Đây không giống lời mà một lão tướng đã trải qua trăm trận trên thương trường có thể thốt ra.
Chân thành mà lại mãnh liệt, nó chặn đứng những lời Quý Khanh định nói ở cổ họng.
Cậu không phải kẻ ngốc, không thể nào nhìn người ta nhìn mình chằm chằm rồi nói ra câu "Vì em muốn nó" mà vẫn cố chấp cho rằng Tịch Trầm Diễn không có ý gì với mình. Đến mức sau khi khám xong, lúc trở ra Quý Khanh vẫn còn hơi thẫn thờ.
Cậu nên giải thích với người ta thế nào đây, rằng cậu muốn bản thỏa thuận giám hộ đó là để Tịch Trầm Diễn và Quý Nghiêm Du ký với nhau, nhằm cho họ một sự bảo đảm.
"Tịch Trầm Diễn, tôi muốn đi tìm anh trai."
"... Được."
Triệu Càn lặng lẽ đi theo sau hai người, nhìn tấm lưng cứng đờ của Tịch Trầm Diễn bỗng chùng xuống, anh cúi người cẩn thận đặt bản thỏa thuận vào túi đựng đồ bên hông xe lăn. Trong đôi mắt đen thẳm ấy là sự dung túng và một nỗi cô đơn khó tả.
Sau khi đưa người vào thư phòng, Tịch Trầm Diễn đứng nhìn cánh cửa đóng chặt một hồi lâu. Triệu Càn nhìn không nổi, định tiến lên nói vài câu an ủi. Nhưng Tịch Trầm Diễn nhanh hơn anh ta một bước, anh thu hồi tầm mắt, hơi tựa lưng vào bức tường trắng muốt.
Anh thản nhiên nói: "Tài liệu tồn đọng hai ngày qua, sắp xếp lại, một tiếng sau đưa cho tôi. Ngoài ra, thông báo cho tổng công ty mười phút nữa họp video. Bản kế hoạch sản phẩm mới không đạt, bảo bọn họ làm lại. Bộ phận kỹ thuật chọn ra hai người đi tu nghiệp hay du lịch cũng được, những sáng kiến họ đưa ra thời gian này chẳng có chút mới mẻ nào cả. Tháng sau, tôi muốn thấy những ý tưởng thực sự thu hút."
Triệu Càn vừa ghi chép những yêu cầu tuôn ra như súng liên thanh của Tịch Trầm Diễn, vừa thầm rủa xả trong lòng. Đúng là anh thừa hơi mới đi xót thương cho tên tư bản này.
Tịch Trầm Diễn liếc nhìn nhẹ bẫng: "Thu lại cái biểu cảm đó đi, trong lòng chửi bẩn quá, lộ ra ngoài rồi kìa."
Người bị nhìn ngay lập tức biến thành mặt đơ.
Còn Quý Khanh, người gây ra tất cả chuyện này, lại chẳng biết gì cả. Cậu gạt cần điều khiển trên tay vịn xe lăn, đi đến bên cạnh Quý Nghiêm Du.
Con người bận rộn này đang họp video, anh vỗ vỗ tay Quý Khanh để trấn an, mười phút sau mới vội vã kết thúc cuộc họp. Quý Nghiêm Du bế bổng Quý Khanh lên đặt xuống sofa.
"Xin lỗi em, cuộc họp sáng nay rất quan trọng nên không đưa em đi khám được. Bác sĩ nói em hồi phục rất tốt, vài tháng nữa là có thể đứng dậy được rồi." Quý Nghiêm Du vòng tay ôm vai em trai: "Khanh Khanh đừng sợ, có anh ở đây."
Quý Khanh thuận thế vùi đầu vào hõm vai Quý Nghiêm Du, ngửi mùi hương bưởi quen thuộc, vào thẳng vấn đề: "Anh, anh có thích Tịch Trầm Diễn không?"
Người được hỏi khựng lại một chút, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Ở tư thế này, Quý Khanh không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh. Cậu đưa tay sờ vào chiếc cằm nhẵn nhụi của anh, sau khi tay bị nắm lấy, cậu nghe thấy anh hỏi:
"Hắn đưa cho em thứ gì rồi?"
"Anh biết à?" Quý Khanh thẳng lưng lên, ngước nhìn, chạm phải đôi mắt trầm xuống sau gọng kính kim loại của Quý Nghiêm Du.
"Anh biết." Quý Nghiêm Du trả lời. Chuyện kiểm kê tài sản lớn như vậy, anh không phải kẻ mù, những hành động thường ngày của Tịch Trầm Diễn anh cũng đều thu vào mắt. Chỉ là việc em trai hỏi anh có thích Tịch Trầm Diễn không lại khiến anh có suy nghĩ khác.
Quý Nghiêm Du thử hỏi: "Tài liệu đâu?"
"Ở túi bên phải xe lăn ạ."
Quý Nghiêm Du đi lấy, lật xem. Vì anh đang quay lưng lại nên Quý Khanh không thấy phản ứng của anh, nhưng tay anh đang run. Cậu đoán chắc là do kích động, dù sao cũng liên quan đến tài sản nhà họ Tịch.
Cái giám hộ theo thỏa thuận này, Quý Nghiêm Du đã biết rồi. Có lẽ là Tịch Trầm Diễn đã nói trước với anh, nhưng lại ngại đưa trực tiếp nên nhờ cậu chuyển giúp. Bỗng nhiên Quý Khanh thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên, Quý Nghiêm Du quay đầu lại, mày mắt ôn hòa: "Trầm Diễn ngại đưa cho anh, nên nhờ em mang đến sao?"
"Chắc là vậy ạ."
Quý Nghiêm Du hỏi: "Khanh Khanh biết Trầm Diễn thích anh từ lúc nào thế?" Giọng anh nghe có chút giống như cảm động, lại có chút giống như nghiến răng nghiến lợi, rất khó phân biệt.
Quý Khanh nhìn thêm vài cái rồi đáp: "Bữa tiệc nướng của quỹ từ thiện, Tịch Trầm Diễn cứ như con công xòe đuôi ấy, em thử hỏi một câu, anh ta không phủ nhận là đang theo đuổi anh. Còn lần trước ở phòng nghỉ Thượng Bác, em và anh ta..."
Giọng nói đột ngột dừng lại. Quý Nghiêm Du ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt Quý Khanh, dịu dàng dẫn dắt: "Sao không nói tiếp? Anh muốn nghe."
Quý Khanh im lặng nhìn lướt qua biểu cảm "ôn hòa" hơi vặn vẹo của Quý Nghiêm Du. Hiếm khi thấy anh có biểu cảm sống động như vậy, cậu đưa tay nhéo má anh: "Anh hung dữ quá. Anh có người mình thích, chẳng lẽ em không được biết sao? Anh yên tâm, em sẽ coi Tịch Trầm Diễn như anh trai, không để anh khó xử đâu."
Không biết là do Tịch Trầm Diễn quan trọng trong lòng Quý Nghiêm Du, hay do cậu quan trọng trong lòng anh trai, hoặc có lẽ là do mâu thuẫn giữa em trai và người yêu đã được giải quyết, mà biểu cảm của người này không còn là cơn bão ngầm ẩn dưới vẻ dịu dàng nữa. Thay vào đó, anh đứng dậy, nắm chặt bản thỏa thuận trong tay, xoa đầu cậu:
"Khanh Khanh ngoan, anh bảo hộ lý lên đây, anh tìm Trầm Diễn có chút việc."
"Em hiểu mà, giám hộ theo thỏa thuận cũng chẳng khác gì giấy đăng ký kết hôn của người cùng giới, hai người đúng là nên ngồi lại nói chuyện cho kỹ."
Quý Nghiêm Du cảm nhận sâu sắc sự bướng bỉnh lộ ra trong giọng điệu bình thản của em trai. Anh ôm lấy Quý Khanh, vỗ vỗ lưng cậu: "Em là quan trọng nhất."
"... Anh cũng dẻo miệng quá đấy."
Con nhím thu lại những chiếc gai, vành tai hơi đỏ. Quý Nghiêm Du xoa xoa tai cậu rồi buông ra đi ra ngoài.
Ban đầu, Quý Khanh nghĩ hai người họ chắc chỉ nói chuyện khoảng một tiếng là xong. Nào ngờ, đến tận sáng hôm sau khi xuất phát về Hải Thành, hai vị này mới lộ diện. Gương mặt phờ phạc, thậm chí trên mặt Tịch Trầm Diễn còn có những vết bầm tím khó che giấu.
Quý Khanh gần như theo bản năng nhìn vào tư thế đi đứng của Quý Nghiêm Du, thấy anh không có vấn đề gì lớn, cậu lạnh lùng buông một câu nhận xét:
"Chơi cũng bạo thiệt đó."
Là một người trưởng thành, Triệu Càn hiểu ngay ý nghĩa trong lời nói của Quý Khanh. Anh ta thầm hô "vãi chưởng" mấy tiếng trong lòng, lén lút nhìn sắc mặt Tịch Trầm Diễn. Không tốt lắm, trông có vẻ như muốn bịt miệng Quý Khanh lại.
Nguyên nhân của chuyện này, Triệu Càn cũng biết rõ. Hôm qua, khi các quản lý cấp cao của tổng công ty Tịch thị đang họp video bàn về kế hoạch quý tới, cửa phòng bỗng bị đá văng ra. Vị tổng tài của YQ vốn luôn bình tĩnh, giữ kẽ lại có gương mặt âm trầm đáng sợ. Dưới cái nhìn của mọi người, anh ném thẳng một tệp tài liệu vào mặt sếp nhà mình. Người vốn có thủ đoạn cao cường, mặt lạnh tâm càng lạnh hơn kia không hề tránh né, để mặc Quý Nghiêm Du túm cổ áo lôi ra khỏi màn hình máy tính.
Ngay sau đó là tiếng mắng mỏ bị cố tình hạ thấp giọng nhưng vẫn không kém phần giận dữ: "Tịch Trầm Diễn, Khanh Khanh coi cậu là anh trai, mà cậu lại nảy ra loại tâm tư này?"
Trợ lý Triệu đang hóng hớt tranh thủ liếc nhìn màn hình máy tính. Đám quản lý trong cuộc họp ai nấy đều vểnh tai lên, mắt trợn tròn như đèn pha nhưng đều ăn ý không phát ra tiếng động nào, kết thúc cuộc họp video này.
Trong nhóm chat rần rần tin nhắn:
"Đù! Mắt tôi 5.0, lúc nãy là thỏa thuận giám hộ."
"Cho Quý Khanh à?"
"Điên rồi sao! Thứ này sau khi công chứng, Quý Khanh có quyền thừa kế tài sản và quyền quyết định từ bỏ cấp cứu đấy."
Hai người ngoài ban công vẫn tiếp tục, nhưng hơi xa nên nghe không rõ. Triệu Càn chỉ loáng thoáng bắt được vài từ khóa: "Phòng nghỉ Thượng Bác... đêm đó... xin lỗi... cậu dám để nó biết..." Ngay sau đó là tiếng đánh nhau, gọi bác sĩ, một trận hỗn loạn.
Và hiện tại, một trong hai nhân vật chính đang đẩy Quý Khanh rời trang viên, chuẩn bị lên xe về Hải Thành. Vị tổng tài họ Tịch vừa bị ăn đòn thì đang đưa trái cây, bóc vỏ socola cho ông trời con có ánh mắt ngày càng lạnh lùng kia, chỉ thiếu nước bế người ta đi thôi. Đúng là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, thế nhưng người được chăm sóc lại không hề nhận lòng tốt đó.
Tình trạng này kéo dài cho đến tận một tháng sau khi Quý Khanh về Hải Thành. Tịch Trầm Diễn bị Quý Khanh đuổi khỏi quỹ thiện nguyện. Chuyện ầm ĩ đến mức cậu suýt nữa ném luôn chiếc gối ôm vào mặt vị đại tổng tài họ Tịch người lúc nào cũng muốn tự tay làm mọi việc và còn tự xưng là anh trai kia.
Thế nhưng sau đó, người ở quỹ thiện nguyện phát hiện ra, thỉnh thoảng lại có người từ tổng công ty nhà họ Tịch đến ngó nghiêng, bị phát hiện thì đường hoàng đi vào nói là muốn bàn chuyện làm việc thiện với Quý tổng. Hết đợt này đến đợt khác, về sau đến cả người ở chi nhánh nhà họ Tịch từ tầng 30 trở lên cũng tham gia vào.
Thi thoảng lại thấy một đám người tụ tập thì thầm to nhỏ. Tô Kha Ngộ đi nghe ngóng nhưng không dám lại gần, chỉ nghe được mấy từ "thích", "vào tay", "giám hộ theo thỏa thuận".
"Ngẩn người gì thế?" Quý Khanh gập ngón tay gõ gõ xuống bàn nhà hàng Hong Kong dưới lầu quỹ từ thiện, đợi Tô Kha Ngộ đối diện tỉnh táo lại.
"Tôi đang nghĩ về tiến độ xây trường ở làng Kim Phúc." Tô Kha Ngộ mỉm cười, không nhắc đến chuyện nhà họ Tịch. Người ở quỹ thiện nguyện cũng ăn ý giấu Quý Khanh vì muốn cậu tịnh dưỡng cho tốt. "Trường học chắc cuối tháng là khánh thành, thôn trưởng làng Kim Phúc muốn mời sếp tham gia lễ khai mạc."
"Không đi. Chân tôi tháng mười mới khỏi, đi Kim Phúc không tiện." Quý Khanh gẩy gẩy đĩa phở xào bò, cuộn một miếng bỏ vào miệng. Chỉ ăn một miếng đã đặt đũa xuống, chuyển sang gắp há cảo.
Tô Kha Ngộ thấy cậu thích liền đổi chỗ đĩa há cảo với đĩa gà bó xôi mà Quý Khanh chưa động tới. Viên há cảo trong suốt hơi rung rinh theo động tác, rồi bị một đôi đũa gỗ màu nâu sẫm gắp đi. Người gắp nó đi nói: "Để Phùng Hi đi đi, làng Kim Phúc là cậu ấy khảo sát, để cậu ấy trông nom kỹ một chút."
Tháng tám ở Hải Thành vẫn nóng nực, đang độ giữa trưa, người đi đường bên ngoài không nhiều, nhưng những anh shipper đội mũ vàng thì rất nhộn nhịp, qua lại tấp nập. Thi thoảng cũng có vài nam thanh nữ tú che ô đi cùng nhau.
Quý Khanh tựa vào lưng xe lăn, nhìn khung cảnh nhân gian nhộn nhịp. Giữa tiếng "Hoan nghênh quý khách" mà nhân viên phục vụ tập luyện hàng ngày, cậu nhìn thấy luồng công đức vàng thứ tư đang ngưng tụ trước mắt. Kim Thiểm Thiểm biết ý tiến lên, quấn lấy luồng công đức mới sinh ra, ngoan ngoãn nằm bên cổ tay Quý Khanh.
Mãi đến khi có người gọi một tiếng "Quý Khanh", nó mới khẽ vẫy vẫy chóp đuôi. Quý Khanh nhìn theo tiếng gọi, mái tóc ngắn màu vàng trắng kia rất nổi bật. Người tới thản nhiên ngồi xuống, cứ như đã quên sạch những hiềm khích vài tháng trước.
"Quý nhị, nghe nói cậu bị què rồi à?"
"Tôi cũng có thể khiến cậu bị què đấy." Quý Khanh nghiêng đầu tránh bàn tay định quàng vai mình của Tôn Chinh. Cậu liếc mắt nhìn nhẹ bẫng: "Tay cũng không muốn giữ nữa sao?"
Tôn Chinh bị mắng cũng không giận, hứng thú nhìn chằm chằm Quý Khanh, nhìn đôi mắt hổ phách trong veo như nước kia. Hàng mi dài mảnh nhướng lên, dễ dàng hút hồn người khác. Quý Khanh lúc trước có hung dữ thật, nhưng không giống kiểu nửa kín nửa hở, lộ một nửa giấu một nửa như bây giờ. Nó mang đến một cảm giác ngứa ngáy li ti, khiến người ta muốn nếm thử da thịt mềm mại ẩn dưới vẻ bình tĩnh xa cách này.
Tôn Chinh cười cười, ghé sát tai Quý Khanh thì thầm: "Quý nhị, vì cậu mà tôi đã tiêu hai mươi triệu trong phòng tranh đấy, không cân nhắc tôi một chút sao? Tịch Trầm Diễn đến đôi chân của cậu còn không giữ nổi, nếu là tôi, chỉ cần cậu nói một câu, tôi sẽ đi phế Quý Mộc Tư ngay."
Tô Kha Ngộ cau mày, định kéo người kia đi. Nhưng Tôn Chinh vốn có luyện võ, chỉ vài chiêu đã đánh gục Tô Kha Ngộ. Bát đũa rơi vãi đầy đất. Tôn Chinh ở giữa nhà hàng Hong Kong khá nhộn nhịp, mặc kệ những ánh mắt khác lạ của mọi người, khóa chặt tầm mắt vào Quý Khanh.
"Lần trước là do tôi không phòng bị nên mới bị Tịch Trầm Diễn chơi khăm. Làm ăn tôi không bằng hắn, nhưng những phương diện khác hắn không bằng tôi đâu. Quý nhị, bây giờ nhà họ Quý đang lung lay, Quý Nghiêm Du tiếp xúc với gia tộc quá ít, cậu nghĩ những lão già đó sẽ tha cho anh ta sao? Anh trai cậu còn bảo vệ nổi cậu không?"
Tôn Chinh ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn Quý Khanh đang không cảm xúc trên xe lăn, đặt tay lên lớp thạch cao, xoa nhẹ.
"Cậu đoán xem, khi thực sự đụng chạm đến lợi ích, Tịch Trầm Diễn và Quý Nghiêm Du sẽ vì cậu mà đối đầu với nhà họ Tôn, hay là tận tay giao cậu cho tôi? Đứa em trai kia của cậu cũng bị ba cậu đem tặng đi như vậy đúng không."
Tôn Chinh nghĩ những lời này nói ra, Quý Khanh dù có ngụy trang thế nào cũng sẽ nổi giận. Có lẽ cậu sẽ đấm hắn một cú, lúc đó hắn sẽ vươn tay ra đỡ, ngắm nhìn mỹ nhân nổi giận cũng là một chuyện thú vị.
Thế nhưng không ngờ người bị đe dọa lại có vẻ hơi vui mừng, cậu mân mê chiếc trâm cài trên ngực, chậm rãi nói: "Nói lớn lên chút nữa, nói vào đây này."
Thời gian này Quý Nghiêm Du bận rộn công việc, trừ lúc Quý Khanh nói chân không thoải mái vài câu, những lúc khác cơ bản không về nhà. Cậu nghĩ nghĩ, cầm lấy chiếc điện thoại đang tắt màn hình trên bàn, đưa tới sát miệng Tôn Chinh.
"Mắng dữ vào, tôi cho cậu tiền."
Tôn Chinh ngẩn người một lát, chửi "mẹ kiếp" một tiếng. Hắn vươn tay định túm cổ áo Quý Khanh. Nhưng tay Quý Khanh còn nhanh hơn.
Mọi người chỉ thấy người đang ngồi trên xe lăn bỗng chốc biểu cảm trở nên lạnh lùng, khóa chặt cổ tay thanh niên tóc vàng, bẻ ngược một cái nhẹ nhàng rồi đè hắn xuống dưới. Họ dường như nghe thấy tiếng xương trật khớp khiến người ta tê dại cả da đầu và tiếng kêu đau không thể phớt lờ.
Nhìn kỹ lại, thanh niên tóc vàng mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng. Thế nhưng lời của Quý Khanh vẫn tiếp tục: "Nhúc nhích cái gì, bảo cậu mắng tôi cũng không mắng. Không nghe lời là phải bị dạy dỗ đấy."
Họ cứ tưởng người bị đánh sẽ hận không thể đánh trả một trận, nhưng lại phát hiện mắt kẻ bị đánh sáng lên kinh người, nhìn chằm chằm vào thanh niên xinh đẹp vừa ra tay như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Có lẽ cảm thấy hơi kinh tởm, thanh niên xinh đẹp tiện tay giật cái đùi gà từ đĩa gà bó xôi, nhét vào miệng hắn. Lúc đầu hắn còn phản kháng, sau đó thanh niên dùng lòng bàn tay chặn lại.
Người bị áp chế không động đậy nữa, đờ đẫn nhìn Quý Khanh. Đám đông đứng xem thấy rõ Tôn Chinh ngẩn ra một lúc, sau đó dưới cái nhìn kinh ngạc của họ, hắn l**m lòng bàn tay đang chặn miệng mình. Người bị l**m hiện rõ vẻ hoang mang trong thoáng chốc.
Đồng nghiệp của cậu ta chửi "Vãi" một tiếng, bò dậy từ dưới đất: "Tôn Chinh, đm cậu coi tôi chết rồi hả."
Còn có người chú ý thấy, trong góc bỗng phát ra tiếng động không nhỏ, cứ như có ai đó làm vỡ ly.
Ở một phía khác, nhân viên nhà họ Tịch đang họp video với tổng tài cũng thốt lên một tiếng "vãi chưởng". Bởi vì Tịch Trầm Diễn trong màn hình điện thoại có ánh mắt trầm xuống đáng sợ.