Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 70

Tuy rằng Tương Thành rất phản đối, nhưng Bách Nhiễm căn cứ vào việc mẫu thân sống không tốt, thì làm sao nhi nữ có thể an hưởng hiện tại, vẫn giữ quan điểm đến nói chuyện với Tạ thị. Cách nói rất uyển chuyển, đại khái là cha con rất không đáng tin, A nương người đã một mình nhiều năm, lòng con vô cùng lo lắng, cho nên, có phải nên cân nhắc việc hòa ly với cha con, sau đó tìm kiếm hạnh phúc mới không. Chỉ cần người gật đầu, những việc sau đó có con sắp xếp thỏa đáng cho người.

Tạ thị nghe xong, còn kinh ngạc hơn cả Tương Thành, nhìn Bách Nhiễm vẻ kỳ quái rồi nói: "Sao con có thể có ý nghĩ ly kỳ như vậy hả? Chẳng lẽ có người nói gì đó trước mặt con sao?" Nói xong, nàng không còn vui vẻ gì nữa. Nói chuyện hôn nhân của bản thân cùng nữ nhi vốn là một chuyện rất xấu hổ, cố tình Bách Nhiễm còn không biết thế, còn nói chuyện vô cùng chân thành nghiêm túc.

Bách Nhiễm lắc đầu liên tục: "Tất nhiên là không, chỉ là con..."

"Con cái gì? Con là đang rảnh rỗi sinh nông nỗi sao?"

"Không phải, con..."

"Đừng nhắc lại chuyện này!" Tạ thị có dấu hiệu thẹn quá thành giận.

Bách Nhiễm ủ rũ cúi đầu lui ra ngoài, nàng cảm thấy ý nghĩ của mình rất tốt, sao lại không đồng ý chứ? Chẳng lẽ A nương là đang thẹn thùng, ngượng ngùng sao?

Nàng cúi đầu, lạch bạch bước ra ngoài, Tạ thị vô cùng đau đầu, sao lại sinh ra một nữ nhi kỳ quái thế này cơ chứ, quay đầu nhìn về phía Cẩm Nương, Cẩm Nương hiểu ý, nói khẽ: "Phu nhân yên tâm, nô tỳ sẽ nói rõ ràng với Đại lang."

"Để nàng hiểu rõ là tốt rồi." Tạ thị nhàn nhạt nói, có một hài tử mạnh mẽ chính là làm người ta bận tâm mà.

Bách Nhiễm đang bước khỏi cửa, thấy Cẩm Nương đi đến, nàng có chút vui vẻ: "A Cẩm, ngươi đến rồi." Cẩm Nương là người đầu tiên nàng nhìn thấy khi đến với thế giới này, là người chăm sóc nàng từ thuở nhỏ, khụ khụ, còn là nhũ mẫu của nàng, rất thân thiết.

Cẩm Nương cười nói: "Đại lang đang muốn xuất môn sao?"

"Ừm, nhưng không vội, A nương để ngươi đến có chuyện gì sao?" Nói xong ngồi lại xuống ghế.

"Phu nhân để nô tì đến nói với Đại lang vài câu... Khụ." Cẩm Nương cũng có chút xấu hổ, "Nói về chuyện của lang quân."

A, nói về Bách Nguyên sao, hắn có gì hay để nói, chỉ là A nương cố ý phái Cẩm Nương đến nói thông chuyện này, Bách Nhiễm vẫn làm ra dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

"Đại lang, sự tình, không giống với những gì người nghĩ đâu. Hòa ly, không phải dễ dàng như vậy. Thứ nhất, Phu nhân và lang quân chưa từng có điều bất hòa."

Bách Nhiễm lơ đễnh, bất hòa lớn đó chứ.

"Thứ hai, hai nhà giao hảo, tiểu lang quân A Cư đính thân với Bát Nương trong nhà, hôn kỳ cũng gần đến, nếu phu nhân và lang quân ly tán, hai người họ phải tự xử thế nào?"

Chuyện này, ngược lại, nàng có thể làm người hòa giải trung gian. Bách Nhiễm vẫn cho rằng có thể giải quyết được: "A cha không còn là nữ tế Tạ thị, nhưng ta vẫn là ngoại tôn Tạ thị."

"Còn có thứ ba, hiện tại chẳng phải Phu nhân đang sống không tệ đó sao, chưởng quản công việc cả một phủ, không có người áp chế, dĩ nhiên rất khoái ý, ra ngoài, cũng có người tôn kính, các nương tử khắp kinh thành, ngoại trừ Thái hậu và nhóm Đại Trưởng Công chúa, còn có ai có thể làm Phu nhân phải khom người chứ?"

Bách Nhiễm bất mãn: "Có phụ có tử không có phu, A cha đã làm gì cho A nương chưa?"

"Không thể nói như thế." Cẩm Nương cũng không hiểu sao lúc này Bách Nhiễm lại kiên quyết như vậy, còn kiên quyết đến có chút kỳ quái, "Lang quân chỉ là không ở kinh thành, nhưng hắn vẫn là phụ thân của Đại lang, là phụ thân của Đại lang, tất nhiên đó là hôn phu của Phu nhân, kỳ thực, có ở kinh thành hay không, thì có làm sao? Bản thân có thể sống tự tại cũng tốt. Tâm ý của Đại lang, Phu nhân hiểu rõ." Tuy rằng có chút kỳ quái, nhưng bên trong ý nghĩ đó vẫn có thể lĩnh hội, "Nhưng việc này đích xác là không làm được, đó là lui một vạn bước, Phu nhân tái giá, còn nơi nào được thanh tịnh như vậy đây? Trên có bà tức quản thúc, dưới có hôn phu phải hầu hạ, còn thêm cả chuyện hậu viện, sao còn được thanh tịnh? Phu nhân thích yên tĩnh, Đại lang muốn người chuyển nơi khác, rời khỏi tháng ngày thanh tịnh sao?"

Bách Nhiễm nhíu nhíu mày.

Cẩm Nương nhẹ nhàng nói: "Huống chi, Phu nhân đã qua thanh xuân, nếu muốn tái giá, chỉ có thể gả thấp cho kẻ góa bụa." Nữ nhân không giống với nam nhân, người góa bụa có thể cưới tiểu nương tử niên thiếu thanh xuân, nữ tử tái giá, ngoại trừ kẻ góa, còn có lựa chọn nào khác sao?

Bách Nhiễm nhíu mày càng chặt hơn, nàng tự cho rằng nếu A nương tái giá cũng không sao, nhưng nếu là kẻ góa, có lẽ là kẻ góa còn có hài tử muốn cưới A nương thì tuyệt đối không được. Nàng có chút khó xử, chẳng lẽ chọn cho nương một tiểu nương tử nhu thuận, cũng không biết A nương thích kiểu người gì...

Cẩm Nương nhìn vẻ kỳ quái nổi lên trong đôi mắt nhỏ của Bách Nhiễm, nhất thời có chút lo lắng, vội nói: "Đại Lang, ngươi đừng xằng bậy, Phu nhân sẽ tức giận."

Nghe thấy Tạ thị sẽ tức giận, Bách Nhiễm dừng lại dòng suy nghĩ miên man, bất đắc dĩ nói: "Để một người biết quan tâm thấu hiểu như A nương cô đơn như vậy, ta không chịu được."

"Sao lại nói thế chứ?" Cẩm Nương thở dài một tiếng, "Phu nhân vốn thích yên tĩnh, chẳng lẽ vì một kẻ không biết lai lịch, lại còn không biết đang ở đâu, bỏ qua ngày tháng an ổn bây giờ sao?" Lời nói khó nghe, coi như Bách Nguyên đã mất, thì có khác gì đâu? "Chí Phu nhân không ở đây, huống chi, không phải còn có Đại lang đó sao, chẳng lẽ ngươi sẽ không hiếu thuận với Phu nhân hay sao?"

"Tất nhiên không phải." Bách Nhiễm vội vàng nói một câu, Cẩm Nương phân trần rất nhiều, nàng cũng biết bản thân làm chuyện ngu xuẩn, may mắn không tự cho là đúng mà thật sự làm ra chuyện, bằng không, sợ là A nương sẽ thật sự tức giận.

Thế đạo gian nan, nữ tử không dễ dàng. Bách Nhiễm không hài lòng.

Cẩm Nương thấy cuối cùng cũng nói được Bách Nhiễm buông xuống ý niệm, không khỏi nhẹ nhàng thở ra: "Đại lang muốn đi đâu?"

"Vào cung, sáng nay Điện hạ vào thăm Thái Hậu, ta đến nha thự có việc cần xử lý, thuận đường đi đón nàng về."

"Vậy Đại lang nhanh đi đi, chớ để Điện hạ đợi lâu."

"Ừm." Bách Nhiễm còn có chút ngẩn ngơ.

Cẩm Nương hoàn thành nhiệm vụ, trở về bẩm báo cho Tạ thị, thuận đường còn báo việc Bách Nhiễm đang chuẩn bị đi nơi nào. Tạ thị chậm rãi lộ ý cười, lắc đầu nói: "Đứa nhỏ này."

Tuy rằng không biết vì sao Bách Nhiễm lại nổi lên ý niệm loạn thất bát tao này, nhưng với hảo ý của nàng, Tạ thị cũng vui mừng. Chỉ là, nàng đúng là không muốn tái giá. Tuổi hoa sớm trôi, thanh xuân đã mất, sao còn có thể nằm mộng? Đương thời tuổi xuân cũng từng tâm nguyện tìm được người yêu thương, bạc đầu chẳng xa nhau, cho đến bây giờ, đã không còn khí lực, cũng không còn tâm tình, chỉ mong trôi qua những năm tháng dài đằng đẵng này bình an tĩnh lặng là tốt rồi.

Thế cho nên vốn nên hận là Bách Nguyên, nàng cũng không có tâm tư để hận, rất tiêu hao khí lực. Cho đến bây giờ, trong thế giới của nàng, điều duy nhất không thể cô phụ, sợ là không còn những ngày thanh u, quan tâm duy nhất chính là có ngày A Nhiễm có thể toàn thân rút lui, không còn chìm nổi bên trong.

Bách Nhiễm tạm bỏ qua chuyện này trước, khi nào trở về lại đến thỉnh tội với A nương, thật là nàng đã suy nghĩ không chu toàn, vọng động rồi.

Cùng Cẩm Nương ra khỏi cửa sau đó lên ngựa xuất môn, chạy thẳng đến Hoàng thành.

Đến trước nha thự, Mạch Nghị đang ở nơi này, đang nói gì đó với Hồng Lư Tự Khanh, vừa thấy Bách Nhiễm đi đến, vội chắp tay nói: "Bách Tướng đến rồi."

Bách Nhiễm cũng đáp lễ: "Chào nhị vị đại nhân."

Hồng Lư Tự Khanh cũng vội đáp lễ, người này họ Lưu, cũng là con cháu Thế gia, hắn thấy Bách Nhiễm đến, muốn nhân cơ hội thoát thân, không ngờ Mạch Nghị có ý ngăn hắn, còn kéo Bách Nhiễm theo cùng, mặt đầy thành khẩn nói: "Việc này, còn mong Bách Tướng nói vài lời giúp hạ quan."

Bách Nhiễm vừa nghĩ đã biết bọn họ đang nói chuyện Mạch Bá Dung, nàng chớp chớp mắt, gật gật đầu: "Lúc này đã bị bêu danh ở chỗ Bệ hạ, chỉ sợ còn phải đợi phán quyết của Bệ hạ."

Mạch Nghị đợi chính là câu này, Hồng Lư Tự Khanh cũng nhẹ nhàng thở ra, cái này không liên quan đến hắn, hắn chỉ là phụng chiếu mà làm.

"Bách Tướng được thánh tâm, xin lưu tâm giúp tiểu tử ta." Nói phán quyết của Bệ hạ, còn không phải là chính sự đường thảo luận quyết định sau đó lại bẩm Thiên ý, lại để Bệ hạ đóng dấu đó sao.

Bách Nhiễm cười cười, nói: "Không dám nhận, có tin tức, ta sẽ báo cho đại nhân biết."

Mạch Nghị vội cúi đầu cảm tạ, Bách Nhiễm che dấu rất sâu, hắn còn không biết lúc này Mạch Bá Dung thân hãm lao ngục, còn là nhờ có nàng trợ giúp.

Bách Nhiễm bước đi, Hồng Lư Tự Khanh nghĩ nghĩ, bước lên đi theo, nói nhỏ bên tai Bách Nhiễm: "Chuyện đó của Mạch Bá Dung, khó mà giải quyết, hạ quan vừa nhận được tin tức, Thế tử Triệu Vương không chịu buông tay, tất phải nghiêm trị." Tin tức này còn chưa kịp bẩm lên, đã gặp được Tể tướng, nên thông báo một tiếng, nếu có thể được Tể tướng xác nhận là tốt rồi, đến lúc đó, Mạch Nghị muốn trút giận, cũng đừng trút giận lên người hắn.

Bách Nhiễm nghĩ nghĩ, cũng hạ giọng nói: "Mạch đại nhân đã biết sao?"

"Chưa kịp bẩm báo."

"Vậy thì nói cho lão biết, bằng không, làm lỡ việc, sợ là muốn trách tội ngươi." Dù sao lão đã biết, cũng không có biện pháp hóa giải.

Hồng Lư Tự Khanh nhíu nhíu đầu mày, gật đầu đồng ý.

Hồng Lư Tự lại không phải Đại Lý Tự, vốn không can hệ vào việc phán án, chỉ là lúc này gặp chuyện không may ở Phiên quốc, là tốt hay xấu, lần này Lang trung được phái đi cùng cũng phải gánh chịu trách nhiệm, Hồng Lư Tự Khanh đứng đầu Hồng Lư Tự tất nhiên cũng không tránh khỏi. Bách Nhiễm thấy sắc mặt hắn không mấy đẹp mắt, liền an ủi: "Việc này và ngươi, không tương quan, Lang trung đi, chẳng qua phần lớn là thị sát, thấy điều gì, tất nhiên là phải bẩm báo chi tiết cho Bệ hạ. Ngươi cứ nói cho Mạch Nghị, để hắn sớm có đối sách, đến lúc đó, hắn còn thiếu ngươi phần ân tình cảnh báo này đấy."

Hồng Lư Tự Khanh lắc lắc đầu: "Bách Tướng không biết..." Mạch thị bá đạo, Mạch Bá Dung lại là kẻ tài tuấn cực kỳ có tiền đồ trong thế hệ này, nếu hủy đi, khó bảo đảm không trút giận lên Lang trung ở đất Triệu, phải biết rằng lấy được chứng cứ này, là rất mấu chốt. Thở dài: "Haiz, không cầu công lao thôi."

Bách Nhiễm cười cười, không nhiều lời nữa, đến nha thự của mình, lấy đồ xong liền đi vào cung.

Tương Thành đến thăm mẫu thân, cùng Cố Thái hậu dùng xong cơm trưa rồi cùng nàng nói vài chuyện vụn vặt.

"Tiếp qua vài năm, chờ Đại lang đón dâu, trong cung cũng không còn quạnh quẽ giống thế này nữa rồi." Cố Thái hậu cũng là thường ngày vô sự, còn chưa có nàng dâu nói chuyện cùng nàng, chỉ là đôi lúc triệu di phi của Tiên đế đến nói chuyện, nhưng cũng không có cùng chủ đề để nói.

"Nói vậy cũng không bao lâu nữa, Mẫu hậu đã có thể có con cháu vây quanh rồi, đến lúc đó con đến cung của Mẫu hậu, sợ là không có nơi để chen chân rồi." Tương Thành cười nói.

"Dù thế nào cũng không thiếu chỗ cho con đâu." Cố Thái hậu cũng trêu ghẹo nàng.

Hai người đang nói đến đây, thì có cung nữ báo lại, Phò mã đến.

"Chậc." Cố Thái hậu nhìn Tương Thành cười nói, "Thật sự là nửa khắc cũng không đợi được mà."

Gò má Tương Thành ửng đỏ, vờ lạnh nhạt: "Mời Phò mã vào."

Cung nữ che miệng cười lui ra.

Bách Nhiễm không biết tình hình bên trong, vô cùng cao hứng tiến vào, hình tượng của nàng tốt, mũ cao đai rộng, khoác huyền bào, bên hông còn treo cổ kiếm, hiện đầy vẻ chính trực. Ừm, chính là dáng vẻ hảo hài tử.

Đứng lại, hành lễ vững vàng: "Mẫu hậu đại an."

"Được rồi, được rồi, mau đến đây ngồi." Cố Thái hậu hớn hở gọi Bách Nhiễm đến ngồi cạnh mình, cung nữ dâng trà dâng điểm tâm.

Bách Nhiễm nhìn về phía Tương Thành, cong khóe môi cười với nàng, đi qua ngồi xuống cạnh nàng.

----------