Kiêm Gia Kỷ Sự - Nhược Hoa Từ Thụ

Chương 64

Rời khỏi cung Chiêu Dương, Bách Nhiễm đứng trên đài thượng rộng lớn, trước mắt là cung đình rộng lớn, mái đình đấu củng cong cong, cảnh sắc nhìn đã thành quen.

Có một tiểu thái giám chạy chậm đến, Bách Nhiễm híp mắt, nhận ra là người bên cạnh Trường Ân.

"Phò mã." Tiểu thái giám cười tủm tỉm cúi người thi lễ, "Đại thị giả sai nô tài đến đưa Phò mã."

Bách Nhiễm gật đầu: "Làm phiền rồi."

Tiểu thái giám cũng khách khí, lại khiêm nhường, liên tục nói không dám. Dám thế nào được? Vị Phò mã này tuổi tuy không lớn, nhưng lại là người được Bệ hạ lén xưng là lão sư, còn chân thành hơn cả khi gọi Cố tiên sinh, chỉ là chính nàng một mực từ chối mà thôi.

Bách Nhiễm lại đến nha môn bận rộn suốt một ngày. Nàng vẫn chưa quên chuyện phù thụy, đã gửi thư bảo Bách Cư dâng tấu, còn cả Mạch Bá Dung, thêm hai ba tháng nữa, chắc cũng sẽ có tin.

Tan việc trở về phủ, nàng vẫn ở tại thư phòng. Thư phòng yên tĩnh, khiến tiếng động của ban ngày như bị phóng đại vô hạn. Trời càng tối, sự tĩnh lặng đến cực điểm ấy lại càng nổi bật, trong đêm tối, tự như một quỷ quái dữ tợn, khiến người ta khó lòng an bình. Sự hăng hái của ban ngày và nỗi trống trải của đêm tối tạo thành đối lập rõ rệt, như thể linh hồn bị xé làm đôi. Bách Nhiễm ngồi ngây ra đến xuất thần, giống một con rối gỗ đã đánh mất linh khí.

Cửa sổ thư phòng vẫn mở, tuy vẫn là mùa hạ, nhưng nơi núi rừng lại lạnh hơn đồng bằng, một luồng gió thổi qua khiến Bách Nhiễm rùng mình, ánh mắt nàng vẫn mờ mịt, nàng biết mình đã sai, nhưng mà, nếu không làm vậy, nàng còn có thể làm gì? Tương Thành trách nàng không thật lòng sao? Cũng không hẳn, thực ra là nàng ấy không muốn, đó mới là căn nguyên, là lý do khiến nàng đau lòng mà lùi bước.

Con người khi chịu ấm ức, chịu đả kích, đều muốn tìm đến người mình tin cậy để được an ủi. Bách Nhiễm từ trên giường đứng dậy, lảo đảo bước đi, đến chỗ của Tạ thị.

Tạ thị đã ngủ rồi, nghe báo nàng đến, liền khoác áo ngồi dậy, cho người mời nàng vào.

Bách Nhiễm bước vào, chưa đợi Tạ thị hỏi, đã quỳ xuống trước mặt bà: "A nương, con đã làm sai rồi."

Nói dứt lời, nàng úp mặt vào đầu gối Tạ thị mà khóc nức nở.

Mắt Tạ thị cay xè, từng chút một vuốt lưng nàng, tựa như khi nàng còn bé.

Khóc một trận xong, Bách Nhiễm đã thấy khá hơn nhiều. Nàng sụt sịt, lau nước mắt: "Con..."

Tạ thị đưa khăn tay của mình cho nàng, nói: "Không cần phải nói, ta đều biết cả." Trong lòng nàng còn có một ý nghĩ, A Nhiễm từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió, trải qua một lần va vấp cũng là chuyện tốt, ngã một cú ở chuyện này, còn hơn là gặp gió tanh mưa máu, nhưng hiện tại nhìn thấy nàng ấy như vậy, nàng lại xót xa không chịu nổi.

Bách Nhiễm lau khô nước mắt, cố gắng trấn tĩnh lại: "Cũng là lỗi của con, con có lỗi với nàng ấy, sớm biết... Thì con đã chẳng nói, sau này, chia tay trong êm đẹp, cũng tránh được chuyện hôm nay, nàng nhìn con, e là đã thấy chướng mắt rồi."

Tạ thị nói: "Không đến nỗi như thế, Tương Thành nàng ấy..."

"A nương đừng an ủi con nữa." Lần đầu tiên Bách Nhiễm cắt ngang lời Tạ thị. "Vô ích thôi. Người ta không muốn, con có cố giữ lấy người cũng chẳng được gì. Thôi xem như quên đi, cứ vậy đi." Nàng khẽ cười, "Con vẫn còn A nương." Lời thì nói thế, nhưng trong lòng vẫn không cam, hai đời cộng lại cũng gần năm mươi, thích một người mà chẳng có kết cục tốt đẹp, ai có thể dễ dàng buông bỏ được đây?

Nàng nói dứt khoát như vậy, Tạ thị muốn khuyên cũng khó mở miệng, nàng vẫn cảm thấy chuyện với Tương Thành chưa hẳn là không thể, nhưng nhìn Bạch Nhiễm thế này, e là đã nghe phải lời gì nặng nề rồi.

"Cứ xem thêm đã, xem thêm đã." Nàng chỉ có thể nói vậy, "Biết đâu còn chuyển biến. Chuyện đã lâu như thế rồi, con cũng đừng vội buông tay."

Bách Nhiễm do dự gật đầu, nhưng trong lòng lại không dám ôm hy vọng nữa.

Tuy Tương Thành không thắng ván đánh cược hôm ấy, nhưng lại giống như người thắng cuộc hơn, Bách Nhiễm mười ngày liền không xuất hiện, không chỉ thế, ngày thứ mười một, mười hai... Cũng đều không thấy bóng nàng.

Nàng không đến, Tương Thành cũng không đi tìm, thế là hai người tự nhiên nhiều ngày không gặp, trước kia ngày nào cũng gặp, cũng là vì Bách Nhiễm ngày nào cũng siêng năng chạy đến.

Đến tháng tám, nắng gắt cuối thu quay lại, núi Thiên Thu nóng hầm hập, ai nấy đều bức bối khó chịu, đúng lúc ấy, Nghiệp Quận dâng tấu, đã xuất hiện phù thụy, muốn tiến cống lên Bệ hạ.

Ngay lập tức, lòng người đều chấn động. Có kẻ vui mừng, có kẻ phẫn nộ, cũng có kẻ kinh hãi.

Đây là một điềm báo. Bách Nhiễm dâng tấu lên triều, trực tiếp gọi phù thụy ấy là điềm báo, là điềm báo vị Hoàng đế đương triều sẽ là minh quân hiếm có.

Triệu Vương nghe xong thì nghiến răng tức giận, hồi phủ, hắn nói với người hầu bên cạnh: "Chỉ đời này mới có phù thụy sao? Mạt đế tiền triều cũng có đấy, chưa đến mấy năm thì mất nước." Hắn tự cho rằng mình mới mang khí tượng của bậc Thiên tử thánh minh, còn đứa Hoàng đế non nớt đang ngồi trên ngai kia, làm sao sánh được với hắn.

Nhưng lần này lại quá nhiều, quy mô quá lớn. Loại tường thụy xa xỉ này không phải lúc nào cũng xuất hiện, nhưng cũng không phải lúc nào xuất hiện cũng được coi trọng, tác dụng của chúng phải gắn với thời điểm chúng xuất hiện, ví như lúc này, chính là tượng trưng cho Thiên mệnh sở quy, Triệu Vương ngoài miệng thì cứng rắn, nhưng trong lòng cũng không khỏi thầm nói, chẳng lẽ thật là Thiên mệnh sở quy? Lẩm bẩm xong lại tự phủ định ngay, tuyệt đối không thể, nếu tiểu tử Hoàng đế kia là Thiên mệnh sở quy, vậy hắn là gì? Thế nên những phù thụy kia nhất định không phải phù thụy, mà là 'tà thụy'!

Tự an ủi như vậy, hắn thấy khá hơn nhiều, khí thế lại dâng lên. Ánh mắt hắn dán chặt về phía đất Triệu, khẽ lẩm bẩm: "Tiểu súc sinh Tư Mã Sách này, không biết đã dây dưa với tiện nhân Mạch Bá Dung kia đến đâu rồi."

Trong kinh ngoài kinh, ai nấy đều có toan tính riêng, nhưng phần lớn đều không mong Mạch Bá Dung được lợi lộc gì, chủ yếu là vì họ Mạch quá vô sĩ, có mấy nhà thị tộc thậm chí gọi Mạch thị là 'tự cam đọa lạc', không xứng đứng vào hàng thế khanh thế lộc, phẩm hạnh, phong độ, giáo dưỡng của họ đều tự nhận là hơn Mạch thị -- chỉ là mấy trăm năm nay năng lực con cháu kém cỏi đôi chút, làm quan lớn chẳng được bao nhiêu -- một gia tộc suy bại như thế mà vẫn đè trên đầu họ, những kẻ luôn tự nhận là 'người đàng hoàng', tất nhiên không phục.

Việc kính hiến phù thụy cần phải thật trang trọng, núi Thiên Thu là nơi tránh nóng, tuy có đủ nha thự, nhưng vẫn không chính thống bằng hoàng cung giữa kinh sư, dưới lời nhắc của Cố Thái hậu và Bách Nhiễm, Tư Mã Luân hạ chiếu hồi kinh.

Hoàng đế và các đại thần vừa mới ổn định nơi ở trong kinh, Bách Cư đã thân phụng đưa đoàn dị thú quý hiếm vào thành, được dân chúng kinh thành kéo đến xem đông như hội. Bách Nhiễm quả nhiên dâng tấu xin dựng một đài tế, cử hành nghi lễ dâng điềm lành, cảnh tượng vô cùng long trọng.

Kinh thành náo nhiệt một phen, từ đó, ngôi vị dưới chân Tư Mã Luân như được phủ thêm một tầng sắc thái thần thánh, tỏa ra kim quang rực rỡ vạn trượng như ẩn như không. Tư Mã Luân có muốn quên công thần Bách Cư cũng không được.

Đến khi Bách Cư trở về thì đã sang tháng mười, Bách Nhiễm mở tiệc tẩy trần cho hắn, lại dẫn hắn đi gặp gỡ các nhân vật quan trọng, từ đó, địa vị của Bách Cư trong Bách đảng tăng lên rõ rệt, thậm chí đã có thế hậu sinh khả úy.

Bách Nhiễm tỏ ra rất hài lòng, trước lúc lên đường, nàng vỗ vai hắn, dặn phải làm cho tốt, đừng phụ kỳ vọng của 'Trung ương đảng', đương nhiên quan trọng nhất là đừng phụ kỳ vọng của chính nàng.

Bách Cư kính cẩn cúi người: "Không có thúc phụ, Cư đã chẳng có ngày hôm nay, ân tái tạo, khắc ghi trong lòng, vĩnh chí không quên!"

Bách Nhiễm cười hề hề, trông như một tiểu lão đầu hiền từ: "Người một nhà cả nói chi lời khách sáo. Trong nhà còn phải trông chờ vào những thanh niên các ngươi, các ngươi tốt, thì trong nhà mới tốt được."

Bách Cư và mọi người: Ngươi già đến mức nào vậy...

Quả thật là quá k*ch th*ch nhóm đại thúc 'tráng niên' ba bốn mươi tuổi đang ngồi ở đây.

Đợt náo nhiệt này qua đi, kinh thành lại rơi vào một khoảng lặng kỳ quái. Các gia đô đều im ắng, ngoài kinh, các châu quận đang vào mùa thu hoạch vụ thu, năm nay mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt, dân chúng hẳn sẽ trôi qua yên vui, nên cũng chẳng có gì đáng lo, công việc của Tể tướng theo đó cũng nhàn rỗi hơn đôi chút.

Kiếp trước, khi xem phim truyền hình hay tiểu thuyết, thấy nhân vật chính vì thất tình mà vùi đầu vào công việc để làm tê liệt bản thân, Bách Nhiễm còn cười người ta làm quá, đến lượt mình, nàng lại không tự chủ mà làm giống như vậy. Công việc bận rộn thật sự giúp nàng tạm quên đi đôi chút. Chỉ là sau khi khoảnh khắc ấy qua đi, nỗi đau lại như ly cà phê đen đắng nghét, không chỉ đắng, mà còn để lại dư vị dài dằng dặc.

Đúng là dày vò người ta.

Trước ngày hồi kinh một hôm, hai người lại chạm mặt một lần.

Khi ấy Bách Nhiễm đang dặn gia nhân cất mấy quyển niên chí nàng đang xem cho kỹ, đừng làm lộn xộn, nàng còn muốn tìm đọc. Nói xong, quay đầu lại liền thấy Tương Thành.

Tương Thành đang đi kiểm tra xem mọi nơi đã chuẩn bị xong chưa, đừng để sót thứ gì quan trọng, đi đi về về rất phiền, thư phòng của Bách Nhiễm là nơi phải chú ý nhất. Nàng muốn đến xem một chút, thứ quan trọng thì tuyệt đối không được bỏ lại. Không ngờ đến nơi lại thấy Bách Nhiễm đang tự mình sắp xếp. Hai người vừa chạm mắt, liền là một khoảng lặng không lời. Bách Nhiễm phản ứng trước, bước nhanh tới, hành lễ: "Điện hạ có việc gì sao?"

"Đến xem đã chuẩn bị đầy đủ chưa."

Bách Nhiễm ngẩng đầu nhìn lên, nắng trưa xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, chói đến nhức mắt. Nàng kéo Tương Thành vào dưới bóng cây, nói: "Những việc này quen làm từ các năm trước rồi, có Gia lệnh trông coi, Điện hạ chỉ cần nghe bọn họ bẩm báo là được, đừng ra ngoài đi lại -- trời nắng gắt, kẻo phơi nắng hại người."

Tương Thành chăm chú quan sát Bách Nhiễm, dường như tinh thần nàng đã sa sút. Nghe những lời quan tâm nhè nhẹ ấy, Tương Thành hơi không quen -- hai người đã hơn một tháng không gặp mặt -- nàng cụp mắt xuống, khẽ gật đầu.

Bách Nhiễm mỉm cười, đưa tay định xoa nhẹ mặt nàng, nhưng khi sắp chạm vào thì đổi động tác, chỉ khẽ phủi đi một chiếc lá non xanh biếc trên vai nàng.

"Về đến kinh, e là còn nóng thêm vài ngày nữa, ta đã bảo người trữ sẵn băng, đủ dùng rồi, nhưng cũng đừng tham mát quá." Bách Nhiễm nhìn về phía xa, đáy mắt trống rỗng, giọng nói phiêu tán như gió dặn dò vài câu, thấy Tương Thành cũng không tập trung, cũng không nói thêm. Đang nghĩ cách cáo lui thì một gã sai vặt chạy nhanh đến, hai tay dâng danh thiếp: "Tạ Tướng quân đến thăm hỏi, đang chờ ở tiền sảnh."

Gần đây Bách Nhiễm qua lại rất thân với nhà Cữu cữu, vị 'Tạ Tướng quân' này chính là Tam cữu Tạ Minh. Nàng nhận lấy danh thiếp, cũng chẳng nhìn, rồi nói với Tương Thành: "Đừng đứng ngoài nắng nữa, về sớm đi." Nói xong liền nhấc chân rời đi.

Đi được hai bước, nàng lại dừng lại, nàng muốn hỏi Tương Thành, sau khi về kinh nàng ấy sẽ tiếp tục ở phủ Tể tướng hay trở về phủ Công chúa, sau chuyện lần trước, hẳn Điện hạ cũng biết nàng sẽ không ngăn cản nàng ấy nữa. Nhưng nghĩ rồi lại thôi, có lẽ trong lòng nàng vẫn cất giấu một ý nghĩ mềm yếu đến mức chính nàng cũng không dám thừa nhận, đừng hỏi, biết đâu Điện hạ đã quên rồi, hỏi ra chẳng khác nào nhắc lại, mà đã nhắc, thì nàng ấy nhất định sẽ đi.

Bách Nhiễm siết nhẹ danh thiếp trong tay, thiệp đỏ thiếp vàng lập tức bị bóp đến méo mó.