Kịch Bản Máu

Chương 6: Bóng Ma Hậu Trường

Bầu trời buổi sớm phủ màu xám tro nhạt, ánh sáng xuyên qua tấm kính mờ đục rọi xuống mặt bàn ngổn ngang hồ sơ. Lam ngồi bất động, đôi mắt dán vào màn hình máy tính sáng lên liên tục những dòng tin nóng: “Lê Hoàng Minh – nghi phạm số một vụ án hậu trường”, “Bóng ma mới trong giới nghệ sĩ”, “Phòng Ánh Sáng liệu có công bằng?”. Dưới mỗi bài, hàng nghìn bình luận dậy sóng, những lời lẽ như lưỡi dao nhằm vào Minh, phân tích từng cử chỉ, ảnh cũ, lịch sử cá nhân. Không khí đặc quánh hơi thở săn mồi, như thể chỉ chờ một sơ hở để xé xác con mồi ra từng mảnh.

Minh ngồi bất động trên ghế đối diện, lưng tựa sát thành ghế, mắt trũng sâu, gương mặt lạnh lẽo, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt đến trắng bệch. Điện thoại của anh rung liên tục: tin nhắn từ quản lý, hãng phim, người quen – đa phần là dò hỏi, vài tin nhắn an ủi sáo rỗng, còn lại là cảnh báo hoặc dọa nạt. Một tin nhắn nặc danh mới vừa tới: “Đừng chống lại. Hãy biến mất như những người trước.” Minh xóa ngay, không đổi sắc, nhưng khớp hàm căng cứng. Lam liếc sang, nhận ra ánh mắt anh không còn sự bình thản thường thấy, mà là lớp băng nứt vỡ, trĩu nặng ám ảnh.

Lam kéo cửa sổ lên, hít một hơi thật sâu rồi mở lại các tài liệu lưu trữ. Cô lướt qua danh sách những vụ án từng bị “Mắt Đêm” xóa dấu vết. Cái tên nào cũng là một dấu chấm hết: ca sĩ ngã gục sau scandal, diễn viên trẻ chết cháy trong xe – bị kết luận là tai nạn, biên kịch rơi từ tầng cao xuống, để lại lời nhắn tuyệt vọng. Lam nhập từ khóa “hiện trường – kịch bản – dàn dựng”. Hàng loạt bài báo cũ xuất hiện, với điểm chung lạnh gáy: mỗi cái chết đều tái hiện một cảnh phim nổi tiếng, hoặc giống hệt đoạn kịch bản chưa từng công bố.

Lam dừng lại trên một cái tên thân thuộc: Khánh Ngân – nữ diễn viên từng đóng cặp cùng Minh, đã tự sát vài năm trước. Cô rùng mình, nhớ lại những tin đồn thời ấy, những bài báo đổ lỗi cho áp lực, tình cảm, rồi mọi thứ trôi vào quên lãng chỉ sau vài tuần.

Căn phòng chìm vào im lặng. Minh bỗng đứng bật dậy, bước ra ban công. Gió sớm lạnh lẽo quất vào mặt anh, cuốn theo tiếng xe vọng lại từ xa. Lam cầm tập hồ sơ, tiến lại phía sau.

“Anh còn nhớ Khánh Ngân không?” Giọng Lam nhỏ nhưng sắc như dao.

Minh im lặng. Lưng anh khẽ run, rồi anh đáp, chậm rãi: “Cô ấy từng bảo: ‘Chúng ta chỉ là diễn viên trong kịch bản người khác.’ Lúc đó tôi nghĩ Ngân yếu đuối. Nhưng giờ mới thấy, có lẽ cô ấy đã nhìn ra trước mọi chuyện.”

Lam đặt tập hồ sơ lên thành lan can. “Vụ của Ngân bị kết luận là tự sát. Nhưng hiện trường giống hệt cảnh kết phim ‘Bên Kia Màn Ảnh’ – phim cuối cô ấy đóng cùng anh. Có điều gì bất thường không?”

Minh trầm ngâm. “Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ Ngân stress vì scandal. Nhưng hôm cuối cùng quay phim, cô ấy hỏi tôi: ‘Nếu em chết, anh có tin là em bị ai đó dựng lên không?’ Tôi cười, bảo cô ấy đừng mê tín. Đêm đó, cô ấy mặc bộ váy đỏ, rơi từ sân thượng xuống, giống hệt cảnh phim. Tôi… tôi chưa từng xem lại đoạn ấy.”

Lam ghi lại từng câu, mắt sáng lên với nỗi ám ảnh. “Ít nhất đã có một vụ chết trùng với kịch bản phim, và anh là người cuối cùng nói chuyện với nạn nhân. Không thể là ngẫu nhiên. Những vụ sau này cũng vậy – hiện trường đều được dàn dựng y như phim.”

Minh quay lại, ánh mắt sâu thẳm dán lên Lam. “Em nghĩ ai có thể làm chuyện đó?”

Lam mở laptop, kéo loạt ảnh hậu trường các vụ án cũ ra màn hình. Trong mỗi tấm, ở rìa khuôn hình luôn có bóng dáng một người – khi là trợ lý ánh sáng, khi là nhân viên hậu trường, khi lại là ai đó đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai. Gương mặt không rõ, nhưng vóc dáng, tư thế giống nhau đến lạ: luôn đứng ở vị trí quan sát toàn bộ hiện trường.

“Người này xuất hiện ở ít nhất ba vụ.” Lam chỉ vào màn hình. “Tôi đã nhờ người trong ‘Phòng Ánh Sáng’ trích xuất video hậu trường, nhưng nhiều đoạn đã bị xóa khỏi hệ thống. Chỉ còn vài tấm ảnh paparazzi giữ được.”

Minh cau mày. “Có thể là ai đó thuộc ê-kíp, hoặc một đạo diễn ngầm?”

Lam gật đầu. “Hoặc một người kiểm soát hậu trường, không bao giờ lên danh sách chính thức.”

Tiếng điện thoại vang lên. Lam liếc nhìn: Duy nhắn. “Có tin nóng. Đêm qua lại có diễn viên phụ chết tại phim trường cũ của Huy, hiện trường giống cảnh treo cổ trong bản nháp ‘Kịch Bản Máu’ của Lam. Truyền thông bị khóa chặt, ‘Mắt Đêm’ kiểm duyệt hết. Tôi đang tìm cách hack hệ thống lấy video.”

Lam cắn môi, ánh mắt tối lại. “Chúng không chỉ dàn dựng lại kịch bản phim, mà còn dùng chính kịch bản của tôi để giết người.”

Minh siết chặt cổ tay Lam. “Em phải cẩn thận. Nếu hung thủ biết em điều tra, em sẽ là mục tiêu tiếp theo.”

Lam rút tay về, mắt sắc lạnh. “Tôi không sợ. Còn anh, anh có dám đối diện quá khứ?”

Minh im lặng, ánh mắt chìm sâu trong bóng tối. “Tôi đã sống với nó từng ngày. Đêm nào cũng mơ thấy Ngân gọi tôi quay lại. Tôi không cứu được cô ấy. Nhưng lần này, tôi không bỏ cuộc.”

*

Hành lang phim trường lạnh lẽo, ánh đèn vàng nhạt hắt bóng dài trên sàn gạch. Minh đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, lặng lẽ đi qua dãy phòng hóa trang đã niêm phong. Lam theo sát, tay cầm sổ ghi chú, mắt dán vào từng biển phòng. Họ dừng trước phòng điều khiển ánh sáng – trung tâm của đoàn phim “Bên Kia Màn Ảnh”.

Lam dùng thẻ giả mở cửa, cả hai lách vào. Mùi bụi hòa lẫn hóa chất xộc lên, ánh sáng yếu ớt phủ lên dàn máy điều khiển phủ bụi mỏng. Minh rà soát quanh phòng, ánh mắt săm soi từng góc. Lam cắm USB, khởi động phần mềm khôi phục dữ liệu. Màn hình hiện loạt file video từng bị xóa.

“Có gì đó không ổn.” Minh thì thầm, chỉ vào một thư mục ghi chú: “Đổi tên file theo cảnh phim – ‘Cảnh cuối’, ‘Sân thượng’, ‘Treo cổ’, ‘Bể bơi’…”

Lam mở một file. Hình ảnh mờ nhòe, nhưng đủ nhận ra: nữ diễn viên trong váy đỏ, đứng ở mép sân thượng, phía sau là bóng một người đàn ông thấp thoáng. Cô gái quay lại, miệng mấp máy điều gì đó, rồi ngã xuống. Máy quay rung nhẹ, phía sau ống kính vang lên tiếng cười khẽ.

Minh tái mặt, lùi lại nửa bước. “Đó là đêm Ngân chết.”

Lam tua đi tua lại, dừng ở khoảnh khắc cuối: người đàn ông cúi nhặt vật gì đó, rồi biến mất khỏi khung hình. “Anh nhận ra người này không?”

Minh lắc đầu, giọng khàn. “Không rõ mặt. Nhưng dáng đi rất quen – giống trợ lý ánh sáng cũ. Hắn từng bị sa thải vì đánh nhau, rồi biến mất.”

Lam ghi chú lại, gửi hình cho Duy. “Tôi nhờ Duy tra giúp. Nếu đúng là hắn, đây là mắt xích quan trọng.”

Tiếng loa vang lên ngoài hành lang: “Đoàn phim ‘Kịch Bản Máu’ tập hợp tại phòng họp.” Lam rút USB, tắt máy. Minh kéo cô đi lối cửa sau, lẩn vào hành lang tối.

*

Phòng họp chật kín. Không khí căng như dây đàn. Đặng Quang Huy ngồi đầu bàn, mặt lạnh như đá, mắt liếc quanh dò xét từng người. Bảo Anh đến muộn, đeo kính đen, áo khoác dài, ngồi tách biệt. Duy lẩn ở góc, tay lăm lăm điện thoại, ánh mắt lén lút.

Huy gõ bàn, giọng trầm: “Vừa có tai nạn ở phim trường cũ. Yêu cầu giữ kín thông tin. Ai phát tán tin đồn sẽ bị xóa hợp đồng, chịu trách nhiệm trước pháp luật.”

Bảo Anh cười nhạt: “Ông sợ mất quyền kiểm soát hay sợ sự thật?”

Huy liếc cô, mắt tóe lửa. “Tôi không cần giải thích. Ở đây, ai cũng có bí mật. Nếu không muốn bị đào lên, tốt nhất im lặng.”

Minh ngồi lặng, ánh mắt cụp xuống. Truyền thông đã biến anh thành tội đồ. Mọi ánh nhìn đều pha lẫn thương hại và nghi ngờ. Ai đó thì thầm: “Cảnh sát sắp triệu tập Minh.” Người khác đáp nhỏ: “Dính vào vụ này đều gặp xui.”

Lam bấm nhẹ vai Minh, thì thầm: “Đừng để họ kéo xuống bùn. Chúng ta có bằng chứng, chỉ cần thêm thời gian.”

Huy tiếp tục: “Tôi sẽ tăng an ninh, hạn chế cảnh hậu trường. Ai vi phạm sẽ bị xử lý. Đã rõ chưa?”

Cả phòng đồng thanh: “Rõ.”

Bảo Anh đứng lên, tháo kính, mắt đỏ hoe. “Có ai từng nghĩ đến cảm xúc nạn nhân không? Hay chỉ biết che giấu cho nhau?”

Không ai trả lời. Không khí đặc quánh sợ hãi và giả dối.

*

Giữa trưa, Minh rời phòng họp, lặng lẽ băng qua hành lang. Anh có cảm giác như tội phạm bị săn đuổi. Mỗi lần điện thoại rung, tim anh như bị bóp nghẹt. Một tin nhắn nặc danh: “Đừng đào bới. Muốn sống thì im lặng.” Anh xóa tin, nhưng tay run rẩy.

Anh tấp vào phòng thay đồ, ngồi phịch xuống ghế. Gương trước mặt phản chiếu khuôn mặt lạ lẫm: mắt sâu hoắm, làn da nhợt nhạt, khóe môi mím chặt. Ký ức cũ ùa về – Ngân đứng trước mặt, mắt ngấn nước: “Nếu em chết, anh sẽ làm gì?” Minh từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng lúc này chỉ thấy mình nhỏ bé, bất lực trước bóng ma quá khứ.

Cửa bật mở. Lam bước vào, cầm tập hồ sơ. “Tôi vừa nhận kết quả nhận diện từ Duy. Người xuất hiện trong video đêm Ngân chết tên là Trần Văn Lợi – trợ lý ánh sáng, từng bị sa thải rồi mất tích. Hắn cũng xuất hiện trong các vụ án khác. Có thể hắn được thuê, hoặc là người thực hiện mọi chỉ đạo.”Minh ngẩng lên, ánh mắt lóe sáng. “Có địa chỉ không?”

Lam gật đầu. “Địa chỉ cũ, nhưng hắn đã chuyển đi. Tôi nhờ Duy lần theo dấu vết qua mạng xã hội. Một điểm nữa: hung thủ luôn dùng cảnh phim chưa công bố, hoặc kịch bản bị đánh cắp. Nghĩa là, phải có ai đó tiếp cận được kịch bản gốc – như người trong đoàn, hoặc… chính tôi.”

Minh cau mày. “Em nghi ai?”

Lam chần chừ. “Hai khả năng. Một là người từng tham gia các dự án trước, có thể tiếp cận kho kịch bản. Hai là, có hệ thống trung gian – như ‘Mắt Đêm’ – thu thập dữ liệu, rồi lọt ra ngoài qua tay quản trị viên ngầm.”

Minh nheo mắt. “Hệ thống này mạnh đến mức nào?”

“Đủ để xóa sạch mọi vết tích chỉ trong vài phút.” Lam nói nhỏ. “Đủ để biến ai cũng thành tội phạm hoặc nạn nhân, chỉ bằng một cú nhấp chuột.”

Tiếng gõ cửa. Duy ló đầu vào, mặt căng thẳng. “Có tin mới. Tôi vừa hack được log truy cập hệ thống ‘Mắt Đêm’. Có tài khoản ẩn danh từng tải toàn bộ kịch bản của Lam lên máy chủ ngoài. Địa chỉ IP trỏ về một studio bỏ hoang ở ngoại ô – nơi từng quay phim đầu tay của Huy.”

Lam đứng bật dậy. “Chúng ta phải đến đó ngay.”

Minh liếc đồng hồ, thở dài. “Đi thôi. Nhưng phải cẩn thận. Tôi có cảm giác bị theo dõi.”

*

Chiếc xe lăn bánh khỏi trung tâm, hướng ngoại ô. Cả ba im lặng, chỉ có tiếng động cơ và nhịp thở nặng nề. Lam dán mắt vào điện thoại, kiểm tra file vừa khôi phục. Minh nhìn ra ngoài, tâm trí trôi dạt giữa hiện tại và quá khứ. Những ký ức về Ngân, về những đêm mất ngủ, về cảm giác bất lực – tất cả như hàng trăm mũi kim đâm vào ngực.

Đến studio bỏ hoang, họ dừng xe, quan sát xung quanh. Cỏ mọc um tùm, tường loang lổ, cửa kính vỡ vụn. Minh đi trước, Lam theo sát, tay cầm điện thoại sẵn sàng ghi hình. Duy ở lại xe, kết nối hệ thống để theo dõi tín hiệu.

Bên trong, ánh sáng lờ mờ, bụi phủ dày trên sàn. Họ lần theo dấu vết, tới một phòng nhỏ khóa kín. Lam dùng dụng cụ phá khóa, đẩy cửa. Bên trong là một dãy máy tính cũ, dây nhợ chằng chịt. Trên tường dán đầy ảnh hậu trường các vụ án mạng – ảnh hiện trường, nạn nhân trong tạo hình phim, ảnh các diễn viên, biên kịch, đạo diễn… Có cả ảnh Lam và Minh, cắt từ báo, dán cạnh dòng chữ nguệch ngoạc: “Vai chính tiếp theo?”

Lam rùng mình, lùi lại. Minh lật từng tấm ảnh. “Hắn lên kế hoạch cho từng vụ, chọn nạn nhân theo vai diễn, kịch bản… và giờ tới lượt chúng ta.”

Lam rà tay trên bàn phím, khởi động máy tính. Giao diện điều khiển hệ thống truyền thông ngầm hiện lên – loạt email, tin nhắn, nhật ký truy cập. Cô lướt nhanh, tìm thấy một đoạn hội thoại:

“Tôi đã có kịch bản mới. Nạn nhân: Lê Hoàng Minh – hiện trường: phòng hóa trang, cảnh chết giống ‘Bên Kia Màn Ảnh’.”

Dưới đó là chỉ dẫn chi tiết: lịch trình Minh, sơ đồ phim trường, thời điểm thích hợp để ra tay.

Minh đọc xong, mắt tối sầm. “Họ muốn dàn dựng cái chết của tôi như một cảnh phim.”

Lam nghiến răng. “Chúng ta phải phá vòng vây trước khi quá muộn.”

Tiếng động vang lên ngoài hành lang. Cả hai nín thở. Minh nhắn cho Duy: “Có người lạ. Chuẩn bị rút.”

Cửa bật mở. Một bóng người lao vào, mặt che kín bởi khẩu trang và mũ trùm, cầm thanh sắt. Minh dùng thế võ quật ngã hắn, ghì xuống đất. Lam lột khẩu trang – khuôn mặt lạ hoắc. Hắn vùng vẫy, mắt long sòng sọc.

Lam dí điện thoại vào mặt hắn. “Ai sai anh làm? Ai đứng sau?”

Hắn cười khùng khục. “Các người chỉ là con rối. Đạo diễn thật không bao giờ lộ mặt.”

Minh siết mạnh tay hắn. “Trần Văn Lợi phải không? Mày làm bao nhiêu vụ rồi?”

Hắn chỉ cười. Lam lục túi hắn, lấy thẻ nhớ nhỏ. Cô mở ra: hàng loạt video hiện trường các vụ án, đều quay từ góc khuất, đúng theo kịch bản phim. Trong mỗi video, có tiếng chỉ đạo qua bộ đàm, giọng trầm khàn: “Đúng cảnh, đúng thời điểm. Đừng để sót chi tiết.”

Lam tua lại, so sánh giọng nói với các đoạn ghi âm cũ. Đó là giọng của một người trong đoàn – có thể là quản lý, hoặc một đạo diễn phụ.

Tiếng còi xe vang lên ngoài sân. Duy gọi lớn: “Cảnh sát tới! Có người báo động!”

Lam và Minh kéo hắn ra ngoài, giao cho cảnh sát “Phòng Ánh Sáng”. Họ trình báo toàn bộ bằng chứng, nhưng Lam nhận ra: trong đám cảnh sát có một gương mặt quen – người từng xuất hiện ở hiện trường vụ Ngân chết, cũng từng gặp trong phòng họp. Anh ta liếc Lam, mỉm cười lạnh, rồi quay đi, lẫn vào đám đông.

*

Trên đường về, Duy run rẩy: “Tôi vừa nhận tin nhắn dọa giết. ‘Mắt Đêm’ đang xóa sạch mọi dấu vết vụ studio. Email, hình ảnh, video – biến mất chỉ trong vài phút.”

Lam đanh giọng: “Chúng ta đã khui đúng ổ kiến lửa. Không chỉ là hung thủ đơn độc – mà là cả mạng lưới, có người trong cảnh sát, truyền thông, đoàn phim.”

Minh trầm ngâm. “Tôi từng nghĩ showbiz chỉ là cuộc chiến nghệ sĩ. Nhưng hóa ra, mọi thứ được đạo diễn từ bóng tối, như một vở kịch máu lạnh.”

Duy thở dài, mắt ánh lên sợ hãi. “Nếu tôi biến mất, hai người hứa sẽ tung hết bằng chứng lên mạng. Đừng để chúng bịt miệng tôi như những người trước.”

Lam gật đầu, ánh mắt cứng rắn. “Chúng tôi sẽ không để ai biến mất thêm nữa.”

*

Đêm xuống, Minh ngồi một mình trong căn phòng tối. Anh mở laptop, lướt qua những bài báo, bình luận, video cắt ghép bôi nhọ. Ánh sáng màn hình phản chiếu khuôn mặt lạnh lẽo, cứng đờ. Ký ức về Ngân tràn về – tiếng cười, lời nhắn nhủ cuối, ánh mắt oán trách. Minh siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Anh tự hỏi: nếu ngày đó anh lắng nghe Ngân nhiều hơn, nếu không mải giữ hình tượng, liệu mọi thứ có khác?

Điện thoại rung, một tin nhắn ẩn danh: “Cảnh cuối đã sẵn sàng. Đừng nghĩ mình có thể thoát.”

Minh nhìn dòng chữ, lòng lạnh ngắt. Anh biết, mình đã bước vào vòng xoáy không lối thoát, nơi mọi quyết định đều có thể là dấu chấm hết.

*

Sáng sớm, Lam nhận một phong bì đặt trước cửa nhà. Bên trong là bức ảnh: cô đứng cạnh Minh, phía sau là bóng một người đàn ông nửa khuất trong bóng tối, tay cầm kịch bản dán nhãn “Kịch Bản Máu – Bản Gốc”. Dưới ảnh, một dòng chữ nguệch ngoạc: “Ai mới là tác giả thật sự?”

Lam siết chặt bức ảnh, mắt lóe lên tia thách thức. Cô quay sang Minh, đang ngồi bất động bên bàn, mặt trắng bệch.

“Chúng ta đã bị đưa lên sân khấu. Không còn đường lùi nữa.”

Minh nhìn Lam, ánh mắt trầm uất, nhưng lần đầu tiên có chút quyết liệt: “Nếu phải chết, tôi sẽ chết trên sân khấu của chính mình. Nhưng trước khi rơi màn, tôi muốn biết: ai là người viết kịch bản cuối cùng?”

Lam mỉm cười, nụ cười sắc như lưỡi dao. “Vậy thì, hãy để họ thấy: chúng ta không chỉ là diễn viên.”

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn rực sáng. Nhưng trong bóng tối, một vở kịch mới đang được viết, và lần này, không ai biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo.