"Soạt soạt..." "Soạt soạt..." "Soạt soạt..."
Những âm thanh dồn dập và gấp gáp ấy khiến Tương Thành giật mình tỉnh giấc, nàng mở mắt, nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy Bách Nhiễm đang ngồi xếp bằng trên chiếc tọa kỷ không xa, hai tay nâng niu, cẩn trọng mài một con dấu nhỏ.
Tương Thành khẽ mỉm cười, nàng vén chăn đứng dậy, đôi chân trần đặt xuống mặt đất mà chẳng thấy lạnh, nàng bước đến gần, ngồi xổm xuống bên cạnh Bách Nhiễm, khẽ gọi tên nàng.
Động tác trong tay Bách Nhiễm lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, đôi mày nhíu chặt đầy vẻ mất kiên nhẫn, giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến tim người ta thắt lại: "Ngươi làm gì?"
Hơi thở của Tương Thành khựng lại một nhịp, đè xuống cảm giác khó chịu trong lòng, chỉ vào vật trong tay Bách Nhiễm: "Sáng sớm thế này đang khắc cho ai vậy?"
Bách Nhiễm càng thêm mất kiên nhẫn: "Dù sao cũng không phải cho ngươi." Nói xong liền đứng dậy, vung tay áo bỏ đi.
Tương Thành sững người tại chỗ, rõ ràng tối qua vẫn còn tốt đẹp, các nàng còn... Nàng cuống lên, vội gọi với theo bóng Bách Nhiễm đang bước ra cửa: "Nàng đi đâu vậy?"
Bách Nhiễm nghiêng đầu, nhếch môi cười lạnh: "Ngươi quản thật nhiều, muốn lấy thân phận Công chúa mà ép ta sao?"
Tương Thành mím môi không nói một lời, trong tình cảnh này, dù có trăm ngàn điều muốn giải thích, nàng cũng không muốn mở miệng, nàng chỉ muốn biết Bách Nhiễm làm sao vậy, hoặc có lẽ phải dò xem dạo gần đây nàng ấy đã làm gì? Rốt cuộc sai sót nằm ở đâu. Nếu không phải đường cùng, Tương Thành thật sự không muốn làm những chuyện như thế, nhưng vẻ mặt Bách Nhiễm đang nheo mắt nhìn nàng với vẻ chán ghét ngay trước mắt nàng sao lại xa lạ đến thế.
"Hừ, ngươi đừng đi lung tung, ngoan ngoãn ở nhà đợi đi." Cuối cùng Bách Nhiễm chỉ ném lại một câu như thế.
Tương Thành trơ mắt nhìn nàng rời đi, dù A Nhiễm như biến thành một người khác, nàng vẫn không khóc không nháo, chỉ lặng lẽ suy nghĩ vì sao lại có sự thay đổi này, dù tệ thì tệ đến mức nào, nàng phải làm gì để Bách Nhiễm có thể đối xử với nàng như trước. Nhưng mỗi khi nghĩ đến một điều, trong lòng lại như bị đặt thêm một tảng đá, từng tảng chồng lên nhau, cho đến khi nỗi tuyệt vọng âm ỉ nơi đáy tim không thể kìm nén mà lan rộng ra khắp người.
Trên mặt bỗng có cảm giác mát lạnh, Tương Thành mở mắt, liền thấy con hồ ly đang ngồi xổm trước giường, thì ra thứ lạnh lạnh vừa rồi là nó đang l**m nàng. Bên tai vẫn còn tiếng 'sột soạt' vang lên, nàng cúi đầu nhìn, mới biết là móng vuốt của hồ ly đang liên tục cào nhẹ lên đệm.
Thì ra là mơ. Tương Thành thở phào một hơi, nàng nhìn sang bên cạnh, nơi ấy đã trống không, chăn cũng lạnh ngắt, hiển nhiên người kia đã rời đi được một lúc. Giờ này có lẽ đã sắp tan triều rồi.
Tương Thành khẽ nhíu mày, rõ ràng biết Bách Nhiễm có công vụ phải lo, nhưng nàng vẫn mong nàng ấy có thể đợi nàng tỉnh lại rồi hãy đi, chứ không phải để nàng mở mắt ra đối diện một căn phòng lạnh lẽo như thế. Nhất là... Sau khi vừa mơ thấy điềm chẳng lành kia, nàng càng mong được Bách Nhiễm an ủi, mong nghe nàng khẳng định tình ý của mình.
Thật đáng ghét, làm gì mà tận chức tận trách đến vậy chi chứ. Tương Thành hơi bốc đồng nghĩ vậy, nàng chống người ngồi dậy, chăn gấm trượt khỏi thân thể mềm mại như lụa, để lộ làn da trần cùng những dấu vết đỏ sẫm còn lưu lại, Tương Thành lập tức đỏ bừng mặt, vội kéo chăn che lại.
Hồ ly tò mò nhìn toàn bộ động tác của chủ nhân, hai chân trước nhón lên, đặt lên mép giường. Tương Thành đưa tay ra xoa nhẹ đôi tai nó, hồ ly nheo mắt, thoải mái dụi đầu vào lòng bàn tay nàng. Tương Thành bật cười yếu ớt, bàn tay từ từ vuốt dọc xuống chiếc đầu lông mềm mượt đến tận cằm nó. Được chủ nhân âu yếm như vậy, hồ ly vui vẻ vô cùng, thè lưỡi, cái miệng cong cong như đang cười.
"Vẫn là ngươi tốt hơn..." Tương Thành lẩm bẩm, đôi môi nhỏ chu lên, tâm trạng bất an vì giấc mơ chẳng những không dịu đi chút nào, mà còn tệ hơn, "Không giống người kia, vô tâm, trong lòng hẳn là chẳng có ta."
Nói xong, càng thêm vô vọng.
Có lẽ, là nàng vẫn chưa thể hoàn toàn yên lòng với Bách Nhiễm. Hoặc cũng có thể sau đêm qua, nàng lại càng để tâm đến Bách Nhiễm hơn.
Sau đó cho người chuẩn bị nước để tắm rửa.
Tắm rửa xong, Tương Thành lại khôi phục dáng vẻ đoan trang thường ngày, thấy trời đã gần trưa, nàng gọi A Mông đến hỏi: "Cơm trưa chuẩn bị cho Phò mã đã mang đi chưa?"
A Mông có chút khó xử: "Chưa ạ, trước khi rời phủ, Phò mã nói hôm nay không chắc sẽ đi đâu, dặn trong phủ không cần đưa cơm."
Tương Thành gật đầu, tối qua nháo một trận, nàng suýt quên mất chuyện xảy ra hôm trước, hôm nay nhất định A Nhiễm bận rộn nhiều việc, còn cả Mẫu hậu và Đại lang, hẳn cũng đã bị sợ hãi.
Tương Thành liền sai người chuẩn bị xe, định sau bữa trưa sẽ vào cung thăm hỏi.
Kết quả là, đến giữa trưa, người vốn nên bận rộn khắp nơi như Bách Nhiễm lại chạy về.
Vừa thấy nàng, Tương Thành không khỏi kinh ngạc: "Nàng về rồi?" Ngừng một chút, nàng lại thấy không vui, trong lòng kiêu ngạo nghĩ: Lúc ta muốn gặp thì không thấy, giờ ta chẳng muốn gặp nữa thì lại về, "Chạy tới chạy lui, không biết mệt sao."
Bách Nhiễm hoàn toàn không nhận ra tâm trạng nàng dâu nhà mình đang lên xuống thất thường, nàng vừa rửa tay lau mặt vừa cười hì hì: "Không mệt, không mệt." Cẩn thận quan sát sắc mặt Tương Thành, nàng lập tức cụp mắt: "Nàng mệt không? Hôm nay lẽ ra nên nằm nghỉ cả ngày. Cũng tại ta, không chăm sóc nàng cho tốt. Đợi ta rảnh, ta sẽ đưa nàng đi dạo xung quanh." Nghĩ đến chuyện 'ăn người ta xong' mà lại không ở bên bồi dưỡng tình cảm, nàng càng thấy rất áy náy.
Nàng áy náy đến mức khiến Tương Thành cũng thấy áy náy theo, thầm trách bản thân càng lúc càng tùy hứng, chỉ vì một giấc mơ vô căn cứ mà giận dỗi với A Nhiễm, Tương Thành có hơi không dám nhìn nàng, chỉ khẽ nói: "Nàng cứ lo việc của nàng, ta, ta không mệt, buổi chiều ta vào cung thăm Mẫu hậu."
"Không cần, ta đi rồi, chiều nàng không được đi đâu hết, chỉ được ở nhà nghỉ ngơi." Bách Nhiễm vội ngăn lại.
Tương Thành ngạc nhiên: "Nàng đến chỗ Mẫu hậu rồi?"
"Ừ, ta đã đến thăm rồi, tinh thần của Mẫu hậu rất tốt, không có Triệu Vương gây chuyện, tuy bị dọa một phen, nhưng bà cũng thấy đáng giá. Về sau sẽ càng ngày càng tốt. Ta đã tâu với Mẫu hậu là nàng bị kinh sợ đôi chút, nên ta thay nàng đến thỉnh an."
Bao nhiêu mộng mị, dự cảm, bất an trong khoảnh khắc đều bị ném ra sau đầu, Tương Thành đưa tay vuốt nhẹ tai nàng, giọng đầy cưng chiều: "Nàng thật ngoan."
Bách Nhiễm nheo mắt lại, dáng vẻ chẳng khác gì con hồ ly lúc sáng, nàng nắm lấy tay Tương Thành, khóe mắt đuôi mày đều mang theo vẻ đắc ý: "Ta là ngoan nhất."
Hai người ríu rít thân mật ăn xong bữa trưa, rồi Bách Nhiễm lại vội vã chạy đi, không chỉ là xử lý hậu quả sau vụ tạo phản, mà còn có chuyện trong phe cánh của chính nàng -- Sáng sớm, Chấp Kim Ngô đã đích thân đến báo, tên Giáo úy hôm qua chính là nhi tử của Đại Lý Tự Khanh Lưu Chương. Lưu Chương, một lão thần kỳ cựu của phe Bách, từ đời phụ thân lão đã theo Bách thị, đến nay lão đã hơn sáu mươi mà vẫn đi theo Bách thị.
Một người như vậy, tâm trung thành thì có, nhưng cũng quá hồ đồ. Vẫn là câu nói ấy, hài tử còn dạy không được, thì còn làm được gì nữa?
Bách Nhiễm tranh thủ thời gian gọi toàn bộ người của phe mình đến họp, vừa mở đầu đã đánh thẳng vào trọng điểm: "Chớ để con cháu làm ô danh tổ tiên hiền minh!"
Câu này nói rất cụ thể, Lưu Chương nghe mà mặt già đỏ bừng, liên tục nhận lỗi: "Hạ quan hồ đồ, khuyển tử bất tài."
Bách Nhiễm phẩy tay: "Chuyện này e là chưa xong đâu, ngươi chuẩn bị tinh thần cho tốt." Chưa đến hai ngày, chắc chắn sẽ có Ngự sử dâng tấu buộc tội. Mọi người đều im lặng, cũng trách nhi tử Lưu Chương quá ngu xuẩn. Người kia hi sinh vì nước, thi thể còn chưa lạnh, vậy mà có kẻ đã chạy đi cướp gia sản, ức h**p người nhà hắn, đúng lúc triều đình đang bàn bạc chuyện phụng tuất, không bị Ngự sử buộc tội mới là lạ. Không chỉ buộc tội, còn có thể lôi cả Lưu Chương vào, nếu xui xẻo, chứng cứ đầy đủ, thậm chí có thể kéo ông ta từ chức Đại Lý Tự Khanh xuống, bắt về nhà dạy con, lý do thì như được đặt sẵn trên bàn -- "Không thể để con của lương thần trở thành kẻ vô giáo dưỡng."
Đúng là đồng đội heo!
Mặt Bách Nhiễm trầm xuống: "Thời điểm này, ai ai cũng muốn tiến thêm một bước, tuyệt đối không được sơ suất." Triệu Vương vừa chết, để lại không ít vị trí tốt, ai mà không muốn người của mình chen vào?
Mọi người đồng thanh đáp vâng.
Bách Nhiễm lại khuyên răn: "Con cháu trong nhà nhất định phải dạy cho tốt, bất kể nam hay nữ, dù không xuất chúng cũng phải biết giữ mình, đừng gây chuyện, người có bản lĩnh, càng phải dạy dỗ cẩn thận, đừng để một phút sơ sẩy làm hỏng tiền đồ con cháu." Còn tên Giáo úy kia, tiền đồ của hắn khẳng định là không có.
Mọi người đều cảm thấy lời ấy rất có lý, Bách thị là thế gia, trong tộc có hẳn một bộ quy củ để dạy dỗ con cháu, chẳng có gì phải lo, nhưng những nhà như Lưu Chương, mới hiển quý một hai đời, nhiều việc còn thiếu sót, vẫn đang loay hoay chỉnh đốn gia tộc, lại càng phải để tâm.
Khuyên răn xong, mọi người nơm nớp lo sợ rời khỏi thư phòng.
Bách Nhiễm nghĩ, lần này e rằng chức Thứ sử các châu sẽ trống ra mấy vị trí, có nên để A Cư đi nhận một chỗ không, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là không nên, kinh nghiệm của A Cư chưa đủ, giờ mà cho hắn làm Thứ sử, sợ rằng sẽ biến khéo thành vụng. Nàng lại cân nhắc những hậu bối khác trong tộc, ai có thể thăng thì cứ thăng, mỗi người đều có phụ tổ trông nom, nàng chỉ cần nắm đại cục, không cần quản quá chi tiết, chỉ là phải xem những vị trí nào tốt, nắm rõ trong lòng, biết đâu sẽ có người đến nhờ nàng mở đường.
Nghe nói hôm nay Bách tướng tâm tình không tốt, quanh người như phủ một tầng hắc khí, nếu không có chuyện quan trọng, tốt nhất nên tránh xa. Đám quan viên từ thư phòng đi ra đầy thiện ý nhắc nhở các Trường sử trong phủ, ai nấy đều sợ hãi, đang định xem mấy việc trong tay có thể trì hoãn hay không, thì đã thấy Bách Nhiễm cười híp mắt đi lướt qua trước mặt, bước chân nhanh và gấp, thẳng hướng nội viện.
Trưởng sử ngẩn người, khẽ lẩm bẩm: "Không phải tâm tình rất tốt đó sao?"
Gã sai vặt phía sau nhón chân nói nhỏ: "Hẳn là đi gặp Điện hạ?"
Trưởng sử lập tức hiểu ra -- Khó trách!
Hôm trước vừa giáo huấn phe cánh phải dạy con cháu cho tốt, hôm sau con nhà người ta lại gây họa, mà còn không phải chuyện nhỏ, Thứ tử của Triệu Vương đã được trung bộc trợ giúp bỏ trốn rồi.
Cả triều đều cảm thấy xúi quẩy, một tên con cháu của tôn thất đã bị phế làm thứ dân thì còn làm được gì? Không ai thật sự sợ hắn, chỉ là cảm thấy... để hắn trốn thoát được, đúng là xui xẻo khó nói.
Triều đình lập tức ban văn thư truy bắt, vậy mà vẫn không tìm được. Trong một thời gian ngắn, từ cung Chiêu Dương cho đến dân thường ngoài phố, ai nấy đều không vui.
Chuyện này vừa hơi lắng xuống, ngay sau đó Mạch Bá Dung lại bị áp giải về kinh, đây cũng chẳng phải chuyện gì đáng mừng. Triều đình bị xấu mặt ở Phiên quốc, ngay cả Bách Nhiễm, người vốn chờ xem trò cười của Mạch Bá Dung, cũng cảm thấy mất mặt, hận không thể nhét hắn trở lại vào bụng nương hắn để tái tạo lại cho thật tốt. Cuối cùng, Mạch Bá Dung bị phán tước bỏ chức quan, vĩnh viễn không được làm quan. Dù Mạch Nghị có tức giận đến đâu cũng vô dụng, Tư Mã Sách không chịu tha. Cha hắn phạm tội, nhưng xét việc hắn đã sớm nương nhờ vào triều đình, trong tay lại có quân binh, có thể ngẩng cao đầu, triều đình thật sự không muốn vì một tiểu quan chưa có danh vọng mà chọc giận hắn, hơn nữa, vốn dĩ là Mạch Bá Dung vô lễ trước.
Toàn là chuyện chẳng vui, mãi đến gần Chính Đán, quan viên các châu quận hồi kinh báo cáo công việc, kinh thành mới náo nhiệt trở lại, xua bớt phần nào u ám.
Bách Cư cũng trở về, nhân dịp này, liền tổ chức hôn lễ của hắn và Bát Nương, đồng thời tuyên cáo thiên hạ, hai nhà Bách Tạ lại lần nữa kết thân.
----------