Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 68

Không cho chính là không cho, Bách Nhiễm ngoan ngoãn vùi đầu vào cần cổ Tương Thành, nhẹ nhàng ngửi hương thơm trên người nàng, thân thể nàng mềm mại, da thịt trơn bóng, thanh âm khàn khàn của nàng ấy tác động đến linh hồn nàng.

Những điều này đều xa lạ với Tương Thành, nàng có hơi sợ, nhưng lại có chút khát vọng, loại cảm giác này hết sức phức tạp. Nàng nhìn Bách Nhiễm si mê nàng, cảm thấy thật kiêu ngạo, lại thật ngượng ngùng.

Vốn không nghĩ tiến triển nhanh như vậy, nhưng đã xảy ra, quan hệ của hai người không cần nói ắt tự biết, Tương Thành rụt rè cũng không phải là giả vờ, nàng hạ quyết tâm cũng không mấy dễ dàng, trong lòng không khỏi có chút mê mang, Bách Nhiễm lại tiến thêm một bước, Tương Thành muốn lui cũng không còn đường lui. Với Tương Thành mà nói hôn nhau, không khác nào đã dâng bản thân ra ngoài.

Nàng có cảm giác an toàn, cũng có chút bất an đối với tương lai vô định.

"Nàng sẽ mãi đối tốt với ta chứ?" Giống như một thiếu nữ ngây thơ.

Bách Nhiễm tuyệt không bỏ qua cơ hội tốt thể hiện lòng trung thành, lòng nàng đầy chân thành, nếu hiện tại lại quay về trạng thái đóng băng, tương kính như tân của hai người trước đây, nàng cam đoan nàng nhất định không cách nào chấp nhận.

"Nhất định sẽ."

Cuộc đối thoại thế này có chút ngây ngốc, nhưng hai đương sự nghe vào lại hết sức ngọt ngào.

Các nàng càng ngày càng tốt, nhưng tình hình của Mạch Bá Dung lại nhanh chóng xoay chuyển trái ngược, hắn thật sự bị vây hãm ở đất Triệu. Thế tử thượng tấu, Sứ thần ngủ với sủng cơ của hắn, trong thiên hạ đâu đâu cũng là đất của Vua, hắn cũng không dám thầm đánh thầm giết, nên tấu việc này lên Minh thượng, thỉnh triều đình nhanh chóng công đạo.

Là Sứ thần đi sứ Phiên quốc, lại ngủ với sủng cơ của Thế tử gia người ta, đây tuyệt đối là vụ bê bối cực lớn, triều đình bị giáng cho một cái tát vang dội trước mặt thiên hạ, trong tấu chương của Thế tử còn rất có dụng ý, Sứ thần 'vào nhầm' phòng hầu thiếp của thần, hai chữ 'vào nhầm', thoạt nhìn thật hàm súc, kỳ thực là không phải vậy, đối tượng là hầu, hầu thiếp, là triều đình đã cho phẩm giai Thiếp, cũng không phải hầu nữ tầm thường có thể tùy ý đánh giết, lại càng không phải có thể tùy ý gặp, phòng của nàng ta cũng không phải muốn vào là vào được, nguyên nhân trong đó, thỉnh chư công tự phân rõ.

Sự tình gây náo loạn. Chuyện phát sinh trên địa bàn của người ta, nói cái gì thì là c** **, qua hai ba ngày, tấu chương tự biện của Mạch Bá Dung còn chưa đến, rõ ràng cho dù không được đầy đủ thì trong đó cũng có bảy tám phần -- đúng là đã ngủ với người, hắn không chiếm lí.

Trong triều thảo luận mấy ngày, cuối cùng phái một Lang Trung Hồng Lư Tự dẫn theo một đội binh, bắt vị Sứ thần kia về, còn muốn Tư Mã Luân hạ chiếu trấn an vị Thế tử bị hại kia, ban thưởng bù lại hơn mười vị mỹ tì để an ủi. Người thường cũng không thể không phân rõ phải trái, đã làm sai thì cũng cần giải quyết. Trước trừng tội kẻ sai, còn về pháp có thể che giấu thì che giấu, không thể thì cũng chỉ phải thừa nhận, bằng không, làm người trong thiên hạ chê cười lợi hại hơn.

Chuyện này, còn có một ẩn ý, Tư Mã Sách đã quyết định trao quyền định đoạt cho triều đình, đó đã là tỏ thái độ rồi. Triệu Vương cha hắn bất nghĩa, hắn không thể bất nhân, trung hiếu nan lưỡng toàn, nếu có gì ngoài ý muốn, hắn sẽ chọn trung.

"Vị Điện hạ này, xem ra cũng có chút bản lĩnh, cũng thật đáng tiếc." Tạ Hồi có tâm tiếc tài, lập triều càng lâu, lại càng an nhàn, trong số tôn thất, người có tài tuấn lại càng ngày càng ít, một vị rất có tài năng, đáng tiếc lại có người cha hồ đồ.

Lúc này trong thư phòng của Tạ Hồi ở Tạ phủ, hai người ngồi đối diện nhau, trên chiếc bàn thấp ở một góc trong phòng có hai tách trà tỏa hương khí khắp nơi. Ngày nghỉ, Bách Nhiễm và Tương Thành đến thăm nhà ngoại, lúc này Tương Thành đang ở chỗ ngoại tổ mẫu, cùng tán phẩm với ngoại tổ mẫu và vài vị cữu mẫu, biểu tẩu.

"Mỗi miếng ăn thức uống, đều do thiên định, hắn cũng thật sự có bản lĩnh, ai có thể chắc chắn rằng đó không phải là một cuộc khảo nghiệm chứ?" Bách Nhiễm cười nói, có vẻ vô cùng độ lượng.

Tạ Hồi nhìn nàng, nhìn thế nào cũng vừa lòng, lại nghĩ về Tư Mã Sách này, có một người cha như vậy, mệnh đồ ngang trái là điều tất yếu, thế nhưng cũng như lời Bách Nhiễm nói, lửa thử vàng gian nan thử sức, có bản lĩnh, có thể tỏa sáng, nghĩ theo chiều hướng khác thì tôi luyện thêm một chút, cũng là tốt với hắn.

Tạ Hồi là người một lòng vì nước, ngẫm lại tình hình hiện tại thì đã tốt lắm rồi, Triệu Vương, đoán chừng cũng không lật chuyển được gì, tâm tình lão tiên sinh cũng khá tốt, đồng ý nói: "Cũng phải, cha nương là mệnh định." Nói đến cha nương lại nghĩ đến người cha kia của Bách Nhiễm, Tạ Hồi thật sự có ý kiến với Bách Nguyên, lúc trước thời điểm gả nữ nhi cho hắn còn cảm thấy là thanh niên đầy hứa hẹn, nhưng nhiều năm đã trôi qua, rõ là... Tạ Công hận không thể chọc mù mắt: "Cha con có nói khi nào sẽ hồi kinh không?"

Ý cười của Bách Nhiễm hơi khựng lại, phải lặp lại một lần lời đã nói vô số lần với vô số người: "Gia phụ rời kinh lâu ngày, con cũng rất nhớ mong, chỉ là con không dám can dự chuyện của cha."

Tạ Hồi vuốt vuốt râu, thật sự cũng không thể 'Văn thơ đối ngẫu nghị phụ', lại kín đáo nói vài câu về A Tạ: "Nương con vẫn tốt chứ? Nhà cũng gần nhau, nếu quý phủ vô sự, thì trở về thăm một chuyến."

Lúc này Bách Nhiễm đáp lại giòn tan: "Vâng. A nương cũng nhớ mong ngoại tổ phụ, vốn hôm nay A nương cũng muốn đến, chỉ là hai ngày trước nhận được thiếp mời của Hạ Phu nhân, quyết định hôn nay đi ngắm hoa."

Nói đến Tạ thị, ý cười của Bách Nhiễm cũng mềm mại hơn nhiều, chẳng giống như vẻ tươi cười hình thức, còn hàm chứa lo lắng: "Hai ngày trước, A nương phối hương, muốn dâng tặng nhị lão, hôm nay con mang đến, ngoại tổ phụ thử xem, nếu thấy tốt, hẳn A nương sẽ rất vui."

Tạ Hồi nghe, cũng vơi chút sầu, nữ nhi ở Bách thị, ngoại trừ trượng phu, thật sự khá thoải mái tự do. Nhưng mà trượng phu này, cũng thật sự làm cho người ta phát sầu.

Tạ Hồi đã được sáu mươi lăm rồi, mặc dù vẫn còn phong độ như xưa, nhưng dần đến tuổi này, không khỏi nghĩ đến trăm năm sau, ấu nữ sẽ thế nào, ở riêng hai nơi với trượng phu hơn mười năm, chỉ sợ là về già sẽ tịch mịch. Tạ Hồi nhìn Bách Nhiễm, hiện tại cũng thật may mắn, A Nhiễm là hài tử hiếu thuận. Nếu trượng phu không đáng tin, thì dựa vào nhi tử, một đời này, cũng có thể không ưu sầu. Nhà ngoại còn có bốn ca ca, điệt nhi chất nữ hơn hai mươi có thừa, đều có thể cho nàng dựa vào.

Người già đi, không tránh được thích nghĩ đông nghĩ tây, gần đây Tạ Hồi thường suy nghĩ nhiều, không phải chuyện con cháu, thì cũng là nữ nhi.

Rời khỏi Tạ phủ, Bách Nhiễm cũng có chút ưu sầu. A nương không dễ dàng gì, nàng nhớ đến những năm này, A nương một mình nuôi nấng nàng lớn lên, làm tất cả vì nàng, nước mắt nhịn không được mà rưng rưng.

"Chúng ta đến Trần phủ gặp nương nhé." Bách Nhiễm nói với Tương Thành.

Tương Thành không biết nàng thế nào, thấy nàng tự nhiên không vui, cũng có chút lo lắng, phân phó với nữ hầu đi theo bên ngoài cửa xe thay đổi tuyến đường.

Bách Nhiễm nghiêng người dựa vào người Tương Thành, thở dài. Tương Thành cố gắng ưỡn thẳng lưng, để bản thân cao thêm một chút, để Bách Nhiễm dựa vào thoải mái hơn.

"Điện hạ ~" Bách Nhiễm khẽ gọi một tiếng.

"Hửm?"

Bách Nhiễm lại thở dài, chưa nói lời nào, nhưng trong lòng nàng đang rối như tơ vò.

Rất nhanh Trần phủ đã ở ngay trước mắt, người sai vặt trông thấy xe ngựa Bách thị đi đến từ phía xa, vội đi vào bẩm báo.

Tiểu phu thê chuyển danh thiếp lên được người đón vào đại môn, không bao lâu, Trần Tiễn Chi và Tề thị thay mặt ra tiếp đón.

Thi lễ với nhau, Trần Tiễn Chi nói: "Hôm nay vừa lúc, bên trong đang rất náo nhiệt."

Bách Nhiễm nói: "Đúng là nghe nói nhà ngươi có náo nhiệt nên mới đến."

Tề thị chu đáo hơn một chút, biết Tạ thị ở bên trong, tiện đó nói: "Vệ Quốc Phu nhân đang nói chuyện với A nương, có cần giúp Bách Tướng thông báo một tiếng không?" Lúc trước, khi Bách Nhiễm bắt đầu nhậm chức Tể tướng, tấu chương thứ nhất dâng lên là tạ Quân ân, cái thứ hai chính là thỉnh phong cho Tạ thị làm Nhất phẩm Phu nhân.

"Không cần, chờ khi gia mẫu cáo từ, Tứ nương lại phái người thông báo với ta một tiếng là được." Lại nói, "Còn xin Tứ nương chăm sóc Điện hạ giúp ta." Trịnh trọng cậy nhờ gia chủ chăm sóc nương tử của nàng.

Tệ thị cười liếc nhìn Tương Thành một cái, tràn đầy vẻ trêu ghẹo mờ ám: "Không cần nói cũng sẽ."

Mặt Tương Thành đầy vẻ ngượng ngùng. Vẫn là Trần Tiễn Chi không kiên nhẫn: "Khi nào ngươi lại lề mề vậy rồi hả? Đi thôi đi thôi, đi uống rượu."

Dứt liền vừa lôi vừa kéo Bách Nhiễm đi mất.

Tề thị ở phía sau tức giận liếc hắn trắng mắt, quay đầu nhìn Tương Thành, có chút xấu hổ: "Điện hạ có phúc khí, ta nhìn mà ngưỡng mộ."

Tương Thành chuyển ánh nhìn từ Bách Nhiễm sang người Trần Tiễn Chi, thoáng khựng lại, cười nói: "Trần lang chỉ là ham chơi chút thôi, qua vài năm nữa thì tốt rồi."

Chẳng qua Tề thị chỉ nói thế thôi, tính tình này của Trần Tiễn Chi, nàng thật sự không hiểu tốt thế nào, Hạ thị cũng nói qua vài năm có nhi tử sẽ hiểu chuyện thôi. Về phần kết quả có tốt hay không, nàng còn không dám xác định.

"Không nói bọn họ nữa, thật lộn xộn, chúng ta cũng đi chơi." Tề thị cười cười, khoác hờ lấy cánh tay Tương Thành, thân mật nhưng không mạo phạm.

Tương Thành vào hoa viên, trước cáo lỗi với Hạ thị, chen vào giữa chừng, phiền nhiễu nhã hứng của mọi người. Hạ thị mỉm cười nhìn Tương Thành một chút, nói với Tạ thị: "Vừa lúc, các ngươi có thể thành một nhóm."

Tạ thị cũng kéo tay Tương Thành qua, để nàng ngồi cạnh mình, lại đẩy Tề thị lên trước: "Ngươi cũng không tịch mịch đâu."

Chúng nữ cười thành một đoàn.

Tiếp tục hoặc là làm thơ, hoặc là vẽ tranh, đi dạo ngắm hoa, bất diệc nhạc hồ.

Nhóm nương tử thanh lịch văn nhã, nhóm lang quân cũng có thú vui tao nhã, ngồi bên hồ nước, chơi trò khúc thủy lưu thương*.

(*Là trò chơi đặt chén rượu cho trôi theo dòng nước, chén trôi đến trước mặt ai thì người đó sẽ ứng khẩu làm thơ, uống rượu.)

Đến khi yến hội kết thúc. Bách Nhiễm ra cửa trước, đứng bên xe chờ mẫu thân và nương tử.

Bà tức cùng nhau đi ra, sau khi tạm biệt gia chủ, đồng loạt trở về nhà.

Tạ thị có chút kỳ quái, không phải đến Tạ phủ sao? Thế nào mà lại đến đây, hỏi Tương Thành, Tương Thành cũng lấy làm lạ, Bách Nhiễm không nói với nàng, nàng trái lo phải nghĩ cũng đoán không được nguyên nhân, đành nói: "Từ khi rời khỏi Tạ phủ, A Nhiễm đã ưu sầu."

Tạ thị nghĩ nghĩ, chẳng lẽ A cha nói gì A Nhiễm rồi sao? Đi ra cửa trông thấy Bách Nhiễm, dường như không có dị sắc. Tương Thành cũng nghi hoặc không rõ, cảm thấy hôm nay Bách Nhiễm thật không thích hợp.

Bách Nhiễm còn không biết bản thân chỉ nhất thời đa sầu làm lòng hai nữ nhân thân cận nhất bách chuyển liên hồi, còn nói với Tạ thị: "Nên ra ngoài nhiều hơn một chút, tham dự yến tiệc, tâm tình cũng rộng mở, nếu A nương thích, thừa dịp xuân ý, chúng ta mở gia yến đãi khách."

Tạ thị sao cũng được: "Chờ qua một thời gian nữa hẳn mở, lúc này A Hạ vừa mới mở tiệc chiêu đãi, trong kinh nên yên ả vài ngày." Yến tiệc này quy mô rất lớn, cơ hồ là mời hết những người trong giới đến.

"Dạ." Bách Nhiễm cũng nghĩ thế, lại hỏi Tương Thành: "Chơi vui không? Mọi người ở chung dễ chịu chứ?" Nàng rất sợ nương tử nhà mình bị kẻ không biết lễ độ bắt nạt sau lưng mình.

Tương Thành đáp: "Đều là người hòa nhã, được quen biết rất nhiều Phu nhân nhã nhặn, chơi cũng thoải mái."

Bách Nhiễm liền yên tâm, ngẫm lại có A nương ở đây, thuận lợi là hiển nhiên.

Trong toa xe lập tức yên tĩnh lại, người thì đang tự hỏi vì sao Bách Nhiễm lại đột nhiên phiền lòng, người thì đang đắn đo phải làm sao với A nương bây giờ.

----------