Tạo phản thực sự không mấy dễ dàng. Đây là tiếng lòng của Triệu Vương.
Ta chỉ là chọn sai chủ tử thôi, hiện tại đổi lại cũng không còn kịp nữa rồi. Đây là tiếng lòng của Liên Tiên Long.
Nếu Tư Mã Sách đến thì thế nào, hắn không đến thì làm sao, Triệu Vương thành công thì thế nào, hắn thất bại thì làm sao, trước mắt phải làm thế nào. Đây là tiếng lòng của Tạ Hồi và Trần Đại Tướng quân.
Bách Tướng đã nói đến chính là đến, đúng không. Đây là suy nghĩ của phần lớn người ở đây.
Rốt cuộc là tin hay không tin đây, nói một câu cho rõ ràng đi chứ, lừa nãy giờ có thành hay không cũng chẳng buồn hé miệng, sao mà đần thế không biết, cái dạng phản ứng chậm như rùa thế này mà cũng mơ tạo phản à, về tắm rửa ngủ nghỉ sớm cho xong. Bề ngoài Bách Nhiên vẫn bình thản như nước, nhưng trong lòng thì đã thở dài đến không biết lần thứ mấy.
Càng là thời khắc khẩn cấp, càng dễ phạm sai lầm, rất nhiều việc đều là thất bại trong gang tấc ở bước cuối cùng. Triệu Vương dao động, sự dao động không phải là quyết tâm tạo phản mà là tìm cách tiếp tục ứng đối... không thể ỷ vào nhiều người đè ép, nếu có thể mượn sức Kim Ngô Vệ và Kinh Triệu, thì có thể tiết kiệm rất nhiều binh lực, Thế tử đến, cũng vô lực chống trả.
Nhưng vấn đề là, Bách thị và hắn sớm đã có oán hận chất chứa rất sâu, mới sẽ không giúp hắn! Triệu Vương chắp tay sau lưng, sắc mặt âm trầm bất định, còn có rốt cục thì Liên Tiên Long có từng có gì với nhi tử hắn hay không, lão biết toàn bộ kế hoạch của hắn!
Không phải như vậy, tuy lão là Ngoại Tổ phụ của tiểu súc sinh kia, nhưng không mấy thân thiết...
Liên Tiên Long hiểu Triệu Vương, lòng có chút lạnh lại, lão toàn tâm toàn ý với hắn, hắn lại vẫn luôn không tin lão. Giờ phút này không phải nên là đồng lòng ứng phó với địch sao?
Bách Nhiễm động thân, phát ra một tiếng vang. Triệu Vương nhìn qua, tầm mắt âm u thăm thẳm, Bách Nhiễm hơi nhếch môi cười, dung nhan tuấn tú cực kỳ xinh đẹp, đẹp đến mức làm tâm can người ta phát run.
Triệu Vương há miệng th* d*c, có chút do dự, hiện tại là nên nghị hòa hay là nên chống cự đây. Bách Nhiễm thản nhiên hơn nhiều, trong lòng nàng hoang mang, nhân số của Triệu Vương nhiều hơn mấy lần so với số nàng chuẩn bị, nhưng thua người không thua trận, khí thế hơn một chút, Triệu Vương hắn sẽ sợ. Nghĩ vậy, nàng cười đến càng thong dong, còn mang theo chút ngạo khí, mắt như hồ nước thu, mặt hoa da phấn, thật sự không làm thất vọng câu đánh giá 'Dung nhan của khanh quá khuynh thành rồi' của Tiên Đế với nàng.
Nếu không phải tình hình hiện tại không đúng, thật sự rất muốn im lặng thưởng thức mỹ nam tử kia. Mọi người yên lặng hồi lâu, hồi phục thần sắc một hồi, mới trở lại hiện thực, hiện tại nên làm gì bây giờ?
Nếu Tư Mã Sách đến, cảm giác bọn chúng và Triệu Vương cùng chung một chiến tuyến -- nhưng không biết Tư Mã Sách có cảm giác thế nào với người ở kinh sư, liệu có tàn bạo đến mức tàn sát hàng loạt người dân trong thành không.
Ngoài phủ đã là tiếng hò hét vang trời, hét hò tàn khốc cũng không thể truyền vào tận sâu bên trong viện, nhưng không hiểu sao, mọi người lại cảm thấy có tiếng kêu vọng lại bên tai.
Đột nhiên, bên ngoài có một binh lính cả người đẫm máu chạy nhanh vào, thất tha thất thểu ngã nhào cả người vào sảnh, hơi thở mong manh bẩm báo: "Ngoài thành có tướng sĩ công thành."
Tim Triệu Vương căng thẳng, vội hỏi: "Có bao nhiêu nhân mã?"
"Màn đêm khó nhìn, cũng không biết cụ thể, nhưng, thanh thế ngút trời..." Nói xong câu này thanh âm của tốt sĩ cũng biến mất, không biết là ngất đi, hay là đã không còn hơi thở rồi.
Bách Nhiễm kinh ngạc nói: "Nhanh như vậy!"
Nhanh như vậy... Tất cả mọi người nghĩ đến Tư Mã Sách trước tiên.
Triệu Vương dẫn theo Liên Tiên Long chạy vội ra ngoài, trước khi đi còn không quên cho người trông coi nhóm đại thần này cho cẩn thận. Hắn muốn đích thân ra ngoài chủ trì áp trận.
Kẻ giết người đã đi rồi, mọi người dường như có chút thoải mái hơn, nhưng nghĩ đến tình hình bên ngoài, lại không dám chắc chắn. Hạ Vũ lén lút hỏi: "Thật sự là Thế tử đến đây sao?" Tạ Hồi cũng dựa qua đây.
Bách Nhiễm dùng ánh mắt không rõ thế sự nhìn Hạ Vũ, hạ giọng nói: "Làm sao có thể, vô chiếu nhập kinh, còn mang theo nhiều binh như vậy, Tư Mã Sách bị ngốc sao?"
Hạ Vũ thoáng im lặng, việc này cũng không nói chính xác, nếu cũng là muốn tạo phản, ai còn quản đến chiếu thư, hỏi tiếp: "Vậy, công thành này là?"
"Một vạn quân Long Sóc."
Hạ Vũ nhất thời yên lặng dùng ánh mắt khiển trách Bách Nhiễm, ngươi gạt người như vậy mà được sao? Ngươi là Tể Tướng đó, miệng không nói lời vàng ngọc, cũng nên nhất ngôn cửu đỉnh, có còn muốn được tín nhiệm hay không hả? Hơn nữa, cho dù muốn lừa, trước đó cũng nên đánh tiếng một chút, không phải chúng ta là đồng minh sao?
Cái mặt già của Bách Nhiễm đỏ lên, bày ra dáng vẻ ưu quốc ưu dân: "Không lừa hắn, đêm nay sẽ đáng lo, vì xã tắc, việc này chẳng đáng quan tâm -- Trước đó, ta cũng không biết hắn người đông thế mạnh thế nào." Lật chuyển qua lại, không lừa hắn thì đêm nay cũng phải mất mạng. Ta là lâm thời ứng biến, cũng không phải mưu tính đã lâu.
Hạ Vũ im lặng.
Tạ Hồi bình tĩnh hơn: "Chỉ có một vạn quân tiến công vào sao?" Về phần chống cự nổi qua năm vạn quân của Triệu Vương hay không, lão không hỏi, trời tối đêm dài, Triệu Vương không xác định kịp nhân số đối phương, tâm của hắn sớm đã bị mười vạn Triệu quân cùng với câu nói 'Thanh thế ngập trời' vừa rồi của tốt sĩ kia làm lẫn lộn, hắn không có khí phách và tâm tử chiến, năm vạn binh mã của hắn không giống một đội quân chính nghĩa, thậm chí có số ít còn biết việc đang làm là gì, càng không thể không chút chột dạ. Rất nhiều điều hợp lại, phần thắng của bọn họ cũng lật chuyển vài phần. Mặt khác, Bách Nhiễm làm cách gì mà điều động được Long Sóc quân? Tể Tướng không có quyền này, điểm này, lão không hỏi.
"Cửa bắc không người thủ, tiến vào từ nơi đó." Bách Nhiễm không còn cợt nhả nữa, đôi môi nhấp thành tuyến, trong mắt tràn đầy nghiêm túc và lãnh khốc.
Ba người bọn họ tụ lại cùng nhau xì xào bàn tán, người khác dựng thẳng lỗ tai cũng nghe không được, gấp đến độ trợn trừng mắt, chỉ là nhìn người giám sát đứng bốn phía, cũng biết không thể nói lớn tiếng, chỉ đành tìm kiếm đáp án từ biểu cảm trên mặt bọn họ.
Thái Thường Khanh chịu không nổi trước, hắn hàm hồ lớn tiếng nói: "Còn ngồi chờ chết sao? Muốn làm gì đây, Bách Tướng phân phó đi." Tình hình còn có thể tệ hơn sao?
Bách Nhiễm cười liếc hắn một cái: "Chờ thêm một chút, chẳng mấy chốc sẽ đến lượt chư vị xuất lực."
Một câu này, nói ra làm mọi người phấn chấn.
Vì thế mọi người liền yên lặng, tập trung tinh thần chờ đợi, Bách Nhiễm và Tạ Hồi nhỏ giọng nói chuyện, kế hoạch có biến, ứng đối thế nào cũng nên biến đổi một chút. Tạ Hồi hiểu rõ tâm ý ngoại tôn, nghĩ nghĩ cũng bỏ qua cho kẻ bất tài. Bất luận là thảo phạt Triệu Vương, hay là cứu giá, ở đây thật đúng là chỉ có hắn là lựa chọn tốt nhất.
"Bước tiếp theo, nghe theo Ngoại Tổ phụ sai phái, Bệ hạ và xã tắc, cũng tẫn thác vào tay Ngoại Tổ phụ." Bách Nhiễm trịnh trọng nói.
Tạ Hồi cũng nghiêm túc trang trọng nói: "Không dám có chút chậm trễ."
Một đám quan lớn bị giam lỏng ngay tại đình viện sâu thẳm trong đại sảnh một khu nhà, bốn phía còn có giáp sĩ trông coi, bình sinh cũng chưa từng nhếch nhác qua như vậy, nói ra thì thể diện cả đời đều không còn rồi. Mọi người hận Triệu Vương đến chết, hắn thành công thì thôi, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, nhưng hiện tại xem ra, hắn không nhất định có thể thành công, trong những người này không ít là võ tướng, sao cam chịu thúc thủ chịu trói.
Qua một trận, bên ngoài phòng liền loạn cả lên, mơ hồ còn có thể nghe được người tiến công ở cửa phủ.
Giáp sĩ lưu thủ ở phủ Triệu Vương không nhiều lắm. Phủ Tể Tướng của Bách Nhiễm có ba trăm vệ quân, phủ Trần Đại Tướng quân và phủ Tạ Hồi vốn là Tam công có thể tự khai phủ, đều cũng có giáp sĩ, còn có hơn trăm thân vệ của Tương Thành, tất cả đều được triều đình trang bị võ trang, sức chiến đấu của các hộ vệ ở nhà khác cũng không yếu. Nhóm người này tránh đến một nơi bí mật nào đó, tránh đi binh linh của Triệu Vương không khởi tranh với bọn họ, đợi đã lâu không thấy tín hiệu muốn thu tay, thấy canh giờ ước định đã đến, nhiều nơi tụ lại một chỗ, gần ngàn người đến tấn công Triệu Vương phủ.
Tinh thần mọi người phấn chấn, đều nhìn Bách Nhiễm, đến thời điểm đánh giết ra ngoài sao? Bách Nhiễm nhìn về phía Tạ Hồi, Tạ Hồi rút kiếm giơ lên cao: "Triệu Vương nghịch phản, các vị theo ta đến cung Chiêu Dương viện giá."
Mọi người nghe xong, đều rút kiếm, xung phong liều chết ra ngoài.
Bách Nhiễm... Bách Nhiễm len lén thừa dịp không người chú ý chạy đi tìm nàng dâu của mình.
Tuy rằng bắt Vương Phi làm con tin, có thể bảo vệ nhà mình an toàn, nhưng Bách Nhiễm vẫn lo lắng.
Chạy được nửa đường, thấy tình thế có biến, tôi tớ xung phong liều chết chạy ra, nhóm người này nhìn thấy là Bách Nhiễm thì nhẹ nhàng thở phào, nói liên thanh: "Quân Hầu bình an?"
Bách Nhiễm khoát tay: "Được rồi, mau theo ta đi tìm Điện hạ."
Ánh lửa bốn phía ẩn hiện, tiếng kêu không ngừng, Bách Nhiễm thực sự rất cấp bách, nói xong liền xách vạt áo lên chạy trước.
Vất vả mới chạy đến thiên sảnh, mấy vị Công chúa và các phu nhân đang an tọa, mặc dù trên mặt là vẻ nghiêm nghị, nhưng không có vẻ sợ hãi. Lại nhìn đến bên góc, Vương Phi được tì nữ trông coi, mặc dù thành tù nhân, cũng vẫn còn trấn định.
Bách Nhiễm chẳng quan tâm đến cái gì là thất lễ hay thiếu lễ độ, khi chạy vào, trước xin lỗi mọi người, sau lại nhìn Tương Thành.
Ngay thời khắc nàng tiến vào, Tương Thành liền đứng lên, hai người nhìn nhau, thấy đối phương không bị tổn hao gì liền yên tâm.
Bách Nhiễm nói với An Dương Đại Trưởng Công chúa - - ở đây nàng ấy là lớn nhất: "Bên ngoài đang rối loạn, không biết kết quả sẽ thế nào, hấp tấp đi ra ngoài, sợ Công chúa và các Phu nhân mạo hiểm, không bằng trước ở nơi này, ta cho người đến bảo vệ an toàn cho chư vị."
Nàng vừa nói bên ngoài đang hỗn loạn, chúng nữ có chút bất an, bảy miệng tám lời hỏi đến thông suốt, Bách Nhiễm cũng không biết bên ngoài thế nào, chỉ phải nói những việc đã biết: "Lang quân của các phu nhân đều vẫn an toàn, đã mang vũ khí lao ra cứu giá."
Kỳ thực các nàng chỉ muốn biết cụ thể gia nhân có an toàn hay không, nghe nàng nói như vậy, thì an tâm lại. An Dương Đại Trưởng Công chúa nói: "Ngươi cứ đi, không cần để ý chúng ta, đại sự trước mắt, ta biết nặng nhẹ."
Bách Nhiễm gật đầu, ánh mắt không tự chủ lại nhìn về phía Tương Thành, chỉ thấy người nọ cũng đang nhìn nàng, bốn mắt đan xen, phảng phất có dòng nước ấm chảy qua trái tim hai người. Tương Thành mím môi cười, hai đôi mắt long lanh, gật đầu ý nói nàng nhanh đi làm chính sự.
Bách Nhiễm hít sâu, nghĩ đến trước đó Tương Thành nói thưởng cho nàng, nhất thời động lực mười phần, chuyển đến muốn nói gì đó với An Dương Đại Trưởng Công chúa, An Dương Đại Trưởng Công chúa hơi đùa giỡn ngắt lời nàng: "Đã biết, ngươi yên tâm đi."
Nàng cũng đã nhìn ra, nếu Tương Thành không ở đây, Bách Nhiễm đã sớm đi cứu giá cùng những người khác rồi, làm sao cố ý tìm đến đây. Nàng có thể nhìn ra được, những người khác tất nhiên cũng hiểu, nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười thiện ý. Cũng làm mặt Tương Thành đỏ không thôi, vừa ngọt ngào lại vừa ngượng ngùng.
Bách Nhiễm cũng quyết đoán, trịnh trọng cúi chào An Dương Đại Trưởng Công chúa, nhanh chóng bước đi, để lại tôi tớ của mình chờ sai phái.
Một đường rời khỏi Vương phủ không chút ngăn trở, sau khi xác định phương hướng, đi ra từ hai con hẻm, cùng gặp các quan lại.
Kinh sư phồn hoa vào ban ngày, khi bóng đêm buông xuống đã bị sát khí bao trùm, xa xa có âm thanh đao kiếm va chạm truyền đến, mọi người chờ tốt sĩ đi dò đường về hồi báo, biết rõ tình hình thế nào, thì tìm một con đường đến hoàng cung.
Trời cũng sắp sáng, chờ trời vừa sáng, cũng đã có thể định xong.
Tiếp sau đó tốt sĩ không ngừng hồi báo, còn mang về ngàn người Kim Ngô Vệ. Tin tức đều là tốt, làm tinh thần mọi người đại chấn. Qua chừng một khắc, Tạ Hồi và vài vị quan lớn cùng nhau xác định phương án và lộ tuyến, hướng về hoàng cung.
Cửa cung còn chưa mở, chỉ có một tuyến đường tấn công vào cổng chính, lỏng lẻo rời rạc, những kẻ khác đều bị Triệu Vương điều động đi rồi. Bách Nhiễm thấy vậy thì đại an, biết thế cục đã định.
Lúc này, trời đổ mưa, dần dần nặng hạt. Bách Nhiễm ngẩng đầu, mỗi giọt mưa không ngừng rơi vào mặt nàng, nàng nheo mắt lại, thầm nghĩ, không biết trận mưa này có thể rửa sạch máu trên đường tối nay ở kinh sư không.
Bọn họ được hộ vệ hội họp, Ngự Lâm quân thấy có viện quân, nhìn tình hình, chuyện có thể làm nhất là phải mở cửa thành cùng phối ứng với bên ngoài.
Trong cơn mưa, bầu trời dần dần sáng, binh lính trước cửa cung đều bị quét sạch, chúng quan sửa sang lại xiêm y, vào cung gặp Hoàng đế, có phi mã đến báo, Triệu Vương muốn công đánh thành bắc để chạy trốn, bị quân Long Sóc chém giết tại trận.
----------