Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 72

Đến trước khi ngủ, Bách Nhiễm sâu sắc tự xét lại bản thân một chút, cảm thấy nôn nóng như vậy rất không tốt, nàng cần phải đối xử nhẹ nhàng hơn mới phải. Tiếp theo nàng lại nghĩ đến thiếp mời của Triệu Vương, nếu diệt trừ Triệu Vương, là giải quyết được tâm sự của Điện hạ. Cái khí thế bình định thiên hạ cho nàng này, chẳng phải là rất lãng mạn đó sao?

Ban đầu nàng vốn không mấy muốn tự mình ra tay đối phó Triệu Vương, dù sao người ta cũng là một vị Vương, cũng gây dựng mấy chục năm, cho dù tình thế hiện tại ngày càng bất lợi với hắn, ổ cũ bị con trai đoạt mất, nhưng nhân mạch và thế lực của hắn vẫn còn, địa bàn ở kinh sư cũng xem như vận hành ổn định. Bách Nhiễm muốn đối phó với hắn, tất nhiên phải tốn không ít công sức. Vì vậy nàng chọn cách kéo dài thời gian. Kéo đến khi Hoàng đế có thể tự mình chấp chính, tự tay đi 'huyết đãi' kẻ thù, còn nàng đứng bên cạnh đưa dao hay làm gì đó, cũng rất ngầu, biết đâu còn có thể lưu lại một đoạn giai thoại Quân thần trong sử sách.

Vận mệnh trêu ngươi, điều khiến Bách Nhiễm nổi tiếng nhất hậu thế lại không phải việc nàng làm Tể Tướng khi còn thiếu niên, cũng không phải chuyện chém Triệu Vương, mà là việc nàng ái thê đến mức thành tiêu chuẩn mẫu mực.

Ở phương diện ái thê đã có chút manh mối từ sớm, Bách Nhiễm bắt đầu suy nghĩ lại chuyện Triệu Vương nên chết lúc nào. Tuy thật sự khó xử lý, nhưng nếu liên kết được vài nhà, chịu tốn thêm chút công sức, hẳn cũng có thể thuận lợi. Chỉ là vẫn phải tính toán cẩn thận, bằng không e rằng chính mình sẽ bị cuốn vào mà thua sạch. Dù Bách Nhiễm luôn cảm thấy Triệu Vương khá ngu xuẩn, nhưng nàng cũng chưa bao giờ xem nhẹ hắn.

Ngoài ra, việc nàng vẫn luôn không chịu trực tiếp ra tay với Triệu Vương còn có một nguyên nhân khác. Vào đêm trước ngày thành thân ấy nàng có một giấc mộng... Thật sự để lại ám ảnh quá lớn. Dù bây giờ mọi chuyện đều tốt đẹp, thỉnh thoảng nhớ lại, nàng vẫn thấy tim còn run rẩy, thậm chí sợ rằng chỉ cần sơ sẩy một bước, giấc mộng kia sẽ ứng nghiệm, để nàng rơi vào kết cục ấy.

Tắm rửa xong bước ra, Tương Thành liền thấy Bách Nhiễm mặc trung y lụa trắng hoa văn chìm, ngồi xếp bằng trên chiếc tọa đệm cạnh lò hương, ngẩn ngơ xuất thần, chẳng biết đang nghĩ gì.

"A Nhiễm?"

Bách Nhiễm nghe tiếng gọi, ngơ ngác quay đầu lại, trước mắt nàng là mỹ nhân vừa tắm xong, đang nhìn nàng bằng đôi mắt trong sáng như rắc đầy tinh tú, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Có lẽ, so với việc thân bại danh liệt mà chết, nếu giấc mộng kia thực sự ứng nghiệm, điều làm nàng càng không thể chấp nhận hơn chính là tất cả những điều này đều không phải thật, điều nàng nhận được chỉ là sự giả vờ, tráo trở, dễ trở mặt, không trung thực, với nàng, mới là sự tàn nhẫn đến cực điểm.

Tim Bách Nhiễm bỗng run lên một trận dữ dội đến phát đau, trong mắt chậm rãi dâng lên một tầng bi thương nặng nề.

Tương Thành lập tức thấy tim thắt lại, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Bách Nhiễm đã mỉm cười, dang hai tay ra: "Ôm ta một cái."

Tương Thành chẳng kịp nghĩ xem vừa rồi mình nhìn thấy là ảo giác hay sự thật, bước nhanh hai bước, khom người ôm Bách Nhiễm vào lòng.

"Nếu có một ngày, ta muốn buông bỏ tất cả nơi đây, rời xa kinh thành, nàng có nguyện đi cùng ta không?" Bách Nhiễm ngẩng đầu khẽ hỏi. Nơi này có gia đình nàng, có tất cả những gì nàng quen thuộc từ thuở nhỏ, vui có người chia, buồn có người kề cạnh, rời khỏi đây, nàng sẽ chỉ còn lại mỗi mình ta, nàng vẫn nguyện ý đi cùng ta chứ?

Tương Thành lặng im mấy nhịp, cuối cùng đáp: "Ta nguyện ý." Giọng không lớn, ngữ điệu cũng rất nhẹ, nhưng lại khiến người ta nghe ra được dũng khí và sự kiên định trong từng lời.

Bao lần lỡ nhau, lỡ rồi lại gặp, gặp rồi lại lỡ, Tương Thành cuối cùng cũng đã nhận định người này, từ đầu chí cuối, thì sao còn nỡ buông tay thêm một lần nữa.

Sau đêm hôm ấy, Bách Nhiễm cảm thấy thế gian này đẹp đẽ đến lạ thường, đến cả Mạch Nghị, kẻ đang vì Mặc Bá Dung mà chạy lên chạy xuống, nàng nhìn cũng thấy đáng yêu. Trong kinh, hễ là quan viên có chút chức vị đều nhận được thiệp mời dự thọ yến của Triệu Vương, tính sơ số người, rồi nhìn lại tên tuổi và chức quan, nếu yến thọ mở vào buổi sáng, e rằng buổi triều sớm của Hoàng đế chỉ còn lại hai ba vị quan ở mấy nha môn thanh nhàn.

Với thế trận như vậy, ai cũng đoán Triệu Vương định làm gì đó, nhưng lại chẳng ai đoán trúng, gần như không có ai giống Bách Nhiễm cảm thấy Triệu Vương sẽ ra tay ngay tại thọ yến. Không phải do sức tưởng tượng của người khác kém phong phú, mà là họ nghĩ không tới, từ xưa đến nay chưa từng có chuyện tàn sát bá quan như vậy, Bách Nhiễm từng đọc về biến cố Huyền Vũ Môn, biết chuyện Hồng Môn yến, nhưng người ở đây thì không, nên càng không thể nghĩ tới.

Huống hồ, nếu giết sạch những người tham dự, cho dù Triệu Vương có đoạt được thiên hạ thì sao? Ai sẽ giúp hắn quản lý triều chính? Đại thần đều chết cả, một mình làm Hoàng đế thì có gì vui?

Mọi người chỉ mới phỏng đoán bước đầu Triệu Vương muốn làm gì. Chẳng lẽ là muốn lôi kéo? Không đúng, ai lại lôi kéo kiểu này, đâu phải đang tổ chức diễn thuyết, hay là muốn nhận thua, nhân lúc Bệ hạ còn chưa lớn, nhanh chóng tiêu hủy 'lịch sử đen tối' này? Hình như cũng không hợp lý.

Không ai nghĩ theo hướng bạo lực cả.

Bách Nhiễm thì lại khẳng định Triệu Vương nhất định sẽ bố trí mai phục trong yến tiệc, nếu không, hắn ta gom nhiều người lại như vậy để làm gì? Thật sự là mở tiệc vui chơi sao? Tình thế của Triệu Vương ngày càng nguy cấp, càng về sau, năng lực nắm giữ triều cục của Hoàng đế càng mạnh, đến nửa bước hắn ta càng khó mà đi. Nếu còn không động thủ, chỉ còn con đường chết. Thân vệ trong phủ Triệu Vương có chừng ba trăm người, nếu các đại thần dự tiệc không có phòng bị, số đó đủ để giết quá nửa, không thể không đề phòng.

Nàng đi tìm Tạ Hồi nói qua một lượt, lại tiết lộ một chút suy đoán của mình cho cha của Trần Tiễn Chi, nói lời hàm ý: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, đến lúc chuyện thật sự ập xuống, thì cái gì cũng không kịp nữa."

Nàng cũng nói với Hạ Vũ vài câu, con người Hạ Vũ quá lãnh khốc, nhưng rất có năng lực, nói với hắn một câu, vừa là cảnh báo, mà dẫu có là nàng nghĩ nhiều, thì cũng xem như một lần tỏ thiện ý. Dù sao miệng mấy người này đều rất kín, lại chẳng ai có ý định đi theo Triệu Vương, nên không cần lo bị tiết lộ.

Chỉ dựa vào sức mình nàng thì quá miễn cưỡng, nếu liên thủ với mấy người này, khả năng thành công sẽ tăng lên gấp bội. Tạ Hồi thì không phải nói, đương nhiên tin nàng, Trần Đại Tướng quân với nàng cũng chẳng phải lần đầu hợp tác, còn Hạ Vũ, hắn vốn là kiểu người thà tin là có chứ không dám tin là không, tính tình cẩn trọng. Bách Nhiễm đã báo cho bọn họ, thì bọn họ ắt sẽ chuẩn bị chu toàn.

Sau khi cảnh báo với ba người này xong, Bách Nhiễm lại gọi Bách Nghĩa Phụ và Chấp Kim Ngô đến, bí mật hạ lệnh cho hai người, phải giám sát chặt chẽ từng ngõ ngách trong kinh thành, nhất là gần đây có ai khả nghi ra vào phủ hay không, nếu có, chỉ cần hơi chút đáng ngờ cũng không được bỏ qua.

Bách Nhiễm còn phải lo bốn cửa thành của kinh thành, chỗ đó tạm thời nàng chưa thể can thiệp hết, chỉ nắm được mỗi cửa Bắc, nên đành phái người giám sát chung quanh, binh mã trong thành đều có số lượng cố định, nhiều nhất là ba lực lượng, Ngự Lâm, Kim Ngô và Kinh Triệu, hai nửa hổ phù của Ngự Lâm quân nằm trong tay Tiểu Hoàng đế và Tương Thành, các tướng lĩnh đều là người trung thành tuyệt đối với Hoàng đế, còn Kim Ngô Vệ và Kinh Triệu thì đều do Bách Nhiễm nắm giữ, ba nơi này không loạn được, Triệu Vương muốn thành sự, chỉ dựa vào thân vệ là không đủ, nhất định phải dẫn ngoại binh vào.

Giữ chặt cửa thành, binh lính bên ngoài sẽ không vào được.

Mấy tầng bố trí hạ xuống, nhìn qua dường như đã rất chắc chắn. Nhưng khi nhìn những mật báo liên tục được đưa đến từ khắp nơi, lòng Bách Nhiễm vẫn không sao yên được. Cảm giác bất an này, nàng chỉ từng có một lần vào năm đó ở biên thùy mưu tính tự tay đâm Triệu tướng quân.

Cho đến ngày khai yến.

Bách Nhiễm thay y phục, khoác lên một bộ lễ phục trang trọng, Tương Thành đeo kiếm lên cho nàng, khác với những thanh cổ kiếm dùng để trang trí thường ngày, thanh kiếm này chính là thứ nàng từng dùng để giết Triệu tướng quân năm ấy, sắc bén vô cùng, kiếm ra khỏi vỏ, ánh lên một đường hàn quang như tuyết, kiếm từng uống máu và kiếm treo trên tường vốn không giống nhau, kiếm trước mang theo sát khí lạnh lẽo, kiếm sau chỉ hợp để an dưỡng trong yên ổn.

"Xong rồi." Bách Nhiễm nhìn mình từ trên xuống dưới, trông rất đoan chính. "Ta đi đây."

Tay áo Bách Nhiễm bị Tương Thành khẽ kéo một cái: "Ta đi cùng nàng." Tương Thành đã trang điểm xong, chỉ cần thay bộ y phục khác là xong.

Bách Nhiễm quay lại đỡ nàng ngồi xuống, lặp lại lần nữa những lời đã nói với nàng từ trước: "Lần này không yên ổn, nàng cứ ở trong phủ."

Vốn dĩ nàng định đưa Tương Thành vào cung, nhưng Tương Thành không chịu, ngay cả ở lại trong phủ nàng còn không muốn, làm sao chịu tránh vào cung: "Nhìn nàng đi vào hiểm cảnh, sao ta có thể an tâm ngồi yên trong phủ? Cho ta đi theo, còn hơn để ta một mình lo lắng hãi hùng."

"Không phải vậy, chỉ khi nàng an toàn, ta mới có thể không vướng bận gì mà toàn tâm ứng đối." Bách Nhiễm dịu dàng nói, " A nương cũng ở trong phủ, nàng ở lại bầu bạn với người, để tránh người sợ hãi."

Đầu Tương Thành đầy hắc tuyến: "A nương mới không biết sợ, nàng cho rằng A nương là tiểu thư yếu đuối chưa từng trải sao? Đừng lấy chuyện đó ra dọa ta." Dù binh lính có kéo đến sát thành, A nương cũng chưa chắc thèm chớp mắt thêm một cái.

Có một nàng dâu quá thông minh là không tốt ở điểm này, muốn qua loa cho xong cũng không qua loa nổi, Bách Nhiễm đành dịu giọng nói: "Nàng đi, ta sẽ phân tâm."

"Ta không kéo chân nàng đâu, nàng cứ làm việc của mình, ta có thân vệ, nàng không cần lo cho ta." Nàng có hơn trăm thân binh trang bị vũ trang đầy đủ, bảo vệ một mình nàng thì dư sức, thời điểm cấp thiết còn có thể tách ra nghe theo Bách Nhiễm điều động.

Nàng không phải đi gây cản trở, nàng là đi để hỗ trợ. Tương Thành dùng thực tế chứng minh rằng nếu thật sự động binh đao, thân vệ của nàng còn có thể giúp phá cửa phủ Triệu Vương.

Bách Nhiễm hết cách, chỉ đành đáp ứng nói: "Còn mấy giáp sĩ Mẫu hậu ban cho, ta cũng giao cho nàng, thân vệ không được vào phủ, nhưng mấy giáp sĩ này có thể cải trang làm tôi tớ. Nàng đến rồi, thì cùng mấy vị Đại Trưởng Công Chúa chăm sóc lẫn nhau."

Nàng thao thao bất tuyệt nói rất nhiều thứ, nhưng vẫn không yên lòng.

"Được rồi được rồi, không đi nữa thì sẽ muộn mất." Dù có khả năng là đi đánh nhau thật, nhưng cũng không thể đến trễ, Tương Thành kiễng chân, khẽ hôn lên cằm Bách Nhiễm một cái, rồi sờ sờ lên tai nàng: "Đợi khi trở về, ta sẽ thưởng cho nàng."

Một câu nói khiến trong lòng Bách Nhiễm bốc lên khí thế ngút trời, đi thì đi, nếu ngay cả việc bảo vệ Điện hạ mà nàng cũng không làm nổi, vậy nàng còn ở bên Điện hạ để làm gì. Bách Nhiễm ôm lấy Tương Thành, tay phải lướt dọc theo đường cong hoàn mỹ sau lưng nàng, cuối cùng đặt lên eo, kéo nàng sát vào mình không chút kẽ hở: "Vậy giờ ta xin ứng trước một chút." Nói rồi liền cúi xuống hôn lên môi nàng thật sâu.

Tương Thành ngày càng quen với nụ hôn của nàng, với hương vị của nàng, vô cùng tự nhiên, nàng đưa tay ôm lấy eo Bách Nhiễm, mãi đến khi cả hai đều cảm thấy hít thở không thông, nàng mới đẩy nàng ấy ra, giọng thấp thấp, như đang oán trách, lại như giận hờn trong đó lại lộ ra sự ngọt ngào vô hạn: "Nàng làm lem cả lớp trang điểm của ta rồi." Khí thế vừa rồi nói muốn 'khao thưởng cho nàng" đã bay sạch, nàng lại biến thành tiểu cô nương chỉ cần Bách Nhiễm trêu chọc một chút là mặt đỏ tai hồng.

Bách Nhiễm cực kỳ yêu cái dáng vẻ này của nàng, dùng cằm cọ nhẹ lên trán Tương Thành, giọng hơi trầm thấp, như vang lên từ lồng ngực, đầy cưng chiều và không nỡ rời: "Ta ra ngoài đợi nàng."

Về mặt thể diện vẫn không thể thiếu, nếu lại không đi ngay thì thật sự sẽ muộn. Tương Thành gật đầu, đẩy nàng một cái: "Gọi A Mông vào đây cho ta."

Bách Nhiễm mỉm cười đáp lời, sải bước đi ra ngoài.

----------