Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 78

Nói đến thì, cuộc sống của Bách Nhiễm và Tương Thành trôi qua có chút thư thái, một người là Tể tướng, nắm đại quyền, một người là tỷ tỷ duy nhất của Hoàng đế, người thân thiết nhất, càng tuyệt hơn nữa là Tể tướng đại nhân không có tâm tạo phản, toàn tâm toàn ý nâng đỡ Thiếu Đế, Tư Mã Luân sau khi lớn lên không cảm niệm phần trung thành này của nàng cũng không được.

Tóm lại Bách Nhiễm trôi qua từng ngày thập phần an dật, ban ngày đi làm hơi vất vả một chút, nhưng nghĩ đến buổi tối và ngày nghỉ cuối tuần có thể dính bên người Điện hạ cầu ái thì lại cảm thấy mạnh mẽ mười phần.

Đến năm thứ năm kể từ khi các nàng thành hôn, có một việc không thể né tránh rốt cuộc cũng lộ ra -- các nàng không có con. Bất kể là Cố Thái hậu hay tộc nhân Bách thị đều rất sốt ruột.

Không có đời sau thì sao được? Dù nhìn từ phương diện nào, đây cũng là chuyện hệ trọng. Bách Nhiễm thì chẳng mấy bận tâm, người dám chạy đến trước mặt nàng lải nhải cũng không nhiều, mà cho dù có một hai kẻ như thế, chỉ cần nàng liếc mắt một cái, lập tức sẽ ngậm miệng. Nhưng áp lực đổ lên vai Tương Thành thì lớn hơn nhiều, thành hôn đã lâu, các nữ nhân nói chuyện với nhau nói tới nói lui cũng khó tránh khỏi xoay quanh trượng phu và hài tử.

Ngay cả An Dương Đại Trưởng công chúa cũng nhiệt tình kín đáo tiến cử cho nàng vài loại "bí dược" hữu hiệu. Tương Thành chỉ biết dở khóc dở cười, áp lực thì có, nhưng nàng vẫn rất thản nhiên, từ lúc quyết định cùng A Nhiễm nắm tay cả đời, nàng đã chấp nhận số mệnh sẽ không có đời sau, nàng thầm nghĩ, thêm hai năm nữa, từ từ để lộ tin mình không thể sinh con, chắc là mọi chuyện sẽ lắng xuống, có Tiên Đế có đường con cháu đơn bạc làm ví dụ, hẳn cũng chẳng ai nghi ngờ gì. Huống hồ, nghi ngờ cái gì chứ? Có thể sinh mà lại không sinh ư? Không đời nào.

Tương Thành đã quyết định xong, nhưng cũng không nói với Bách Nhiễm, trong lòng nàng vẫn mong có thể thay A Nhiễm gánh bớt phần nào, mấy năm nay, từ việc tư đến việc công, những gì Bách Nhiễm có thể làm đều làm trước, những chuyện cần hỏi ý nàng thì cũng nghĩ sẵn vài phương án để cùng nhau chọn, cuộc sống như thế tuy nhẹ nhàng, nhưng nàng lại xót A Nhiễm phải dốc tâm dốc lực chăm lo, bảo hộ nàng từng chút một.

Vào đầu hạ, cả triều đình dời lên núi Thiên Thu tránh nóng, hai năm nay gió thuận mưa hòa, thiên hạ thái bình, triều đình liền triệu các Phiên Vương hồi kinh diện thánh, cũng để tông thất có dịp giao hảo, thêm nữa, nếu các Phiên Vương có con cháu xuất sắc, cũng tiện tiến cử nhập sĩ. Lập triều đã lâu, Tư Mã thị đã tích lũy số lượng tông thất rất lớn, không thể như thuở khai quốc mà ai ai cũng phong Vương phong tước, bởi vậy, cuộc sống của nhiều tông thất thật ra chẳng mấy dư dả, không thể mãi dựa vào tổ tông, tự nhiên sẽ phải tự thân lao động, ai có thể xuất sĩ thì xuất sĩ, còn hơn là cứ thế mà suy tàn, để đến khi triều đình triệu tông thất lần nữa thì ngay cả tư cách vào kinh cũng không còn. Từ huy hoàng đến tiêu điều, sự chênh lệch ấy thật khiến người ta khó mà chịu nổi.

Nói đến việc các Phiên Vương vào kinh lần này, thì không thể không nhắc đến một người, đó chính là Lương Vương, à, tức vị Thế tử trước kia của Triệu Vương, Triệu Vương mưu phản, tước vị bị xóa bỏ, để trấn an Thế tử, triều đình phong cho hắn làm Lương Vương. Đất phong thì không đổi, chỉ là đổi tên Triệu quốc thành Lương quốc mà thôi.

"Thật đáng tiếc cho tiền Triệu Vương phi." Tương Thành khẽ cảm thán một câu.

Năm ấy Triệu Vương tạo phản, thất bại rồi chết ngay tại chỗ. Sau đó, thê nhi đều bị luận tội, Tư Mã Sách viết tấu chương, phi ngựa tám trăm dặm gửi gấp về kinh, xin triều đình xá tội cho mẫu thân, nguyện dùng tước vị để chuộc mạng. Tiếc rằng, vẫn không giữ nổi một mạng của tiền Triệu Vương phi.

Không phải tấu chương đến muộn, khi ấy triều đình đã đồng ý rồi, tha một mạng của phụ nhân để đổi lấy một tước vị, tính ra cũng rất đáng, nhưng tiền Triệu Vương phi vẫn treo cổ tự vẫn.

Bách Nhiễm thì chẳng thấy đáng tiếc: "Sao bà ấy chịu sống nổi? Nhà thân mẫu bị tru di tam tộc, trượng phu nhi tử tôn tử cả nhà đều chết sạch, so với việc sống nửa đời còn lại trong cảnh thấp thỏm, bị người khinh rẻ như một thứ dân, với bà ấy, còn không bằng chết. Ít nhất, người ta còn khen bà một tiếng có cốt khí."

Tương Thành nghĩ đến mấy người đường tỷ đường muội của mình, những người không chịu chết, cuối cùng đều bị trừ tịch, hoặc bị đưa vào giáo phường làm kỹ nữ, hoặc bị bán thẳng làm nô tỳ, kim chi ngọc diệp mà rơi vào kết cục ấy, nghĩ kỹ lại, đúng là chết đi còn giữ được chút tôn nghiêm cuối cùng.

Nói xong chuyện về tiền Triệu Vương phi, Tương Thành liền hỏi về Tư Mã Sách: "Vị đường huynh này ta còn chưa từng gặp, trông thế nào?"

"Không đẹp bằng ta." Bách Nhiễm ngẩng đầu, kiêu ngạo đáp.

Tương Thành bật cười, thuận theo nàng: "Đương nhiên rồi, trong triều ngoài triều còn ai sánh được phong hoa tuyệt thế của lang quân." Nàng còn tiện tay v**t v* dỗ dành.

Đôi mắt đào hoa của Bách Nhiễm vì tâm trạng tốt mà trở nên sống động hẳn, Tương Thành đôi lúc có ảo giác mình nuôi hai con hồ ly, liền đưa tay xoa xoa tai nàng: "Được rồi, mau nói đi, để ta còn chuẩn bị."

Hai ngày nữa nhà các nàng sẽ mời các Phiên Vương đến tụ hội, dĩ nhiên còn có những vị đại thần và danh sĩ quen biết cùng phu nhân của họ. Đến lúc đó, Tương Thành với tư cách chủ nhà phải ra mặt tiếp đãi, nếu nhận nhầm người thì thật khó xử.

"Hắn sao--" Bách Nhiễm nghĩ ngợi một lúc rồi nghiêm túc miêu tả: "Dáng người cao lớn, cỡ như Tứ lang Tạ gia, ừm, tướng đi trông rất oai phong, trán rộng, miệng lớn, đôi mắt đặc biệt sâu, ít cười nhưng không phải kiểu nghiêm khắc, nhìn chung là người khá linh hoạt, à, còn thích ăn chua, hôm đó chuẩn bị ít nước ô mai nhé -- làm nhiều một chút, ta cũng thích."

"Ngày nào mà nàng chẳng uống? Không cho uống nhiều." Tương Thành đưa tay chạm vào mũi Bách Nhiễm, "Thứ này vừa chua vừa lạnh lại còn nóng, làm mất khẩu vị."

Bách Nhiễm hơi ngẩng đầu lên, liền cắn lấy ngón tay Tương Thành, ngậm trong miệng, răng khẽ cắn, đầu lưỡi còn l**m nhẹ. Tương Thành lập tức không biết phải nói gì nữa, Bách Nhiễm còn nhìn nàng, cười đến đầy mặt hớn hở, đầu lưỡi cố ý l**m vào lòng ngón tay, cố ý phát ra tiếng vang.

Trên tay vừa ngứa vừa nóng, bên tai lại vang lên thứ âm thanh mị hoặc ấy, Tương Thành đỏ mặt, rút tay về không mấy lưu loát. Bách Nhiễm lập tức ôm lấy nàng, cười đến vui sướng.

Đến ngày mở tiệc chiêu đãi, khách được gửi thiếp mời đều đã đến, mọi người dạo chơi trong vườn, ném hồ, uống rượu, đánh cờ, tán gẫu, lại có ca vũ giúp vui, còn có mấy vị danh sĩ phóng túng, uống say rồi nằm ngửa ngay trên tảng đá lớn, dáng vẻ tiêu sái vô cùng.

Lần này vốn chỉ là tụ họp để kết giao, kéo gần quan hệ, không có chuyện gì quan trọng phải nói. Mà có chuyện quan trọng cũng chẳng thể nói ở nơi như thế, tự nhiên thoải mái là được.

Lẽ ra buổi tiệc phải kết thúc viên mãn, nhưng đến gần cuối, một vị trưởng bối của Bách thị nhân lúc không ai đến đứng cạnh Bách Nhiễm, liền nói với nàng một câu: "Ngươi lớn tuổi mà chưa có con, làm sao khiến Tán Chi yên lòng? Không thể cứ thế này mãi được."

Vị lão nhân này vốn cũng là có lòng tốt. Dòng đích của Bách thị đến nay vẫn chưa có người nối dõi, các vị tộc lão đều rất lo lắng.

Bách Nhiễm lại đáp rất tự nhiên: "Con cái là chuyện duyên phận, không gấp được."

Tộc lão cắn răng, lấy hết can đảm nói tiếp: "Thứ tử sinh trước đích tử tuy không phải là điều hay, nhưng trong tình thế đặc biệt thì cũng là tòng quyền, Tương Thành Điện hạ hẳn cũng sẽ thông cảm."

Bách Nhiễm lắp bắp kinh hãi, lão nhân này bình thường im hơi lặng tiếng, sao hôm nay lại đột nhiên nói với nàng chuyện này, nàng nhìn quanh bốn phía, đã có người chú ý đến bên này, hơn nữa còn dựng tai lên nghe một cách quang minh chính đại. Đặc biệt là mấy vị Phiên Vương vùng xa xôi kia, đối với chuyện bát quái kinh thành thì vô cùng hứng thú, lúc này mặt mày đều đầy vẻ chờ xem.

Chậc chậc, mọi người đều hứng thú đến vậy sao? Ừm, vậy cũng tốt nhân cơ hội này giải quyết dứt điểm vậy. Bách Nhiễm nghĩ vậy, rồi nói ra một câu khiến người ta nhớ cả đời: "Là ta không thể sinh con, liên quan gì đến Điện hạ."

Mọi người có mặt đều sững sờ, ngay cả Lương Vương, người từng trải qua bao phong ba, cũng ngẩn ra một thoáng.

Tộc lão đỏ bừng cả mặt, trong lòng mắng thầm tiểu súc sinh, ai mà tin được câu đó chứ, nam nhân không thể sinh con thì giấu còn không kịp, sao lại nói toạc ra như thế. Vì muốn bảo vệ Trưởng Công chúa mà đến lời này cũng dám nói, đúng là bị ma quỷ mê hoặc. Nạp một thị tỳ sinh con thì có gì đâu, đó chẳng phải là cách tòng quyền sao? Trưởng công chúa không thể sinh, vậy để tỳ nữ sinh. Có nhi tử rồi, tỳ nữ giữ hay bỏ đều được, Trưởng Công chúa cũng có được một đứa con, há chẳng phải đôi bên đều tốt đó sao?

Tộc lão vì trách nhiệm nên vẫn nhẫn nại khuyên thêm một câu: "Ngươi, Tương Thành Điện hạ cũng không phải người không biết lý lẽ."

Lời còn chưa dứt, Bách Nhiễm đã thản nhiên tiếp lời: "Đương nhiên rồi, thê tử của ta dịu dàng đáng yêu, lại biết cảm thông."

Với dáng vẻ ấy, mọi người không khỏi hoài nghi, nếu sau lưng Bách Tướng có cái đuôi, chắc chắn nó đang ve vẫy. Họ vội vàng xua đi ý nghĩ hoang đường này, rồi âm thầm tiêu hóa tin tức kinh người vừa nghe.

Đây, đây chẳng phải là thê nô trong truyền thuyết sao. Trong triều đại mà quyền lợi của nữ tử chưa bị thu hẹp quá mức, chuyện thê nô không hiếm, nhưng sợ đến mức này thì đúng là hiếm thấy. Quả nhiên, có được thì phải có mất, hắn làm quan lớn như vậy, nhưng lại sợ thê tử đến thế, còn ta, quan không lớn, nhưng cũng chẳng sợ đến mức ấy. Nói ra thì, ta vẫn có khí phách của một trượng phu hơn.

Bách Nhiễm nói xong còn thấy rất đương nhiên, ta ái thê đến thế thì sao? Ta tự hào về việc đó. Đến khi thấy sắc mặt mọi người biến đổi đủ kiểu, ánh mắt nàng lập tức trở nên trào phúng, lạnh lùng quét một vòng, mọi người giật mình, vội khôi phục vẻ mặt bình thường, còn cố nặn ra nụ cười thiện ý.

Cuối cùng vẫn là Lương Vương lên tiếng: "Phu thê tình thâm, quả là đại hạnh."

Giọng hắn rất chân thành, dường như còn mang theo chút tiếc nuối và man mác buồn, Bách Nhiễm sửng sốt, bất giác nhớ đến người thê tử trước kia của hắn, Mạch thị. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, nàng đã gạt ý nghĩ ấy sang một bên, mỉm cười nâng chén mời rượu.

Lương Vương phi hiện tại đang ngồi ở hậu viện, nghe nói quan hệ giữa nàng và Lương Vương cũng rất hòa thuận, tương kính như tân. Nhưng đó cũng chỉ là không đặt quá sâu trong lòng, dù có sinh ly tử biệt thì cũng chỉ đến thế, chỉ là về sau, khi tức cảnh mà sinh tình, trong lòng mới dấy lên chút cảm xúc mỏng manh, tức cảnh xong rồi, cảm xúc ấy lại bị gạt sang một bên.

Tương Thành nghe được chuyện này là sau khi tiệc đã tan, nàng vốn định nói rằng đó là lỗi của mình, dù biết Bách Nhiễm không bận tâm người khác nói gì về nàng ấy, nhưng nàng ấy là Tể tướng, phải giao tế bên ngoài. Tương Thành không muốn có người vì chuyện không sinh con mà chỉ trỏ sau lưng A Nhiễm. Thế nhưng, chỉ trong một buổi chiều, nàng ấy lại cho nàng một bất ngờ khác.

Tương Thành ôm lấy Bách Nhiễm, mạnh mẽ hôn lên môi nàng một cái: "Thưởng cho nàng!"

Bách Nhiễm càng nhiệt tình đáp lại, cho đến khi cả hai cùng ngã xuống giường. Đang định tiến sâu hơn thì con hồ ly chạy vào, ngậm theo món đồ chơi mới -- một quả cầu mây nhỏ.

Vật nhỏ này càng ngày càng giống chó nhà.

Tương Thành vội tách ra, lấy quả cầu mây, chơi đùa cùng hồ ly.

Bách Nhiễm tức tối trừng con hồ ly, rõ ràng đang tốt đẹp, nước chảy thành sông rồi! Chính là ngươi phá đám! Hồ ly chẳng biết gì, chơi với Tương Thành rất vui vẻ. Bách Nhiễm bất lực, lại quay sang nhìn Tương Thành, kỳ thực, ban ngày, khi lão tộc nhân nói với nàng những lời ấy, nàng đã có một thoáng khó chịu, cũng là áy náy, khi các nàng già đi, sẽ cô đơn chăng. Khi theo đuổi Tương Thành, nàng chưa từng nghĩ đến điều này, bây giờ nghĩ đến rồi, lại thấy khổ sở, nhưng dù khi ấy có nhận ra vấn đề này, nàng vẫn sẽ luyến tiếc buông tay, dù cho cảm giác áy náy ấy sẽ theo năm tháng mà tích tụ lại từng chút một, nàng vẫn tình nguyện gánh lấy, cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội được ở bên Tương Thành.

Tương Thành ném quả cầu mây sang một bên, con hồ ly liền vui vẻ chạy theo, nàng quay đầu lại, thì thấy Bách Nhiễm mang vẻ cô đơn khó nói thành lời, nàng không khỏi hoảng hốt, vội hỏi: "A Nhiễm, nàng sao vậy?"

Bách Nhiễm hoàn hồn, mỉm cười ý nói nàng đừng lo, nàng nghĩ một lúc rồi vẫn hỏi: "Điện hạ, nàng có muốn có một hài tử không, chúng ta có thể tìm một đứa để nuôi, mới sinh cũng được, sẽ giống như hài tử của chính mình vậy." Dù nàng đã quyết định để Bách Cư làm con thừa tự của mình và đã sắp xếp rất nhiều, nhưng nếu Điện hạ muốn có một hài tử, nàng sẽ không do dự mà phá bỏ toàn bộ kế hoạch trước đó.

Tương Thành hơi sững lại, các nàng chưa từng bàn đến chuyện này, thấy Bách Nhiễm nhìn mình nghiêm túc như vậy, Tương Thành không khỏi cười khẽ, bỗng nhiên nàng cảm thấy, như thế này cũng rất tốt, trước kia, dù bình thản trước áp lực, nàng vẫn khó tránh khỏi chút tiếc nuối vì không thể có hài tử của chính mình. Nhưng hiện tại, nàng lại thấy, như vậy thật sự cũng tốt.

"Có lẽ sẽ không được tự nhiên nhỉ? Tạm thời đừng nghĩ đến, nếu thật sự muốn, thì cũng qua vài năm nữa." Tương Thành cười nói, hồ ly lại ngậm quả cầu mây lạch bạch chạy về, Tương Thành xoa đầu nó: "Nó cũng không tệ mà, nuôi dưỡng từ nhỏ, cũng có thể xem như tiểu hài tử mà yêu thương."

Bách Nhiễm lập tức quẫn bách, nhìn nhìn con hồ ly đang mê mẩn vì được Tương Thành v**t v*, nhất thời nàng cảm thấy nguy cơ tràn ngập. Cái thứ này định tranh sủng với ta sao? Bách Nhiễm bất mãn liếc hồ ly một cái, rồi lặng lẽ lấy quả cầu mây từ tay Tương Thành, nhẹ nhàng ném ra ngoài cửa sổ, Tương Thành và hồ ly đều sững lại, Bách Nhiễm chỉ ra ngoài cửa sổ, tàn khốc cất lời: "Còn không mau đi tìm."

Thế là hồ ly chạy mất, không biết lúc nào mới tìm được, tóm lại là không thể ở đây tranh sủng nữa.

Tương Thành hiểu ra, cười đến chảy cả nước mắt, chọc chọc má Bách Nhiễm: "Nàng đúng là lòng dạ hẹp hòi, đến cái này cũng phải tranh."

Bách Nhiễm đỏ mặt, hơi ngượng ngùng quay đầu đi, trong lòng nàng thầm nói, cứ cười đi, dù sao nàng cũng là của một mình ta.

Tương Thành ngưng cười, nhìn vành tai đỏ bừng và dáng vẻ không được tự nhiên của Bách Nhiễm, càng nhìn càng thấy đáng yêu, càng nhìn càng thấy lòng đầy vui sướng. Nàng đưa tay chạm vào mu bàn tay Bách Nhiễm, Bách Nhiễm vẫn không quay đầu lại, nhưng khóe môi cong lên một cách rõ ràng, bàn tay ấy lập tức xoay lại, đan chặt mười ngón cùng với tay Tương Thành.

----------