Nghe tin Hoàng đế trở về, Khương Ngâm Ngọc đóng sầm cửa tủ lại, chẳng đợi Bạch Lộ tới đỡ, vội vàng bước nhanh ra ngoài.
Nàng đứng nơi cửa điện đón gió lạnh ùa vào, nhìn thấy trong màn mưa xa xa có hai bóng người, một cao một thấp hiện rõ dần.
Vị hoạn quan thấp hơn đang che chiếc ô giấy dầu trên đầu bậc Đế vương, tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán ô nghe rào rào. Khi hai người đi đến trước điện, tán ô từ từ nâng lên, nước mưa trôi tuột xuống, để lộ khuôn mặt tuấn mỹ của nam nhân bên dưới.
Khương Ngâm Ngọc mỉm cười đón lấy, dúi chiếc lò sưởi tay vào tay hắn: "Chàng xử lý xong chính sự rồi sao? Có lạnh không?"
Khương Diệu mang theo hơi lạnh bước vào, vừa vào đến nơi đã thấy nàng tươi cười đón mình. Sợ hơi lạnh trên người làm nàng rét, hắn cởi ngay chiếc áo choàng ẩm ướt đưa cho cung nhân.
Khương Diệu bước vào nội điện, nói: "Không lạnh, sáng nay nghe lời nàng dặn mang thêm áo choàng, lúc về thấy đỡ hơn hẳn."
Hắn ngồi xuống bên chiếc bàn tròn gỗ t.ử đàn, nhìn khuôn mặt hồng hào của nàng, hỏi: "Sức khỏe đỡ hơn chưa? Nhìn sắc mặt nàng tốt hơn nhiều rồi đấy, bụng còn đau không?"
Nàng lắc đầu, đôi hoa tai đung đưa theo nhịp, trên nét mày ngập tràn vẻ hân hoan. Đôi môi đỏ mọng cong lên, dường như có điều gì đó đang chực chờ muốn nói với hắn ngay lập tức.
Khương Diệu nhướng mày. Lúc hắn đi nàng còn ốm yếu đáng thương lắm cơ mà.
Hắn kéo nàng lại gần, thì thầm: "Xem ra là khỏi rồi nhỉ."
"Chưa đâu.” giọng thiếu nữ vẫn còn nghẹt mũi: “Thực ra vẫn còn hơi đau một chút, chàng xoa thêm cho thiếp đi."
Khương Diệu chiều theo ý nàng, đặt tay lên vùng bụng phẳng lì, ấn nhẹ vào một chỗ: "Đau ở đây à?"
Khương Ngâm Ngọc vuốt phẳng nếp nhăn trên váy, mắt cười cong cong: "Không phải chỗ đó, sang trái một chút nữa."
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của hắn dịch sang trái vài tấc, ôm lấy bụng nàng, hỏi: "Là chỗ này sao?"
Khương Ngâm Ngọc gật đầu: "Đúng rồi, chàng xoa nhiều vào nhé."
Lòng bàn tay Khương Diệu nhẹ nhàng x** n*n, vừa xoa vừa ngước mắt nhìn nàng, thấy khóe môi Khương Ngâm Ngọc cứ tủm tỉm cười, ánh mắt sáng ngời, bèn ngạc nhiên hỏi: "Gặp chuyện gì mà hôm nay nàng vui thế?"
Hắn nắm lấy tay nàng, giữ eo nàng rồi kéo nàng ngồi lên đùi mình, hỏi: "Giấu ta chuyện gì hả?"
Khương Ngâm Ngọc nói: "Thiếp nhớ lại hồi nhỏ, mỗi lần thiếp bị cảm lạnh đều là chàng ở bên chăm sóc. Chàng còn nhớ không?"
Khương Diệu dựa người vào cạnh bàn, ánh mắt lười biếng: "Tất nhiên là nhớ."
Hồi đó sức khỏe Khương Ngâm Ngọc yếu ớt, cứ dăm bữa nửa tháng lại ốm vặt, lại còn hay khóc nhè đòi gặp mẫu phi. Hoàng đế vốn chẳng phải người kiên nhẫn, dỗ dành tiểu cô nương mãi không được, cuối cùng toàn là Khương Diệu, người cùng sống ở cung Vị Ương phải đi dỗ nàng.
Khương Ngâm Ngọc cười nhẹ: "Thiếp nghĩ đến chuyện đó, tự nhiên thấy xúc động thôi."
Khương Diệu chống tay lên trán, ánh mắt dịu dàng: "Chỉ vì chuyện đó thôi sao?"
Rõ ràng là hắn không tin. Hắn gọi Bạch Lộ ở bên ngoài vào, hỏi sáng nay Nương nương đã gặp ai.
Bạch Lộ lắc đầu đáp: "Không có ai cả ạ, Nương nương vẫn luôn nghỉ ngơi trong điện."
Lúc này Khương Diệu mới nhìn lại Khương Ngâm Ngọc, thấy nàng ngậm miệng không nói, tay hắn liền thọc vào eo nàng cù nhẹ. Khương Ngâm Ngọc bị cù đến buồn, vừa cười vừa đẩy tay hắn ra: "Đừng cù thiếp, nhột lắm."
Khương Diệu cúi đầu: "Rốt cuộc là chuyện gì mà vui thế? Ta hỏi nàng lần cuối đấy."
Khương Ngâm Ngọc vòng tay ôm cổ hắn, ngã vào lòng người đàn ông, cười đến run cả người. Đùa giỡn với hắn một lúc, nàng mới nài nỉ: "Đừng cù thiếp nữa. Thiếp đã bảo không có gì rồi mà Bệ hạ vẫn không tin."
Nàng vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, cọ cọ vào vạt áo, ôm chặt lấy hắn.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, trong điện ấm áp, hương thơm dìu dịu. Tiếng mưa rả rích văng vẳng bên tai hai người.
Khương Diệu ngắm nhìn góc nghiêng dịu dàng của nàng, xốc nàng lên cao một chút rồi hôn lên d** tai nàng, nói: "Không muốn nói thì thôi vậy. Đợi mấy hôm nữa trời tạnh mưa, ta đưa nàng xuất cung đi giải khuây. Nàng ở trong cung lâu thế này chắc cũng buồn chán lắm rồi."
Khương Ngâm Ngọc nghịch ngọc bội đeo bên hông hắn, ngẩng đầu hỏi: "Đi đâu thế?"
"Đi bãi săn. Sắp đến đại lễ Xuân Thu rồi, chúng ta sẽ đến bãi săn hoàng gia. Nàng đi cưỡi ngựa hóng gió, ta sẽ đích thân dạy nàng săn bắn, chịu không?"
Thấy Khương Ngâm Ngọc nghe xong mặt mày cứ ngẩn ra, Khương Diệu hỏi: "Sao thế?"
Khương Ngâm Ngọc nhỏm dậy: "Mấy ngày nữa là đi rồi sao? Thiếp sợ..."
Khương Diệu nhìn động tác nàng đặt tay lên bụng, rồi lại nhìn vào mặt nàng, thấy nàng có vẻ lo âu, chần chừ lưỡng lự.
Hắn hỏi: "Nàng sợ lúc đó cảm lạnh chưa khỏi, người lại khó chịu à?"
"Không phải đâu.” Khương Ngâm Ngọc ngồi thẳng dậy. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà biểu cảm thay đổi liên tục, từ sững sờ lúc đầu, đến do dự, rồi lại thoáng chút e thẹn, khiến Khương Diệu càng nhìn càng không hiểu.
"Thiếp có chuyện muốn nói với chàng."
Nàng tựa vào n.g.ự.c hắn, kéo một bàn tay Khương Diệu lên, từ từ đặt vào bụng mình. Hai má nàng đỏ bừng như quả anh đào chín mọng: "Chàng biết tại sao ban nãy thiếp bắt chàng xoa bụng cho thiếp không? Hình như... thiếp có t.h.a.i rồi."
Giọng nàng nhẹ tênh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn cười, rực rỡ như hoa đào mận nở rộ.
Người đàn ông trước mặt nàng sững sờ, như không dám tin vào tai mình, nắm chặt cổ tay nàng: "Nàng nói cái gì?"
Lòng Khương Ngâm Ngọc tràn ngập niềm vui, nàng ghé sát vào tai hắn, thì thầm: "Thiếp có t.h.a.i rồi."
Vị Đế vương trẻ tuổi cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn nàng chằm chằm hồi lâu rồi bật cười thành tiếng. Khương Ngâm Ngọc bảo hắn bé tiếng thôi, nhưng hắn càng cười càng lớn, khiến Khương Ngâm Ngọc cũng cảm nhận được lồng n.g.ự.c hắn đang rung lên từng hồi.
"Đừng cười nữa, bên ngoài có cung nhân đấy." Khương Ngâm Ngọc đẩy hắn, nhưng bị lây niềm vui ấy, trên mặt nàng cũng không kìm được nụ cười.
Giây tiếp theo, người nàng nhẹ bẫng, hắn đã bế bổng nàng lên.
Ánh mắt Khương Diệu như nước xuân gợn sóng: "Nhu Trinh, nàng nói nàng có t.h.a.i rồi sao?"
Khương Ngâm Ngọc gật đầu, ôm lấy vai hắn, tóc đen rủ xuống mặt hắn: "Đương nhiên rồi."
Tính tình hắn vốn trầm ổn, hiếm khi nào xúc động mạnh như vậy. Hắn đặt nàng ngồi lên bàn rồi hôn tới tấp. Khương Ngâm Ngọc bị hôn mấy cái liền, má nóng bừng, đẩy hắn ra: "Đừng hôn nữa."
Hắn ngồi xổm xuống trước bàn, bàn tay yêu thương v**t v* bụng nàng, đôi mắt sáng rực hỏi: "Có từ bao giờ?"
"Tính ngày thì chắc là có ngay sau khi thành thân."
Khương Diệu cực kỳ hài lòng, gọi vọng ra ngoài: "Người đâu!"
Chẳng mấy chốc, Ngô Hoài ló đầu vào: "Bệ hạ có gì căn dặn nô tài ạ?"
Khương Diệu nói: "Truyền chỉ cáo thị khắp hoàng cung, Hoàng hậu có tin vui, đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng, thưởng cho toàn bộ người trong cung."
Ngô Hoài kinh ngạc mở to mắt: "Nương nương có t.h.a.i rồi ạ?"
Khương Ngâm Ngọc lắc đầu, đưa tay bịt miệng Khương Diệu lại, nói: "Khoan hãy nói ra ngoài, t.h.a.i chưa được ba tháng vẫn chưa ổn định, đợi cái t.h.a.i ổn định rồi hãy cáo thị thiên hạ cũng chưa muộn mà!"
Khương Diệu quay lại, ánh mắt tràn đầy nhu tình, cười khẽ: "Phải, đợi qua ba tháng rồi nói, là ta suy nghĩ chưa chu toàn."
Hắn khuyên Khương Ngâm Ngọc nghỉ ngơi thêm, nhưng nàng còn nhiều chuyện muốn nói, cứ nắm lấy tay áo hắn.
Khương Diệu bế nàng về lại giường, kê gối sau lưng cho nàng, buông rèm xuống. Ánh sáng mờ ảo, tấm màn lụa khẽ lay động bởi làn khói trầm hương thoang thoảng.
Khương Diệu ngồi bên mép giường, tay lại đặt lên bụng nàng. Khương Ngâm Ngọc đặt tay mình chồng lên tay hắn, cười hỏi: "Chàng đoán xem là con trai hay con gái?"
Khương Diệu nhìn vào đôi mắt cười của nàng: "Là một công chúa giống như nàng thì tốt."
Khương Ngâm Ngọc cúi đầu: "Phụ hoàng của con cũng mong con là một tiểu công chúa đấy." Rồi nàng lại ngẩng lên: "Nhưng nếu là công chúa thật thì chắc chắn sẽ xinh đẹp tuyệt trần."
Khương Diệu đáp: "Dung mạo giống nàng thì đều đẹp cả."
Khương Ngâm Ngọc cười khẽ, được bao bọc bởi hơi ấm dễ chịu, nàng vẫy tay gọi hắn lại gần, nép sâu vào lòng hắn. Mùi hương trên áo hắn là do chính tay nàng làm, ấm áp và thanh nhã, khiến trong lòng nàng dâng lên một cảm giác thỏa mãn.
Khương Diệu cúi đầu hôn lên ngọn tóc nàng. Nàng vươn tay kéo hắn lên giường: "Nằm nghỉ với thiếp một lát đi, thiếp còn chuyện muốn nói với chàng."
Vốn dĩ Khương Diệu mang tấu chương từ cung Vị Ương về để phê duyệt, nhưng trước yêu cầu của Khương Ngâm Ngọc, hắn nỡ nào từ chối.
Trong chăn ấm áp, hai người nằm bên nhau thủ thỉ đủ chuyện trên trời dưới đất. Khương Ngâm Ngọc hỏi: "Lời chàng nói đưa thiếp đi bãi săn còn tính không?"
Khương Diệu nói: "Nàng đang mang thai, sao đi bãi săn được?"
Khương Ngâm Ngọc dịu dàng nói: "Nhưng nghe chàng nói xong thiếp lại muốn đi. Đợi đến tháng Năm t.h.a.i cũng ổn định rồi, chàng cho thiếp đi hóng gió giải khuây cũng tốt mà, không cần đưa thiếp đi cưỡi ngựa săn b.ắ.n đâu."
Mũi nàng cọ cọ vào cằm hắn. Khương Diệu lại ngậm lấy viên ngọc trên hoa tai của nàng, hơi nóng phả vào hõm cổ khiến Khương Ngâm Ngọc buồn buồn cười khúc khích. Nàng kéo chăn trùm kín đầu cả hai, cùng hắn chui tọt vào trong chăn.
...
Khương Ngâm Ngọc nằm trong lòng Khương Diệu cả buổi chiều. Đến đêm, khi đi ngủ lại nàng chẳng buồn ngủ mấy. Nửa đêm về sáng, nàng từ từ mở mắt.
Canh ba, tiếng mưa rơi rả rích.
Khương Ngâm Ngọc trở mình, tay quờ quạng dưới chăn, bỗng mở to mắt phát hiện Khương Diệu không còn nằm bên cạnh.
Ánh nến vàng ấm áp bên ngoài rèm hắt vào, lắc lư. Khương Ngâm Ngọc khoác áo ngồi dậy, nhìn qua lớp màn mờ ảo thấy bóng dáng quen thuộc của người đàn ông đang ngồi bên bàn.
Bên tay trái hắn là chồng tấu chương chất cao. Rõ ràng lúc sớm hắn còn hứa với nàng hôm nay sẽ nghỉ sớm, thế mà nửa đêm, nhân lúc nàng ngủ say, hắn lại dậy xử lý chính sự.
Nàng vén rèm, xỏ giày thêu bước tới. Một luồng gió lạnh ùa vào mặt, thấy cửa sổ bị gió thổi hé mở một nửa, mưa bụi hắt nghiêng vào khung cửa.
Khương Diệu dường như đã ngủ quên, tay chống trán, hàng mi dài như cánh quạt rủ xuống.
Khương Ngâm Ngọc đóng cửa sổ gỗ lại, đi đến bên bàn, thấy mu bàn tay hắn lấm tấm nước mưa, bèn lấy khăn tay lau cho hắn. Nhưng ánh mắt nàng lại bị tờ giấy tuyên thành trên bàn thu hút.
Trên giấy viết kín đặc những cái tên, tất cả đều mang họ Khương.
Ngay khi Khương Ngâm Ngọc định nhẹ nhàng rút tờ giấy ra khỏi tay hắn, người đàn ông bên cạnh chợt tỉnh giấc, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay nàng.
"Sao lại xuống giường thế này?"
Khương Ngâm Ngọc nhẹ giọng nói: "Chàng bảo nghỉ sớm mà, sao lại thức đến tận giờ này?" Trong lời nói tràn đầy sự quan tâm.
Ngón tay nàng nâng tờ giấy lên, mắt lướt qua, như nhận ra điều gì đó, lẩm bẩm hỏi: "Chàng viết nhiều tên thế này là để..."
Khương Diệu đáp: "Là đặt tên cho con của chúng ta."
Khương Ngâm Ngọc cười rạng rỡ: "Vậy đã chọn được chưa?"
"Vẫn chưa, đang nghĩ xem nàng thích cái nào."
Khương Ngâm Ngọc ngẩn ra một chút rồi cười: "Cái nào chàng đặt thiếp cũng thích hết."
Khương Diệu kéo nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng: "Nhu Trinh, ta nhớ nàng từng nói nàng muốn đi Giang Nam."
Khương Ngâm Ngọc nhớ lại, có chút hoảng hốt. Đó là chuyện từ rất lâu về trước, khi nàng tìm cách rời xa hắn, nàng đã nói muốn đi ra ngoài ngắm nhìn thế giới. Nàng chưa từng đến sa mạc ngoài quan ải, nghe nói phong cảnh nơi đó hùng vĩ lắm; chưa từng đến Giang Nam, nghe nói non nước nơi đó hữu tình biết bao. Nàng chưa từng bước chân ra khỏi Trường An, từ nhỏ đến lớn nơi xa nhất nàng từng đến cũng chỉ là hành cung cách kinh thành mười mấy dặm.
Nàng không ngờ Khương Diệu vẫn còn để tâm đến lời nói đó của nàng. Và giờ đây, nàng cũng đã từng đến quan ải, cũng đã ngắm nhìn gió cát mịt mù.
Khương Diệu nói: "Vốn định đầu hạ năm nay sẽ đưa nàng đi Giang Nam một chuyến, tiện thể đi thăm phụ hoàng, nhưng nàng lại mang thai, kế hoạch e là phải hoãn lại."
Khương Ngâm Ngọc sà vào lòng hắn, trong mắt như chứa đựng muôn ngàn ánh sao, cười nói: "Chàng nhớ được lời này là thiếp vui lắm rồi, sau này chúng ta còn phải cùng nhau đi nhiều nơi nữa cơ mà."
Khương Diệu giữ vai nàng, cùng nàng đi về phía giường, dịu dàng nói: "Có lẽ đợi con chúng ta lớn khôn, ta sẽ giao lại giang sơn cho nó rồi đưa nàng đi ngao du sơn thủy."
Khương Ngâm Ngọc nghe vậy thì ngạc nhiên, không ngờ lại nghe được những lời này từ hắn.
Từ khi còn là Thái tử, hắn đã được đặt nhiều kỳ vọng. Nay trong mắt quần thần, hắn lại là một vị minh quân cần cù chính sự, dường như mọi việc hắn làm đều là lẽ đương nhiên. Nhưng hắn cũng là con người, cũng biết mệt mỏi.
Khương Ngâm Ngọc nhìn đôi mắt vằn đỏ của hắn, lòng đau xót: "Chàng không cần phải vất vả như vậy đâu. Thiếp sẽ luôn ở bên chàng, đợi đến ngày thiên hạ thái bình, sông yên biển lặng, rồi hãy giao lại giang sơn cho con."
Nghe những lời này, trong lòng Khương Diệu trào dâng niềm hạnh phúc, buông một tiếng "Được".
Khương Ngâm Ngọc cười nhẹ, ngoắc tay hắn, kéo hắn về giường ngủ.
Ánh nến soi bóng đôi phu thê, mưa ngoài cửa sổ dần tạnh, tín hiệu mùa xuân đang âm thầm nảy mầm vươn lên từ lòng đất.
Mùa xuân của riêng họ, và mùa xuân của cả vương triều đều đang lặng lẽ đến gần.