Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 76

Tạo phản không phải chuyện làm một lần là xong, bất luận thành hay bại, sau đó đều phải trải qua một quá trình thu dọn hậu quả khá dài. Bắt người, hỏi tội, định tội.

Một nhóm đại thần chạy vọt đến cung Chiêu Dương, trời đã sáng choang, đúng vào giờ thượng triều. Tư Mã Luân mặt mũi trắng bệch bơ phờ, bên cạnh là Cố Thái hậu đang nắm chặt tay hắn, khẽ giọng an ủi. Đợi đến khi các đại thần vào cung, hai người họ mới thật sự yên lòng, thắng bại đã định.

Trước tiên là trần tình, do Tạ Hồi đứng ra trình bày, những người khác bổ sung. Sau đó đến lượt Bách Nhiễm giải thích vì sao lại có một vạn quân Long Sóc xuất hiện, nàng vốn không có quyền điều binh, nhưng Tương Thành thì có, khi ấy tình thế chưa rõ ràng, nàng nghĩ đây là cơ hội tốt, sợ rút dây động dừng, nên không để Hoàng đế ra tay, chỉ âm thầm mượn Hổ phù của Tương Thành, thứ vốn rất hữu dụng. Chỉ là không có chiếu thư, nên chỉ điều động được một phần, được một vạn quân, nhiều hơn cũng không thể. Một vạn quân này cũng được điều đi trong bí mật, lấy danh nghĩa diễn luyện, nếu nhận được tín hiệu rút quân thì đúng là diễn luyện thật, nếu không, thì sẽ trở thành quân Cần Vương.

Việc này nàng đã báo với Cố Thái hậu,Hhoàng đế và Thái hậu đều biết -- cũng chính vì vậy mà Bách Nhiễm mới dám toàn lực hành động (giờ nghĩ lại thì hơi hối hận, đánh giá sai đối thủ, suýt mất mạng, may mà đối thủ bên kia là kẻ ngu xuẩn). Giờ chỉ là làm theo đúng trình tự chính thức, để tránh bị người đời sau vin vào để chỉ trích.

Nói xong toàn bộ sự việc, tiếp theo chính là chuyện xử lý hậu quả.

Việc này do Tạ Hồi đứng ra dẫn dắt mọi người bàn bạc, phân chia nhiệm vụ, rồi sáng tối báo lại quá trình và kết quả cho Hoàng đế là được. Trước khi vào bàn bạc, Bách Nhiễm đã tấu xin Hoàng đế, phái một đội Ngự Lâm quân đi bao vây Triệu Vương phủ và Liên phủ, khống chế toàn bộ gia quyến. Đợi sau khi định tội rồi mới quyết xem là xử tử, lưu đày hay sung làm nô.

Bận rộn thêm một ngày nữa, đến khi trời tối mới ra khỏi cung. Chủ yếu là vì mức độ trừng phạt vẫn chưa thống nhất được, còn cả chuyện an ủi gia đình binh sĩ tử trận, khen thưởng các đại thần lập công, an trí cho dân chúng bị kinh động và cả việc Tư Mã Sách đang ở đất Triệu có muốn bị liên đới hay không. Nguy hiểm vừa qua, mọi người lập tức lại biến thành chính khách, ai nấy đều muốn nhân cơ hội này kiếm chút lợi, còn tranh thủ giẫm lên đối thủ.

Cãi nhau nửa ngày vẫn chẳng ra kết luận, ngày mai còn phải tiếp tục cãi.

Bách Nhiễm xoa xoa trán. Đêm qua bôn ba khắp thành, một đêm không ngủ, ban ngày lại tranh luận không ngừng, đầu óc vận hành cường độ cao, thật sự mệt rã rời. Nàng chỉ muốn mọc cánh bay thẳng về nhà, tắm một trận cho thoải mái, rồi ôm lấy Điện hạ mà ngủ một giấc đến khi trời đất tối mù -- Tương Thành và những người khác buổi sáng đã được hộ vệ đưa về phủ cả rồi.

Nghĩ đến đây, nàng hơi gượng dậy chút tinh thần, nhanh nhẹn xoay người lên ngựa.

Nguyện vọng nhỏ nhoi này vốn dĩ phải được thực hiện thuận lợi, đáng tiếc là đi được nửa đường lại bị một kẻ không có mắt phá hỏng.

Kẻ không có mắt đó trông như một viên Hiệu Úy, cưỡi trên lưng ngựa cao cao, bên cạnh còn dẫn theo một đám thuộc hạ vây quanh làm càn trước cửa một cửa hiệu, đang vênh váo thị uy với hai lão đầu tuổi tác đã cao dáng vẻ vô cùng thê lương.

Mỗi khi thiên hạ hỗn loạn, luôn có vài loại người muốn nhân cơ hội kiếm chác. Không gặp thì thôi, đã đụng phải, Bách Nhiễm cũng không thể làm ngơ. Nàng khẽ vỗ lên mình ngựa, kéo cương cho ngựa chạy nước kiệu tới, quát một tiếng: "Dừng tay!"

Kẻ không có mắt kia quả nhiên rất không có mắt. Thấy có người đến phá chuyện, hắn liền dẫn đám tay chân, nheo mắt liếc Bách Nhiễm, nói: "Túc hạ kia là ai? Dám xen vào chuyện riêng của ta?"

Rất không đúng dịp, hôm nay Bách Nhiễm không mặc quan phục của Tể Tướng, nên không ai nhìn ra thân phận nàng ngay lập tức. Trong lòng nàng cực kỳ khó chịu, đổi chỗ khác thì nàng đã sớm vung roi ngựa rồi -- cái tuổi này mà đã leo lên được chức Hiệu Úy, cộng thêm cái vẻ mặt chuẩn ăn chơi trác tác kia, rõ ràng là loại quan nhị đại, loại người làm ô nhục gia phong, phải đánh cho thì mới nhớ lâu được -- nhưng hôm nay nàng chỉ muốn nhanh chóng về nhà ôm nàng dâu của mình, nên đành chọn cách giải quyết nhanh gọn hòa bình.

Bách Nhiễm giơ roi, chỉ vào hai lão đầu đang co ro run rẩy dưới đất, không hỏi mà đáp thẳng: "Bọn họ phạm tội gì? Ngươi lại dám ức h**p đến mức này?"

Người mở được cửa hiệu ở kinh thành đều là người có mắt nhìn và bản lĩnh. Bị kẻ có quyền thế chèn ép thì họ không có sức chống trả, nhưng hễ gặp được người chịu đứng ra bênh vực, họ lập tức biết nắm lấy cơ hội. Hai lão đầu lật đật bò tới, vừa dập đầu vừa kêu lớn: "Xin đại nhân cứu mạng."

Bách Nhiễm không để ý đến họ, vẫn nhìn chằm chằm tên Hiệu Úy kia, chờ hắn trả lời. Hiệu Úy xuất thân hào môn, ít nhiều cũng có chút mắt nhìn người, vừa rồi là vì chưa kịp thu lại vẻ kiêu căng nên mới l* m*ng, giờ thấy đối phương khí thế tràn đầy, lời nói và dáng vẻ đều mang phong thái của người ở địa vị cao, hắn liền cẩn thận quan sát, đến khi nhìn thấy chiếc đai vàng ở thắt lưng Bách Nhiễm, Hiệu Úy lập tức thấy không tốt, cái tuổi này mà dùng vàng, hoặc là Hoàng thất, hoặc là con cháu những thế gia có quan hệ thông hôn với Hoàng thất, mà địa vị chắc chắn không thấp. Thái độ hắn khiêm tốn lại đôi chút, muốn tìm cách giảng hòa: "Tuần phòng đến đây, thấy hai người này hành vi đáng ngờ, lại không chịu phối hợp công vụ, nên ta mới định làm theo pháp mà bắt giữ."

Bách Nhiễm quay sang nhìn hai lão đầu: "Là như vậy sao?"

Hai người vội vàng lắc đầu, hơi thở hổn loạn nhưng nói năng rất rõ ràng: "Vị đại nhân này muốn chiếm cửa hiệu này, trước kia vẫn luôn không lấy được, đến đêm qua, chủ nhân chúng tôi gặp nạn, không ai trông coi, hắn liền muốn cưỡng chiếm."

Bách Nhiễm liếc tên Hiệu Úy một cái, thấy sắc mặt hắn hơi cứng lại, liền quát nghiêm: "Ngươi biết tội vu cáo quan gia bị xử thế nào không!" Chỉ nhìn phản ứng ấy là biết lời hai lão đầu nói không sai mấy.

"Quý chủ là người phương nào?" Lúc này, câu hỏi ấy đặc biệt nhạy cảm đối với nàng.

Lão đầu đáp: "Chủ nhân chúng ta là Bùi Kiệm, người thủ thành Tây."

Khó trách. Bách Nhiễm khẽ nhíu mày. Nàng biết Bùi Kiệm, là một người rất chính trực, xuất thân hàn môn, dòng họ chẳng có ai quyền thế, hắn vừa chết, nhà họ Bùi chẳng phải đúng là không còn ai quản lý hay sao.

Sắc mặt Bách Nhiễm không đổi, nhưng ánh mắt đã lạnh đến cực điểm, nếu không phải đang ở giữa phố, nàng gần như muốn mắng người, một tên gây họa ngu xuẩn, nếu không phải đúng lúc bị nàng bắt gặp, chỉ vài hôm nữa thôi, chuyện này chỉ còn là một câu chuyện trong kịch xướng.

Bách Nhiễm không muốn nói thêm nữa, dù có nói thì cũng chẳng muốn phí lời với loại ngu xuẩn này. Nàng liếc qua y phục của tên Hiệu Úy, rồi phân phó cho gia nhân phía sau: "Đi tìm Chấp Kim Ngô nói rõ chuyện này, truyền thêm khẩu dụ của ta, kẻ nào nhân danh thi hành công vụ mà quấy nhiễu dân chúng, xử theo quân pháp!"

Gia nhân lĩnh mệnh rời đi.

Tên Hiệu Úy hoảng loạn, chặn đường Bách Nhiễm, nhất quyết phải hỏi nàng là ai, Bách Nhiễm cũng chẳng có ý giấu, vốn dĩ thân phận nàng đủ để đè bẹp mọi tranh cãi, nàng thản nhiên buông hai chữ: "Tể tướng."

Hai chữ ấy vừa thốt ra, mọi chuyện lập tức được định đoạt.

Tên Hiệu Úy hóa đá. Hai lão đầu dập đầu tạ ơn, dân chúng xung quanh đồng loạt khen ngợi Bách Tướng nghĩa khí cao cả.

Bách Nhiễm tiếp tục hành trình trở về nhà.

Cuối cùng, khi về đến phủ, nàng gạt hết mọi phiền não sang một bên, vui vẻ chạy đi tìm Tương Thành, nhưng Tương Thành đã ngủ rồi, nàng ấy cũng thức trắng cả đêm, hẳn là mệt lắm. Bách Nhiễm ngăn A Mông định đánh thức nàng ấy, rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài, sang chỗ Tạ thị để kể lại tình hình, tránh để nàng lo lắng.

Tạ thị đang vẽ tranh, dừng bút nghiêm túc lắng nghe, thầm nghĩ ngày mai phải về nhà thăm một chuyến, chắc hẳn A nương cũng bị dọa không ít. Thấy quầng thâm dưới mắt Bách Nhiễm đậm đến mức dọa người, vội giục nàng đi nghỉ ngơi.

"Về là đi ngủ ngay, nhưng trước hết phải đến bẩm với A nương một tiếng mới an lòng." Bách Nhiễm mỉm cười, không vội rời đi, rót đầy chén trà đã cạn của Tạ thị.

Tạ thị khẽ cười nhẹ nhàng vuốt tay áo Bách Nhiễm, ánh mắt dịu dàng vô hạn ra hiệu nàng mau đi nghỉ.

Bách Nhiễm đứng dậy lui ra ngoài.

Trong lòng nàng rất xúc động, có lẽ vì Triệu vương đã chết, trên con đường chính trị của nàng đã khắc xuống một cột mốc quan trọng, nàng sắp bước sang một giai đoạn mới, đối với nàng mà nói, điều đó khiến bản thân không tự chủ mà ngoảnh lại nhìn quãng đường đã qua.

Bách Nhiễm nhớ lần đầu tiên nàng nhìn thấy Tạ thị, nàng ấy đẹp như mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ thời Đường đầy chi tiết, cả người toát lên vẻ thanh nhã cao quý, nhưng sự lạnh lùng do hoàn cảnh và tính cách mang lại đã tan biến ngay khi nàng ấy nhìn thấy đứa trẻ còn bọc trong tã. Kiên cường, tự tôn, mạnh mẽ và một sự dịu dàng đến mức có thể cảm hóa lòng người, đó là ấn tượng đầu tiên của Bách Nhiễm về nàng ấy. Chỉ tiếc rằng, trên đời này, e rằng chỉ có mình nàng nhìn thấy được sự dịu dàng ấy của A nương.

Những năm gần đây, A nương đã mềm mại hơn nhiều. Bách Nhiễm bỗng thấy lòng mình dâng lên một nỗi cảm khái về năm tháng vội vã.

Về đến viện của mình, nàng nhanh chóng đi tắm, rồi chui ngay vào chăn, Tương Thành vẫn ngủ say, Bách Nhiễm khẽ mỉm cười, nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu.

Giấc ngủ này thật ngọt ngào, đến khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã tối đen, chẳng biết là giờ nào rồi. Bách Nhiễm chậm rãi chớp mắt, vừa nghiêng đầu đã thấy Tương Thành đang mỉm cười nhìn nàng.

"Giờ nào rồi?" Bách Nhiễm mở miệng hỏi, giọng còn mơ hồ như phủ một tầng sương, mang theo vẻ khàn khàn của người vừa tỉnh ngủ.

Tương Thành đáp: "Đã sang giờ Tý rồi."

"Ừm, muộn quá." Bách Nhiễm duỗi người, rồi nghiêng sang chui đầu vào hõm cổ Tương Thành. "Có đói không?"

"Đói." Ngủ lâu như vậy, vừa tỉnh là bụng đói ngay.

"Ta cho người hâm nóng thức ăn, mang đến ngay." Bách Nhiễm lồm cồm ngồi dậy, tìm đôi guốc mộc để mang vào. Tương Thành vội kéo nàng lại: "Để A Mông mang vào, nàng đừng đi."

"Không cần." Bách Nhiễm khom người đặt xuống một nụ hôn lên sườn mặt Tương Thành, nâng tay vuốt mái tóc nàng: "Không cần phiền người khác."

Tương Thành hé miệng cười, cũng cảm thấy như vậy rất có ý vị, ban đêm tối như mực, cũng chỉ có các nàng, nàng cũng ngồi dậy, khoác ngoại bào lên: "Ta đi cùng nàng."

"Được." Bách Nhiễm đứng dậy, khoác áo vào, rồi cúi người lấy đôi tất mỏng và giày thêu mang cho Tương Thành. Đôi chân ngọc nhỏ nhắn trắng mịn được nàng nâng trong lòng bàn tay một cách cẩn thận, tai Tương Thành đỏ đến mức có thể nhỏ máu, nhưng nàng cũng đã quen với những hành động bất chợt như thế của Bách Nhiễm, quen với sự cưng chiều vô hạn ấy, ánh mắt nàng dịu dàng nhìn Bách Nhiễm cúi đầu giúp mình mang giày, khóe môi nở nụ cười đầy hạnh phúc và mãn nguyện.

Hai người cầm theo một chiếc đèn, dìu nhau lần mò trong bóng đêm đi đến phòng bếp, lấy đồ ăn đang hâm trên bếp, cho vào hộp rồi mang ra ngoài, trong bếp có một nữ hầu bếp trực đêm, thấy hai vị chủ tử đột nhiên xuất hiện thì giật mình, vội chạy đến giúp, nhưng bị Bách Nhiễm đuổi ra, Tương Thành nấp sau lưng nàng, vừa tránh vừa cười trộm không ngừng.

Đồ 'lấy trộm' bao giờ cũng ngon hơn, hai người như hài đồng, tranh qua giành lại, giành được rồi lại chia một nửa đút vào miệng đối phương, thành ra ăn còn nhiều hơn ngày thường.

Ăn xong, Tương Thành pha trà, lại ngồi đối ẩm. Chỉ cần cùng người trong lòng ở cùng nhau, làm gì cũng thành tình thú.

Đêm đã khuya, uống trà xong, như bản năng của động vật tự nhiên dẫn họ về phía chiếc giường rộng rãi và êm ái, Bách Nhiễm nằm thẳng xuống, để Tương Thành nửa nằm nửa tựa lên người mình.

Thân thể Tương Thành mềm mại mảnh mai, tìm được một vị trí thoải mái liền ngoan ngoãn dựa vào, nàng ngẩng đầu, thấy Bách Nhiễm đang nheo mắt lười biếng, trong lòng liền dâng lên một cảm giác ngọt ngào đến mức như muốn tràn ra ngoài.

Nàng nhích lên một chút, vừa vặn chạm đến cằm của Bách Nhiễm, rồi khẽ cắn nàng ấy một cái, Bách Nhiễm giật mình, lập tức hiểu ý, bật cười khẽ, cúi xuống hôn lên mái tóc nàng, mi tâm nàng, rồi đến cánh môi đỏ mọng mê người ấy.

Cánh tay ngọc mềm mại của Tương Thành vòng qua sau cổ Bách Nhiễm, đáp lại không chút giữ lại. Môi lưỡi quấn quýt, thân thể cũng càng ôm càng chặt, đến khi một tiếng rên khe khẽ bật ra, Bách Nhiễm mới chịu buông nàng ra, Tương Thành thở nhẹ, đôi mắt nhìn Bách Nhiễm đầy khát khao, tim đập thình thịch như nhảy múa, giọng nói lúc này mềm mại đến mê hoặc: "A Nhiễm, nàng muốn được thưởng không?" Như một con mèo tao nhã, trong mắt còn ánh lên vẻ tinh nghịch đáng yêu, Bách Nhiễm vừa thương vừa yêu, tim đập mạnh hẳn lên, nàng muốn, tất nhiên là muốn.

Còn điều gì không hiểu nữa? Lời nói vừa như khích lệ vừa như dụ dỗ ấy đã xé toạc lớp màn ngăn mỏng manh cuối cùng giữa các nàng. Bách Nhiễm xoay người, đổi vị trí với Tương Thành, để nàng ấy nằm thoải mái dưới thân mình.

Tương Thành không hề e ngại, cho dù trong lòng căng thẳng đến mức như muốn nuốt chửng nàng, nàng vẫn chủ động đón lấy nụ hôn nóng bỏng của Bách Nhiễm.

Vạt áo bị mở ra, rồi chẳng mấy chốc y phục đều rơi xuống. Thân hình như núi non trùng điệp, đường cong hoàn mỹ, làn da trơn bóng dưới ánh nến nhu hòa như mỹ ngọc, trắng mịn và thuần khiết đến mức khiến người ta như nhìn thấy ánh sáng ôn nhuận, Bách Nhiễm nhẹ nhàng th* d*c, không kìm được mà cúi xuống, đặt những nụ hôn đầy trân trọng lên từng nơi nàng chạm đến.

Tương Thành hé môi, như cá rời nước, hơi thở trở nên khó khăn, nàng hít một hơi thật sâu, bỗng kéo lấy vạt áo của Bách Nhiễm, giọng run run: "Nàng, nàng cũng không được mặc."

Bách Nhiễm vẫn còn một lớp áo lót, dường như không định cởi. Nàng ngẩng đầu, khóe môi ẩm ướt còn vươn sợi chỉ bạc mỏng manh. Tương Thành nhìn mà đỏ bừng mặt, nhưng nàng vẫn kiên định, đưa tay điểm điểm lên ngực Bách Nhiễm, ý bảo nàng cũng phải cởi ra. Yêu cầu ấy không quá đáng, chỉ là khiến người ta ngượng ngùng. Bách Nhiễm cũng thấy xấu hổ.

Giữa họ, tình ý vẫn tràn đầy, thân thể khát vọng đang kêu gào, bỗng Tương Thành mỉm cười, nụ cười mềm như nước, rồi tự tay cởi vạt áo của Bách Nhiễm, Bách Nhiễm không phản đối, chỉ cắn nhẹ môi dưới, thẹn đến mức tai đỏ bừng, nhưng cũng không ghét, người yêu nhau, làm chuyện thân mật, vốn nên chân thành mà đối đãi, chỉ là nàng ngượng ngùng.

Cuối cùng, khi cả hai đều không còn che giấu, làn da trắng nõn tinh tế giống nhau, xinh đẹp mềm mại như nhau, Tương Thành khẽ cười đầy hài lòng, thấy Bách Nhiễm đỏ mặt xấu hổ, nàng vòng tay qua vai nàng ấy, ghé môi sát tai thì thầm: "A Nhiễm, ta là của nàng."

Cuối cùng chẳng quan tâm vì việc không còn y phục mà ngượng ngùng, hai cơ thể lại nhanh chóng kề sát nhau, Bách Nhiễm không còn cố kị nữa, dùng tất cả tình cảm và chân tình của mình để đáp lại nữ nhân đang nắm giữ toàn bộ cảm xúc của nàng.

----------