Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn
Chương 69: "Thỏa thuận giám hộ mà em muốn"
Người được hỏi không đáp lời, ngược lại cứ thế đi thẳng tới, dang rộng hai tay ôm chầm lấy Quý Khanh.
Cậu dè chừng vì thóp đang bị đối phương nắm giữ nên không né tránh, chờ Tịch Trầm Diễn lên tiếng. Vài phút trôi qua, không gian vẫn tĩnh lặng như tờ.
Quý Khanh lùi lại một bước, huơ huơ tay trước mặt Tịch Trầm Diễn. Thấy anh không hề chớp mắt, cậu hỏi: "Mộng du à?"
Vẫn không có câu trả lời. Quý Khanh đột nhiên ghé sát lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt không chút động tĩnh kia một hồi.
"Mộng du thật sao?"
Dù là giọng điệu nghi ngờ, nhưng vì hành động của Quý Khanh nên câu nói này lại giống như đang tự lẩm bẩm một mình.
Tịch Trầm Diễn nhìn Quý Khanh túm lấy cổ áo mình ghé sát lại, hít hà mùi hương trên cổ vai mình, rồi lại đưa ngón tay ấn nhè nhẹ lên mạch máu. Cảm giác ấm nóng thuận theo làn da tiếp xúc cuộn trào mãnh liệt, tầm mắt Tịch Trầm Diễn có chút mất tiêu cự.
Ngay sau đó là tông giọng chậm rãi, hờ hững: "Thơm quá."
Ở góc độ này, Tịch Trầm Diễn không nhìn thấy biểu cảm của Quý Khanh. Nhưng trong tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh đêm mất kiểm soát đó: vành tai ửng đỏ, làn da phớt hồng, và đôi mắt hổ phách vương vấn hơi nước của người trước mặt. Mềm mại, dịu dàng, đủ để làm tan chảy trái tim người ta.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, Quý Khanh lùi lại. Nhưng giây tiếp theo cậu lại bị ôm chặt lấy. Người ôm cậu lầm bầm: "Khanh Khanh."
Quý Khanh ngẩn người một lát, cân nhắc xem nên đánh ngất anh ta hay là quay phim lại để làm bằng chứng, sau này lỡ Tịch Trầm Diễn đối xử không tốt với Quý Nghiêm Du thì mang ra đe dọa.
Người trông có vẻ đang do dự không quyết đoán ấy, thực tế đã kéo theo một Tịch Trầm Diễn đang mộng du đi về phía giường. Đạo gia tùy tâm, muốn làm là làm, đâu cần phải suy tính nhiều như vậy.
Quý Khanh lấy điện thoại, chỉnh sang chế độ quay phim, nói với Tịch Trầm Diễn: "Tịch Trầm Diễn?"
Không biết có phải người mộng du thường thích lặp lại lời người khác hay không, Quý Khanh không đợi lâu đã nghe thấy tiếng nhại lại bình thản của Tịch Trầm Diễn: "Tịch Trầm Diễn."
"Mộng du?"
"Mộng du."
"Đồ bắt chước?"
"... Đồ bắt chước."
Quý Khanh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa. Cậu bật cười trong vòng tay của người nhất quyết không chịu buông tay kia. Cậu không nhìn thấy sự dung túng thoáng qua trong đôi mắt đen thẳm của Tịch Trầm Diễn.
"Khanh Khanh."
Quý Khanh nghi hoặc ngẩng đầu, ngay sau đó gò má liền chạm vào bờ môi mềm mại, một phần nhỏ còn chạm trúng khóe miệng. Cảm giác ấm nóng ướt át khiến Quý Khanh đứng sững tại chỗ. Bản năng chiến đấu dường như bị thoái hóa trong thoáng chốc, rồi lập tức được cậu kéo về. Cậu vung tay đánh mạnh vào gáy kẻ dám hôn trộm kia. Quả nhiên, Tịch Trầm Diễn mềm nhũn ngã xuống.
Quý Khanh đỡ lấy, vác lên vai đi ra gian ngoài. "Hóa ra, 'Khanh Khanh' có nghĩa là 'hôn hôn'* à?"
*Chú thích: Khanh Khanh 卿卿 đồng âm với Thân Thân 亲亲 có nghĩa là "hôn hôn".
Người biết câu trả lời đã ngất xỉu, Quý Khanh cũng đi tới trước chiếc giường vốn thuộc về hộ lý. Vốn định ném thẳng người lên giường, nhưng rốt cuộc vẫn lo anh ta tỉnh giấc nên khi đặt xuống cậu đã đỡ nhẹ lấy lưng đối phương. Thấy người nọ không có dấu hiệu tỉnh lại, cậu quay về phòng đi ngủ.
Chỉ là trước khi ngủ, cậu mơ màng nghĩ: Phải nhanh chóng giải quyết Tịch Trầm Diễn thôi, nếu không đối mặt với Quý Nghiêm Du cậu sẽ chẳng còn chút tự tin nào nữa.
Trưa ngày hôm sau, Quý Khanh cũng đợi được Quý Nghiêm Du đến. Cậu biểu hiện rất ngoan, bảo làm gì làm nấy. Đến mức Quý Nghiêm Du phải ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu rồi nhướng mày: "Làm chuyện xấu gì rồi à?"
Quý Khanh khựng lại một lát, cố kiểm soát tầm mắt không nhìn về phía Tịch Trầm Diễn cách đó không xa, cũng nhờ thế mà không thấy một người nào đó cũng đang cứng đờ người.
"Không có, sao anh giờ mới đến, công việc quan trọng hơn em à?"
Câu nói tương tự như vậy Quý Nghiêm Du đã từng nghe vào ngày khai trương phòng tranh Bạc Hà. Lúc đó là vì em trai phải một mình đối mặt với nguy hiểm nên đã dùng chiêu "tiên phát chế nhân". Anh cũng biết phải nói gì mới khiến Quý Khanh nói thật lòng.
Quý Nghiêm Du bao trọn lòng bàn tay ấm nóng của em trai trong tay mình: "Sản nghiệp nhà họ Quý dính líu khá rộng, không dễ xử lý, anh đã chuyển hết những ngành nghề đang sinh lời sang tên em rồi."
Quý Khanh hơi ngỡ ngàng: "Không cần đâu, em không lấy những thứ này. Nhà họ Quý tuy những năm nay hơi sa sút nhưng dù sao cũng là gia tộc lâu đời, trước đây tiền cổ tức cuối năm của em cũng lên đến hàng trăm triệu, sao anh có thể đưa hết cho em được? Huống hồ YQ đang cần vốn xoay vòng, anh cứ lấy đi là được. Vả lại em cũng không biết làm kinh doanh."
"Không sao, anh quản lý giúp em, em chỉ việc đợi nhận tiền thôi."
Quý Khanh ngẩn ngơ nhìn Quý Nghiêm Du, gương mặt cổ hủ cứng nhắc kia lúc này lại dịu dàng quá đỗi, giống như miếng phô mai tan chảy, dính chặt lấy trái tim cậu, không để lại cho cậu một khe hở nào để lẩn trốn.
Giọng cậu hơi khàn: "Em không lấy."
Quý Nghiêm Du như không nghe thấy cậu nói gì, chỉ áp lòng bàn tay cậu lên mặt mình, chậm rãi nói: "Khanh Khanh, đừng giấu anh, đừng để anh lại một mình nữa, được không?"
Quý Khanh mím môi, chớp chớp mắt. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của anh, một ngày nọ phát hiện ra đứa em trai gắn bó suốt mười tám năm đột nhiên bị tai nạn xe hơi, tỉnh lại tính tình thay đổi lớn, sau đó bôn ba hai năm nhìn em làm loạn, vì người khác mà đến cả tôn nghiêm và tính mạng cũng không cần. Khó khăn lắm mới khởi sắc trở lại, có lẽ cậu cũng sẽ giống như Quý Nghiêm Du lúc này, lo được lo mất, sợ người đó thoát khỏi tầm mắt mình. Hoặc có lẽ sẽ làm những chuyện còn quá đáng hơn.
Quý Khanh né tránh ánh mắt của Quý Nghiêm Du, định nói thật: "Đêm qua, em và..."
Giọng nói đột ngột dừng lại, Tịch Trầm Diễn đặt đĩa dưa hấu vừa bổ xong vào giữa hai người, bình thản nói: "Vừa bổ xong, nếm thử đi."
Quý Nghiêm Du lạnh lùng liếc nhìn một cái. Quý Khanh bừng tỉnh, cậu không ngốc, suy nghĩ một chút liền hiểu sự yếu đuối có chủ đích của Quý Nghiêm Du là vì cái gì. Trong lòng thầm mắng, nhưng dưới cái nhìn của anh trai, cậu không để những lời chửi thề kém nhã nhặn làm bẩn tai anh.
Cậu chỉ lạnh lùng nói: "Gài bẫy giỏi lắm nha Quý Nghiêm Du, chiêu này anh học của ai đấy? Có cần mặt mũi nữa không?"
"... Học từ em đấy."
Quý Khanh im lặng trong giây lát. Tịch Trầm Diễn tinh tế cảm nhận được sự kinh ngạc trong sự im lặng đó. Anh lên tiếng: "Trước đây bên nhà họ Tịch có một hậu bối thích ăn cá nên đã thả cá giống trước, tính thời gian thì chắc cũng đã lớn rồi, có muốn đi câu cá không?"
Hai anh em đang ở trong tình trạng khó xử liền vui vẻ đồng ý. Quý Khanh đội chiếc mũ rơm che nắng, bên bờ ao cũng đã dựng xong giá đỡ, trái cây ướp lạnh và đồ uống không thiếu thứ gì, quạt không cánh thổi bên cạnh, lại có Triệu Càn đứng sau quạt mo, hoàn toàn không thấy nóng.
Cậu tựa vào lưng ghế mềm mại, nhìn Quý Nghiêm Du đang nghiêm túc đi theo nhân viên trang viên học cách trộn mồi câu, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti. Chắc là nóng thật. Mà nóng cũng đáng đời.
Đúng lúc này, chiếc quạt phía sau dừng lại một nhịp, Quý Khanh quay đầu lại phát hiện người quạt đã đổi thành Tịch Trầm Diễn. Còn Triệu Càn đứng một bên nhìn. Nhìn bàn tay vốn dĩ nên cầm bút ký tên lúc này lại cầm chiếc quạt gỗ đàn hương, vậy mà chẳng thấy lạc điệu chút nào. Bóng râm của mái che nắng đổ xuống vầng trán hơi rịn mồ hôi của Tịch Trầm Diễn, thêm vài phần mềm mại.
Anh hỏi: "Đêm qua đã xảy ra chuyện gì?"
Người được hỏi rõ ràng là sững người một chút, dường như đang cân nhắc độ thực hư trong câu nói này: "Không có gì."
Không biết vì lý do gì, Quý Khanh nghiêng đầu né tránh sự tiếp cận của Tịch Trầm Diễn, cầm lấy chiếc quạt trên tay đối phương: "Không cần quạt, tôi không nóng."
"Ừ, dụng cụ chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi câu cá thôi." Tịch Trầm Diễn đẩy Quý Khanh về phía mái che nắng, ở góc độ này, anh rất dễ dàng nhìn thấy vành tai ửng đỏ của cậu. Thậm chí sau khi Tịch Trầm Diễn dạy cậu cách dùng cần câu, nó vẫn đỏ rực.
Cho đến khi Quý Khanh gọi một tiếng: "Anh." Quý Nghiêm Du đi tới, hỏi: "Sao thế? Chỗ nào không biết làm à?"
"Nóng, ở đây hóng gió một lát." Quý Khanh lấy khăn lau mồ hôi cho Quý Nghiêm Du, dùng xong tiện tay nhét luôn vào túi áo của anh. Quý Nghiêm Du cũng không giận, ánh mắt dò xét rơi lên người Tịch Trầm Diễn, anh đổi vị trí, chủ động ngăn cách giữa Quý Khanh và Tịch Trầm Diễn. Người bị hai anh em ăn ý tách ra kia vẫn bình thản đổi chỗ khác để câu cá.
Trong hồ sen toàn là cá diếc, có lẽ vì hiếm khi có người câu nên chúng không mấy thông minh, chỉ trong vòng một giờ, ba người đã thu hoạch khá phong phú. Buổi tối họ được ăn một bữa toàn cá, ngoại trừ gia vị, các loại rau ăn kèm đều là vừa hái vừa làm.
Quý Khanh vừa ăn thịt cá đã được Quý Nghiêm Du gỡ xương kỹ càng, vừa nói về chuyện của Chu Hân. "Mẹ của Quý Mộc Tư là do Quý Hồng Phong sắp xếp đến, không chừng bà ta sẽ làm ra chuyện chó cùng rứt dậu, thời gian tới anh phải cẩn thận."
"Ừ, anh biết chừng mực."
Quý Khanh không yên tâm, dặn dò: "Quý Mộc Tư là người của Dụ Củ, thế lực nhà họ Dụ phần lớn ở Kinh Thị. Có động tĩnh gì cũng khó kiểm soát. Gặp chuyện gì có thể đi tìm Tang Tễ, anh ta rất am hiểu về Kinh Thị."
Câu nói này thành công khiến hai vị tổng tài trên bàn ăn khựng lại một nhịp. Quý Nghiêm Du gật đầu, gắp một viên cá viên bỏ vào bát Quý Khanh, thản nhiên hỏi: "Ừm, Tang Tễ là sư huynh của em, hai đứa học cái gì vậy?"
"... Thư pháp." Trước khi Quý Nghiêm Du kịp mở lời, Quý Khanh bình tĩnh bổ sung: "Học ở nước ngoài."
Quý Nghiêm Du cười khẽ một tiếng, không biết có tin hay không. Triệu Càn liếc mắt nhìn, thầm nghĩ: Cái đáp án này bịa ra chẳng khác nào bảo ra nước ngoài học tiếng Trung, đúng là vô lý hết chỗ nói. Anh ta nhìn ba người trên bàn ăn, đợi hai người bị lừa kia hỏi tiếp. Đợi vài phút, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Anh ta ngạc nhiên ngẩng đầu. Hai vị tổng tài vốn có máu kiểm soát đầy mình, người thì gỡ xương cá, người thì gắp thức ăn cho Quý Khanh, cứ như trí thông minh đều mang đi cho chó ăn rồi vậy, hoàn toàn không hề nghi ngờ. Triệu Càn tò mò xoa cằm nhìn Quý Khanh, nghi ngờ người này có phải mang theo "hào quang hạ thấp trí tuệ" hay không. Đến mức hai người vốn như cá gặp nước trên thương trường, hành sự quyết đoán lại trở thành những kẻ ngốc đến mức lời nói dối rành rành ra đó cũng không phân biệt được.
Tuy nhiên, Triệu Càn chỉ nhìn một lúc đã không dám nhìn thêm nữa. Vì một trong hai "kẻ ngốc" kia liếc nhìn anh ta một cái lạnh lùng, khiến anh ta có cảm giác kinh hãi kỳ quái như thể sắp chết tới nơi. Cảm giác này chỉ biến mất sau khi Quý Khanh đi thang máy lên lầu, Tịch Trầm Diễn và Quý Nghiêm Du cùng rời đi.
"Mẹ kiếp, chẳng qua chỉ nhìn thêm một cái thôi mà, có cần thế không?"
Người có thể trả lời câu hỏi này là Tịch Trầm Diễn thì đã không nghe thấy nữa. Đêm nay Quý Nghiêm Du ngủ cùng Quý Khanh, anh ở bên cạnh hỗ trợ một tay, thấy không còn việc gì của mình nên cũng rời đi. Quý Khanh nằm trên giường, Quý Nghiêm Du giống như lúc nhỏ hát đồng dao dỗ cậu ngủ. Người được dỗ không biết vì tâm thế gì mà bình phẩm một câu: "Hơi bị sến đó."
Quý Nghiêm Du mỉm cười, vỗ vỗ vào cái cổ đỏ bừng của em trai: "Mắc cỡ rồi hả?" Vừa dứt lời liền nghiêng đầu tránh bàn tay Quý Khanh đang vung tới. "Bao nhiêu năm rồi, góc độ đánh người vẫn không đổi."
Ngoài cửa sổ là tiếng côn trùng kêu rôm rả, Quý Khanh được Quý Nghiêm Du ôm trong lòng, nghe anh kể những chuyện thú vị từ nhỏ đến lớn, những ký ức đã phai màu chậm rãi nhưng kiên trì trở nên sống động và rõ nét. Giống như tô thêm màu sắc cho chính con người cậu vậy. Cậu nghĩ, vào lúc này, có lẽ cậu không bận tâm đến việc Quý Nghiêm Du không phân biệt được cậu và "Quý Khanh" kia nữa.
"Anh, đừng rời xa em."
"Ừ, anh luôn ở đây."
Quý Nghiêm Du cúi mắt, nhìn hàng mi dài mảnh của Quý Khanh khẽ rung rinh, rồi dần dần bất động theo nhịp thở êm đềm. Những âm thanh tựa như lầm bầm đứt quãng truyền vào tai.
"Chu Hân... thật xấu xa."
Ánh mắt Quý Nghiêm Du tối sầm lại, anh cẩn thận vén lọn tóc rủ trên mặt Quý Khanh ra. "Không vội." Anh như nói với Quý Khanh, lại như nói với chính mình: "Khanh Khanh, chúng ta cứ từ từ, em sẽ được sống một cuộc đời không chút u ám như trước đây. Bất kể hai năm qua đã xảy ra chuyện gì, sau này đã có anh ở đây rồi."
Quý Khanh không nghe thấy, cậu dường như đã trở lại Sương Hồi Phong đầy sương tuyết, đệ tử Nguyên Dụ của cậu bưng đến chén thuốc đắng ngắt vẫn uống hàng ngày. Không muốn uống, Quý Khanh nghiêng đầu né tránh. Động tác quá mạnh khiến sợi xích đen quấn quanh mắt cá chân va vào nhau lanh lảnh, nghe rất chói tai.
"Sư tôn, đây là thuốc giải, người không uống sẽ đau đấy."
Quý Khanh không thèm để ý, mí mắt nửa khép, đến cả một ánh nhìn cũng không dành cho đồ đệ. Cho đến khi người nọ bóp lấy cằm cậu, ép cậu ngẩng đầu. Ánh mắt hung bạo, âm trầm của đồ đệ không chút che giấu phơi bày trước mặt cậu, sau đó là giọng điệu trầm thấp: "Trong mắt người, ta và hàng vạn người bình thường kia chẳng có gì khác biệt, người không chịu trao tình yêu cho ta, vậy thì hãy trao thù hận cho ta đi."
Quý Khanh chớp mắt nhè nhẹ, tựa lưng vào bức tường được nuôi dưỡng bằng hỏa linh lực, thong thả nói: "Ngươi không xứng."
Cậu nhìn thấy ánh sáng trong mắt người kia vụt tắt, sau đó là một vùng chết chóc. Nhắm mắt lại, cảm nhận cơn đau như kim châm dâng lên từ khắp tứ chi xương cốt. "Tình yêu của ta đã trao cho người khác, thù hận của ta đã dành cho Lâu Tư Nguy, ngươi chẳng có được gì đâu. Nguyên Dụ, ta mệt rồi, để ta yên tĩnh ngủ một lát đi."
Dụ Củ im lặng nhìn linh hồn thuần khiết không còn sống động như trước, cứ thế lặng lẽ nằm đó, không chút sinh khí. Hắn dùng linh lực khống chế tứ chi của người trước mặt, áp bát sứ vào bờ môi dưới không chút sắc máu của Quý Khanh, nhìn cậu uống từng chút một, rồi vì chống đối mà phát ra những tiếng ho sặc sụa dữ dội. Một mảng đỏ rực, đến cả linh hồn cũng bắt đầu rung động. Dụ Củ mỉm cười ôm lấy sư tôn: "Uống hết rồi, ngoan quá."
Có lẽ đã quá lâu không mơ thấy chuyện ở tu chân giới, một số cảm xúc nồng đậm khiến người ta ngạt thở trước đây đã chậm rãi tan biến. Lần này Quý Khanh tỉnh dậy, cảm giác đói bụng cũng không khác gì so với thường ngày. Chỉ là cậu dùng cảm giác của một người ngoài cuộc để nhớ lại những lời về yêu hận của đồ đệ. Khi đó, cậu đã lừa Nguyên Dụ. Đứa trẻ được nuôi dưỡng theo cách của Quý Nghiêm Du bao nhiêu năm qua rốt cuộc vẫn có sự khác biệt.
Quý Khanh chậm rãi thở ra một hơi, đi tìm một Quý Nghiêm Du rõ ràng không ở tu chân giới nhưng dường như lại hiện diện khắp nơi ở tu chân giới. Người nọ vừa hay đẩy cửa đi vào, đặt bữa sáng sang một bên, trước tiên giúp Quý Khanh vệ sinh cá nhân. Đợi dọn dẹp xong xuống lầu đã là một tiếng sau.
Quý Nghiêm Du có vẻ rất bận, sau khi giao cậu cho Tịch Trầm Diễn liền đi lên thư phòng tầng ba. "Việc bàn giao sản nghiệp nhà họ Quý khá phức tạp, sau này liên quan đến việc kế nhiệm chức gia chủ, Nghiêm Du còn phải bận rộn một thời gian, sau một tháng chắc là có thể khôi phục giờ giấc sinh hoạt bình thường." Tịch Trầm Diễn giải thích.
Giọng nói truyền đến từ phía sau, Tịch Trầm Diễn đang đẩy cậu về phía phòng y tế tạm thời được sắp xếp riêng ở tầng một. "Đến giờ tái khám rồi, anh đưa em qua đó." Bác sĩ đều là do Tang Tễ sắp xếp, Quý Khanh không hề thấy căng thẳng.
Tuy nhiên, ngay trước khi vào phòng y tế, người đang đẩy cậu bỗng dừng bước, đưa cho cậu một tập tài liệu đã ký tên. Cậu nhìn Tịch Trầm Diễn ngồi xổm xuống, đôi đồng tử đen trắng rõ rệt nhìn chằm chằm vào cậu không rời:
"Thỏa thuận giám hộ mà em muốn."
Có lẽ vì biểu cảm lúc này của Tịch Trầm Diễn quá đỗi nghiêm túc, khiến Quý Khanh có cảm giác kỳ quái như gai đâm sau lưng. Cậu cúi mắt, lật xem tập tài liệu trên tay. Ngoài thỏa thuận giám hộ, còn có một bản danh sách chi tiết tài sản. Rất dài, rõ ràng là đã dành thời gian để chuẩn bị.
"Tại sao lại đưa cho tôi?" Quý Khanh mân mê chữ ký của Tịch Trầm Diễn trên đó, hỏi.
"Vì em muốn có nó."