Kiều Loan - Xán Diêu

Chương 105: Ngoại Truyện 3

Hôm qua Khương Diệu dầm mưa một trận, đến chiều thì bị sốt, nhưng nhờ cơ thể cường tráng nên vừa vào đêm cơn sốt đã lui dần.

Bàn tay mát lạnh của Khương Ngâm Ngọc đặt lên trán hắn, thấy không còn nóng hầm hập nữa mới yên tâm, leo lên giường ôm hắn ngủ cùng.

Sáng hôm sau, Khương Diệu tỉnh dậy thấy người sảng khoái hẳn, ngược lại Khương Ngâm Ngọc thì gặp họa. Trán nàng lấm tấm mồ hôi, nằm co ro trên giường trông thật đáng thương.

Thấy Khương Diệu dậy, nàng cũng cố khoác áo ngồi dậy theo, nhưng chẳng còn chút sức lực nào để xuống giường. Vừa mới ngồi lên, người đã mềm nhũn như nước, ngã phịch xuống lại.

Khương Diệu đã thay xong triều phục, đến bên giường vén màn lên, cúi người nói: "Trưa ta sẽ về dùng bữa cùng nàng. Bên ngoài đang mưa, nàng cứ ở trong điện nghỉ ngơi cho khỏe."

Hắn vén màn lên một chút, ánh nến mờ ảo hắt vào soi rõ khuôn mặt nàng, lúc này hắn mới phát hiện hai má nàng đỏ ửng bất thường.

Tay Khương Diệu áp lên má nàng, cùng lúc đó, Khương Ngâm Ngọc mở mắt, hơi thở yếu ớt: "Chàng đi thượng triều sao? Thiếp thấy khó chịu quá..."

Khương Diệu áp bàn tay mát lạnh vào má nàng, nàng vội vã dụi khuôn mặt nóng hổi vào lòng bàn tay hắn, môi thốt ra một tiếng: "Hoàng huynh..."

Nàng thực sự sốt đến mê sảng rồi, lúc này mà còn gọi hắn là Hoàng huynh.

Từ sau khi thành thân, Khương Diệu và nàng đã đổi cách xưng hô, chỉ dùng "ta - nàng", nhưng Khương Ngâm Ngọc vẫn chưa sửa được thói quen cũ, thi thoảng theo phản xạ vẫn gọi hắn là "Hoàng huynh".

Thấy nàng khó chịu như vậy, Khương Diệu cũng chẳng yên tâm mà đi thượng triều. Lòng bàn tay lướt nhẹ trên khuôn mặt thiếu nữ như dòng nước mát, hắn khẽ nói: "Nhu Trinh, ta đi gọi thái y."

Hắn dém lại góc chăn cho nàng. Khương Ngâm Ngọc mở mắt, nói: "Chàng đừng đi."

Vạt áo Khương Diệu bị những ngón tay thon nhỏ kia nắm chặt. Hắn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh ấy, đáp: "Ta không đi."

Người trên giường lắc đầu, tóc đen xõa tung, giọng nói mềm nhũn: "Thiếp muốn chàng ở bên cạnh thiếp."

Trông nàng thật đáng thương, nước mắt chực trào như đang chịu cực hình gì đó ghê gớm lắm. Tay nàng níu lấy tay áo hắn, kéo hắn lại gần, nũng nịu: "Thiếp đau quá."

Khương Diệu ngồi lại bên mép giường, dịu dàng hỏi: "Đau ở đâu?"

Giọng nàng nhỏ xíu, Khương Diệu nghe không rõ, phải ghé sát mặt vào môi nàng mới nghe được giọng điệu yếu ớt: "Đau đầu, đau họng, bụng dưới cũng đau nữa."

Khương Diệu đặt tay lên bụng dưới của nàng, ấn nhẹ.

Lúc này hắn cũng chẳng có cách nào khác để giảm đau cho nàng, chỉ đành đợi thái y tới. Khương Diệu sai Bạch Lộ đang đứng ngoài điện đi sắc t.h.u.ố.c cho Hoàng hậu, còn tay mình thì từ từ xoa bụng cho Khương Ngâm Ngọc.

Xoa được một lúc lâu, đôi mày nhíu chặt của Khương Ngâm Ngọc mới dần giãn ra, sắc mặt cũng khá hơn đôi chút.

Sợ ngón tay mình lạnh làm nàng buốt, Khương Diệu lấy lò sưởi tay ủ ấm hai bàn tay cho thật nóng rồi mới tiếp tục xoa bụng cho nàng.

Bạch Lộ đứng hầu bên cạnh lên tiếng: "Bệ hạ, việc này để nô tỳ làm cho ạ. Ngô công công đang giục bên ngoài, đã đến giờ thiết triều rồi."

Nghe vậy, nữ t.ử trên giường mở mắt. Đôi mắt đang mơ màng dần lấy lại chút tỉnh táo, không còn ôm hắn làm nũng như ban nãy nữa, nàng nói: "Chàng đi đi, đừng vì ở lại với thiếp mà lỡ buổi chầu."

Khương Diệu lại bảo: "Không vội, để ta xoa thêm chút nữa. Còn khó chịu ở đâu không?"

Giọng Khương Diệu dịu dàng như suối nguồn, từ từ thấm vào tim Khương Ngâm Ngọc. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn đang áp lên bụng mình, lan tỏa khắp người.

Nàng chống tay, gắng gượng ngồi dậy, yếu ớt tựa mặt vào vai hắn. Mái tóc dài như thác đổ xõa xuống vạt áo hắn.

Khương Ngâm Ngọc mỉm cười, nụ cười như đóa lan thanh khiết mới nở: "Đỡ hơn nhiều rồi. Tối nay chàng về sớm với thiếp nhé?"

Hôm qua Khương Diệu không xử lý chính sự, trong cung Vị Ương e là tấu chương đã chất cao như núi đợi hắn phê duyệt. Hôm nay không thể về sớm được, nhanh nhất cũng phải chập choạng tối.

Nhưng nàng muốn được ở bên hắn, cũng không muốn thấy hắn quá lao lực.

Nàng tựa đầu lên vai hắn, vòng tay ôm cổ hắn. Như thói quen mỗi lần tiễn hắn đi thượng triều đều sẽ hôn hắn, nhưng khi môi sắp chạm đến khóe môi hắn, nàng lại quay mặt đi.

Môi Khương Diệu tìm đến d** tai nàng, thì thầm hỏi: "Sao lại không hôn nữa?"

Hắn đặt tay dưới môi nàng. Có lẽ vì đang sốt nên môi nàng đỏ mọng, rực rỡ như ngọc lựu bảo.

Khương Diệu hỏi vặn lại: "Sợ lây bệnh cho ta nên hôm nay không hôn nữa hả?"

Khương Ngâm Ngọc nhìn vào mắt hắn, thấy trong đó dâng lên ý cười nhàn nhạt.

Hắn nói: "Cho dù ta có bị lây cảm thì cũng sẽ không trách nàng đâu. Nhưng mà, hôm qua ta bảo nàng đừng lại gần thì nàng cứ nhất quyết đòi sưởi ấm rồi hôn ta, hôm nay lại sợ ta lây bệnh mà không hôn. Khương Ngâm Ngọc, ta biết nói sao với nàng đây?"

Hắn day day d** tai nàng: "Nàng chỉ mải lo cho ta, không biết tự thương lấy thân mình chút nào sao?"

Nàng ân cần hiểu chuyện như thế, dù trong người khó chịu cũng không muốn giữ hắn ở lại. Khương Diệu thà rằng nàng cứ nũng nịu với hắn như lúc đầu còn hơn.

Môi hắn khẽ chạm lên sống mũi nàng, hỏi: "Người còn khó chịu không?"

Khương Ngâm Ngọc ngồi thẳng dậy cho hắn nhìn, cười rạng rỡ: "Đỡ nhiều lắm rồi ạ."

Giây tiếp theo, Khương Diệu đứng dậy, bóng hắn lướt qua trước mắt nàng. Hắn kéo chăn gấm đắp lên người nàng, dặn: "Đừng để bị lạnh."

Khương Ngâm Ngọc thấy hắn đứng lên, tưởng hắn đi ngay, luyến tiếc nắm lấy cổ tay áo hắn, giọng mũi đặc sệt: "Tối nhớ về sớm với thiếp."

Khương Diệu nâng cằm nàng lên, áp môi mình lên môi nàng. Hắn cúi người hôn nàng thật sâu.

Trong tiết trời xuân mưa bụi lất phất, ngoài cửa sổ tiếng mưa rả rích, còn trong màn trướng x**n t*nh nồng đượm.

Khương Ngâm Ngọc đặt tay lên vai hắn, không nỡ đẩy ra, chỉ biết siết chặt lớp áo bào trên vai hắn. Nụ hôn triền miên như mưa xuân, mãi lúc sau hắn mới chịu buông nàng ra.

Môi hắn lướt qua thái dương nàng, hít hà hương thơm thanh khiết trên tóc: "Bãi triều ta sẽ về ngay, không đợi đến tối đâu."

Khương Ngâm Ngọc tựa vào n.g.ự.c hắn không nói gì. Giờ mới sực nhớ ra, lo lắng về nụ hôn ban nãy, lỡ lại lây bệnh ngược lại cho hắn thì sao?

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, thị nữ bưng t.h.u.ố.c vào.

Khương Diệu đón lấy, cầm bát thuốc, từng thìa từng thìa bón cho Khương Ngâm Ngọc uống. Đợi bát nước t.h.u.ố.c nâu đen đắng ngắt đã cạn, Khương Diệu đỡ nàng nằm xuống: "Ngủ một giấc đi."

Khương Ngâm Ngọc gật đầu, nhắm mắt lại. Có hắn ở bên, nàng cảm thấy tâm tĩnh lại hẳn, cả người được bao bọc bởi cảm giác ấm áp, dịu êm.

Chỉ nửa khắc sau, Khương Ngâm Ngọc đã chìm vào giấc ngủ.

Khương Diệu ngắm nhìn khuôn mặt yên bình của nàng, đợi hơi thở nàng dần đều đặn mới vén rèm, bước ra ngoài.

Thái y đã đến, đứng ngoài rèm châu hành lễ: "Bệ hạ."

Khương Diệu nói: "Vào đi."

Tôn thái y xách hòm t.h.u.ố.c đi vào. Có kinh nghiệm từ vụ "bắt gặp" đêm qua, hôm nay ông ta cẩn trọng hơn hẳn. Nghe thị nữ nói Hoàng hậu nương nương bị bệnh, ông ta thầm nghĩ: Hôm qua Nương nương với Bệ hạ hôn nhau như thế, không lây bệnh mới là lạ.

Khương Diệu thấy thái y vào nhưng chưa đi ngay, hỏi: "Hoàng hậu thế nào?"

Tôn thái y đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, bắt mạch cho Khương Ngâm Ngọc. Một lúc sau, lông mày ông ta khẽ nhíu lại.

Khương Diệu lại hỏi: "Sức khỏe Nương nương sao rồi?"

Tôn thái y rời tay khỏi cổ tay Khương Ngâm Ngọc, nói: "Mạch tượng của Nương nương có chút không đúng..."

Thấy sắc mặt Khương Diệu hơi ngưng trọng, Tôn thái y vội cười nói: "Bệ hạ yên tâm, không có gì đáng ngại đâu ạ. Nương nương quả thực bị nhiễm phong hàn, uống t.h.u.ố.c xong sẽ không sao. Nhưng vi thần còn vài điều muốn đợi Nương nương tỉnh lại rồi hỏi thêm đôi câu."

Khương Diệu gật đầu: "Ngươi cứ ở điện Tiêu Phòng chờ, đợi Nương nương tỉnh thì bắt mạch lại lần nữa."

Tôn thái y vâng dạ, cung kính tiễn Hoàng đế rời đi.

...

Trong màn trướng, Khương Ngâm Ngọc ngủ một giấc thật sâu, khi tỉnh lại người toát đầy mồ hôi. Nàng mệt mỏi rã rời như vừa ngâm mình trong nước, mở miệng gọi: "Bạch Lộ."

Tiếng rèm châu va vào nhau, Bạch Lộ dẫn Tôn thái y đi vào. Khương Ngâm Ngọc đưa cổ tay ra trước mặt Tôn thái y.

Vị thái y già cúi người bắt mạch lần nữa. Lần này không còn nhíu mày nữa mà nét cười đã lan lên tận đáy mắt.

Khương Ngâm Ngọc khàn giọng hỏi: "Sao vậy?"

Tôn thái y hỏi: "Nương nương gần đây nguyệt san có phải đến chậm không ạ?"

Khương Ngâm Ngọc ngẩn ra. Nàng bị nhiễm dịch bệnh ở ngoài quan ải, cơ thể suy nhược, khi về thì kinh nguyệt cũng thất thường, dạo gần đây nàng cũng chẳng để tâm lắm. Nghe thái y nhắc mới nhớ ra đúng là đã trễ rồi.

Tôn thái y cười nói: "Chúc mừng Nương nương ạ."

Bạch Lộ đứng bên cạnh giờ mới hoàn hồn, túm lấy tay áo Tôn thái y hỏi dồn: "Ý ngài là sao? Thái y hỏi nguyệt san của Nương nương, chẳng lẽ Nương nương... Nương nương có t.h.a.i rồi sao?"

Khương Ngâm Ngọc ngơ ngác, nhưng trong đầu như có pháo hoa nổ tung.

Tay nàng đặt lên bụng dưới của mình. Nơi đó ban sáng còn được Khương Diệu x** n*n, lòng bàn tay hắn dịu dàng biết bao, từng chút một xoa dịu cơn đau cho nàng.

Giờ đây, nơi đó đang t.h.a.i nghén đứa con của họ sao...

Bạch Lộ gặng hỏi mãi, Tôn thái y chỉ cười không nói, đi đến bàn mở hòm thuốc, cầm bút lên cười bảo: "Vi thần kê cho Nương nương một thang t.h.u.ố.c dưỡng thai."

Bạch Lộ kinh ngạc, rồi cười tít mắt reo lên: "Công chúa! Thái y nói người có t.h.a.i rồi!"

Nàng tỳ nữ chạy ra khỏi nội điện, sai bảo cung nhân mau sang cung Vị Ương báo tin vui cho Bệ hạ.

Khương Ngâm Ngọc nằm trên giường, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Vui sướng, bàng hoàng, và cả chút luống cuống.

Được niềm vui ấy thôi thúc, nàng khoác áo bước xuống giường. Nàng thực sự không ngờ đứa bé này lại đến nhanh như vậy. Giờ nàng chỉ muốn gặp Khương Diệu ngay lập tức để chia sẻ niềm hạnh phúc này với hắn.

Thấy Bạch Lộ đang sai bảo cung nhân, Khương Ngâm Ngọc gọi giật lại: "Khoan đã, đừng cho người đi báo Bệ hạ vội."

Bạch Lộ quay lại nhìn thiếu nữ đang đi chân trần đứng bên mép giường. Nàng cúi đầu, tóc dài rủ xuống, nụ cười trên môi dịu dàng, trong trẻo như ngọc sáng hoa tươi. Bàn tay nàng khẽ v**t v* vùng bụng vẫn còn phẳng lì, như đang nâng niu báu vật trần gian.

Khương Ngâm Ngọc cười rạng rỡ, mắt cong cong hình bán nguyệt: "Chuyện này các em đừng làm rùm beng lên, ta muốn tự mình nói với Bệ hạ."

Không khí trong điện vui tươi hẳn lên. Bạch Lộ đặt tay lên bụng mình, cũng hiểu chuyện này để chính miệng Khương Ngâm Ngọc nói ra là hay nhất, cười đáp: "Vâng, vậy nghe theo ý Nương nương ạ."

Khương Ngâm Ngọc dặn dò Tôn thái y đừng vội tiết lộ ra ngoài. Tôn thái y vội vàng nhận lời, vui vẻ lãnh thưởng rồi lui ra.

Thái y vừa đi, Khương Ngâm Ngọc liền xỏ giày thêu, đi tới trước tủ quần áo. Sắc mặt nàng hồng hào, vẻ bệnh tật ốm yếu ban nãy dường như đã tan biến sạch trơn.

Nàng hỏi Bạch Lộ: "Em bảo lát nữa Bệ hạ về, ta mặc bộ nào thì đẹp?"

Bạch Lộ nịnh: "Công chúa mặc gì mà chẳng đẹp ạ."

Nụ cười bên má lúm đồng tiền của Khương Ngâm Ngọc càng thêm ngọt ngào. Nàng nhìn ra bên ngoài, giục: "Mau sai người đi hỏi xem bao giờ Bệ hạ về."

Nàng thực sự không thể chờ đợi thêm được nữa rồi.

Lời vừa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng thông báo: "Nương nương, Bệ hạ đã về rồi…"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn