Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 69

Bách Nhiễm cảm thấy cha nàng thật sự là rất đáng ghét, nếu trực tiếp ly hôn với A nương thì tốt rồi, nàng thực sự nguyện ý giúp A nương tìm một đối tượng hiểu tri thức, không ngại xuất thân, chỉ cần A nương vừa ý là được. Nàng tuyệt không bài xích một kế phụ.

Nhưng không, với các nàng mà nói, vừa có trượng phu, vừa có phụ thân, lại thành như không có, ngay cả gia đình còn lo không xong, thì giữ cái nam nhân đó để làm gì! Sống đến từng này tuổi rồi mà vẫn còn mộng mơ ngây thơ, tìm chân ái, tìm cái quái gì mà chân ái. Phiền chết đi được, bản thân thì ích kỷ mà còn cứ níu kéo người ta không tha.

Trong lòng Bách Nhiễm âm thầm oán giận Bách Nguyên một trận, nàng còn đang suy nghĩ phải làm như thế nào. A nương không thiếu tiền, hồi môn của bà phong phú muốn tiêu hết cũng phải mấy đời, nàng ấy cũng không thiếu danh, thanh danh của A nương, còn hoàn hảo hơn cua nàng, được người yêu thích là một, tài danh truyền xa là hai, thứ ba còn có tinh thông y thuật, được xưng tụng là truyền kỳ rồi.

Lại nói, A nương thiếu chính là một người ân cần chăm sóc.

Đến nhà, Bách Nhiễm xuống trước, vươn một tay đỡ Tạ thị xuống xe, sau đó là Tương Thành. Hai người đưa Tạ thị về phòng trước, sau khi hỏi han ân cần, lại trở về phòng.

Vào phòng, nhìn thấy xiêm y được may mới, Bách Nhiễm chợt nhớ đến một chuyện, nói với Tương Thành: "Hương dùng hết rồi, ta đi phối một chút." Nàng có thói quen dùng hương do chính mình phối, hương ấm thanh thoát một chút, hầu nữ trong nhà điều phối, không hợp ý nàng.

Tương Thành vội hỏi: "Ta đi với nàng."

Bách Nhiễm cười cười: "Được."

Sau khi tắm rửa, hai người thay thường phục nặng nề thành y phục nhẹ mềm mại hơn, cho người mang dụng cụ đến, lại cùng chọn hơn mười loại nguyên liệu.

Tương Thành cũng cùng phối hương, tài nghệ của nàng cao siêu hơn Bách Nhiễm, chỉ là nàng đã quen với việc Bách Nhiễm phối hương cho nàng, nên không tự làm nữa. Lần này, nàng lại muốn bắt tay vào làm vì Bách Nhiễm.

Hương Tạ thị để Bách Nhiễm mang đến Tạ phủ là chuyên dùng cho lư Bác Sơn, hương Bách Nhiễm và Tương Thành làm là dùng để huân y phục, Bách Nhiễm làm hai loại, đều là mùi hương thanh nhẹ nhưng lưu hương lâu, loại hương mang cảm giác trầm ổn là dành cho Tạ thị, loại hương tươi mát hoạt bát hơn một chút là dành cho Tương Thành.

Bên phía Tương Thành đã chuẩn bị xong, quay sang nhìn về phía Bách Nhiễm, liền nhịn không được mà chỉ điểm một chút: "Đợi thêm chút nữa hẳn cho bạch chỉ vào, như thế hương sẽ lưu lại lâu hơn."

Bách Nhiễm vội buông xuống, thay thành một thìa nhỏ, chuyển sang múc bạch chỉ.

"Nghiền nát giai nam trong chén sứ, sau đó cho vào chén gỗ, đừng dùng lưu ly, lưu ly thì lạnh quá." Tương Thành thấy Bách Nhiễm bỏ giai nam vào chén lưu ly, vội ngăn cản.

Bách Nhiễm theo lời mà làm.

Sau một lúc lâu, Bách Nhiễm lấy gỗ thông, Tương Thành vừa muốn mở miệng, thì thấy Bách Nhiễm mỉm cười nhìn nàng. Tương Thành hơi có chút chột dạ, tiện đà lại đúng ý hợp tình: "Nàng làm không đúng, còn không cho ta nói."

Bách Nhiễm không nhịn được cười: "Phải phải phải, còn phải cảm tạ nương tử chỉ dạy."

Thấy cuối cùng nàng cũng đã cười, Tương Thành nhẹ nhàng thở phào, nâng tay sờ sờ gương mặt nàng: "Cuối cùng cũng cười rồi."

Bách Nhiễm không hiểu: "Vừa rồi không có sao?"

"Không có, trên đường về đều ngoài cười nhưng trong lòng không vui, khó coi." Nói xong còn nhéo nhéo thịt trên mặt nàng.

Bách Nhiễm bật cười, mặc cho nàng vừa xoa vừa nắn, Tương Thành dịu dàng thỏa đáng như thế, nàng nghĩ đến nỗi tâm sự vừa rồi, tựa hồ cũng chẳng phiền lòng như thế nữa rồi.

Chuyện có thể làm cho Bách Nhiễm phiền lòng đúng thật là không nhiều lắm, nếu gặp chuyện phiền toái, nàng đều chịu khó tiến lên trực tiếp xắn tay giải quyết, ít khi nhìn trước ngó sau, không mấy bày ra trên mặt.

Các nàng dự tiệc tối ở Trần phủ rồi mới trở về, một trận vừa rồi, đã muộn hơn giờ nghỉ ngơi bình thường. Đêm xuân, trong sương đêm còn vương mùi hoa, không khí trong trẻo ẩm ướt, cực kỳ thoải mái.

Tương Thành và Bách Nhiễm cùng sóng vai đi ra, tay nàng được Bách Nhiễm nắm lấy dưới tay áo, bước từng bước chậm rãi. Đến khi bước đến cửa phòng, Bách Nhiễm đã nghĩ ra một phương án, trọng tâm của phương án này là - - Hòa ly.

Hòa ly không phải chuyện dễ, Bách Nhiễm cảm thấy cách này có thể, hơn nữa không để A nương bị tổn hao thanh danh, phải cho Bách Nguyên phạm sai lầm. Về phía Bách Nhiễm cho rằng rời khỏi nhà một cái đã là mười năm, như vậy là Bách Nguyên đã làm sai rồi, nhưng người đương thời lại không cho là vậy, bọn họ cho rằng chuyện như vậy không phải là vấn đề, tuy Tạ thị không có trượng phu bên cạnh, nhưng thân phận địa vị của nàng ấy không vì thế mà suy yếu, cũng chỉ vài người chán ghét nàng nói lời mỉa mai 'ly tán', hoặc là thân hữu an ủi vài câu 'ly tán' mà thôi.

Bách Nhiễm sợ bản thân không suy nghĩ chu đáo, tuy rằng nàng đã đến nơi này nhiều năm rồi, nhưng không phải người ở thời đại này, vấn đề quan điểm khó tránh khỏi đi theo lối mòn ban đầu, nên nói chuyện này với Tương Thành.

Tương Thành kinh ngạc: "A nương và A cha không tốt sao? Phu thê từ thiếu niên đến bạc đầu, trước mắt mặc dù là ngăn cách hai nơi, nhưng dù sao vẫn là phu thê, sao nàng lại có thể có ý niệm như vậy?" Hóa ra rầu rĩ không vui là đang suy tư chuyện này ư? Thật sự không thể hiểu nổi.

Bách Nhiễm nghẹn lời, nàng cũng không thể nói cha ta là gay được, hắn sẽ không quay về, chẳng sợ hắn sẽ quay về, A nương cũng không yêu thích gì, chỉ sợ A nương gả cho Bách Nguyên là vì đại cục. Ngẫm lại khi còn nhỏ, A nương rất hiếm khi gặp Bách Nguyên, khi gặp cũng không nói gì nhiều, trên mặt cũng không biểu lộ gì, tất cả đều là xa cách, mấy lời nói ra cũng đều là có liên quan đến nàng, nhất định là như thế, A nương mới sẽ không vui vẻ gì nếu cùng đồng hành với Bách Nguyên đến bạc đầu đầu.

Tương Thành thấy Bách Nhiễm không đáp, thần sắc có vẻ như có gì đó không đúng, không khỏi có chút không rõ chân tướng, lại sợ nàng xằng bậy, vội hỏi: "Chuyện đại sự như vậy, đừng tự mình nghĩ rồi làm, cũng phải xem A nương có nguyện ý hay không."

Bách Nhiễm gật đầu, ý này không sai, chắc chắn A nương sẽ không không nguyện ý.

"A nương sẽ đáp là không cho nàng xằng bậy." Tương Thành lại nói

Bách Nhiễm không tin: "Thế nào là xằng bậy? Ta lo lắng hồi lâu, đã suy đi nghĩ lại, hoàn thiện thêm một chút, khi thực hiện, cũng có thể thuận lợi."

"Nàng sẽ không qua được ải của A nương."

Bách Nhiễm vốn muốn hỏi ý kiến của Tương Thành, chỉ là Tương Thành không biết được hết toàn bộ câu chuyện, chỉ có thể nhìn bề mặt nổi, nàng chỉ là tham khảo ý kiến, nhưng hiện tại ái thê lại chắc chắn như thế, không khỏi hỏi thêm: "Cớ sao lại thế? A nương sống một mình đã mười năm, A cha lại tiêu dao bên ngoài, hoàn cảnh như thế, còn có cách nào khác sao?"

"Đã là tức phụ người ta, nhận sự che chở nhà người ta, hưởng thụ phú quý nhà người ta, đương nhiên cũng phải làm tròn trách nhiệm của mình." Bởi vì người đang nói đến là bà bà, Tương Thành không chỉ tên nói họ, lời nói có hàm súc, "Chia lìa hai nơi, thì cũng là phu thê, là phải gắn bó suốt đời, làm sao có thể nói ly là ly? Huống chi, người làm con, sao có thể vọng nghị chuyện cha nương?"

Nói cách khác chính là, ngoại trừ trượng phu không ở bên cạnh, chuyện khác, tất cả cung phụng đều không khuyết thiếu việc gì, trách nhiệm và nghĩa vụ phải song hành, có được tất phải có trả giá, không có đạo lý vì thế mà hòa ly. Hơn nữa, tình cảm cha nương thế nào, nào có người con nào khuyên phân không khuyên giải?

Bách Nhiễm ngẫm lại có vẻ cũng có đạo lý, ngẫm lại, cũng không phải, bọn họ không phải chia ly theo kiểu bình thường, cha nàng là bị sung quân, khi đó Tổ phụ làm thế, trong đó có ý là muốn trấn an A nương, tất nhiên, nguyên nhân chủ yếu là muốn cho A cha tự tại một chút, còn có vài ý tứ vụn vặt khác, tất cả đều chiếm một ít.

"Ta nghĩ thêm một chút, nghĩ thêm một chút." Bách Nhiễm vẫn cảm thấy tách ra sẽ tốt hơn, tách ra, nàng sẽ là chỗ dựa cho A nương, chất lượng cuộc sống của A nương cũng sẽ không kém đi, chỉ là Tạ gia bên kia, không biết sẽ là thái độ gì, nhìn Ngoại Tổ phụ, hẳn là yêu thương A nương nhỉ, "Tốt nhất vẫn là tách ra."

Tương Thành ngẩn ra, đã nói đến mức này, Bách Nhiễm vẫn còn muốn làm thế sao? Nàng thật sự không rõ vì cớ gì Bách Nhiễm muốn làm chuyện này, theo ý nàng, chuyện này vốn là đương nhiên, hàng năm quan viên điều ra bên ngoài nhiều như vậy, chẳng lẽ người người đều phải dắt díu hài tử theo sao? Chẳng lẽ tách ra sẽ không còn là người một nhà rồi sao?

Sắc mặt Tương Thành không lấy làm tốt đẹp: "Nếu là như thế, vậy nếu có ngày, nàng ra ngoài làm việc, ta ở lại trong kinh, qua mấy ngày, cảm thấy không thoải mái, có phải cũng có thể hòa ly với nàng đúng không?"

Chuyện này, đương nhiên là không rồi, Bách Nhiễm vội dỗ dành nàng dâu nhà mình: "Chuyện này sao so sánh thế được? Chúng ta là lưỡng tình tương duyệt mà." Lời này nhất định phải nói rõ ràng, "Hơn nữa, ta đi đến đâu cũng đều muốn dẫn nàng theo, làm sao có thể tách ra chứ? Không phải, dù tách ra chỉ chốc lát, ta cũng nhất định sẽ trở về, sao ta có thể rời khỏi nàng được?" Giống như là chưa nói đến được điểm quan trọng, sắc mặt Tương Thành vẫn không mấy tốt như cũ, vẫn là hoài nghi vẫn là bất mãn.

Bách Nhiễm a a gọi bậy, vội la lên: "Mặc kệ, không cho nàng nghĩ cách hòa ly bất hòa, chúng ta đang rất tốt, sao có thể nghĩ đến chuyện này." Nói xong lại ba chân bốn cẳng ôm lấy Tương Thành, đè lên trên giường nhỏ.

"Đáng ghét, tránh ra." Tương Thành nghiêng mặt đi.

Bách Nhiễm tựa theo hôn lên sườn mặt nàng, một hồi lâu mới ngừng lại, nhưng tay ôm Tương Thành vẫn không thả ra chút nào. Tương Thành mặc nàng dây dưa đến không còn hờn giận, chỉ chọc chọc mi tâm của nàng nói: "Nàng cũng thật làm người ta lo lắng."

Càng là người có bản lĩnh có chính kiến, càng dễ làm người ta cảm thấy lo lắng, Tương Thành cũng vì Bách Nhiễm mà lo lắng, chỉ sợ bỗng một ngày nàng ấy hành động thiếu suy nghĩ, cái người này không thiếu mấy trang lịch sử đen tối đâu, không chút đứng đắn, khó có khi có thời điểm đứng đắn, lại muốn làm một vài chuyện loạn thất bát tao quái dị.

"Điện hạ." Bách Nhiễm đáng thương gọi một tiếng.

Tương Thành nhìn nàng, ý bảo nàng có chuyện mau nói.

"Ta rất ngoan." Mặt Bách Nhiễm đầy thành khẩn.

Tương Thành sờ sờ tai nàng: "Nhìn không ra, ở đâu?"

Bách Nhiễm nâng móng vuốt lên: "Ta thề với nàng -- Nếu Bách Nhiễm không ngoan, liền..." Còn chưa nói xong đã bị Tương Thành ngắt lời: "Lời thề này lập ra không tốt, còn muốn ta sửa cho nàng cái nào ngoan cái nào không ngoan đúng không."

Khẩu khí này hiển nhiên là không tin, Bách Nhiễm bật cười, áp vào gò má Tương Thành: "Cũng phải, hành động quan trọng hơn lời nói, nàng hãy chờ xem."

Tương Thành nhướng mày, ý nói rất mỏi mắt mong chờ.

----------