bóng dáng Khương Diệu rời đi, hỏi Ngô Hoài đứng bên cạnh: "Bệ hạ có mang túi nước không? Lỡ đang săn mà khát thì sao?"
Ngô Hoài nghe xong toét miệng cười đáp: "Nương nương đúng là quan tâm Bệ hạ. Người yên tâm, nô tài đã buộc túi nước vào yên ngựa rồi ạ. Trong bãi săn cũng có hồ nước, nếu Bệ hạ uống hết nước trong túi thì cũng có thể ra hồ lấy nước."
Khương Ngâm Ngọc gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm. Trong bãi săn nuôi thả nhiều loài thú dữ, dù có thị vệ đi theo phía xa cũng khó đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Khương Ngâm Ngọc lo lắng không yên, vốn định đứng mãi trên đài cao đợi Khương Diệu về, nhưng nắng gắt, mọi người xung quanh cứ khuyên mãi, nàng đành về lều nghỉ ngơi trước.
Buổi chiều, mấy vị thiếu phu nhân thân thiết đến lều tìm nàng nói chuyện. Khương Ngâm Ngọc vừa trò chuyện, vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Cứ nửa canh giờ lại có người vào báo cáo xem Bệ hạ săn được bao nhiêu con thú.
"Nương nương, Nương nương." Mấy vị phu nhân đi cùng thấy Khương Ngâm Ngọc thất thần bèn khẽ gọi.
Khương Ngâm Ngọc hoàn hồn, hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Một thiếu phu nhân trẻ tuổi lấy quạt che má, cười nói: "Nương nương, thần thiếp vừa nghe người ta nói, hôm nay Bệ hạ vì Nương nương mới xuống sân săn bắn, có phải không ạ?"
Khé môi Khương Ngâm Ngọc cong lên một nụ cười nhẹ. Biểu cảm này lọt vào mắt người ngoài càng chứng thực cho lời đồn đại về sự ân ái của Đế Hậu.
"Bệ hạ trân trọng Nương nương như vậy, lại còn đích thân xuống sân, e là hôm nay các lang quân khác nghe tin Bệ hạ cũng thi đấu thì tay chân đều mềm nhũn ra cả rồi."
Các nàng trò chuyện một hồi, không biết ai nhìn thấy móng tay của Khương Ngâm Ngọc, bèn cười hỏi: "Nương nương, móng tay người nhuộm kiểu gì mà bóng đẹp thế kia?"
Khương Ngâm Ngọc giơ hai tay lên, cười nói: "Là Bệ hạ nhuộm cho ta đấy."
"Bệ hạ ư?" Các quý nữ nhìn nhau, tay phe phẩy quạt cũng khựng lại.
Khương Ngâm Ngọc cười tươi tắn: "Phải, chàng dành cả buổi chiều để nhuộm cho ta, nước cốt làm từ hoa móng tay đấy."
Các nàng đáp: "Quả thực là đẹp vô cùng."
Chỉ là, Bệ hạ thực sự sẽ nhuộm móng tay cho Nương nương sao?
Họ có đoán thế nào cũng không ngờ được vị Đế vương uy nghiêm lạnh lùng ngày thường, khi ở riêng lại có dáng vẻ như vậy. Lại nhìn thiếu nữ trước mặt, mày ngài mắt phượng, nụ cười luôn nở trên môi, dáng vẻ thư thái tùy ý, nhìn là biết cuộc sống trong cung vô cùng trọn vẹn, chưa từng phải chịu chút phiền muộn nào.
Xưa nay nhà đế vương hiếm có cặp phu thê nào ân ái đến bạc đầu, phần nhiều là vợ chồng trẻ nhìn nhau đã thấy chán ghét. Vậy mà Hoàng hậu nương nương khi còn là công chúa đã từng ba lần xuất giá, Thiên t.ử bất chấp lời đàm tiếu của thiên hạ vẫn kiên quyết cưới nàng, xem ra tình cảm hai người phải sâu đậm lắm.
Nhắc đến chuyện công chúa ba lần xuất giá thì không thể không nhắc đến tân Quốc vương Bắc Lương - Di Thư.
Từ lúc Di Thư xuất hiện ở bãi săn hôm nay, người Đại Chiêu ai nấy đều tò mò về tâm tư của hắn, chỉ cảm thấy Di Thư e là chưa quên được chuyện cũ với công chúa, lại càng đoán già đoán non xem phản ứng của Thiên t.ử thế nào.
Thế nhưng cảnh tượng hai người gặp nhau lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Di Thư gặp Thiên t.ử thì cung kính hành lễ, Thiên t.ử cũng mỉm cười trò chuyện đáp lại, khung cảnh rất hòa hợp chứ chẳng hề có chút đối đầu gay gắt nào.
Hôm nay thi đấu Xuân Thú, Di Thư cũng tham gia. Tuy nhiên, mọi người đương nhiên vẫn hy vọng Hoàng đế sẽ thắng cuộc thi này.
Đến chập tối, bên ngoài vang lên tiếng trống trận, báo hiệu cuộc thi đã kết thúc.
Khương Ngâm Ngọc cùng mọi người bước ra khỏi lều. Nàng đứng trên đài quan sát cao ngất, phóng tầm mắt ra đồng cỏ mênh m.ô.n.g bát ngát.
Mặt trời sắp lặn xuống đường chân trời, phía cuối đồng cỏ xuất hiện một đoàn kỵ mã.
Đoàn người ngựa ấy rất nhanh đã phi nước đại đến dưới chân đài cao. Khương Ngâm Ngọc liếc mắt một cái đã nhìn thấy Khương Diệu. Hắn mặc một bộ đồ kỵ mã màu đen, hông đeo bảo kiếm, nổi bật nhất trong đám nam nhi. Nhìn từ xa đã thấy thần thái rạng ngời, khí phách hiên ngang.
Khương Diệu buông dây cương, bước nhanh lên bậc thềm. Khương Ngâm Ngọc đón lấy hắn: "Về rồi sao? Có bị thương không? Có mệt không?"
Khương Diệu đáp: "Không bị thương."
Khương Ngâm Ngọc dùng khăn tay lau mồ hôi trên má hắn, nhìn vào đôi mắt sáng như sao, nàng ghé sát vào, thì thầm hỏi: "Ai thắng giải thưởng thế?" Nàng thậm chí còn hạ thấp giọng vì sợ Khương Diệu không thắng.
Khương Diệu ra hiệu cho nàng nhìn xuống dưới. Khương Ngâm Ngọc quay đầu lại, thấy đám đông đen kịt bên dưới đài quan sát đang rẽ ra một lối đi.
Ngô Hoài vẫy tay ra hiệu cho binh lính khiêng bảo vật lên, vừa lớn giọng hô: "Chúc mừng Nương nương! Năm nay Bệ hạ là người săn được nhiều thú nhất, Bệ hạ đã thắng được giải thưởng cho Nương nương!"
Mấy người lính cùng nhau khiêng một chậu cảnh san hô đỏ cao bằng người bước lên đài cao. Đợi khi họ đến gần, Khương Ngâm Ngọc mới phát hiện đó không phải là san hô thật, mà là ngọc đỏ được chạm khắc thành hình san hô, những nhánh san hô rỗng ruột sáng lấp lánh.
Trên cây san hô treo đầy những viên đá quý, dưới ánh chiều tà tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ, đẹp vô cùng.
Khương Ngâm Ngọc lớn lên trong cung, từng thấy qua vô vàn bảo vật, nhưng bảo vật kỳ lạ thế này cũng là lần đầu tiên được chiêm ngưỡng. Nếu đặt nó trong điện Tiêu Phòng, đêm dậy chẳng cần thắp đèn cũng có thể nhìn rõ cả đại điện.
Khương Diệu hỏi: "Thích không?"
Khương Ngâm Ngọc quay đầu lại. Xung quanh đài cao người đông nghìn nghịt, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt tuấn tú của hắn khiến ánh ngọc cũng phải lu mờ.
Lòng Khương Ngâm Ngọc nóng hổi, nàng nắm chặt lấy tay hắn, gật đầu: "Thích ạ."
Một câu "thích" lảnh lót, khi nói đôi mắt nàng cong cong cười.
Khương Diệu cười khẽ, chẳng thèm kiêng dè ánh mắt người ngoài, đan mười ngón tay thật chặt vào tay nàng.
Binh lính cẩn thận khiêng bảo vật xuống. Ngô Hoài nhìn Khương Diệu, thấy hắn gật đầu đồng ý, bèn quay lại lớn tiếng công bố chuyện Hoàng hậu nương nương m.a.n.g t.h.a.i cho mọi người cùng biết.
Lời vừa dứt, bốn phía ồ lên kinh ngạc, mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Khương Diệu ôm eo Khương Ngâm Ngọc bước xuống đài cao, giữa tiếng chúc mừng Đế Hậu vang dậy bốn phương, đi về phía lều trại.
...
Đêm xuống, gió thổi cỏ cây xào xạc, tàn lửa trại bay lả tả theo gió.
Trong lều, Khương Ngâm Ngọc ngồi một mình trên giường đợi Khương Diệu tắm xong trở về. Đang lúc mơ màng buồn ngủ thì nghe thấy tiếng động sột soạt sau tấm bình phong, ngẩng đầu lên thấy Khương Diệu bước ra.
Hắn thậm chí còn chẳng khoác áo ngoài, để lộ nửa thân trên săn chắc, quanh người vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt.
Khương Ngâm Ngọc vớ lấy chiếc áo ngoài của hắn trên giường đưa tới. Thấy hắn định leo thẳng lên giường, nàng cười đẩy hắn ra, né tránh một chút, nhưng giây tiếp theo đã bị hắn kéo vào lòng.
Trên người hắn mang theo mùi hơi nước thoang thoảng cực kỳ dễ chịu. Tay chân Khương Ngâm Ngọc đang lạnh giá, được tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp của hắn, cả người lập tức mềm nhũn.
Khương Ngâm Ngọc đưa áo cho hắn: "Mặc áo vào đi đã."
Khương Diệu liếc nhìn, không nhận lấy mà nói: "Hôm nay đi săn ở bãi săn, m.á.u trên người đến giờ vẫn còn nóng, áo lát nữa mặc sau."
Khương Ngâm Ngọc bèn nhoài người, gấp áo đặt bên gối. Khương Diệu kéo nàng lại nói chuyện, thấp giọng hỏi: "Sao nàng cứ tránh ta thế?"
Lời vừa dứt, hắn thấy d** tai Khương Ngâm Ngọc ửng hồng. Thiếu nữ mặt mày e lệ, giọng nói nũng nịu như đang làm mình làm mẩy: "Chàng mặc áo vào trước rồi hẵng nói chuyện với thiếp."
Khương Diệu nhìn chiếc áo, vẻ mặt kỳ quái. Nhưng Khương Ngâm Ngọc quá xấu hổ, dù hai người đã da thịt thân mật nhiều lần nhưng nàng vẫn chưa quen nhìn cơ thể hắn dưới ánh nến.
Khương Diệu vẫn không chịu mặc áo, kéo tay nàng đặt lên cơ bụng rắn chắc của mình, cúi đầu hỏi: "Đèn ngọc san hô tặng nàng, nàng có thích không?"
Khương Ngâm Ngọc vội rụt tay về, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, vùng vẫy muốn thoát ra nhưng lại bị hắn bắt lại, ấn tay lên bụng mình. Hắn nghiêng người tới, hơi thở nam tính bao trùm lấy nàng.
Nàng dựa vào đầu giường, dưới sự ép hỏi dồn dập của hắn, lí nhí đáp một câu: "Thích."
Nàng thực sự thích chiếc đèn ngọc đó, không phải vì bản thân chiếc đèn, mà vì đó là thứ hắn đã thắng về cho nàng.
Thế nên chỉ giãy giụa lấy lệ vài cái, nàng liền mặc cho Khương Diệu ôm ấp hôn hít.
Hôm nay hắn đi săn, m.á.u nóng trong người vẫn chưa nguội. Khương Ngâm Ngọc bị hắn nâng mặt lên hôn, đến khi môi rời nhau, hơi thở của cả hai đều nóng rực.
Có những tín hiệu tâm linh tương thông chỉ thuộc về phu thê. Khi họ hôn nhau đến mức này, một số chuyện sẽ tự nhiên xảy ra. Khương Ngâm Ngọc nhìn vào mắt hắn, đôi môi anh đào khẽ mở, thì thầm: "Thiếp đang mang thai."
Khương Diệu "ừ" một tiếng, giọng trầm đục, dịu dàng hôn lên mắt nàng. Hắn khẽ mở miệng, Khương Ngâm Ngọc cảm nhận được yết hầu hắn chuyển động nơi cổ mình, bên tai vang lên giọng nói đang cực lực kiềm chế của hắn: "Ta đi tắm thêm lát nữa, lát quay lại ngủ với nàng."
Hắn định đứng dậy đi, Khương Ngâm Ngọc nhìn bóng lưng hắn, vươn tay níu lấy cánh tay hắn.
Khương Diệu quay lại, đắp chăn cho nàng: "Nếu nàng buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi."
Khương Ngâm Ngọc lắc đầu, biết hắn định đi xối nước lạnh, nàng đứng dậy nói: "Thiếp đi với chàng."
Có một số việc, nàng có thể dùng cách khác để giúp hắn.
Khương Ngâm Ngọc kiễng chân, thì thầm vài câu vào tai hắn. Bàn tay mềm mại buông thõng bên người, những ngón tay thon nhỏ như búp măng từ từ đặt vào lòng bàn tay hắn, khẽ gãi nhẹ từng cái một.
Khương Diệu cúi đầu nhìn cổ tay nàng.
Nói xong, Khương Ngâm Ngọc dịu dàng hỏi: "Được không?"
Mười ngón tay nàng ôm lấy khuôn mặt hắn, đôi môi đỏ mọng đóng mở: "Hôm nay chàng đã thắng giải thưởng cho thiếp, sao thiếp nỡ bỏ mặc chàng ngủ một mình được, đúng không?"
Nàng ân cần hiểu chuyện như thế, nhưng nói xong câu này chính mặt nàng cũng đỏ lựng.
Nàng giấu hai cổ tay ra sau lưng, nụ cười rạng rỡ, đuôi mắt quyến rũ: "Thiếp muốn đi xối nước cùng chàng. Chàng đã thắng giải cho thiếp, thiếp cũng muốn báo đáp chàng t.ử tế."
Nàng cầu xin hắn, gọi hắn là "Bệ hạ", thậm chí lôi cả từ "Hoàng huynh" ra gọi. Khương Diệu nhìn thấu thành ý của nàng, cũng chưa từng thấy con cừu non nào tự nguyện chui đầu vào miệng cọp như thế.
Khương Ngâm Ngọc tiếp tục nắm lấy tay hắn. Cuối cùng, sau lần cầu xin ân cần thứ ba của Hoàng hậu nương nương, Hoàng đế miễn cưỡng buông lời đồng ý.
Khương Ngâm Ngọc cười tươi rói, vội vàng khoác thêm chiếc áo ngoài, cùng hắn đi ra sau tấm bình phong.
Mãi đến canh tư, đèn trong lều mới tắt hẳn.