Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn

Chương 71: "Giúp tôi đi, tôi muốn nghe sự thật..."

Hiện trường hỗn loạn vô cùng, đám đông vây xem nhất loạt cho rằng sắp có đổ máu xảy ra. Tuy nhiên, một người đàn ông đã bước ra.

Người này rẽ đám đông đi tới, ghé tai Tôn Chinh nói khẽ vài câu. Kẻ vừa rồi còn hống hách lập tức đứng sững như trời trồng, sắc mặt trắng bệch.

"Quý thiếu gia, buông tay đi ạ, sẽ có người dạy dỗ hắn, đừng để hắn làm bẩn tay cậu."

Quý Khanh thu tay về, lướt nhìn vẻ kinh ngạc không hề che giấu trên mặt Tôn Chinh, rồi hờ hững nói với người vừa tới: "Giọng nói của anh tôi có ấn tượng, trợ lý của Dụ Củ?"

"Vâng, tôi là Lý Thâm Dư*."

Tê Mạn Châu: Những chương trước mình nhớ trợ lý của Dụ Củ tên là Lý Chấn cơ, tới đây thấy tác giả viết là Lý Thâm Dư nên mình cũng chưa hiểu lắm, vì đây là bản dịch chưa beta nên mọi người comment góp ý giúp mình nhé♡

Trong lúc trò chuyện, Tôn Chinh đã rời đi. Lý Thâm Dư niềm nở vài câu rồi đi thanh toán tiền ăn và tiền bồi thường. Đám đông thấy không còn kịch hay để xem cũng dần tản đi.

Duy chỉ có Quý Khanh đứng đợi người nọ xử lý xong mọi việc mới nói: "Trên hóa đơn, số người dùng bữa ở bàn của anh là hai người. Dụ Củ bảo anh đến à? Đưa tôi đi gặp anh ta."

Vẻ điềm tĩnh trên mặt Lý Thâm Dư không còn giữ vững được nữa: "Quý thiếu gia, cậu cứ để tôi sống thêm vài năm đi."

Quý Khanh mân mê tay vịn xe lăn, nhướng mi hỏi: "Dụ Củ có thích ăn hồng không?"

"Chắc là không hẳn, nhưng Dụ gia thích cây hồng."

Lý Thâm Dư không hiểu câu nói này có vấn đề gì, chỉ thấy sau khi mình trả lời xong, người trước mặt bỗng trở nên lạnh lùng như băng. Cậu liếc nhìn về phía góc phòng nơi hắn và Dụ Củ từng ngồi, sau đó bảo Tô Kha Ngộ đẩy xe rời đi.

Nhưng không lâu sau, họ lại chạm mặt Tịch Trầm Diễn người rõ ràng đã nhận được tin báo và vội vã chạy tới. Qua cửa kính, Lý Thâm Dư có thể thấy người đàn ông vốn hô mưa gọi gió trên thương trường, nay lại ngồi xổm xuống, ân cần đặt tay lên vai Quý Khanh. Anh dường như đang kiểm tra xem cậu có bị thương không, rồi hạ giọng dặn dò: "Bây giờ em đi lại không tiện, ra ngoài ăn cơm nhớ gọi anh."

Lý Thâm Dư có chút ngẩn ngơ, cảm thấy như lần đầu tiên mới thực sự biết về Tịch Trầm Diễn. Rõ ràng vẻ mặt mỉa mai lạnh lùng của người này khi đối đầu với Dụ Củ trên bàn đàm phán chỉ mới xuất hiện cách đây không lâu.

Ở phía bên kia, Quý Khanh lờ đi lời dặn dò, hỏi: "Ngày Quý Mộc Tư bắt cóc tôi, ngoài Quý Nghiêm Du, Tang Tễ và anh ra, còn ai ở đó nữa?"

Máy điều hòa trong tòa nhà hoạt động hết công suất, dù bên ngoài nhiệt độ cao tới 30 - 40 độ nhưng trán Quý Khanh vẫn khô ráo. Cậu nhìn Tịch Trầm Diễn đang hơi rịn mồ hôi vì vận động, dùng đầu ngón tay lau đi vệt mồ hôi mỏng trên thái dương anh.

"Anh Diễn, đừng lừa tôi, được không?"

Không biết câu nói này có ma lực gì, Tô Kha Ngộ nhìn Tịch Trầm Diễn người vốn mang tiếng là tàn độc trên thương trường bỗng nhiên mềm lòng, anh vân vê đầu ngón tay ở nơi Quý Khanh không nhìn thấy. Đôi đồng tử đen trắng rõ rệt trầm xuống như mực loang.

"Chúng ta lên lầu nói." Người thanh niên với vóc dáng cao ráo trầm giọng đáp, đẩy Quý Khanh vào thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.

Bầu không khí có chút kỳ quái, nhưng Quý Khanh - người gây ra tất cả lại thong thả tựa lưng vào ghế, nhìn Tịch Trầm Diễn rút một tờ khăn giấy ướt trên bàn trà, cẩn thận lau bàn tay trái cho cậu. Chẳng mấy chốc, tờ khăn giấy trắng tinh đã dính chút dầu vàng sẫm, mùi gà bó xôi cũng dần biến mất.

Tịch Trầm Diễn vứt tờ giấy đi, nắm lấy đầu ngón tay hơi ửng đỏ vì bị lau nhiều của Quý Khanh: "Xin lỗi, anh hơi quá tay. Gặp nguy hiểm cứ liên lạc trực tiếp với anh và Nghiêm Du, được không?"

"Cũng không tính là nguy hiểm." Quý Khanh mặc kệ anh nghịch ngón tay mình, thuận thế móc vào ngón tay thon dài của Tịch Trầm Diễn kéo về phía mình. Người bị kéo rất ngoan ngoãn đưa ngón tay ra.

"Anh Diễn."

"Ừm."

Tiếng tim đập có chút dồn dập. Gió từ cửa điều hòa thổi nhè nhẹ.

"Giúp tôi đi, tôi muốn nghe sự thật."

Tịch Trầm Diễn cụp mi, không dám nhìn vào đôi mắt hổ phách sáng ngời ấy, chỉ thấy giọng nói cố tình tỏ ra yếu đuối của cậu ấm nóng đến lạ, dễ dàng khiến dòng suy nghĩ của anh rối thành một mớ bòng bong. Anh trở tay nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Quý Khanh, lực mạnh như muốn nghiền nát, nhưng giây tiếp theo bỗng giật mình tỉnh lại, nhẹ nhàng x** n*n vùng da vừa bị đỏ.

"... Ngày em bị Quý Mộc Tư bắt cóc, anh và Nghiêm Du đang tiếp đãi Dụ tổng, anh ta thấy video của em nên đã cùng đi qua đó."

Dùng bao nhiêu tâm tư chỉ để đổi lấy câu trả lời, nhưng Quý Khanh chỉ "Ừm" một tiếng hờ hững. Không biết là cậu cố ý hay thực sự không quan tâm. Trước cái nhìn của Tịch Trầm Diễn, cậu rút tay lại, tạo khoảng cách giữa hai người, thể hiện đúng kiểu "qua cầu rút ván".

Tịch Trầm Diễn cười ngắn một tiếng. "Ngoài Tang Tễ ra, em còn sư huynh đệ nào khác không?"

"Sao anh lại hỏi vậy?" Quý Khanh không ngẩng đầu, đang mải mê bấm điện thoại để đồng ý yêu cầu kết bạn lần thứ n của Khổng Tri Trí.

"Tò mò thôi, có thể nói cho anh biết không?" Tịch Trầm Diễn đáp.

Tay Quý Khanh khựng lại, ngạc nhiên nhìn Tịch Trầm Diễn đang dùng tông giọng chẳng khác gì Quý Nghiêm Du: "Thu lại đi, biểu cảm và cách hỏi này không hợp với anh đâu."

Bị nhận xét là không hợp nhưng Tịch Trầm Diễn không phản bác, ngược lại còn tiến thêm một bước, nhéo cái má vốn dĩ rất linh động mỗi khi đổi sắc mặt của Quý Khanh. Anh nhớ lại biểu cảm hung dữ của Quý Nghiêm Du khi ở ngoài ban công: "Tịch Trầm Diễn, cậu không được ép buộc Khanh Khanh. Thằng bé chỉ là nghĩ chúng ta là một đôi nên mới yêu ai yêu cả đường đi, coi cậu là anh trai, để cậu can thiệp vào cuộc sống mà không từ chối thôi."

Lúc đó anh không kịp nghĩ mà đáp lại một câu, khiến Quý Nghiêm Du càng giận hơn, đánh người bất chấp hình tượng. Chuyện ầm ĩ quá mức, cuối cùng phải gọi cả bác sĩ.

"Tịch Trầm Diễn?" Tiếng gọi quen thuộc kéo dòng suy nghĩ của Tịch Trầm Diễn trở lại, anh nắm lấy bàn tay đang huơ huơ trước mặt mình. "Khanh Khanh, anh cũng giống như Nghiêm Du, đều là anh trai của em, đúng không?"

Quý Khanh ngẩn người một lát, thực sự là vì biểu cảm của người trước mặt lúc này quá kỳ lạ, giống như đang sợ hãi mà cũng giống như đang may mắn. "Vâng, anh trai."

Người nọ ôm chầm lấy cậu: "Anh trai sẽ bảo vệ em."

Trời nóng, lại đang bó thạch cao, ôm nhau dính dấp thế này khiến Quý Khanh không thoải mái. Cậu đẩy anh ra. "Anh học Quý Nghiêm Du làm nũng à? Tôi hiểu mà, có qua có lại, anh trả lời câu hỏi của tôi, tôi cũng sẽ trả lời câu hỏi về sư huynh đệ lúc nãy."

Quý Khanh gạt cần điều khiển trên xe lăn lùi ra xa Tịch Trầm Diễn một chút, tránh để người này lại làm nũng khiến cậu mềm lòng. Cậu vốn dĩ chẳng có sức kháng cự nào với những người giống như Quý Nghiêm Du cả.

"Ngoài Tang Tễ ra, còn một đồ đệ nữa, tên là Nguyên Dụ."

Có lẽ vì trong phòng quá yên tĩnh nên Tịch Trầm Diễn nhạy cảm nhận ra, khi nhắc đến "Nguyên Dụ", giọng Quý Khanh chùng xuống, giống như đang buồn mà cũng giống như đang giận. Thế nhưng cậu chủ nhỏ này trông bề ngoài chẳng có gì bất thường, nói xong liền tập trung nghịch điện thoại. Tốc độ gõ màn hình khá nhanh, có vẻ như đang nhắn tin.

Quý Khanh đúng là đang trò chuyện với người khác. Đầu tiên cậu mở khung chat với Trương Thiến Ưu.

"Kiểm tra xem Tôn Chinh đã dùng 20 triệu mua cái gì, ngoài ra chú ý các giao dịch trong phòng tranh thời gian này, quy trình phải đúng quy định, đừng để ai lợi dụng sơ hở."

Lúc Trương Thiến Ưu nhận được tin nhắn này thì vừa ăn cơm xong, đang chuẩn bị chợp mắt trên sofa văn phòng. Cô thuận miệng hỏi đồng nghiệp phụ trách hợp đồng bên cạnh: "Có khách hàng nào tên Tôn Chinh không?"

"Không có đâu."

Trương Thiến Ưu bỗng mở choàng mắt nhìn đồng nghiệp: "Tôi nhớ trí nhớ cậu không tốt lắm mà, hỏi gì cũng quên trước quên sau, sao lần này không cần suy nghĩ đã trả lời ngay vậy?"

"... Tôn Chinh chẳng phải là thiếu gia nhà họ Tôn sao, có chút ấn tượng."

Trương Thiến Ưu thực sự quá buồn ngủ, cảm thấy có gì đó không ổn nhưng không cưỡng lại được cơn ngáp. "Hai ngày tới trông chừng hợp đồng kỹ vào, quy trình phải chuẩn, đề phòng có kẻ đâm sau lưng."

"Biết rồi biết rồi, tôi làm việc cô cứ yên tâm."

"Ừ." Trương Thiến Ưu đáp lấy lệ rồi trả lời Quý Khanh: "Trong thông tin khách hàng không có Tôn Chinh. Chuyện hợp đồng tôi đã dặn họ rồi, lát nữa sẽ họp nhấn mạnh lại lần nữa."

Quý Khanh đáp lại bằng một chữ "Được". Xong việc ở phòng tranh, cậu bấm vào con số đỏ đang tăng nhanh ở góc phải ảnh đại diện của Khổng Tri Trí. Lướt đến tin nhắn cuối cùng, cậu vào thẳng vấn đề: "Đưa tôi đến Kinh Thị."

Chuỗi tin nhắn không ngừng nghỉ bỗng khựng lại một giây, Khổng Tri Trí hỏi: "Tại sao lại đi?"

"Xác nhận một vài chuyện."

"... Sao không bảo Quý Nghiêm Du và Tịch Trầm Diễn đưa cậu đi?"

Quý Khanh nhận ra sự e ngại của Khổng Tri Trí, chỉ hỏi: "Đi hay không?"

"Đi, nhưng phải là chiều mai."

Quý Khanh gửi lại một dấu chấm hỏi.

Khổng Tri Trí trả lời: "Người thừa kế tiếp theo của nhà họ Tôn không biết đã đắc tội với ai mà bị hai nhà hào môn nhúng tay vào. Ban đầu chỉ định dạy dỗ một trận, cuối cùng gia chủ nhà họ Tôn cảm thấy không thể đắc tội cả hai bên nên đã mở họp báo cắt đứt quan hệ cha con với Tôn Chinh. Thực tế là đang dọn chỗ cho mấy đứa con riêng bên ngoài thôi."

"Gia đình tôi có quan hệ làm ăn chặt chẽ với nhà họ Tôn, ông già muốn đưa tôi đến nhà họ Tôn một chuyến. Tôn Chinh tên này thâm độc lắm, chó cùng rứt dậu chắc chắn sẽ cắn người."

Cùng lúc đó, giọng Tịch Trầm Diễn vang lên: "Nghiêm Du hai ngày tới không đi được đâu, đều ở lại công ty." Quý Khanh cảm nhận được bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên chân mình, rồi dùng tông giọng không khác ngày thường là mấy nói: "Chuyện của Tôn Chinh có chút ngoài ý muốn, hai ngày tới ở lại nhà anh nhé?"

Quý Khanh liếc nhìn nhịp tim hiển thị trên đồng hồ của Tịch Trầm Diễn đã vọt lên hơn 100, hỏi: "Nóng à?"

Người bị hỏi nhướng mày: "Lảng tránh chủ đề?"

"Không có, tối nay ở chỗ anh, chiều mai tôi phải đến bệnh viện của Tang Tễ một chuyến, nói là để bàn về phương án phục hồi sau khi chân khỏi."

"Anh đi cùng em."

"Không cần, có Tang Tễ ở đó rồi."

Tịch Trầm Diễn im lặng, văn phòng tĩnh mịch, ngoài hành lang vang lên tiếng giày da gõ xuống sàn. Quả nhiên lát sau có tiếng gõ cửa, Triệu Càn bước vào sau khi được sự đồng ý. Chuyện công ty của Tịch thị Quý Khanh không tiện tham gia nên cậu vào phòng nghỉ bên trong.

Sau đó cậu chuyển sang WeChat của Huyền Thanh, gửi địa chỉ của Trần Thư Hàm - người có nét giống Quý Nghiêm Du đến bảy phần cho Tang Tế: "Trông chừng cậu ta, đừng để xảy ra chuyện gì." Tôn Chinh là kẻ cực đoan, không chừng sẽ dùng Trần Thư Hàm để làm trò gì đó, chuyện liên quan đến Quý Nghiêm Du nên Quý Khanh luôn sẵn lòng dặn dò thêm vài câu.

May thay, đến chiều ngày hôm sau khi Quý Khanh hội họp với Khổng Tri Trí, Tôn Chinh không gây ra sóng gió gì, bề ngoài Hải Thành vẫn sóng yên biển lặng. Quý Khanh nhận lấy bộ quần áo sạch đã nhờ Khổng Tri Trí chuẩn bị từ trước, để hộ lý đưa vào phòng thay đồ.

Đầu tiên cậu tháo hết phụ kiện và điện thoại ra, nhét xuống dưới gối ôm trên sofa, sau đó dặn hộ lý đang đợi bên cạnh: "Cầm lấy những thứ này và điện thoại của tôi, cứ ở lại bệnh viện. Nếu Quý Nghiêm Du có hỏi thì nói tôi đang bàn phương án phục hồi với bác sĩ." Người đàn ông ngoài bốn mươi định nói lại thôi, cuối cùng giữ im lặng trước cái nhìn lạnh lùng của Quý Khanh.

Hộ lý nhanh nhẹn thay cho cậu chiếc áo phông trắng và quần đen bình thường. Thế nhưng người vốn đã đẹp, dù mặc quần áo vỉa hè trông vẫn thanh thoát xinh đẹp vô cùng, dễ dàng khiến Khổng Tri Trí đang đợi bên ngoài đứng hình mất vài giây. Một lúc sau anh ta mới tiến lên đẩy xe lăn cho cậu. Ánh mắt Khổng Tri Trí rất sáng, nắng chiều gắt gao chiếu vào đồng tử cũng không bằng một góc. Nó phản chiếu rõ nét hình ảnh người đang ngồi trên xe lăn, ngay cả tấm lưng cũng toát lên vẻ xa cách lạnh lùng.

Anh ta cúi người, hạ thấp đầu mình xuống, bế bổng cậu lên và thì thầm bên tai: "Cậu muốn làm gì, tôi cũng sẽ đi cùng cậu."

Thế nhưng người bị bế lại không cần điều đó, Quý Khanh nghiêng đầu lạnh lùng nói: "Tránh xa một chút."

Hành động này khiến Quý Khanh không nhìn thấy biểu cảm gần như là thỏa mãn trên khuôn mặt của Khổng Tri Trí.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn