Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 66

Dưới ánh nến, dung sắc Tương Thành trông có vẻ đặc biệt tái nhợt, đôi mắt long lanh kia cũng sưng đỏ, hiển nhiên đã khóc. Tương Thành cả kinh, vội quay lưng lại, không muốn để cho nàng ấy thấy.

Bách Nhiễm lại giữ chặt lấy nàng không để nàng tránh thoát, mày cũng nhíu lại thật chặt, giọng nói cũng lộ ra sự lạnh lẽo: "Ai ức h**p nàng?"

Tương Thành thấy nàng vừa nôn nóng vừa lo lắng, trông dáng vẻ còn hận không thể ăn tươi nuốt sống 'kẻ ức h**p nàng', cũng không biết thế nào, nước mắt lập tức không dừng lại được, lộp bộp rơi xuống. Bách Nhiễm càng thêm cuống cuồng, vừa lau nước mắt cho nàng vừa nói: "Đừng khóc đừng khóc." Mày nhíu lại một cục, hận không thể thay thế vị trí cho nàng mới tốt.

Tương Thành khóc càng thê thảm hơn, ánh mắt đau xót, nước mắt đã chảy hết, còn không ngừng thút thít. Bách Nhiễm chỉ đành phải cẩn thận dò xét, chậm rãi ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng, trong miệng nhẹ nhàng lẩm bẩm: "Không khóc không khóc, không khóc nào."

Trong lòng còn chua chát buồn bã, là kẻ nào, làm cho Tương Thành khóc thành như vậy, thật sự là rất đáng ghét, chờ nàng hỏi ra được, nhất định phải nghĩ cách loại bỏ hắn.

"Bách Nhiễm." Tương Thành vất vả lắm mới dừng nức nở, thỉnh thoảng khàn khàn nấc một tiếng.

Bách Nhiễm vội đáp: "Ừ, ừ, ta ở đây."

"Ngươi buông ta ra."

"À à." Bách Nhiễm vội buông tay lui xuống.

Tương Thành cúi thấp đầu, im lặng gạt lệ không lên tiếng, mắt nàng sưng đỏ, môi cũng đỏ bừng, cần cổ mỏng manh như tuyết trắng, da thịt trên mặt càng thêm trắng toát gần như trong suốt.

Dưới ánh đèn mỹ nhân như ngọc, dịu dàng động lòng người, đẹp không sao tả xiết.

Bách Nhiễm ngừng thở, ánh mắt nhìn nàng chăm chú không hề chớp mắt. Tương Thành chớp chớp mắt, hàng mi dày như cánh bạc run rẩy, Bách Nhiễm hoàn hồn, điều hòa hơi thở thập phần nhẹ nhàng chậm rãi, dịu dàng hỏi: "Cuối cùng là thế nào? Vì sao nàng lại khóc?"

Làm sao Tương Thành có thể nói đây, chẳng lẽ phải nói cho nàng ấy, là vì rối rắm không thể quyết, bị nàng hỏi đến càng thêm uất ức không thôi, nên mới khóc sao? Nhưng nàng không trả lời, Bách Nhiễm lại càng nhất quyết không tha.

Đợi thêm một lúc nữa, trời cũng muốn sáng rồi. Tương Thành cuối đầu nói: "Chỉ là nhớ đến chút chuyện thương tâm thôi." Thanh âm còn có chút khàn khàn.

"Không thể nói sao?" Bách Nhiễm vẫn còn lo lắng.

Tương Thành khẽ khàng lắc đầu.

Bách Nhiễm hỏi tiếp thì lại không tốt, chỉ phải lắp bắp nói: "Chuyện cũ đừng nhắc lại, trân trọng hiện tại và tương lai. Hiện tại, vẫn là tốt hơn." Càng nói lại càng như là nhắc nhở Tương Thành cần quý trọng nàng, Bách Nhiễm càng quẫn bách, lời này cũng không phải có ý đó, chỉ đơn thuần là an ủi mà thôi.

Nhưng lời nói mang tính dẫn dắt quá mạnh, Tương Thành cũng nghe ra được, nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, im lặng không nói gì.

Lại nhạt nhẽo rồi. Đột nhiên Bách Nhiễm nhớ đến con dấu đã khắc xong, nàng vẫn luôn mang theo bên người, chỉ là không có cơ hội trao cho Tương Thành, lúc này vừa thích hợp. Nàng vội lấy trong tay áo ra.

Bởi vì Tương Thành không có hào, khi đó chỉ để tùy Bách Nhiễm khắc chơi, nên khắc tên của các nàng, Lệnh Khương A Nhiễm, hai chữ song song, là khắc bằng chữ Triện, thêm vào mực đóng dấu, có thể ấn tên hai nàng cùng lúc trên giấy, không ai có thể tách rời các nàng.

Ý tứ này, lại hết sức minh bạch. Tương Thành nhận lấy vào tay, nhìn qua hồi lâu, bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, vội vàng nhét về lại cho Bách Nhiễm.

Bách Nhiễm ngẩn ra, vừa rồi không phải là đã nhận rồi sao, sao lại không cần nữa rồi. Nàng khẽ hỏi: "Nàng không muốn sao?" Nghe qua dường như rất có toan tính, lại vội nói: "Vốn là muốn tặng cho nàng, chỉ là ta bảo quản giúp nàng mấy ngày thôi." Là đồ của nàng, không cần trả lại, thật là đả kích người ta mà.

Tương Thành lắc đầu, thanh âm nhỏ như muỗi kêu: "Ngươi, lần sau lại đưa cho ta đi."

Ban đầu Bách Nhiễm không rõ, lại nhìn Tương Thành đang cực lực làm ra vẻ chẳng hề để ý, nhưng gương mặt ửng hồng ngượng ngùng đã tiết lộ rõ, nàng nhất thời tỉnh ngộ, mừng vui khôn xiết nói năng lộn xộn: "Được, được, vậy ta, để ta chọn một cái hộp thật đẹp cho tương xứng rồi lại tặng cho nàng."

Ai muốn cái hộp đẹp kia chứ. Tương Thành cũng nhịn không được mà bật cười.

Bách Nhiễm càng phấn khởi, đây, hẳn không phải là ảo giác của nàng nhỉ, phải phải, đây là sự thật, đúng vậy. Nhất định là vậy.

Tiếp theo, Bách Nhiễm đã bị Tương Thành mời ra ngoài: "Đêm đã khuya, trở về nghỉ ngơi đi."

Bách Nhiễm không muốn đi, cẩn thận bước từng bước cực kỳ lưu luyến: "Trà còn chưa uống mà."

"Ban đêm uống trà, tổn hại cho giấc ngủ, lần sau lại đến." Tương Thành nói như thế.

Tai Bách Nhiễm khoan khoái run lên một chút, trịnh trọng ước hẹn: "Được, mai ta lại đến."

Vì thế dưới sự ngầm đồng ý của Tương Thành, ngày hôm sau Bách Nhiễm lại đến, lúc này, đang uống trà tự tay Tương Thành pha. Nàng còn đúng thực tìm một cái hộp nhỏ đẹp mắt, chế tác bằng vàng ròng, đỉnh hộp còn khảm ngọc, tứ phía khảm đá quý nhiều màu, bên trong được lót bằng một lớp vải mềm, là vật tổ truyền của Bách thị, kèm theo con dấu này, đáng giá vạn kim. Cũng may đối tượng là Công chúa, bằng không vật dụng này chính là 'không tuân theo quy chế'.

Tối qua ngủ không đến hai canh giờ, nhưng tinh thần Bách Nhiễm lại rất phấn chấn, thuợng triều không nói một lời, đến nha môn cũng không nói lời nào, khi về nhà như được kích máu chạy thẳng đến chỗ Tương Thành.

Tương Thành đặt con dấu sang một bên, nâng hộp nhỏ lên tinh tế nhìn ngắm, lời nói mang vẻ tán thưởng: "Không hổ là Bách thị." Kỹ thuật chế tác tinh xảo, mang phong cách cổ xưa, giản dị, phỏng chừng chí ít có lịch sử ba trăm năm.

"Tất nhiên." Bách Nhiễm rất đắc ý, còn rất hào phóng, "Đồ của ta đều là của nàng."

Tương thành thưởng thức xong thì đặt hộp xuống, lấy con dấu ra đặt qua một bên tráp khác, sau đó đùa với nàng: "Cái này thì được, cái khác ta không lấy."

Tai Bách Nhiễm cụp xuống: "Phân chia lẫn nhau làm gì chứ."

Tương Thành liếc nàng một cái, Bách Nhiễm liền không dám nói tiếp nữa, rầm rì trong lòng, chờ đến khi ta bẻ cong được nàng, thì của ta là của nàng, của nàng cũng là của ta.

Đêm nay vẫn không nhận được đãi ngộ ngủ cùng nhau, nhưng Bách Nhiễm vẫn rất phấn khởi, tình hình như vậy, đã tốt hơn mấy ngày trước rất nhiều rồi. Nàng có thể nhìn ra được thái độ của Tương Thành đã mềm mỏng lại.

Cứ từ từ mà tính, từ từ mà tính. Bách Nhiễm tủm tỉm cười, tâm tình mấy ngày sau đó đều rất không tệ, cho đến khi Long Thành Tướng quân thượng tấu từ biên thùy, Hung Nô lại đến cướp đoạt biên cương.

Mùa thu ở Trung Nguyên mà nói là vào mùa thu hoạch, ngược lại Hung Nô đang là đội quân hùng mạnh, bọn chúng muốn cướp lương thực, dời đến nơi nước ngọt cỏ tốt để trú đông, những năm trước cướp chút ít thì còn tạm bỏ qua, nhưng lần này chúng lại tàn sát ba thôn làng, mấy năm trước vừa mới ký hiệp nghị giảng hòa, mới chưa được bao lâu mà đã trở mặt bội tín.

Man di chính là Man di, không thể giáo hóa được! Hành vi xé bỏ hiệp nghị này làm người ta thập phần tức giận.

"Đánh, không đánh một trận, Man di cũng không biết Thiên triều ta lợi hại!" Lòng Triệu Vương đầy căm phẫn, chủ trương đánh trả.

Đối với hành vi bội bạc bậc này của Hung Nô, không đánh chính là nhu nhược. Nhiều triều thần cũng theo phe chủ chiến, đánh cho Man di khiếp sợ.

Nam hài tử đều là nhiệt huyết sôi trào, bị người ta kéo đến trước cửa nhà ức h**p, ai cũng không thể nuốt trôi cục tức này, tất nhiên tiểu Hoàng đế cũng muốn đánh, hắn hướng ánh mắt về phía Bách Nhiễm, Bách Nhiễm bước ra khỏi hàng, cầm hốt trên tay nói: "Đánh nhất định là phải đánh, bằng không thiên uy của Thiên triều ta để ở đâu, nhưng đánh thế nào, cũng phải xin Bệ hạ và chư Công nghị lại."

"Nghị cái gì? Binh quý thần tốc, chờ khi triều đình nghị xong, dân chúng biên cương đã sớm phơi thây khắp đồng rồi." Liên Tiên Long nói.

Tư Mã Luân nhíu mày không vui, lại nhìn Bách Nhiễm.

Bách Nhiễm cũng không thừa nước đục thả câu, nói thẳng: "Thần thỉnh Long Sóc quân xuất chinh."

Nhất thời trên triều vang lên tiếng nghị luận ồn ào. Bách Nhiễm cũng không phải tâm huyết dâng trào, chủ ý này cũng không phải của một mình nàng, nàng xem tấu chương còn sớm hơn cả Hoàng đế, nói cách khác, tấu chương Hoàng đế có thể xem, nàng nhất định có thể xem sớm hơn, mà nàng có thể xem, chưa chắc Hoàng đế có thể xem.

Nàng nhận được tin tức thì lập tức cầm tấu đến chỗ Tạ Hồi và Trần Đại Tướng quân, ba người cùng nhau thương nghị.

Đây là cơ hội để thu nạp Long Sóc quân.

Quân đội không ra chiến trường sẽ không thể lên chức, Long Sóc quân đồn trú ở kinh sư đã lâu, một số tướng lĩnh thiếu các mối quan hệ, nên ở một vị trí đã lâu, việc có thể lập chiến công như thế này, hơn nữa không ít người có tư lịch, có thể lên chức, lại còn, kẻ làm tướng, ai mà không muốn ra chiến trường giết địch hộ Quốc.

Nàng vừa đề nghị, Trần Đại Tướng quân và Tạ Hồi ngay lập tức ý thức được điểm mấu chốt trong đó, bất luận là Tư Mã Di và Liên Tiên Long có bỏ được hay không, số lượng người muốn đi trong Long Sóc quân ắt hẳn vô pháp áp chế.

Chỉ là - -

Tạ Hồi do dự nói: "Sợ làm lỡ chiến kỵ."

"Long Thành và Tương Vũ cũng có quân đội, cầm chân trước, cũng không biết quân Hung Nô lần này thế nào, đột ngột xuống tay, còn cần phải điều tra thêm mới được." Hung Nô đánh đến rất kỳ quái, vô duyên vô cớ, giống năm vừa rồi đoạt này đoạt nọ rồi bỏ chạy, còn có thể qua năm, nhưng giết người, thì không thể, triều đình tất sẽ truy cứu.

Có công lao, mọi người đều tranh, nếu phái Long Sóc quân đi, bỏ mặc Tương Vũ quân và Long Thành quân không ai để ý, biên cương sẽ bất ổn. Tam quân phải cùng phối hợp.

Lời vừa nói ra, Liên Tiên Long lập tức hiểu rõ, trong lòng thầm mắng một câu giảo hoạt!

Đây là quyết không thể đồng ý, song phương lại tranh biện.

Vừa nói biên cương nguy cấp, không đợi được kinh thành xuất binh, Long Sóc quân đã lâu chưa ra chiến trận, sức chiến đấu còn chưa biết được, đã trú quân lâu ở kinh sư, không biết có còn giữ lại được tâm huyết năm đó không, càng phải lên tiền tuyến tôi luyện kiểm nghiệm, kề vai chiến đấu cùng hai quân Tương Vũ Long Thành.

Nhất thời không thể quyết, chỉ phải hạ triều, mở một hội nghị nhỏ lại luận.

Việc binh quý ở thần tốc, không chịu nổi cảnh triều đình cứ mài răng cãi vã như thế. Tạ Hồi đã tung tin ra ngoài, nếu thành công, ra chiến trường lập được công lao thì phải cảm tạ bọn họ đã khởi xướng trước, nếu không thành, bị cản trở đường lập công dựng nghiệp, kẻ xấu sẽ là Triệu Vương và Liên Tiên Long, một phen náo loạn như vậy, binh dưới trướng Liên Tiên Long e cũng khó mà giữ được lòng trung.

Điều này, chậm nửa nhịp mọi người cũng nhận ra, thành hay bất thành, nhóm người Tạ Hồi đều là người được lợi, Triệu Vương đều phải chịu thiệt. Ngăn cản chính là cản người ta thăng quan phát tài, không ngăn cản, đi một vòng lên chiến trường, nhóm tướng sĩ này quay về được ai lãnh đạo thì không còn biết được. Đây là chuyện tiến thoái lưỡng nan.

Phải hố chết các ngươi. Mắt Bách Nhiễm lóe lên sự sắc bén, quét qua Triệu Vương và đám quan viên đang tụ lại bên cạnh hắn.

----------