Vậy là đã hơn ba tháng các nàng chỉ gặp mặt được một lần.
Trở về kinh, Bách Nhiễm vội vàng phái người xây đài, bận rộn thương nghị các công việc liên quan, bản thân còn phải nắm rõ toàn bộ tiến trình, cách mấy ngày lại phải đệ trình bản tấu lên Hoàng đế về tình hình tiến triển, cũng xin chỉ thị tượng trưng cho bước tiếp theo. Bất luận thế nào, cũng không thể cho Tư Mã Luân lưu lại ấn tượng 'Khi ta còn nhỏ, có một Tể tướng một tay che trời, tự ý quyết định mọi chuyện mà không để Hoàng đế vào mắt'. Con người đều có chuyện cố kị, không chỉ có chuyện này, còn có những chuyện khác, từ chuyện dân tình các nơi đến bổ nhiệm quan lại, mặc dù Tư Mã Luân chưa tự mình chấp chính, bản thân hắn bất lực chưa thể tự hạ chiếu, nàng cũng đều sẽ bẩm cấp cho hắn biết.
Tư mã Luân vô cùng tín nhiệm nàng, có một phần cũng đến từ nguyên nhân này - - xuất phát từ trực giác tự nhiên của hài tử, hắn có thể cảm nhận được sự xem trọng mà không phải là lừa gạt.
Những đại thần khác tuy đều tôn kính thiếu niên Thiên tử này, nhưng có khi sẽ không tránh được sẽ có sơ xuất, Bách Nhiễm biết một khi Hoàng đế cảm thấy đại thần không làm việc vì hắn, không bao lâu nữa trong lòng hắn nhất định sẽ có vướng mắc, việc khó khăn nhất của một đại thần, chính là như thế, nếu như chuyện gì cũng bẩm báo, thì đại thần là kẻ vô năng, sợ gánh trách nhiệm, nếu dám tự ý quyết định, một khi Hoàng đế lớn lên, khi nhớ đến chuyện không tốt của ngươi, thì dù cho đã chết cũng sẽ bị đào xác lên.
Ban ngày nàng lo trong lo ngoài, đến tối hồi phủ, phần nhiều là đã vào đêm, đợi mấy ngày, cũng không nghe Gia lệnh bẩm báo lại, cuối cùng nàng nhẹ nhàng thở phào, mặc kệ là xuất phát từ nguyên nhân gì, Tương Thành không rời đi là thật. Nếu là trước đây, nàng chắc chắn sẽ chạy đến hỏi, nàng không đi, có phải là vì ta không. Hiện tại thì sẽ không, đã bị người ta nhấn chìm một lần rồi, thì dù thế ào cũng không thể lại làm lần hai.
Nhưng mà, khi rảnh rỗi, nàng không tránh được nhớ lại lời của A nương, không tránh được mà muốn gặp Tương Thành.
Nàng muốn gặp Tương Thành, Tương Thành cũng đang nhớ nàng. Không giống với kiểu một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng của Bách Nhiễm làm nao núng, nàng là cảm thấy bản thân có cảm giác khó mà mở miệng. Nàng là nhớ Bách Nhiễm, không biết bắt đầu từ khi nào, đều mong mỗi ngày đều có thể nhìn thấy nàng ấy. Nhưng Bách Nhiễm bị lời của nàng làm cho tức giận mà rời đi, nàng ấy là người tâm cao khí ngạo, sợ là không giống với kiểu người không có việc gì mà cúi đầu, Tương Thành cũng từng nghĩ sẽ chủ động đi gặp Bách Nhiễm, nhưng lời đã đến miệng, lại há có thể lật lọng? Lúc trước người là do nàng bức đi, bây giờ hối hận, lại đi tìm về, như thế, có khác gì kẻ tiểu nhân đâu?
Chuyện làm nàng thêm hoảng loạn chính là, lúc này, chẳng phải nàng nên phân rõ giới hạn, nhân cơ hội mà cách thật xa sao? Vì sao, nàng lại luyến tiếc rời đi.
Mấy năm trước Tương Thành đã có thể biết rõ bản thân mang tâm tư ái mộ với Bách Nhiễm, thì không có lý do gì không biết hiện tại là đang xảy ra chuyện gì. Mà đúng là chuyện này mới làm người ta kinh hoảng.
Hai người cứ bế tắc như vậy, đến một đêm kia của tháng mười một, một thị nữ khác của Tương Thành, A Quan, vội vã chạy đến, luống cuống bẩm: "Điện hạ, ngoài cửa truyền lời đến, nói là Phò mã dẫn theo một kỹ tử từ Mạch phủ về." Dừng một chút, lại cẩn thận quan sát sắc mặt Tương Thành, rồi cẩn thận nói: "Gia lệnh đến xin chỉ thị nên an bày thế nào."
Sắc mặt Tương Thành chững lại, sau một lúc lâu mới hỏi: "Phò mã đâu?"
"Phò mã, Phò mã đích thân giao người cho Gia lệnh, sau khi lệnh hắn an bày thích đáng thì đi thư phòng rồi ạ."
"Còn đích thân dặn dò an bày thích đáng?" Mày Tương Thành nhíu chặt lại.
A Quan cũng rất bất mãn với chuyện này, theo lý, dù trong lòng Phò mã có để ý, cũng không nên nói ra trước mặt người khác, đây chẳng phải là không giữ thể diện cho Công chúa của các nàng sao? Nàng hạ thấp giọng: "Vâng, gia bộc do Gia lệnh phái đến nói, là do chính hắn chứng kiến."
Tương Thành đã biết, gật gật đầu: "Để nàng ta ở khách xá đi."
"Khách xá?" A Quan kinh ngạc, vậy cũng không ổn, a, Công chúa đây là muốn ngáng chân Phò mã sao? Nghĩ vậy, nàng đang muốn nhận lệnh đi làm, lại nghe A Mông nói: "Điện hạ, chuyện này không ổn, Phò mã đưa người về, là không phải làm khách, hoặc là nói chuyện với Phò mã, hoặc là đuổi người ra ngoài, cũng tốt hơn là lưu lại một người không minh không bạch." Tuy rằng cũng chỉ là một kỹ tử, chắc chắn sẽ không có danh phận, nhưng lưu lại trong phủ cũng sẽ chướng mắt, đuổi đi là tốt nhất.
Tương Thành lắc lắc đầu: "Cứ an bày ở khách xá, chọn chỗ hẻo lánh nhất cho nàng ta, cũng lệnh cho gia bộc trong phủ giữ mồm miệng của mình, không được truyền lời lung tung."
A Mông và A Quan đành bất lực, chỉ phải theo phân phó mà đi làm.
Tương Thành vừa nghe nói Bách Nhiễm dẫn theo một kỹ tử về, trong lòng xác thực là đau nhói, cơ hồ cho rằng nàng ấy là vì không chiếm được điều tốt chỗ nàng, nên chuyển hướng đến nơi khác, cho đến một lúc sau, nàng mới bình tĩnh cẩn thận suy xét, không nói đến việc Bách Nhiễm không thể, đơn giản là kỹ tử này là do Mạch phủ tặng, nàng ấy không nên muốn việc đó, mà dù nàng ấy có muốn, chắc hẳn sẽ có lý do thích đáng hoặc có lẽ có thể đạt được lợi ích nào đó?
Mặc dù đã suy nghĩ cẩn thận, nhưng khi nghe nói do đích thân Bách Nhiễm căn dặn Gia lệnh an bày thích đáng, nàng vẫn cảm thấy không thoải mái. Tương Thành mấp máy môi, cơ hồ là nhịn không được mà muốn nhanh chân đến xem cuối cùng là kỹ tử kia có bộ dạng thế nào, nàng ấy dẫn người về thì cũng thôi, lại vì nàng ta mà nói nhiều thêm một câu. Kỹ tử này là lớn lên vô cùng xinh đẹp, hay là có chỗ nào càng thêm động lòng người, nên nàng ấy mới thương tiếc như thế.
Tương Thành không thể khống chế nổi bản thân, biết rõ bản thân tùy hứng, lại vẫn không nhịn được mà oán trách Bách Nhiễm, trách nàng ấy không chỉ đặt ánh mắt lên một mình nàng, không nên quan tâm đến người khác, mỗi một câu một lời, mỗi nhất cử nhất động của nàng ấy, hẳn là toàn bộ đều chỉ là của nàng mà thôi! Không được phân ra cho người khác dù chỉ là một chút.
"Điện hạ?" A Mông cẩn thận gọi một tiếng, Tương Thành đảo mắt nhìn lại, A Mông nói tiếp: "Đến thời gian nghỉ ngơi rồi."
Tương Thành 'Ừ' một tiếng không chút để ý, lại nói: "Ngươi tự mình nghỉ ngơi đi." Thấy A Mông còn muốn nói, nàng lại nói: "Nơi này không cần phân phó người trông."
A Mông chỉ phải lui xuống.
Lúc này người Tương Thành mới suy sụp xuống, hai mắt cay cay, chỉ chốc lát sau nước mắt đã tràn mi, cuối cùng thì phải đi con đường nào đây, muốn xa cách thì không bỏ được, đến gần, lại thấy hoảng sợ, nàng chưa từng nghĩ đến sẽ trãi qua một đời cùng với một nữ tử, cũng chưa từng chứng kiến điều đó, từ nhỏ đến lớn những thứ nàng nghe thấy, nhìn thấy, những giáo dưỡng nàng nhận được chưa từng có điều này.
Hiện tại, đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn, nếu vẫn còn kéo dài, không tốt cho nàng cũng như là Bách Nhiễm.
Tương Thành cảm thấy tâm can đầy đau đớn, nàng muốn tiến về trước, Bách Nhiễm có thể can đảm nói ra tâm ý với nàng, vì sao nàng cũng không thể giống vậy, nhưng sau đó thì thế nào? Hai nữ tử, sao có thể dài lâu? Chẳng lẽ phải bắt Bách Nhiễm vẫn mãi giả thành nam tử như thế sao? Đây không phải giải pháp bền lâu. Nhưng khi nghĩ đến việc rời đi, nghĩ đến ánh mắt thê lương của Bách Nhiễm, nghĩ đến nàng ấy muốn chạm vào nàng, lại bất lực mà sửa lại thủ thế, lòng Tương Thành đau đớn không thôi, càng không phải nói đến sau này phân rõ giới hạn, chắc là lại khó mà gặp nhau rồi.
Nàng mê mang, không hiểu, thật sự không thể tưởng tượng cảnh ngộ đó sẽ như thế nào.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
Tương Thành ngẩn ra, vội lau nước mắt trên mặt, lên tiếng hỏi: "Người nào?"
Bên ngoài yên lặng một lúc, rồi hơi chần chờ trả lời: "Là ta, Bách Nhiễm." Khi nói xong hai chữ cuối nàng đã bình tĩnh lại như thường lệ.
Tương Thành vừa mới khóc, trang đã tẩy, hiện tại đi sửa lại nhất định không kịp, nàng không muốn để Bách Nhiễm nhìn thấy bản thân như vậy, vội xoa xoa lại mặt, kéo váy đi đến cạnh cửa, không tự chủ được mà điều chỉnh thanh âm rồi hỏi: "Chuyện gì?"
Bách Nhiễm không ngờ bây giờ đến cửa cũng không được vào, lòng lại đau đớn, lui lại một bước cách xa cửa, rồi nói: "Ta đến nói chuyện Vũ cơ với nàng. Nàng mở cửa đi, nói xong ta sẽ đi ngay." Nàng nghĩ đến, có nghe hay không là việc của Tương Thành, còn việc giải thích là ở nàng, chung quy là nàng không thẹn với lương tâm mới tốt.
Chỉ là bây giờ xem ra, Tương Thành vốn không để tâm. Lâu không nghe được lời đáp, Bách Nhiễm lại lui về nửa bước: "Nếu không tiện, thì quên đi vậy."
Lúc này, Tương Thành mới nhanh nói: "Ngươi đợi một chút." Bên trong truyền đến loạt tiếng bước chân. Bách Nhiễm chậm rãi nhẹ nhàng thở ra, thu tay áo chờ đợi.
Qua một lúc lâu, Tương Thành mở cửa, nhìn thấy trên tóc Bách Nhiễm đã đọng một tầng sương, vội tránh người nói: "Vào trong nói chuyện."
Trong một góc phòng, trên án kỳ trà thơm đã lạnh, nến cũng cháy gần hết, ban đầu Tương Thành còn không thấy, hiện tại nhìn đến, mới biết bản thân đã ngồi ngây ngốc ở đó đến hơn nửa đêm. Bách Nhiễm là người có óc quan sát sắc bén, tất nhiên cũng thấy được liền hỏi: "Muộn như vậy còn chưa ngủ? Có việc gì khó khăn không thể giải quyết sao?"
Tương Thành không đáp mà hỏi lại: "Sao ngươi cũng muộn thế này lại đến đây?"
Bách Nhiễm và nàng cùng ngồi xuống, nói: "Đi dạo chung quanh, bất tri bất giác mà đến nơi này, thấy bên trong còn sáng đèn, nên đến thử vận khí."
Nàng trả lời thẳng thắn không che giấu, Tương Thành không khỏi lại nghĩ đến bản thân ảm đạm cả nửa đêm.
Bách Nhiễm thấy sắc mặt nàng không tốt, nên để chuyện Vũ cơ này qua một bên, lại hỏi lần nữa: "Có việc gì khó khăn thì hãy nói, chuyện ta có thể nhất định sẽ chu toàn giúp nàng." Nàng suy nghĩ một vòng, trên triều vẫn là sự bình tĩnh quỷ dị, nhất là tin tức truyền đến từ đất Triệu hai ngày trước, nói rằng Tư Mã Sách và Mạch Bá Dung trò chuyện với nhau rất vui vẻ, nên sự bình tĩnh càng thêm quỷ dị - - nếu không liên quan đến việc công, mà là việc tư, Bách Nhiễm không chắc Tương Thành có chịu nói với nàng hay không.
Tương Thành nhìn sâu thẳm vào nàng, lắc đầu nói: "Ngươi là vì chuyện Vũ cơ mà đến?" Trong lòng còn cường điệu ra hai chữ Vũ cơ, thì ra là một Vũ cơ.
Bách Nhiễm cũng không lôi thôi dài dòng, nói thẳng: "Phải, Mạch Bá Dung bắt đầu có chút ra hình ra dáng rồi, lão già Mạch thị này cứ muốn khoe khoang, gọi một nhóm vũ cơ đến hiến múa, sau khi ca múa, hắn muốn tặng những nữ tử này đi, lúc đó Tiễn Chi liền từ chối, lão ta rút kiếm g**t ch*t vũ cơ tặng cho Tiễn Chi, lại đổi người mới lên, Tiễn Chi từ chối nữa cũng không tốt. Hạ Vũ lại như cũ không muốn, sau đó giết liên tiếp năm người vũ cơ, ta nhìn lướt qua, thấy mặt mày nàng ta hiền hậu, cũng không phải kẻ sẽ sinh sự, nên thu nàng ta xuống." Trong lòng đã ghi cho Mạch thị một vết nhơ.
Trong triều, không nói là gặp qua hàng ngàn hàng vạn quan viên, nhưng cũng đã thấy phần nhiều. Nhãn lực nhìn người không cần nói, nàng nói sẽ không sinh sự, thì nhất định là một nữ tử dịu dàng phẩm tính tốt. Nghĩ đến dịu dàng, giọng Tương Thành lập tức lạnh xuống: "Vậy ngươi an bày cho nàng ta thế nào?"
Bách Nhiễm vốn không để ý, chỉ là do tình thế khi đó ép buộc, cũng là không muốn một sinh mệnh đang sống vì nàng mà chết, nên mới thu nhận: "Không phải chuyện lớn gì, hoặc là giữ lại làm gia kỹ, chờ nàng ta già đi thì cho một phần bạc rồi đưa nàng ta đi, hoặc là bây giờ liền thả ra, ta viết giấy đưa cho ti cục giáo phường, cho người đưa nàng ta khỏi nô tịch, cái nào cũng được."
Hai người cùng suy nghĩ, nàng có khuynh hướng nghiêng về vế trước, gia kỹ Bách thị đều chỉ hiến múa khi có yến tiệc, ngày thường đều ở trong tiểu viện nhỏ của mình luyện múa, dù cuộc sống như thế không được tốt lắm, nhưng đối với một nữ tử không nơi nương tựa mà nói, đã là một chỗ dung thân không tệ rồi. Nếu thả nàng ta về nhà, cũng chẳng biết nhà nàng ta ở đâu, nếu có thể sống tốt ở nhà, thì ngay từ đầu đã chẳng nhập nô tịch rồi.
Tương Thành không muốn lưu nàng ta lại, chỉ một lời bình mặt mày hiền hậu của Bách Nhiễm thôi đã khiến nàng không muốn lưu một người như thế ở trong phủ rồi, cũng đến hôm nay nàng mới biết có ngày bản thân cũng có thể lòng dạ hẹp hòi như thế.
Nàng nhanh chóng nhận thấy đưa vũ cơ này hồi hương tốt hơn là để an nhàn trong phủ, liền nói: "Đưa về nhà nàng ta đi, ta cho nàng ta một phần gia sản, để nàng ta được sống tốt một chút."
Như vậy càng tệ hơn, nàng ta là một nữ tử yếu đuối, sao giữ được phần gia sản được cho đó, phụ huynh chắc chắn sẽ giành lấy, bằng không, nhất định sẽ chịu khổ. Bách Nhiễm từng trãi nhiều hơn Tương Thành, dù cho Tương Thành tài giỏi đến đâu, nhưng dù sao cũng là kim chi ngọc diệp, khó khăn trong mắt nàng ấy cũng chỉ là hai chữ khinh bạc trên trang giấy, vẫn chưa từng chân chính trãi nghiệm. Bách Nhiễm cũng đã từng chứng kiến tận mắt, càng biết cái gì là Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.*
(*Hàm ý là: Lỗi không nằm ở người, mà ở thứ họ sở hữu khiến người khác thèm muốn, hãm hại.)
"Cứ vậy đi, nàng ta tất sẽ cảm niệm Điện hạ thiện tâm." Bách Nhiễm cũng không bác bỏ lời Tương Thành, nàng ấy không nghĩ đến, thì nàng đi hoàn thiện là được, cần gì vì người ngoài mà chọc nàng ấy không vui.
Cứ thế, chuyện Vũ cơ đã được định, Bách Nhiễm đã nói xong chuyện tối nay, ở lại thêm cũng không tốt. Tương Thành cũng ý thức được, nàng lập tức nghĩ qua lần này, lại không biết phải mấy tháng nữa mới gặp lại nàng ấy, liền vội đứng dậy nói: "Còn chưa rót trà, ta... "
Tương Thành vốn đưa lưng về phía ánh nến, Bách Nhiễm cũng không thể nhìn rõ được những chi tiết nhỏ nào trên mặt nàng ấy, hiện tại nàng ấy nghiêng người, ánh nến chiếu rọi trên mặt, tim Bách Nhiễm căng chặt, bắt lấy cổ tay Tương Thành, giọng nói gấp gáp: "Nàng đã khóc sao?!"
----------