Thời điểm Bách Nhiễm và Tương Thành đến Vương phủ, xe ngựa đã dừng đầy trước cửa Vương phủ, mặc dù xung quanh có tiếng người nói, lại không hiểu sao làm người ta có ảo giác một mảnh tĩnh lặng, phảng phất như đang dâng trào một bầu không khí đầy bất ổn. Bách Nhiễm nhạy cảm khắp nơi, vừa thấy thế đã âm thầm bố trí cận vệ Tướng phủ, chỉ để lại tôi tớ đi theo bên cạnh.
Tối nay nhất định không yên ổn.
Hai người các nàng xuống ngựa, vừa lúc gặp được Trần Thích và An Dương Đại Trưởng Công chúa. Trần Thích có quân hàm Tướng quân, dưới tình thế cấp bách có thể điều động một số ít Ngự Lâm Quân đang nghỉ phép, và còn là Phò mã, nên cũng nhận được thiếp mời.
Tương Thành và Bách Nhiễm cùng nhau tiến đến hành lễ, miệng nói: "Cô phu, cô mẫu đại an."
Bội kiếm bên hông Trần Thích mang ở thắt lưng khác với những thanh trường kiếm thông thường vốn chỉ dùng để tạo dáng tuấn dật tiêu sái, hắn cười nói: "Thế mà lại gặp được ở đây, vậy thì cùng vào trong thôi."
Bách Nhiễm và Tương Thành không dám không theo, bốn người cùng vào cửa, trước cửa đều có tôi tớ tiếp đãi. Đi đến chỗ ngã rẽ, Bách Nhiễm vẫn như trước khẩn cầu An Dương Đại Trưởng Công chúa chăm sóc Tương Thành: "Có cô mẫu ở đây, tất nhiên mọi thứ đều sẽ tốt."
An Dương kéo Tương Thành qua: "Ngươi cứ yên tâm đi đi, nàng dâu của ngươi có ta trông giúp rồi."
Bách Nhiễm nghe giọng trêu chọc của nàng, không khỏi có chút ngượng ngùng, mặt hơi đỏ lên, nhưng vẫn thành khẩn cúi người, ra vẻ trịnh trọng.
Đợi khi hai vị Phò mã đi xa, An Dương Đại Trưởng Công chúa vừa nhìn Tương Thành vừa cười nói: "Vị tiểu lang quân mà A huynh định cho ngươi này, thật sự là nhẫn nại hiếm thấy, đâu đâu cũng không quên nhờ người chăm sóc ngươi." Đi đến đâu cũng nhớ nhờ người quen biết chăm sóc Tương Thành giúp mình.
Bị thân cô mẫu nói một câu, Tương Thành cũng không dám nói thêm gì, chỉ e thẹn nói: "Ta cũng đối tốt với nàng ấy mà."
An Dương Đại Trưởng Công chúa bật cười, đôi tiểu phu thê này thật đúng là có ý tứ. Ân ân ái ái như vậy cũng tốt, mỹ mãn cả đời. Hai người một đường vừa đi vừa nói, thấy xung quanh không có ai, An Dương Đại Trưởng Công chúa liền từ ái nhắc nhở Tương Thành: "Các ngươi tốt, tất nhiên làm người ta yên tâm, hiện tại xem ra, tính tình Bách Phò mã tốt, cũng là người cẩn thận, ngươi đối tốt với nàng là tốt rồi, chớ đừng nhỏ nhen ương bướng."
An Dương Đại Trưởng Công chúa là một trong các Đại Trưởng Công chúa thân cận nhất cũng là hợp ý với Tương Thành nhất, nàng còn nhớ rất lâu trước đây khi Tương Thành còn chưa biết đến cái tên Bách Tướng Bách Nhiễm, xuất phát từ sự quan tâm của trưởng bối, nàng liền nói thêm vài câu. Phu thê chung sống, luôn là ngươi kính ta một thước ta kính ngươi một trượng, dù là Công chúa, chỉ cần không có tâm muốn dưỡng bạch kiểm xằng bậy, cũng hi vọng gia đình viên mãn, tất nhiên muốn quý trọng. Nàng là lo lắng Tương Thành trẻ tuổi khí thịnh, không biết cuộc sống phu thê khó tránh khỏi có khi gập gềnh, nếu không biết nhân nhượng, nháo loạn ầm ĩ, không khỏi mài mòn hết tình cảm.
Mặt Tương Thành ửng đỏ, khi đó đang mâu thuẫn với Bách Nhiễm, hận không thể không bao giờ gặp người này nữa mới tốt, sao có thể có sắc mặt tốt? Về phần sẽ thân mật khắng khít chung sống như hiện tại, dù thế nào cũng không thể tưởng tượng được.
Nàng thuận theo, cảm tạ: "Làm cô mẫu phiền lòng rồi."
An Dương Đại Trưởng Công chúa thấy nàng nghe lọt tai lời mình, thì rất cao hứng, lại sợ nàng chỉ lo làm theo lời mình, quá cứng hay quá mềm cũng không tốt, Phò mã, thời điểm nên giáo huấn thì phải giáo huấn, thời điểm không nên nhượng bộ thì không thể nhượng bộ: "Tất nhiên, nếu Phò mã không đối tốt với ngươi, ngươi cũng đừng nhẫn nhịn." Hiện tại dung nhan xinh đẹp, tất nhiên cái gì cũng sẽ tốt, người dịu dàng, có thể dịu dàng với người này, tất nhiên cũng có thể dịu dàng với người khác, ngàn vạn lần không thể thả lỏng cảnh giác.
Trên mặt Tương Thành đều là vẻ khiêm tốn tiếp nhận, nhưng trong lòng lại nói, ta mới không sợ, nếu A Nhiễm dám không ngoan, thì... Phần sau nàng còn chưa nghĩ ra, nhưng ngẫm lại chỉ biết, A Nhiễm chỉ sợ nàng không cần nàng ấy nữa, làm sao dám xằng bậy.
Người đang bị nghị luận bên kia, Bách Nhiễm, đang cùng Trần Thích đi vào sảnh, nàng vừa xuất hiện, quan viên thuộc Bách đảng liền tự giác tự phát hướng về phía nàng. Bách Nghĩa Phụ và Chấp Kim Ngô còn dùng ánh mắt hội báo, đều trong tầm kiểm soát.
Trước đó còn không biết, lờ mà lờ mờ mà đến, vào tòa phủ đệ này cũng có thể cảm thấy cảm giác không tầm thường. Huống chi, Bách Nhiễm đã sớm ám chỉ cho bọn họ, bản thân dự tiệc cũng đừng mang theo thê nữ đến.
Hội sảnh tráng lệ trang nhã, đám đông tập hợp ngay trung tâm hội sảnh, Bách Nhiễm bình tĩnh dùng ánh mắt dò xét tứ phía, trên mặt là nụ cười vấn an với mọi người, khắp sảnh đều là các thúc bá. Nhóm thúc bá bình thường đều có tâm cơ của mình, trong đó có những ý kiến bất đồng với nhau, trên triều tranh giành, xung đột lợi ích với nhau, đến lúc này cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Vì những ngày an dật mà đều hồi lại sự tỉnh táo. Sự tình không tầm thường, khắp nơi đều lộ ra những biến hóa kỳ lạ.
Mẹ kiếp, đều bị Triệu Vương lừa đến đây.
Không phải đại thần nào cũng giống nhóm người Bách Nhiễm, đứng cao hơn nhìn cũng xa hơn. Các đại thần cũng không phải ai cũng thật sự có bản lĩnh, có người là thừa kế, tổ phụ là quan, cây cao bóng cả, phụ thân và kẻ đó đều là quan, tố chất chức nghiệp có thể thế nào, cũng không mấy cao minh, đại bộ phận người kỳ thực đều đi con đường này, khác biệt chỉ tại năng lực mỗi người, có người thì được tiến cử, nghe nói ở quê rất hiếu thuận, phụng dưỡng tổ mẫu thập phần thuần hiếu, thanh danh tốt người người đều biết, cũng tốt, để thưởng cho ngươi, ngươi cũng đến làm quan, người phẩm đức tốt, không nhất định làm quan cũng sẽ tốt, người hiếu thuận phụng dưỡng tổ mẫu, không nhất định cũng thiện lương đối đãi với những người khác.
Chế độ chọn lựa quan lại có chỗ thiếu hụt, không phải đại thần nào giỏi tranh biện trên triều đều là người tài ba, bởi thế, cũng không phải mỗi người đến tham dự yến hội đều làm đủ chuẩn bị đến ứng đối với việc Triệu Vương đang mưu tính. Phần lớn vừa tiến vào, bản năng nhận biết nguy hiểm của động vật được tăng cường, trong lòng liền lo sợ bất an, cho là sẽ phát sinh sự tình, còn có một phần là nhìn người ở đây có vẻ không đúng, mới thấy không đúng, lại có một phần, hiện nay còn đang cao hứng đàm luận, hoàn toàn không nhận thức được.
Đáng tiếc thời gian của nàng không đủ, đáng tiếc lòng của nàng không đủ đại công vô tư một lòng vì nước, đáng tiếc năng lực và địa vị xuất thân của nàng cũng không thích hợp làm chuyện này, bằng không, Bách Nhiễm rất muốn bắt đầu làm thử cải cách chế độ tuyển chọn quan lại, có khi ở trên triều rất thống khổ với những kẻ ngu ngốc cái gì cũng không hiểu, chỉ biết phong nhã hưởng lạc.
Nghĩ xa hơn, việc quan trọng trước mắt chính là Triệu Vương. Bách Nhiễm vừa tiến đến đã biết, sự tình, càng gay go hơn nàng dự tính, trong sảnh dưới tiếng cười nói ồn ào là vẻ xơ xác tiêu điều, tôi tớ hầu tì trong Vương phủ không nói một lời, mặc dù trên mặt không phải là sự sợ hãi, nhưng trong mắt mang theo chút nơm nớp lo sợ.
Có thể chặt chẽ không chút sơ hở, trước đó lại không chút phong thanh nào truyền ra, đều là dựa vào phán đoán của Bách Nhiễm và việc quan sát dị trạng ở kinh thành mà đưa ra kết luận, hiển nhiên cũng không phải quá chuẩn xác.
Triệu Vương, vì một ngày này, mà chuẩn bị thật lâu a.
Tạ Hồi chậm rãi bước đến, ẩn dưới bộ râu hoa râm, là một lão nhân vẫn phong thái nhẹ nhàng nho nhã, lão nhân đi đến trước mặt Bách Nhiễm, bên cạnh còn có Hạ vũ, Bách Nhiễm cung kính hành lễ: "Bái kiến Ngoại Tổ phụ."
Tạ Hồi đặt tay lên vai nàng, nói: "Đến có chút trễ."
Bách Nhiễm liền đáp: "Chuẩn bị hơi lâu."
Tạ Hồi gật gật đầu, lại nhìn bốn phía, hỏi lại: "Tương Thành Điện hạ cũng đến sao?"
"Đã đến, Điện hạ không chịu an tọa trong phủ, nhất quyết muốn đến cùng con."
Hạ Vũ và Tạ Hồi không bất ngờ, đều nằm trong dự đoán. Công chúa bản triều, kiểu gì cũng có, điêu ngoa có, tạo phản có, yêu thích nữ sắc cũng có, nhưng vốn là người thẳng thắn lại quang minh, việc này không biết thì thôi, nếu biết, tuyệt sẽ nghênh đón trực diện. An Dương Đại Trưởng Công chúa đến đây, đó là như thế, biết rõ có nguy hiểm, cũng không làm kẻ hèn nhát, buông bỏ tôn nghiêm của nữ nhi Tư Mã gia các nàng.
"Dũng khí của Tương Thành Điện hạ, chúng ta đều kính phục, không dám hạ thấp." Hạ Vũ nói một câu.
Dù cho Tương Thành không đến, nghe có người khen nàng dâu của mình, Bách Nhiễm cũng rất kiêu ngạo, cũng không phải kiểu khiêm tốn mà kiêu ngạo này, nàng rất thản nhiên nói ra: "Thê tử như thế, là may mắn đời này."
Ngay thời điểm nguy cấp này, còn muốn khoe ân ái thế sao? Hạ Vũ ho khan một tiếng, cho qua đề tài này: "Sắp khai yến, Tạ Công Bách Tướng tự bảo trọng." Nghĩ nghĩ, lại thêm một câu: "Mê rượu thương thân."
Tạ Hồi vuốt râu, đáp lời: "Ngươi cũng vậy."
Ba người gật đầu, trong những câu nói này đều truyền dẫn tin tức, sau đó lại tản ra ngoài. Bách Nhiễm sợ tiếp tục sẽ có biến, mặc dù Tạ Hồi là người trãi sự, nhưng cũng đã lớn tuổi, nên luôn hầu hạ bên cạnh.
Nàng đi theo Tạ Hồi, phía sau là một đoàn người thuộc Bách đảng đi theo, dần dần, Tạ Hồi biến thành trung tâm sảnh tiệc, rất có cảm giác là người đứng đầu.
Trần Đại Tướng quân không có ý kiến gì, con cháu trong nhà hắn không bằng Tạ thị, mà hai người đều đã cao tuổi, không biết ngày nào sẽ bước vào hoàng thổ, hợp lại chính là con cháu, lúc này nhường lão, vì tình nghĩa hai nhà ngày sau chung đụng thân cận.
Hạ Vũ muốn tự mình đến, đáng tiếc hắn không có năng lực này, Bách Nhiễm sẽ không hướng về hắn. Tạ Hồi là người ngay thẳng, là hi vọng của mọi người trong triều, việc phế Vương, tất phải là một người đức cao vọng trọng chủ trì, hơn nữa, Bách Nhiễm cũng không nguyện hiển lộ trước mặt người khác, tốt quá hóa tệ. Cho nên nàng cam tâm tình nguyện làm 'vai phụ', toàn thân mà lui, Tạ thị muốn thừa phần tình này của nàng, nhóm cữu cữu cũng muốn ghi nhớ cái tốt này của nàng.
Mặc dù đối diện thời điểm nguy cấp, nhưng theo thói quen, mọi người đều có cân nhắc và mưu tính của mình.
Qua chừng một khắc, thọ tinh hôm nay cũng đã vào trận.
Triệu Vương một thân tân phục, mỉm cười bước đến cùng Liên Tiên Long. Bách Nhiễm âm thầm châm chọc, cho dù hai người này không vì Vương Phi mà kết lương duyên, cũng có thể tự viết cho mình một câu chuyện, niên hạ công và đại thúc thụ, nhiều cấm kỵ nhiều hữu ái.
Vị niên hạ công cũng không mấy trẻ tuổi kia, dáng vẻ hổ bộ long hành bước đến, rất có tướng Đế Vương, hắn chắp tay với mọi người: "Được mọi người đến dự, Cô rất xúc động. Mời ngồi, chớ câu nệ."
Mọi người thưa vâng, Bách Nhiễm không nói lời nào ngồi vào vị trí thứ hai bên trái, mời Tạ Hồi ngồi phía trước.
Triệu Vương thoáng nhìn về bên này, bên miệng vẫn là vẻ tươi cười nhưng độ cong có chút cứng ngắc lại lạnh lẽo, hắn chán ghét nhất chính là kẻ này, người không lớn, nhưng nhiều tâm địa xấu, làm hỏng không biết bao nhiêu chuyện tốt của hắn.
Nhịn một chút, một chút nữa thôi, qua đêm nay, muốn chém giết, róc thịt, muốn lăng nhục ức h**p thế nào, đều do hắn định đoạt.
Trong mắt Triệu Vương xẹt qua tia quỷ dị, ý cười dần dần nhu hòa, như một trưởng bối từ ái nhìn chất nữ tế mà nhìn Bách Nhiễm.