Kịch Bản Máu

Chương 8: Kịch Bản Bị Đánh Cắp

Lam đứng lặng trong bóng tối của căn phòng nhỏ, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt sắc lạnh. Tin nhắn cuối cùng từ Nhã xác nhận Minh đã thoát, nhưng mọi liên lạc từ đó cắt đứt. Thành phố ngoài kia đang náo loạn vì cơn bão dữ liệu, từng dòng hashtag cuộn trào như muốn nhấn chìm mọi sự thật. Nhưng với Lam, mọi thứ chỉ vừa bắt đầu. Cô cảm nhận rõ mùi nguy hiểm đang phả sát sau gáy – không phải từ truyền thông, mà từ chính những người sát cánh bên cạnh.

Chuông điện thoại réo vang. Duy giật mình, liếc Lam dò hỏi. Lam ra hiệu im lặng rồi bấm nghe. Đầu dây bên kia là tiếng thở gấp, đứt quãng:

– Lam, tôi là Mẫn – trợ lý của anh Huy. Có chuyện lớn rồi. Phòng biên kịch bị đột nhập, một phần kịch bản gốc biến mất.

Lam bật dậy, giọng lạnh băng:

– Cảnh nào bị mất?

– Cảnh then chốt vụ án. Bản giấy duy nhất, bản điện tử cũng bị xóa sạch. Hệ thống an ninh vừa bị khởi động lại cách đây một giờ, không có bản sao.

Lam siết chặt điện thoại:

– Đừng để ai đụng vào hiện trường. Tôi về ngay.

Cúp máy, Lam quay sang Duy:

– Có kẻ sợ sự thật lộ ra nên muốn viết lại kịch bản. Nếu tôi không ngăn, mọi thứ sẽ bị xóa sạch khỏi lịch sử.

Duy thấp giọng:

– Cẩn thận. Chúng có thể giăng bẫy ngay trong phòng biên kịch.

Lam nhếch môi:

– Kịch bản này, tôi sẽ tự mình viết tiếp.

*

Lam len lỏi qua cổng phụ của tòa nhà sản xuất. Hành lang vắng tanh, chỉ còn tiếng rì rầm của máy lọc không khí. Đèn phòng biên kịch sáng mờ, Mẫn đứng chờ bên ngoài, mặt tái mét.

– Em giữ nguyên hiện trường rồi. Bảo vệ nói không ai ngoài người nội bộ vào được.

Lam đảo mắt nhanh quanh căn phòng. Giấy tờ tung tóe, ngăn kéo dưới cùng bật mở, ổ khóa gãy gập. Lam cúi xuống, lật qua từng xấp giấy, ánh mắt không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Trên bàn còn vết bụi kéo dài ra cửa sổ, bàn phím máy tính in dấu vân tay nhòe. Lam nhặt lên một sợi tóc dài màu nâu đỏ, rồi hỏi:

– Ai là người cuối cùng rời khỏi phòng này?

Mẫn run rẩy:

– Chị Bảo Anh vào lấy bản thoại lúc trưa. Sau đó, anh Minh cũng ghé qua đưa tài liệu hóa trang. Đến chiều thì phát hiện mất giấy.

Lam ghi chú, rồi ra lệnh:

– Gọi bảo vệ, kiểm tra camera hành lang từ 11h đến 15h. Tôi muốn danh sách chi tiết tất cả ai đã ra vào.

Mẫn vội vã đi khỏi. Lam nhìn vào tờ lịch bàn, ngày hôm nay được khoanh đỏ, bên dưới ghi: “Cảnh 8 – không được thay đổi.” Cô vặn bút, chấm nhẹ lên mép giấy rách – vết rách sắc, có chủ ý. Sợi tóc nâu đỏ, không thể nhầm lẫn. Lam siết chặt bút, đôi mắt ánh lên tia lạnh lùng.

*

Lam tiến về phòng hóa trang. Căn phòng ngập mùi nước hoa, ánh đèn phản chiếu lên gương, Bảo Anh ngồi trước bàn phấn, mái tóc nâu đỏ buông lơi, đôi môi đỏ mọng, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng mọi mặt nạ.

Lam khép cửa, giọng trầm:

– Chị là người cuối cùng chạm vào kịch bản, đúng không?

Bảo Anh ngẩng lên, nở nụ cười nhạt:

– Em nghĩ tôi cần lấy nó làm gì? Tôi chỉ sửa thoại, như mọi lần.

– Chỉ chị biết tôi cất bản gốc ở đâu. Sợi tóc của chị vừa được tìm thấy cạnh ngăn kéo.

Bảo Anh xoay ghế đối diện Lam, ánh mắt đầy thách thức:

– Sao không nghĩ tới Minh? Anh ta vào phòng sau tôi. Động cơ của anh ta lớn hơn: xóa mọi bằng chứng bất lợi cho mình.

Lam không rời mắt:

– Minh không biết mật mã ngăn kéo, còn chị thì biết – tôi từng nhờ chị giữ tài liệu khi chưa yên tâm về bảo mật.

Bảo Anh bật cười:

– Chỉ cần là người cuối cùng, mọi tội lỗi đều đổ lên tôi? Vì tôi là “nữ hoàng scandal” sao?

– Nếu chị không lấy, cho tôi xem camera phòng chị.

Bảo Anh thản nhiên mở tủ, lôi ra điện thoại, bấm mở camera nội bộ. Lam tua lại đoạn trưa: Bảo Anh rời phòng hóa trang, đến phòng biên kịch, rồi quay về với xấp giấy thoại, không có dấu hiệu giấu giếm. Nhưng đến chiều, một bóng người lạ xuất hiện – dáng cao, áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, chỉ thấp thoáng phía sau gáy có nốt ruồi nhỏ – đặc điểm của Minh.

Bảo Anh nhìn Lam, ánh mắt pha lẫn giễu cợt và lo lắng:

– Thấy chưa? Minh từng vào phòng tôi. Nếu ai đó muốn gài bẫy, tôi cũng chỉ là nạn nhân.

Lam trả lại điện thoại, nhìn xoáy vào mắt Bảo Anh:

– Chị có chắc chưa từng nói với ai về vị trí bản gốc?

– Tôi không dại gì. Nhưng trong showbiz, ai cũng có lý do để phá vỡ luật chơi.

– Nếu chị không lấy, tại sao Minh lại xuất hiện ở phòng chị?

Bảo Anh rút son tô lại môi, thản nhiên:

– Em đi hỏi anh ta đi. Ở đây, người nào bị nghi ngờ trước, người đó dễ bị xóa sổ nhất.

*

Lam rời phòng hóa trang, đầu óc căng như dây đàn. Manh mối chồng chéo, ai cũng có lý do, ai cũng có chứng cứ ngoại phạm. Cô gọi cho Duy:

– Tôi cần toàn bộ hình ảnh camera quanh phòng hóa trang và biên kịch từ 11h đến 15h.

– Tôi sẽ hack vào hệ thống của “Mắt Đêm”, nhưng dữ liệu có thể đã bị chỉnh sửa, chỉ còn file thô.

Lam cúp máy, bước thẳng về phòng đạo diễn. Chỉ còn Huy đủ quyền truy cập hệ thống an ninh gốc.

Cửa phòng Huy khép hờ, ánh đèn trắng lạnh chiếu lên gương mặt đăm chiêu của ông ta.

– Tôi đoán cô sẽ đến, Huy nói, mắt không rời màn hình.

– Tôi cần bản ghi camera gốc. Có người lấy kịch bản, mọi dấu vết đều chỉ về Minh hoặc Bảo Anh, nhưng tôi chắc chắn còn một kẻ thứ ba.

Huy khoanh tay, cười lạnh:

– Nếu có ai xóa được dữ liệu, chỉ có thể là người rất thân trong hệ thống.

Lam kiên quyết:

– Ông cho tôi xem bản ghi thô được chứ?

Huy đẩy màn hình về phía cô:

– Tôi muốn xem cô sẽ làm gì với nó.

Lam tua lại từng khung hình. 13h10, Minh rời phòng hóa trang, đi về phía phòng biên kịch. 13h12, Bảo Anh xuất hiện, tay cầm tập giấy, đi ngược chiều. Ở góc khuất hành lang, bóng một người nhỏ con mặc áo bảo vệ, đeo kính dày – Phạm Minh Duy.

Lam nín thở:

– Ai đã cấp quyền ra vào khu này cho Duy?

Huy nhếch môi:

– Cậu ta từng là fan cuồng, ai cũng nghĩ không nguy hiểm, nhưng lại xuất hiện ở mọi nơi cần thiết.

Lam nhắm mắt, xâu chuỗi. Nếu Duy có bản gốc, hắn nắm trong tay đòn bẩy quyền lực. Nhưng tại sao lại dàn dựng để Minh bị nghi ngờ?

– Ông nghĩ ai hưởng lợi nhất khi Minh bị đổ tội?

– Ai cũng có động cơ. Nhưng nếu tôi là cô, tôi sẽ kiểm tra lại các bản chỉnh sửa điện tử. Kịch bản gốc biến mất – tức là ai đó muốn viết lại toàn bộ kết thúc.

*

Lam lao ra khỏi phòng, gọi cho Duy. Chuông đổ dài, không ai nghe. Cô nhắn vội:– Tôi biết cậu vào phòng biên kịch. Gặp tôi ở phòng lưu trữ ngay.

Năm phút sau, Duy xuất hiện, mặt tái nhợt, mồ hôi lấm tấm.

– Tôi… tôi chỉ làm theo tin nhắn nhờ lấy tài liệu cho anh Minh. Tôi tưởng chị nhờ.

– Số nào nhắn?

Duy run run đưa điện thoại. Một số lạ: “Duy, lấy giúp Minh tập kịch bản trong ngăn kéo dưới cùng. Gấp.”

Lam kiểm tra kỹ, số lạ không lưu danh bạ:

– Cậu không thấy nghi ngờ gì?

– Tôi chỉ nghĩ chị bận. Lúc tôi đến, ngăn kéo đã mở, giấy tờ bừa bộn. Tôi cầm lên rồi lại đặt xuống khi thấy có người đi ngang hành lang.

– Nhưng camera ghi hình cậu mang tập giấy ra khỏi phòng.

Duy nuốt nước bọt:

– Có thể là bản photo, tôi không để ý.

– Sau đó cậu đi đâu?

– Xuống phòng kỹ thuật, kiểm tra dữ liệu camera vì nghe nói có người hack hệ thống. Tôi không lấy gì hết, Lam ơi, tôi thề.

Lam lặng im. Duy có thể là kẻ chủ mưu, hoặc chỉ là con tốt bị điều khiển.

*

Ở phòng hóa trang, Bảo Anh khóa cửa, nhắn tin: “Xong rồi. Họ nghi Minh. Đừng để lộ ra ngoài.” Tin nhắn vừa gửi đi, cô lập tức xóa sạch lịch sử trò chuyện, ánh mắt lạnh lẽo.

*

Lam trở lại phòng biên kịch, ngồi bất động trước bàn giấy trống trải. Cô nhắm mắt, xâu chuỗi từng sự kiện. Ba người có cơ hội tiếp cận bản gốc: Bảo Anh, Minh, Duy. Nhưng ai cũng có chứng cứ ngoại phạm hoặc lý do hợp lý. Chỉ có một điều chắc chắn: bản gốc đã biến mất, và ai đó muốn viết lại sự thật.

Tiếng bước chân ngoài hành lang. Minh xuất hiện, mặt hốc hác, mắt đỏ ngầu. Lam hỏi thẳng:

– Anh có lấy kịch bản không?

– Không. Tôi chỉ vào lấy đồ hóa trang. Ngăn kéo đã mở sẵn. Tôi không chạm vào gì khác.

– Anh từng vào phòng Bảo Anh?

Minh lặng đi một nhịp:

– Có. Tôi trả lại đạo cụ cảnh trước. Không biết gì về kịch bản.

– Vậy ai muốn anh bị nghi ngờ? Tại sao lại đúng cảnh 8?

– Có ai đó muốn tôi bị loại khỏi dự án, hoặc muốn kiểm soát toàn bộ câu chuyện.

Lam lặng lẽ:

– Ở đây, ai cũng muốn làm đạo diễn cho cuộc đời mình. Nhưng lần này, có người đã đi trước một bước.

*

Lam liệt kê lên giấy:

– Người tiếp cận: Bảo Anh, Minh, Duy

– Động cơ: Bảo Anh (vai diễn), Minh (bằng chứng), Duy (tin nóng)

– Quyền truy cập hệ thống: Huy, Mẫn, kỹ thuật viên

– Khả năng chỉnh sửa dữ liệu: Nội bộ cấp cao hoặc hacker

Cô khoanh tròn tên Bảo Anh, gạch chân Duy.

– Chỉ Bảo Anh biết vị trí bản gốc. Nhưng ai đó cố ý dẫn mọi nghi ngờ về phía Minh.

Minh ngẩng lên:

– Cô tin tôi?

– Tôi tin vào lý trí. Nếu anh muốn xóa bằng chứng, anh sẽ không làm lộ liễu như vậy.

Cô thu dọn sợi tóc nâu đỏ, túi niêm phong mẫu vật và bản ghi camera.

– Tôi muốn kiểm tra lại lịch trình của Bảo Anh. Anh kiểm tra các bản kịch bản điện tử, xem ai đã chỉnh sửa gì bất thường.

Minh mở laptop, lướt nhanh qua các file lưu trữ. Đột nhiên, anh dừng lại ở một file mã hóa, thời gian upload đúng lúc kịch bản gốc biến mất.

– Chỉ có quyền admin mới mở được file này.

– Ai có quyền đó?

– Huy hoặc Bảo Anh, do cô ấy từng hỗ trợ biên tập.

Lam gọi cho Huy:

– Kiểm tra giúp tôi các lượt truy cập hệ thống từ 13h đến 15h.

– Chỉ có một tài khoản – “QueenB”, địa chỉ IP phòng hóa trang.

Lam nén tiếng thở dài:

– Chính Bảo Anh upload bản mã hóa. Nhưng tại sao lại tự dựng cảnh để bị nghi ngờ?

– Có thể là đòn gió. Nếu ai đó muốn mọi nghi ngờ dồn vào cô ấy, người đó sẽ âm thầm tẩu thoát với bản thật.

Lam và Minh quay lại phòng hóa trang. Minh dùng thẻ an ninh mở cửa. Họ lục soát từng ngăn tủ, từng chiếc túi. Dưới đáy túi Prada, Lam tìm thấy phong bì niêm phong bằng băng dính đỏ. Bên trong là bản kịch bản gốc, còn nguyên chữ ký của Lam.

Minh thở phào, nhưng Lam không vội. Cô lật từng trang, phát hiện cuối bản có dòng chữ viết tay: “Chỉ có một kết thúc. Ai muốn thay đổi, phải trả giá.”

– Có kẻ thứ ba đã vào phòng, cất lại bản gốc sau khi đã scan toàn bộ nội dung. Chúng chỉ cần đủ thời gian để viết lại mọi thứ theo ý mình.

Minh lạnh lùng:

– Và người đó rất hiểu cách vận hành hệ thống này.

*

Tiếng ồn ào bên ngoài dội đến. Đội bảo vệ lao về phía phòng biên kịch, Mẫn hấp tấp chạy tới:

– Có ai vừa hack vào hệ thống lưu trữ, toàn bộ bản sao kịch bản bị mã hóa lại, chỉ còn bản giấy này.

Lam nắm chặt phong bì, mắt tối lại:

– Kịch bản mới sắp công bố. Chúng ta không còn kiểm soát gì nữa.

Minh siết vai Lam:

– Nếu kịch bản bị sửa, hung thủ thật sẽ vô hình mãi mãi.

Lam ngẩng lên, ánh mắt kiên định:

– Tôi không để chúng viết lại sự thật. Dù phải đối đầu cả hệ thống này.

*

Ở cuối hành lang, Bảo Anh đứng dựa tường, mắt hướng về phía phòng biên kịch. Một tin nhắn mới lóe lên: “Cảnh 8 đã thay đổi. Vai của cô an toàn. Đừng làm gì thêm.” Bảo Anh xóa tin, ánh mắt pha lẫn nhẹ nhõm và sợ hãi. Không ai biết ai điều khiển trò chơi này. Và Minh lại là người bị nghi ngờ nhiều nhất – người luôn xuất hiện đúng lúc mọi rắc rối bùng lên.

*

Đêm phủ bóng lên thành phố, ánh đèn cao ốc như những con mắt lạnh lùng. Trong bóng tối, một kẻ lạ mặt gửi đi đoạn mã cuối cùng: “Bản kết thúc đã sẵn sàng. Sáng mai, mọi thứ sẽ thay đổi.”

Lam ngồi trước bàn làm việc, bản kịch bản gốc đặt trước mặt. Minh đứng sau, tay đặt nhẹ lên vai cô. Ngoài kia, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Không ai biết, lần này, ai sẽ là người bị xóa khỏi câu chuyện.

Chỉ còn vài giờ nữa, trước khi “kịch bản máu” chính thức đổi vai – và không ai chắc mình sẽ sống sót bước ra khỏi màn trình diễn này.