Minh đứng lặng bên cửa sổ, ánh đèn thành phố loang lổ trên mặt kính. Ngoài kia, phố xá vẫn sáng rực, nhưng bên trong căn hộ, không khí đặc quánh. Anh vừa nhận được tin nhắn nặc danh: “Trạm Sáng, 8 giờ. Đến một mình.” Dù không ký tên, Minh biết rõ ai gửi. Phạm Minh Duy – cái tên quen thuộc với mọi góc khuất của giới nghệ sĩ, từng không ít lần xuất hiện đúng lúc scandal bùng nổ. Lần này, Duy chủ động hẹn gặp. Minh cảm thấy mọi thứ như một ván cờ đã bày sẵn, chỉ chờ anh bước tiếp.
*
Quán cà phê Trạm Sáng nằm lọt thỏm trong một ngõ nhỏ, tường dán chi chít poster phim cũ, bàn ghế xếp lộn xộn như vừa qua một đêm dài. Duy ngồi sát cửa sổ, lưng khom, mắt dán vào màn hình điện thoại. Trước mặt anh là một phong bì dày, bên cạnh là máy ghi âm. Minh lặng lẽ ngồi xuống, ánh mắt không giấu vẻ cảnh giác.
Duy đẩy phong bì về phía Minh, giọng nói nhỏ vừa đủ nghe: “Anh mở ra đi. Không có nhiều thời gian đâu.”
Bên trong là xấp tài liệu dày cộp, ghi chú cẩn thận từng vụ nghệ sĩ tử vong, mất tích, tự sát trong năm năm gần nhất. Minh lật nhanh, mắt dừng lại ở những cái tên quen thuộc, đặc biệt là Lê Thu Ngân. Mỗi hồ sơ đều đóng dấu “Đã giải quyết”, kèm ký hiệu mã hệ thống “Mắt Đêm”.
Duy hạ giọng: “Anh thấy gì không? Tất cả các vụ đều có chung một mẫu số: xảy ra khi hệ thống ‘Mắt Đêm’ cập nhật thuật toán mới. Vài người từng lên tiếng về việc bị dàn dựng scandal, sau đó biến mất không dấu vết. Cảnh sát ‘Phòng Ánh Sáng’ luôn là bên kiểm soát hiện trường và thông tin báo chí. Mọi thứ được làm rất sạch, không ai tìm được kẽ hở.”
Minh hỏi thẳng: “Cậu muốn gì?”
Duy không vội trả lời, chỉ đẩy tiếp một chiếc USB. “Tôi có bằng chứng ghi âm các cuộc trao đổi nội bộ ‘Phòng Ánh Sáng’ với quản lý ‘Mắt Đêm’. Trong này cũng có bản nháp kịch bản các vụ án – những bản gốc, chưa bị chỉnh sửa. Nếu tung ra, showbiz sẽ chấn động. Nhưng tôi không đủ lực. Anh thì khác. Nếu anh lên tiếng, chẳng ai dám làm ngơ.”
Minh nhìn xoáy vào mắt Duy. “Cậu không chỉ muốn công lý. Cậu cần danh tiếng, đúng không?”
Duy cười nhạt, ánh mắt lóe lên nỗi đau cũ: “Tôi muốn được ghi nhận là người bóc trần scandal lớn nhất. Và… tôi muốn trả thù. Một người bạn cũ từng làm diễn viên quần chúng, bị ép làm ‘bình phong’ cho một vụ dàn dựng. Khi từ chối, cô ấy biến mất như chưa từng tồn tại.”
Minh lặng đi. Những trang hồ sơ trước mặt anh không còn là con số, mà là từng phận người bị xóa tên khỏi ký ức công chúng. Anh hỏi: “Có gì nữa ngoài mấy thứ này?”
Duy thấp giọng: “Tôi có nguồn tin bên trong ‘Phòng Ánh Sáng’. Họ nói, mỗi vụ đều được chỉ đạo từ trên xuống, kịch bản xây dựng kỹ lưỡng. Chỉ một sơ sẩy, mọi thứ sẽ bị xóa khỏi hệ thống trong vài phút. Nếu anh hợp tác, tôi sẽ cung cấp đường đi nước bước. Nhưng phải nhanh – tôi cũng không chắc còn an toàn được bao lâu.”
Minh gật đầu, cầm lấy USB. “Tôi sẽ cân nhắc. Nhưng nhớ, nếu cậu giở trò, tôi không tha đâu.”
Duy nhếch môi, ánh mắt pha trộn giữa thách thức và sợ hãi: “Tôi chỉ mong anh giữ được vai diễn đến hồi kết.”
*
Lam ngồi trước màn hình laptop, ánh sáng xanh chiếu lên gương mặt tập trung cao độ. Cô rà soát từng dòng dữ liệu Duy gửi, ghép nối các vụ án với nhau. Một mô hình hiện lên: các vụ tự sát, tai nạn, mất tích đều xoay quanh trụ sở một hãng truyền thông lớn – nơi đồn rằng là trung tâm điều khiển của “Mắt Đêm”.
Cô lật lại hồ sơ pháp y vụ Ngân, phát hiện chữ ký xác nhận cuối cùng luôn là của một sĩ quan tên Trần Văn Lực. Cái tên này xuất hiện trong hiện trường vụ Ngân, cũng từng dự họp tại “Phòng Ánh Sáng”. Lam gọi cho Minh, tóm tắt phát hiện.
Minh đáp: “Chúng ta phải kiểm tra lại những hồ sơ này, đối chiếu từng chi tiết. Nếu mọi thứ đều bị dàn dựng, phải có dấu vết kỹ thuật số chưa bị xóa.”
Lam gật đầu, quyết định tìm gặp Nhã – bạn cũ làm kỹ thuật ở ‘Phòng Ánh Sáng’. Họ hẹn ở quán ăn nhanh, giữa dòng người đông đúc. Nhã lo lắng liếc quanh, thì thào: “Gần đây phòng bảo mật kiểm tra gắt. Nhưng đúng là mấy vụ cậu hỏi đều bị can thiệp hai lần – lần đầu để làm sạch, lần sau để dựng lại kịch bản. Chỉ có trưởng phòng hoặc sĩ quan chỉ huy mới có quyền đó. Dữ liệu gốc lưu trong một ổ đĩa ngoại tuyến, cất trong phòng giám sát chính, khóa vân tay.”
Lam ghi lại, hỏi tiếp về thuật toán “Mắt Đêm”. Nhã nói nhỏ: “Mỗi khi scandal lớn, hệ thống tự động rà soát các từ khóa, rồi xóa hoặc thay thế thông tin nhạy cảm. Có một AI cấp cao đang kiểm soát từ bên ngoài, không hoàn toàn do con người vận hành nữa. Tôi từng thấy Trần Văn Lực vào phòng giám sát lúc nửa đêm, mang theo túi hồ sơ. Sáng hôm sau, một vụ án biến mất khỏi hệ thống.”
Lam cảm ơn Nhã, rời đi với đầu óc quay cuồng. Cô biết, mọi manh mối đều dẫn về cùng một điểm: “Phòng Ánh Sáng” và hệ thống “Mắt Đêm” không chỉ che giấu mà còn thao túng sự thật.
*
Chiều, Minh và Lam gặp nhau tại căn hộ của Lam. Minh đặt USB lên bàn, kể lại cuộc gặp với Duy. Lam c*m v** máy tính, mở một tập tin âm thanh: tiếng trao đổi giữa hai giọng nam – một trầm, một lạnh. “Xóa hết mọi dấu vết, kết luận theo đúng kịch bản. Truyền thông phải kiểm soát chặt. Hệ thống sẽ xử lý phần còn lại.” Giọng kia đáp: “Vụ Ngân, tiến hành như kế hoạch. Nếu có nghi ngờ, dùng bản dựng lại.”
Lam dừng lại, mắt ánh lên giận dữ: “Đây là lệnh trực tiếp từ cấp trên ‘Phòng Ánh Sáng’. Nếu công bố, chắc chắn sẽ có người mất mạng.”
Minh trầm ngâm: “Chỉ bản ghi âm thôi chưa đủ. Phải tìm được bản gốc hồ sơ, hoặc hình ảnh hiện trường chưa bị chỉnh sửa. Nếu chỉ dựa vào dữ liệu số hóa, chúng sẽ xóa sạch trong tích tắc.”
Lam quyết định: “Tôi sẽ đột nhập phòng giám sát, lấy ổ đĩa ngoại tuyến. Nhưng cần một ai đó đánh lạc hướng.”
Minh suy nghĩ: “Tôi có thể chủ động gây scandal, xuất hiện trước truyền thông, buộc ‘Phòng Ánh Sáng’ phải ra mặt xử lý. Khi đó, cô sẽ có cơ hội vào trong.”
Lam lắc đầu: “Nguy hiểm. Nếu anh bị bắt, mọi thứ sụp đổ.”
Minh điềm tĩnh: “Tôi đã sống với bẫy truyền thông quá lâu rồi. Nếu phải diễn, tôi sẽ diễn đến cùng.”
*
Sáng hôm sau, Minh xuất hiện trước trụ sở công ty quản lý, bất ngờ trả lời phỏng vấn. Anh không né tránh các câu hỏi về vụ Ngân, thậm chí còn bóng gió về thế lực thao túng phía sau. Truyền thông bùng nổ, mạng xã hội ngập tràn bình luận, hashtag về Minh và vụ án.
Cùng lúc, Lam giả làm nhân viên kỹ thuật, lẻn vào tòa nhà “Phòng Ánh Sáng” với thẻ từ mượn từ Nhã. Hành lang phòng giám sát vắng vẻ, bảo vệ ngủ gật trước màn hình camera. Lam quẹt thẻ, cửa phòng bật mở. Bên trong, tủ sắt lớn với bảng điều khiển vân tay.
Lam đặt thiết bị phá mã lên, đèn xanh nhấp nháy. Khóa bật. Cô lấy ổ đĩa cứng, c*m v** laptop, sao lưu dữ liệu: các hồ sơ vụ án, video hiện trường, bản thảo kịch bản – tất cả đều là bản gốc. Một đoạn video vụ Ngân bật lên: Ngân ngã xuống sàn, phía sau là bóng người đàn ông mặc áo cảnh sát – không phải Minh.
Lam run lên, lưu lại đoạn video, đặt lại ổ đĩa, khóa tủ rồi rời khỏi phòng. Ngoài hành lang, cô suýt va phải Trần Văn Lực. Ánh mắt hắn lạnh như thép, lướt qua người Lam. Cô cúi đầu, bước nhanh, tim đập loạn xạ.
*
Tối, Lam và Minh tập hợp lại. Lam mở đoạn video, cả hai lặng người nhìn hình ảnh Ngân ngã xuống, bóng áo cảnh sát phía sau. Minh nói khẽ: “Không phải tôi. Nhưng truyền thông, ‘Phòng Ánh Sáng’ đều cố tình cắt đoạn này đi.”
Lam đáp: “Nếu công bố, sẽ có người tìm cách bịt miệng chúng ta. Cần một kế hoạch an toàn hơn.”
Minh đề nghị: “Tôi sẽ lên truyền hình trực tiếp, công bố đoạn video. Nếu họ dàn dựng, tôi sẽ phá tan mọi kịch bản.”
Lam cân nhắc: “Phải chuẩn bị đường lui. Tôi sẽ gửi bản sao cho Duy và các kênh quốc tế. Nếu có chuyện, họ sẽ phát tán khắp nơi.”Minh gật đầu, mắt ánh lên quyết tâm.
*
Đêm, Minh ngồi bên cửa sổ, điện thoại reo. Duy gọi, giọng căng thẳng: “Có người của ‘Phòng Ánh Sáng’ theo dõi tôi từ chiều, cả nhà cũng bị kiểm tra. Nếu anh bị bắt, tôi sẽ tung bằng chứng. Anh cẩn thận – đừng tin ai, kể cả tôi.”
Minh đáp: “Cậu giữ an toàn. Nếu tôi không liên lạc trong 12 tiếng, cứ làm theo kế hoạch.”
*
Lam kiểm tra lại các tập tin, thì điện thoại rung lên – tin nhắn ẩn danh: “Cảnh sát đã biết cô lấy gì. Chạy đi.” Lam choáng váng, lao ra cửa, vừa kịp tránh một bóng áo cảnh sát tiến vào hành lang. Cô lẩn vào cầu thang thoát hiểm, gọi cho Minh: “Anh phải rời khỏi đó. Họ đang truy lùng chúng ta.”
Không có tiếng trả lời, chỉ tiếng động lạ rồi cuộc gọi ngắt.
Lam cắn môi, lao ra phố, hòa vào dòng người. Thành phố lên đèn, nhưng mọi ngõ ngách đều có thể là bẫy.
*
Minh tỉnh dậy trong một căn phòng lạnh lẽo, ánh sáng vàng vọt. Anh bị trói tay, miệng dán băng dính. Trước mặt là màn hình lớn, phát đi phát lại các đoạn video bôi nhọ. Cánh cửa mở, Trần Văn Lực bước vào, tay cầm súng.
Hắn tháo băng dính, ghé sát Minh: “Anh tưởng mình thoát được kịch bản này sao? Ở đây, chỉ có một đạo diễn.”
Minh nhìn thẳng: “Muốn giết thì cứ làm. Nhưng tôi không chết lặng lẽ. Tôi sẽ kéo cả hệ thống của các người xuống.”
Lực cười khẩy: “Anh chỉ là diễn viên. Tôi – là người viết kịch bản.”
Minh gằn giọng: “Sự thật rồi sẽ lộ ra. Người như anh không thể che giấu mãi.”
Lực cúi sát, giọng đều đều: “Vậy chờ xem anh tồn tại được bao lâu trong mắt công chúng.”
Hắn rời đi, bỏ Minh lại giữa bốn bức tường ngập tiếng buộc tội giả tạo.
*
Bên ngoài, Lam chạy qua từng con phố, lẩn tránh ánh đèn cảnh sát. Cô tìm đến nhà kho nơi Duy đang lẩn trốn. Duy mở cửa, mắt thâm quầng: “Anh Minh đâu?”
Lam thở gấp: “Bị bắt rồi. Tôi có bản sao video, phải phát tán ngay. Nhưng chỉ một mình tôi không đủ.”
Duy gật đầu, bật máy tính: “Tôi sẽ dùng tài khoản ẩn danh, gửi đi toàn bộ các nhà báo độc lập, các kênh quốc tế. Nếu ‘Mắt Đêm’ xóa được ở đây, nó không xóa nổi ngoài kia.”
Lam siết chặt tay: “Chúng sẽ không tha cho ai đâu. Nhưng tôi không thể ngồi yên.”
Duy khàn giọng: “Nếu cần, tôi sẽ ra mặt. Tôi không còn gì để mất.”
*
Trong phòng biệt giam, Minh nhắm mắt, lắng nghe từng tiếng động. Mỗi tiếng bước chân, mỗi tiếng khóa cửa đều như nhát dao cứa vào ý chí. Anh nghĩ đến Lam, đến lời hứa: sẽ không để ai biến mất thêm nữa.
Anh lần tay ra sau, cố cởi dây trói. Máu rỉ trên cổ tay, nhưng Minh không dừng lại.
Bất ngờ, có tiếng xì hơi, rồi tiếng nổ nhỏ. Đèn vụt tắt, màn hình tối om. Cửa bật mở, một bóng người lao vào, kéo Minh dậy.
Giọng thì thào: “Đi nhanh! Chúng đang đến!”
Minh nhận ra Nhã – bạn Lam. Cô kéo anh qua lối nhỏ phía sau nhà kho.
Nhã th* d*c: “Lam nhờ tôi giúp. Phòng giám sát bị phân tán vì có người tung video lên mạng, tôi phá hệ thống điện tranh thủ. Mau đi, tôi không giữ lâu được!”
Minh gật đầu, lao đi trong bóng tối. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn là diễn viên trong kịch bản của kẻ khác.
*
Đêm chưa tan, nhưng các nền tảng mạng xã hội đã bùng nổ với đoạn video chưa từng công bố: cảnh Ngân ngã xuống sàn, bóng người cảnh sát phía sau – không phải Minh. Các hashtag #SựThật, #KịchBảnMáu, #PhòngÁnhSáng, #MắtĐêm lan rộng.
Trong phòng họp “Phòng Ánh Sáng”, các sĩ quan hoảng loạn tìm cách ngăn chặn, nhưng hệ thống liên tục báo lỗi. Các cuộc gọi dồn dập, lệnh xóa bị vô hiệu hóa.
Ở nhà kho, Lam và Duy dõi theo từng dòng tin tức. Lam không rời mắt khỏi điện thoại, chờ cuộc gọi từ Minh.
Duy nói khàn khàn: “Chúng ta vừa đốt cháy toàn bộ kịch bản của họ. Nhưng giờ, họ sẽ săn lùng chúng ta đến cùng.”
Lam cười nhạt, mắt lóe lên tia thách thức: “Để xem, lần này ai mới là người viết cảnh cuối.”
Thành phố vẫn sáng rực, nhưng bóng tối đang chuyển động. Mọi luật lệ cũ đã sụp đổ. Một cuộc săn lùng mới bắt đầu, và không ai biết – ai sẽ là kẻ bị xóa tiếp theo.
Còn quá nhiều bí mật chưa lộ diện. Và đêm nay, không ai dám ngủ yên.