Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 67

Phàm là đại sự, dù cho là cấp bách, không được ba năm ngày thì trên triều chưa thể định ra được kết quả.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tư Mã Luân căng chặt, cả giận nói: "Trước mắt chuyện quan trọng hơn chính là quân vụ, các ngươi đã lâu còn chưa quyết, há còn dám mang tư tâm sao?"

Điểm lợi hại khi đưa Long Sóc quân đến biên cương, Bách Nhiễm đã từng phân trần với hấn, sau khi Tư Mã Luân đăng cơ, chưa bao giờ gặp qua chuyện đại sự thế này, gương mặt nhỏ nhắn đỏ lên vì hưng phấn, nói với vẻ kiên nghị: "Cần Triệu Vương thúc đáp ứng mới được."

"Đều nghe theo Bệ hạ." Bách Nhiễm trả lời.

Vì thế có cả tiểu Hoàng đế có uy ở trong triều bức hỏi chúng thần.

Các đại thần hô không dám. Miệng nói không dám, nhưng đám người Triệu Vương vẫn không chịu nhượng bộ như cũ, dựa vào đạo lý mà bảo hộ quyền lợi của mình, vốn là chuyện không thể nghiêng về một phía, sức chiến đấu của Hung Nô cũng không còn giống như trăm năm trước, nếu là thiết kỵ của trăm năm trước, triều thần nhất định có thể đồng tâm hiệp lực, dù có bất đồng cũng sẽ gạt sang một bên, đồng lòng đánh đuổi Man Di xong rồi lại tranh luận tiếp, mà hiện tại, sau khi Hung Nô bị Thiên triều đánh bại vào hai mươi năm trước, vẫn luôn không dám xâm chiếm, cũng chỉ dám gây vài cuộc náo loạn nhỏ mà thôi, giống như lần trước, cũng không chống đỡ được bao lâu đã muốn nghị hòa. Nhóm triều thần liền có nhàn tâm mà tranh luận.

Các tướng lĩnh trong Long Sóc quân tất nhiên là muốn xuất chinh, võ tướng, không dựa vào chiến công thì dựa vào cái gì? Quan nhị đại giống như Trần Tiễn Chi còn có thể nhờ vào phụ huynh nâng đỡ, thì người khác, muốn thăng tiến, càng thêm gian nan, hiện tại thời cơ đã ngay trước mắt, sao có thể không động tâm.

Triệu Vương dù cắn chết cũng không buông, quân binh này cơ hồ chính là át chủ bài bảo hộ mệnh hắn, nếu bị phân tách, thì mệnh hắn xem như mất rồi, há có thể nhả ra. Tranh luận năm ngày, cuối cùng vẫn để hắn đứng vững, nhóm người Bách Nhiễm lui một bước, không xuất binh thì xuất Tướng, tướng lĩnh trong Long Sóc quân cũng nên đi một vòng ra chiến trường, học hỏi kinh nghiệm, lương thực của triều đình, không nuôi những kẻ vô dụng.

Triệu Vương bị song phương áp lực từ trong quân và triều đình, chỉ đành phải thỏa hiệp.

Đối với nhóm người Bách Nhiễm mà nói, đây là vụ mua bán có lời, với Triệu Vương mà nói, chẳng khác nào cắt mất thịt. Bọn họ vui mừng nhìn dáng vẻ đau lòng này của Triệu Vương.

Quân biên thùy nhận được chỉ thị của Bách Nhiễm và Trần Đại Tướng quân -- đè ép nhóm người này, tốt nhất là có thể tìm ra lỗi để kết tội bọn họ, nếu không tìm được cũng phải ở lại biên cương, có lẽ thực sự có tướng tài có thể thu làm môn hạ cũng không tệ. Địa bàn ở đó, từ vài năm sau khi Bách Nhiễm đến, đã bị Bách thị Trần thị Tạ thị tam gia chia cắt rồi.

Quân đội không thể không có tướng lĩnh, tiếp đó, chính là tuyển chọn cho Long Sóc quân tướng lĩnh mới.

Triệu Vương lui từng bước, sẽ thua từng bước. Ba phần tư Long Sóc quân trong tay Liên Tiên Long này lại sẽ không phải không gì phá nổi nữa.

Mọi việc xong xuôi thì đã là đầu tháng mười hai, trước tiên Thiên triều phát xuống quốc thư răn đe, Hung Nô làm theo ý mình, Thiên triều sẽ xuất binh, sau hai tháng, dưới sự áp đảo về quân số, Hung Nô cũng bị triều đình đánh bại thảm hại.

Đến thời điểm xuân canh, tính cả việc trấn an bách tín cho đến luận công ban thưởng, đều đã hoàn thành hơn phân nửa.

"Ta còn cảm thấy kỳ quái, không lý nào tự nhiên Hung Nô lại đến gây rối." Bách Nhiễm nằm trên giường, nhàm chán nói.

Tương Thành châm xuống mũi kim cuối cùng, hoàn thành xong kiện trường bào, nàng vừa thu châm lại vừa hỏi: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

"Ta đoán, là có người xúi giục, nếu là Triệu Vương, vậy thì lúc này hắn chính là đang lấy đá đập chân mình rồi." Bách Nhiễm cong cong khóe môi, có vẻ cực kỳ khoái trá.

"Ừm." Tương Thành vỗ vỗ cánh tay phía bên ngoài của nàng, nói: "Đứng lên thử xem."

Hả? Bách Nhiễm kinh ngạc sửng sốt một lát, là cho nàng sao? Cái ngoại bào này là Tương Thành làm mấy ngày nay, nàng vẫn luôn đoán là đang làm cho ai, nhưng lại không nghĩ ra được, lại cũng không nghĩ là làm cho chính nàng.

Bách Nhiễm kinh hỉ ngồi dậy, cởi phăng ngoại bào, nhận lấy đồ trong tay Tương thành mặc vào. Tương Thành thuận tay chỉnh cổ áo cho nàng, mặc vào, cũng xem như vừa người, cổ tay còn cần thu lại một chút.

Bách Nhiễm yêu quý sờ sờ lớp vải mềm bóng loáng, đôi mắt đào hoa cười đến híp thành một đường.

Tương Thành thấy nàng vui vẻ như thế, cũng bất giác nở nụ cười.

Thời điểm cởi ra, Bách Nhiễm còn lưu luyến: "Khi nào có thể mặc được đây."

"Dù thế nào cũng phải hai ba ngày." Được chờ mong như vậy, làm người ta cảm thấy thứ bản thân làm vô cùng có ý nghĩa, mặc dù là có chút vất vả cũng cảm thấy cam nguyện. Tương Thành cảm thấy vui lòng.

Bách Nhiễm một tay chống cằm, nhìn Tương Thành đi tới đi lui, trong lòng cân nhắc một hồi, hẳn là, đã bẻ cong rồi nhỉ? Hoặc là đã thành công được một nửa rồi nhỉ?

"Điện hạ."

Tương Thành đứng lại, váy dài sắc vàng nhạt của nàng thanh tú mà đoan trang, nàng nghiêng đầu nhìn lại, khóe mắt hơi cong cong hiện lên vẻ quyến rũ, dáng điệu kia như thể nếu không nói cho rõ ràng thì sẽ bị đuổi ra ngoài vậy.

Bách Nhiễm liền nở nụ cười, nhanh chóng đi đến, hôn lên khóe môi Tương Thành một cái, sau đó nhanh chóng rút lui, chạy đi mất.

Tương Thành cảm thấy khóe môi trong nháy mắt có cảm giác mềm mại, nhưng lập tức lại khôngcòn gì, kẻ tác quái kia đã chạy đến không còn thấy bóng dáng. Nàng ngẩn người, bỗng cười lên tươi như hoa, như vậy cũng rất tốt.

Chạy ra đến trước phòng đột nhiên Bách Nhiễm ngừng bước chân, vỗ vỗ trán, nàng đã quên hỏi Tương Thành một câu vì sao lại có chuyển biến lớn như vậy.

Thái độ của Tương Thành có chuyển biến là chuyện tốt không thể nghi ngờ, nếu nói ý nguyện chịu gặp nàng mà lần trước nàng ấy truyền đạt chỉ là một tín hiệu chưa mấy rõ ràng, thì việc đích thân may y phục cho nàng đã là lời khẳng định rõ ràng nhất rồi.

Ây nha, đây là chuyện gì đây. Tâm Bách Nhiễm ngứa ngáy không thôi.

Tương Thành nghĩ nghĩ rồi cho người mang kim chỉ đến, nếu nhanh một chút, nói không chừng, ngày mai có thể may xong rồi, nàng cũng muốn nhìn thấy dáng vẻ cười thỏa mãn hài lòng của Bách Nhiễm.

Đến chạng vạng, có nha hoàn truyền lời đến, Bách Nhiễm không về ăn cơm chiều.

Tương Thành buông kim chỉ, chớp chớp đôi mắt có hơi mỏi, hỏi: "Có nói là đi đâu không?"

"Nói là có khách đến chơi, cụ thể thế nào, Phò Mã nói buổi tối sẽ tự mình đến phân trần cùng ngài." Nha hoàn trả lời.

Vừa nghe đến buổi tối tự mình đến phân trần, Tương Thành liền tưởng tượng đến cảnh phân trần xong thì đã muộn, đi cũng không được, lưu lại ngủ, hoặc là nói dài dòng, vừa ngủ vừa nói linh tinh gì đó.

Kết quả cũng không phụ sở vọng. Cho đến khi đêm muộn, Bách Nhiễm đến, mang theo người đầy mùi rượu, dưới ánh mắt khó chịu của Tương Thành đi tắm rửa, thay đổi xiêm y sạch sẽ, đến nói với Tương Thành: "Khụ, việc này can hệ trọng đại, còn bí mật, không bằng tắt đèn đi, ta và Điện hạ lên giường cùng nằm xuống nói."

Biết ngay mà. Tương Thành nhẹ nhàng liếc nhìn nàng một cái, nàng cảm thấy ở phương diện nào đó nàng đã hiểu Bách Nhiễm đến một cảnh giới nhất định rồi.

Bách Nhiễm thấy Tương Thành do dự, vội tung mồi, thần thần bí bí nói: "Sự tình liên quan đến Thế tử Triệu Vương."

Tương Thành nhíu mày: "Đèn sáng thì không thể nói được sao chứ?"

"Nói thì nói được." Bách Nhiễm biết sẽ không dễ dàng được như nguyện, chỉ là sau khi tự xét lại, nàng hiểu rằng giữa hai người, tốt nhất vẫn là nên thẳng thắn, có thể trêu đùa một chút, nhưng nếu vẫn không đứng đắn, sẽ làm người ta cảm thấy không đáng tin. Bách Nhiễm thương lượng với Tương Thành: "Chỉ là vẫn muốn cùng Điện hạ nằm chung một giường. Nói xong thì ngủ, ta sẽ đàng hoàng tử tế."

Tương Thành dịch người vào trong, ý nói nàng đi lên.

Bách Nhiễm nhanh chóng cởi giày, chui vào chăn, trong chăn còn lưu giữ hơi ấm từ cơ thể Tương Thành, Bách Nhiễm thoải mái thở một hơi dài, đưa tay ôm Tương Thành vào lòng. Tương Thành cũng không cự tuyệt, tìm vị trí thoải mái dựa vào.

Không cần nói nhiều, hai người đã có sự ăn ý, lúc này không còn giống như xưa, phúc lợi nhỏ thế này, vẫn là có thể.

Cằm bách Nhiễm cọ nhẹ lên tóc Tương Thành, vừa nói: "Khi Mạch Bá Dung đi sứ đến đất Triệu, ta cũng phái tâm phúc đi theo."

Tương Thành cũng không ngờ, gật đầu nghe nàng nói tiếp: "Mạch thị, Triệu Vương, đã thành thù, chuyện này, với Triệu Vương chỉ còn là thứ yếu, nan kham nhất kỳ thực là Thế tử, thê tử kết tóc, nói ly tán là ly tán, ta từng phái người đi thăm dò, Thế tử có nhị tử nhất nữ, đều do Phi sở sinh, cho thấy tình cảm của hai bên thâm hậu. Nhưng vì hành vi tiểu nhân của Mạch thị, làm hài tử đột nhiên mất đi mẫu thân, trong lòng Thế tử nhất định là có ý kiến."

Bách Nhiễm dừng một chút rồi lại nói: "Vậy nên, Mạch Bá Dung ngoài mặt là xin đi sứ, hẳn là không muốn người khác biết nội tình. Ta đoán, có liên quan đến tử phi Mạch thị trước đó. Mạch thị chết khi trên đường hồi kinh, là do thiên tai hay nhân họa? Hẳn có ý vị sâu xa bên trong. Mạch Bá Dung đã dám đi, tất đã có thể thuyết phục được Thế tử, liên kết trước sau, ta phỏng chừng, việc Thế tử Phi chết, là do Triệu Vương gây ra. Thế tử Phi chết, làm Thế tử phẫn nỗ, lại cưới nữ nhi Tướng quốc, chống đối lại phụ thân hắn."

Tương Thành nhíu mày: "Triệu Vương, làm đến mức này sao?"

"Người như hắn, như một kẻ điên vậy. Ít khi nào nói lí, nói không chừng có thể là giận chó đánh mèo." Bách Nhiễm rất khinh thường, "Chỉ là, Mạch thị phản bội làm Thế tử hưu thê cũng là sự thật. Ta phái người quan sát, nếu có cơ hội có thể lợi dụng, thì triệt hạ trên đường, tốt nhất là, có thể làm Mạch Bá Dung vùi lấp ngay đất Triệu."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó? Nàng cũng đoán được mà, phái người đi gặp Thế tử, nối lại đầu mối, ta đồng ý để hắn áp chế Mạch thị, hắn thì đáp ứng nếu Triệu vương thân bại danh liệt, trong mười bảy vạn Triệu quân, hắn sẽ giải tán năm vạn."

Tương Thành kinh ngạc: "Hắn thế mà lại hận Triệu Vương đến thế ư?"

"Trong đó còn có chuyện quá khứ, nhưng mà, khúc mắc giữa cha con bọn hắn, không cần thiết phải truy tìm." Phụ tử thân thuộc có thể đi đến bước này, Triệu Vương cũng thật có bản lĩnh rồi.

"Ngươi muốn áp chế Mạch thị?" Mạch thị cũng không dễ áp chế, không nói chuyện khác, chỉ riêng việc nhà bọn họ sắp có một Hoàng Hậu, trừ phi Hoàng Hậu không sinh được, bằng không, Trưởng tử là Thái Tử chính danh ngôn thuận, Thái tử ngồi vào Trữ quân, Mạch thị là mẫu gia, trừ phi tân quân giao cho bọn họ, bằng không phải áp chế thế nào?

"Phải, Mạch thị ma tâm, bọn chúng hưng thịnh, nói xa một chút, thì không có lợi cho Thái tử tương lai." Nói nghĩa chính ngôn từ, Bách Nhiễm đã bắt đầu nghĩ xem có nên tìm một cách giải quyết dứt điểm, một lần là xong hay không.

"Gia tộc Hoàng hậu không hưng thịnh, cũng không dễ nhìn." Muốn Bách Nhiễm chú ý đúng mực.

Bách Nhiễm có chút không tình nguyện, cánh tay ôm Tương Thành siết chặt, để nàng dán sát vào mình, Tương Thành có chút không thoải mái, ngẩng đầu muốn nàng nới ra một chút, mũi hai người vừa lúc chạm sát vào nhau. Tương Thành vội muốn lui ra, Bách Nhiễm lại theo bản năng đỡ lấy sau đầu nàng, không để nàng đào thoát.

Tim Tương Thành thoáng chốc thắt lại, hơi thở của nàng cũng gần như thế, cơ hồ là kề nhau, Bách Nhiễm đưa môi khẽ hôn thăm dò, nàng chỉ hôn một chút lập tức thoáng thoái lui lại một chút, tâm tĩnh lặng của Tương Thành nổi lên từng đợt gợn sóng, xúc cảm trên môi làm nàng miệng đắng lưỡi khô trong nháy mắt.

Nhưng chỉ qua một lát, Bách Nhiễm đã lại phủ lên, đầu tiên là cẩn thận, thoáng qua, đầu lưỡi xẹt qua môi Tương Thành, Tương Thành nhịn không được run rẩy. Bách Nhiễm như được tổng động viên, nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới Tương Thành, Tương Thành thở nhẹ, cửa thành thất thủ, Bách Nhiễm tiến quân thần tốc, mạnh mẽ chiếm trọn hơi thở của nàng.

Ban đầu Tương Thành còn thử đẩy nhẹ ra, sau đó đã trở nên vô lực, toàn thân mềm nhũn như muốn tan chảy.

Hai đôi môi khắng khít hồi lâu, Bách Nhiễm lưu luyến không rời kết thúc nụ hôn này, nụ hôn vừa kết thúc, nhẹ nhàng thở gấp, nhìn đôi mắt Tương Thành mang theo hơi nước mê ly cùng sự say đắm rõ ràng.

Tương Thành mềm mại nằm trong lòng nàng, khóe mắt đuôi mày toàn là hơi nước quyến rũ, khóe môi là một tia chỉ bạc, yếu ớt đến làm người ta muốn ra sức ức h**p nàng.

Bách Nhiễm cũng không nhịn được, cúi đầu lại hút lấy đôi môi đỏ mọng kia, Tương Thành với hơi thở bất ổn đẩy nàng ra, trong thanh âm mang theo sự khàn khàn mị hoặc đến tận xương: "Không cho phép nữa."

----------