Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 71

Với Cố Thái hậu mà nói, cuộc sống hạnh phúc sau khi thành hôn của Tương Thành không thể nghi ngờ là một việc khiến bà vui mừng. Lúc trước Tiên đế chỉ hôn, bà cũng tán thành, nhưng cũng có một chút lo lắng, lo lắng Bách Nhiễm thành danh từ khi niên thiếu, tính tình không tốt khó sống chung, nhưng càng về sau thấy tính tình nàng càng ôn nhuận, cũng quan tâm đến Tương Thành thì hoàn toàn thở phào.

Trước mắt việc cần quan tâm nhất chỉ có một chuyện, đôi phu thê đến nay vẫn chưa có tin tức gì. Tính từ khi thành hôn cũng đã gần một năm rưỡi, cũng đã phải có rồi. Cố Thái hậu nghĩ rằng khi nào đó phải nói với Tương Thành một câu, đứng vững một chút, Tiên đế không có nhiều con nối dõi, bà rất lo lắng Tương Thành sẽ giống như Hoàng đế. Nhưng nhìn thấy Tương Thành và Bách Nhiễm nhìn nhau cười, dáng vẻ vô cùng ăn ý, nên đè xuống tâm tư này, cứ đợi qua thêm nửa năm nữa, nếu đến lúc đó lại không có, lại nói cũng không muộn.

Hai người ngồi một lúc, Cố Thái hậu chợt nhớ đến một chuyện: "Sắp đến sinh thần Triệu Vương, các con hẳn đã thu được thiếp mời rồi nhỉ?"

Bách Nhiễm cũng đang muốn nói với Thái hậu chuyện này, sau đó tiếp lời: "Đã nhận được, Triệu Vương Điện hạ quảng đãi khách nhân và bằng hữu, Trưởng sử Vương phủ tự mình đến đưa thiếp mời, vẫn mãi khẩn cầu, cần phu thê cùng đến."

Tương Thành nhíu nhíu mày: "Sao ta không biết?"

Bách Nhiễm cười nhìn nàng một cái: "Hai ngày trước mới đưa đến, ta còn chưa nghĩ xong có nên đi hay không, để nàng biết không phải chỉ làm phiền não thôi sao?" Ký ức hồi nhỏ, Tương Thành và Tư Mã Luân đều cực kỳ chán ghét Triệu Vương, Tương Thành thì còn tốt một chút, khi đó đã có thể phân biệt thị phi, xem như có chút tâm trí, Tư Mã Luân thì tệ hơn, thời điểm hắn không hiểu chuyện thì cảm thấy Vương thúc này không tốt, hơi biết chuyện một chút, Vương thúc này liền đến kinh sư, đến tự mình cho hắn thể nghiệm kẻ này có bao nhiêu không tốt. Mỗi lần trên triều đình lên tiếng lời gì, Triệu Vương tất sẽ bác bỏ những lời đó, tâm linh thuần khiết của Tư Mã Luân thuở nhỏ chịu đủ mọi tàn phá.

Tương Thành giận liếc nàng một cái, dư quang nhìn thấy mẫu thân đang mỉm cười nhìn các nàng, thầm thấy ngượng ngùng, nên không lên tiếng nữa.

Dáng vẻ ngượng ngùng muốn nói lại thôi này làm trong lòng Bách Nhiễm xôn xao một trận, rất muốn nhào đến hôn nàng, nàng ổn định lại tâm thần, quay đầu kính cẩn nói: "Sự khác thường tất có dị, con muốn xin chủ kiến của Mẫu hậu, nếu không đi, Có vẻ... Không khỏi hết sức khinh cuồng, nếu đi, cũng không biết trong hồ lô hắn bán thuốc gì." Lúc này danh sách tân khách mà Triệu Vương mời phần lớn đều là các đại thần quyền lực trong triều bao gồm cả thê nữ, Bách Nhiễm đã có nhiều suy đoán, nếu nàng là Triệu Vương, bố trí giáp sĩ bên trong, bắt ba ba trong rọ, giam cầm bên trong, bằng không, bỏ thuốc vào cơm canh, độc chết tất cả, Ấu Đế bị hạ bệ chính là do hắn định đoạt, nếu không được, thì vây khốn tất cả tại Vương phủ, đại quân ngoại thành tiến công, trong phủ đàn múa linh đình, chờ mọi người tàn yến, thì bên ngoài đã long trời lở đất.

Tóm lại sẽ không phải là chuyện gì tốt.

Cố Thái hậu cũng có cái nhìn không khác gì nàng, chưa từng nghĩ đến việc Triệu Vương sẽ làm thế nào, chỉ là cảm thấy đây là điềm xấu, liền dò hỏi: "Con đã có quyết định chưa?"

"Muốn đến nhìn một cái, không đến làm sao biết hắn muốn làm gì? Nhưng lại sợ quá võ đoán, con và Điện hạ đều niên thiếu, không thể so với người đã kinh qua chuyện như Mẫu hậu, vẫn phải nhờ Mẫu hậu chỉ dạy cho chúng con." Bách Nhiễm giỏi nhất là việc nói mấy lời hiểu chuyện khoe mẽ. Tương Thành quay đầu nhìn nàng, ném cho nàng ánh mắt 'Giảo hoạt'. Bách Nhiễm ngồi nghiêm chỉnh, đôi mắt thoáng nhướng lên, quay lại vẻ 'Ta rất ngoan, rất nghe lời, muốn được xoa đầu, hôn hôn'.

Tương Thành nhịn cười, vất vả lắm mới giữ vững được biểu cảm, không làm thất lễ.

Cố Thái hậu ngồi cao hơn một chút, nên trông thấy rõ hành động này của hai người, không khỏi lại thở dài lại buồn cười. Nữ nhi và nữ tế tình cảm thấm thiết là chuyện tốt, về phần Bách Nhiễm có phải đã có quyết định hay chưa, chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng là thái độ này của nàng, thái độ chịu nghe lời trưởng bối, đã làm cho người ta vui mừng.

Sớm nghe nói Tiểu Bách Hầu hiếu thuận, Vệ Quốc Phu nhân có phúc khí, là người hiếu thuận, sẽ mềm lòng một chút, tình hình lúc này, đó là nhìn trên mặt Tương Thành cũng không làm gì đi quá giới hạn. Cố Thái hậu thích Bách Nhiễm, cảm thấy lão đầu chết tiệt Tiên đế kia trước khi chết cũng làm được một chuyện đúng đắn, tìm được nữ tế tốt, nhưng vẫn mơ hồ lo lắng nàng tuổi trẻ khinh cuồng, sinh lòng kiêu căng, hoặc là quyền binh ngập trời áp chế Quân quyền. Suy nghĩ này, không thể nói với Tương Thành, cũng không thể nói với Hoàng đế. Vốn đang không có việc gì, nếu Quân thần bị ngăn cách chỉ vì lời nói này của bà, sẽ gây hậu hoạn, huống chi, đi đến bước đó, bà và Hoàng đế làm sao có thể gặp Tương Thành.

May mắn, hiện tại xem ra, Bách Nhiễm là một người hiểu lý lẽ.

Cố Thái hậu càng thêm yêu thích Bách Nhiễm, vẻ mặt ôn hòa nói: "Nếu con muốn đi thì cứ đi, chỉ là, gần đây Triệu Vương thu mình lại, chung quy sẽ làm người ta cảm thấy hắn đang ủ mưu gì đó, thay vì tránh, không bằng đến xem, cũng có cách ứng phó. Chỗ của ta còn vài giáp sĩ, thân thủ cao, đến lúc đó các con dẫn theo, để phòng thân."

Bách Nhiễm vui mừng cúi người thật sâu: "Tạ Mẫu hậu."

Vô cùng phấn khởi mà dẫn nàng dâu cùng vài võ lâm cao thủ cáo lui.

Chỉ cần Tương Thành ở đây, nàng sẽ không chịu cưỡi ngựa, luôn muốn chen lách vào trong xe, hơn nữa, hơn phân nửa A Mông cũng bị nàng đuổi ra ngoài. A Mông cũng đã thành quen, vừa thấy Phò mã đến, liền tự giác ra ngoài đi theo bên cạnh xe.

Xe ngựa khởi hành, Bách Nhiễm nhanh chóng bổ nhào vào Tương Thành, cọ lên bên cổ nàng, hôn hôn, cảm giác ngưa ngứa làm Tương Thành cười khúc khích, bất ngờ Bách Nhiễm lại vươn đầu lưỡi m*t l**m, tức khắc nơi đó tê rần như bị điện giật.

Tương Thành không kiềm được mà run run lên một chút, cảm giác xa lạ lại kỳ quái này làm nàng có chút sợ, nàng vội đẩy đẩy Bách Nhiễm, giọng nói ngượng ngùng e lệ: "Nàng, nàng mau ngồi dậy."

Bách Nhiễm không chịu, nàng vốn đang vui đùa trêu chọc, nhưng nơi đó trơn bóng, thơm thơm, xuống thêm chút nữa, là khuôn ngực trắng nõn là nơi nàng chỉ cần đưa tay là chạm đến, hương khí quẩn quanh từ hơi thở nàng như cám dỗ, nàng thầm nghĩ càng muốn nhiều hơn, nhiều hơn ngay lập tức.

Tương Thành cứng thân người, không dám động một chút nào, trong cảm giác xa lạ lại sinh ra một chút khát vọng, chỗ ẩm ướt nơi xương quai xanh ngưa ngứa, tay Bách Nhiễm sột soạt cởi sợi dây vạt áo nàng, tay kia thì đã ấn lên ngực nàng, Tương Thành gần như không dám thở ra, tâm tình bất an không yên làm nàng như muốn khóc, cầu xin: "A Nhiễm A Nhiễm..."

Bánh xe va trúng một tảng đá, xe ngựa đột nhiên nảy lên một chút, A Mông đi bên xe vội hỏi han: "Điện hạ, Phò mã, không sao chứ ạ?"

Lần cắt ngang này làm dục niệm của Bách Nhiễm bay đi, nàng ngẩng đầu, thấy Tương Thành c*n m** d***, nước mắt doanh doanh, tràn đầy u oán nhìn nàng, lập tức cả kinh, vội đáp lại: "Không sao."

Tương Thành đẩy nàng ra, lúc này khí lực lớn hơn rất nhiều, tự mình ngồi dậy, quay lưng sửa sang trang dung.

Bách Nhiễm nghĩ rằng, hỏng rồi. Nàng chỉ là nhất thời không khống chế được, chắc là Điện hạ tức giận rồi. Trong lòng Bách Nhiễm lại kích động một trận, nàng cũng không dám khẳng định Tương Thành có nguyện ý giao bản thân cho nàng hay không, vừa rồi, là thật sự không nhịn được, hay hoặc giả là nàng đã sớm nghĩ đến, chỉ là vẫn luôn không dám, bởi thế khi nhận lấy chút cám dỗ, thì không thể nhẫn nhịn được.

Nhìn thân hình mảnh mai đang quay lưng kia, Bách Nhiễm càng thêm sợ hãi, chờ khi Tương Thành sửa sang xong, mới dịch người đến, cẩn thận gọi: "Điện hạ."

Tương Thành không để ý nàng.

Bách Nhiễm khóc không ra nước mắt, nàng, nàng đã biết lỗi rồi, không nên không được đồng ý mà làm xằng bậy, tuy rằng vẫn chưa toại, nhưng bên trong suy nghĩ đã là không tốt rồi.

"Điện hạ, sau này ta sẽ không xằng bậy trên xe nữa." Bách Nhiễm nhanh chóng nhận sai, thái độ vô cùng khẩn thiết.

Tương Thành đen mặt, không xằng bậy trên xe.

"Làm loạn trên xe, không thoải mái, hơn nữa rất nhanh là đã về đến nhà rồi." Bách Nhiễm lại nhanh chóng bỏ thêm một câu.

Nàng còn muốn nói từ từ đến khi xuống xe, về phòng, vào đêm có phải có thể xằng bậy một chút hay không, không ngờ Tương Thành đã không nhịn được nữa, xoay người nhéo tai nàng: "Nàng là nói khi không ở trên xe thì có thể xằng bậy đúng không?"

Lý lẽ gì đây, làm người ta giận rồi, có thể bắt được trọng điểm rồi nhận sai không.

Bách Nhiễm bị nhéo đến nhe răng, tai quá to là điểm không tốt, nhéo lên còn đặc biệt thuận tay. Nàng còn không muốn buông tha, thấy đã nói đến đây, vội nói theo: "Không ở trên xe, nếu Điện hạ đáp ứng, tất nhiên là ta muốn."

Chuyện như vậy còn có thể nói ra miệng được sao? Tương Thành giận dữ, còn có chút thẹn thùng, sắc mặt chẳng còn mấy đẹp mắt, cứng rắn nói: "Ta, ta sẽ không đáp ứng."

"Nhưng mà..." Bách Nhiễm còn muốn tranh thủ thêm một chút, Tương Thành lại cắt ngang, không để nàng nói tiếp: "Nàng cũng không cần nghĩ tiếp nữa."

Bách Nhiễm ủ rũ.

Tương Thành không vui, buông tai nàng ra, nghiêng người nói: "Nàng còn dám không vừa ý?"

"Dám chỗ nào đâu, rất vừa ý mà." Thanh âm hữu khí vô lực.

Tương Thành cũng không nói nữa, càng nói càng xấu hổ. Hơn nữa, nàng còn có ảo giác giáo dưỡng hơn mười năm nơi khuê phòng đều đã trả lại hết cho Cố Thái hậu rồi, theo Bách Nhiễm náo loạn ở bên ngoài ngay giữa ban ngày ban mặt, thế mà nàng lại không mấy tức giận.

Một lúc sau, về đến nhà.

Bách Nhiễm xuống xe trước, tay nắm lấy rèm xe, rồi nhanh chóng quay lại hôn lên môi Tương Thành, sau đó nhảy xuống xe, ngẩng đầu nhìn nàng cười đến vô cùng hồn nhiên: "Có thể xuống rồi."

Trước mặt mọi người! Tuy rằng vừa rồi rèm vẫn chưa vén lên, nhưng bên ngoài rèm tôi tớ, nha hoàn đứng cả một đoàn!

Tương Thành không biết nên làm gì cho phải, trải qua trù trừ khó xử, cuối cùng chỉ phải cưng ngắc gật đầu, bỏ qua bàn tay nàng ấy đang nâng lên, chuyển hướng sang A Mông, tự xuống xe.

Bách Nhiễm ngượng ngùng rụt tay về, tâm tình lại như ánh mặt trời, vừa rồi rõ ràng là Điện hạ ngại ngùng, lại không chịu để người khác nhìn thấy, lại vẫn nhớ phải trả lời nàng, nhưng lại không biết nên trả lời thế nào, cuối cùng đành phải gật đầu một cách cứng ngắc, thật sự là đáng yêu quá rồi.

Ôm tâm lý kiêu ngạo Điện hạ nhà ta là đáng yêu nhất, Bách Nhiễm khoái trá đi theo Tương Thành một đường về phòng. Những chuyện như vậy nên để thuận theo tự nhiên thôi, không nên nói ra thành lời. Bách Nhiễm phản ứng kịp nhạy bén nhận ra, vừa rồi ở trên xe,, Điện hạ nhéo tai nàng là vì đang rất thẹn thùng, bằng không, nàng ấy sớm nên dùng hết sức đẩy nàng ra, để nàng triệt để không có cơ hội mà thừa dịp mới phải.

Hai người đều tự thay xiêm y, lại ngồi xuống thưởng trà.

Chỉ chốc lát sau có nhũ mẫu đi vào hỏi có muốn dọn cơm lên không.

Một ngày này nhanh chóng qua đi. Bách Nhiễm cảm thán một chút.

Tương Thành cũng không nhìn nàng, hỏi Tạ thị đã dùng cơm chưa, dùng cái gì, có hợp vị không, biết được đã dùng xong cơm, dựa theo thói quen phân phó dọn cơm đến đại sảnh.

----------