Kịch Bản Máu

Chương 5: Người Đứng Sau Màn Che

Tin nhắn nặc danh vừa xuất hiện trên màn hình điện thoại của Lam. Dòng chữ đơn giản: “Nếu không muốn bị xóa sổ, hãy dừng lại.” Ánh sáng xanh mờ hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật nét kiên quyết và lạnh lùng trong đôi mắt. Minh lướt qua dòng chữ, không biểu lộ cảm xúc. Duy đứng cạnh, ánh mắt căng thẳng, liếc ra cổng bãi xe nơi một chiếc xe tối màu vừa lướt qua, đèn pha quét ngang mặt đường rồi mất hút vào bóng đêm.

Lam ngẩng lên, giọng chắc nịch: “Chúng ta không dừng lại.” Cô nhìn Minh, như tìm kiếm sự đồng lòng. Minh gật đầu, môi mím lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Duy im lặng, nhét sâu cuốn sổ vào túi áo, ánh nhìn nặng trĩu lo âu.

*

Tầng chín, văn phòng của Quang Huy ngập trong ánh sáng lạnh. Đêm thành phố hắt qua lớp kính mờ, phản chiếu bóng dáng ông ta ngồi bất động sau bàn làm việc. Khi Lam xuất hiện, Huy không ngẩng lên, chỉ liếc qua tấm kính. Không có vệ sĩ, không trợ lý—chỉ còn lại sự đối đầu trực diện.

Lam kéo ghế ngồi, đặt một chiếc USB lên bàn kính, đẩy về phía ông ta. “Bản gốc kịch bản và đoạn video chưa chỉnh sửa. Ông có gì muốn nói không?”

Huy không chạm vào USB, giọng khô khốc: “Cô nghĩ tôi sợ mấy thứ này sao?”

Lam đáp tỉnh bơ: “Tôi nghĩ ông sợ sự thật bị phơi bày. Không chỉ scandal của tôi, của Minh, mà còn cả chuỗi án mạng bị dàn dựng như kịch bản.”

Huy dựa người về phía trước, mắt tối lại: “Cô biết gì về sự trùng hợp? Ở đây, ai cũng là diễn viên. Kẻ nào nghĩ mình kiểm soát kịch bản, thực ra chỉ là con rối. Cô muốn gì?”

“Tôi muốn biết: tại sao scandal liên tục xảy ra quanh các bộ phim của ông? Tại sao nạn nhân luôn bị biến thành nhân vật trong một vở kịch hoàn hảo, còn hung thủ thật sự thì vô hình?”

Huy bật cười, tiếng cười vang lên khô khốc: “Cô thông minh, Lam. Nhưng cô đánh giá thấp thế giới này. Ở đây, mọi bản ghi, mọi tin tức đều qua tay tôi. Ai cũng có thể thay thế. Cô tưởng giữ được vài file là lật được tôi?”

Lam ngả người, mỉm cười nhạt: “Tôi biết ông không phải người duy nhất thao túng mọi thứ. Có một bàn tay khác, thậm chí còn kiểm soát cả ông.”

Huy thoáng biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. “Lời nói của cô vô giá trị nếu không có bằng chứng.”

Lam rút điện thoại, đưa màn hình về phía ông ta—tin nhắn nặc danh hiện rõ. “Vậy còn cái này? Ông nhận ra số này không?”

Huy liếc nhanh, tia cảnh giác lóe lên trong mắt. “Cô đang tự đào mồ cho mình đấy, Lam. Cô nghĩ tôi không dám làm gì cô sao?”

“Không. Tôi nghĩ ông sợ hãi hơn là dám.” Lam nhặt lại USB, đứng dậy, ánh mắt không rời Huy. “Ông không còn quyền kiểm soát vở diễn này nữa đâu.”

Cô rời đi, để lại Huy ngồi lặng, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Bên ngoài, Lam nhắn tin cho Minh: “Đã gieo mồi. Anh sẵn sàng chưa?”

*

Phòng chờ của đoàn phim ngập ánh đèn huỳnh quang. Minh ngồi lặng trước bức tường dán đầy poster cũ, lòng trĩu nặng. Đêm đã khuya, hành lang chỉ còn vài bóng người lướt qua, vội vã như những bóng ma.

Cửa mở khẽ. Trịnh Bảo Anh xuất hiện, khoác áo choàng mỏng, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng đôi mắt ánh lên nỗi bất an. Cô ngập ngừng ngồi xuống đối diện Minh, tay đan chặt, giọng nhỏ và khàn: “Anh có thể nói chuyện một lát không?”

Minh lặng nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh. Bảo Anh ngước lên, môi run nhẹ: “Anh nghĩ em là người tung đoạn video đó lên phải không?”

Minh không đáp, giọng trầm xuống: “Vì sao?”

Bảo Anh cười buồn, ánh mắt hoang mang. “Nếu anh từng bị dồn đến cùng cực, anh sẽ hiểu. Nhưng em không phải người phát tán đoạn video đó. Em chỉ… bị ép.”

Minh nheo mắt: “Bị ai ép?”

Bảo Anh liếc quanh, hạ thấp giọng: “Đặng Quang Huy. Ông ta đe dọa sẽ tung những đoạn clip cũ, những chuyện em từng làm… thậm chí có cả thứ em chưa từng kể với ai.”

Minh siết chặt bàn tay: “Em có bằng chứng không?”

Bảo Anh lắc đầu, môi mím chặt: “Không. Ông ta dùng tin nhắn mã hóa, xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng nếu em biến mất, hãy kiểm tra hộp trang điểm của em. Có thứ anh cần.”

Cô đứng dậy, bước đi vội vã. Minh nhìn theo, trong ánh mắt là sự giằng xé giữa nghi ngờ và thương cảm.

*

Lam và Minh gặp lại nhau ở một quán cà phê nhỏ, khuất sâu trong ngõ tối. Lam ngồi nơi góc khuất, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt căng thẳng. Minh đến muộn, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh.

Lam mở laptop, chiếu đoạn video hậu trường gốc. Minh chăm chú xem, đôi mày nhíu lại. Trên màn hình, nữ diễn viên trẻ—nạn nhân—đang đứng cùng Huy và Bảo Anh ở hành lang. Âm thanh lẫn trong tiếng ồn, nhưng có khoảnh khắc Bảo Anh liếc về phía camera, ánh mắt hoảng sợ, môi mấp máy: “Cứu tôi…”

Minh kể lại cuộc gặp với Bảo Anh. Lam im lặng, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn. “Nếu Huy thao túng, thì Bảo Anh cũng là nạn nhân. Nhưng tôi không tin cô ta chỉ là con cờ.”

Minh trầm ngâm: “Cô ấy nhắc đến một món đồ trong hộp trang điểm. Có thể là chìa khóa.”

Lam gật đầu: “Tôi sẽ kiểm tra phòng hóa trang. Anh cẩn thận—có ai đó đang theo dõi từng bước.”

Điện thoại Lam rung lên. Một tin nhắn mới, kèm hình ảnh: cô và Minh ngồi đối diện nhau trong quán, góc máy lạ lẫm, rõ nét từng chi tiết. Dòng chữ duy nhất bên dưới: “Camera luôn ở đó. Chỉ một sơ suất, tất cả sẽ kết thúc.”

Lam nén tiếng thở dài, mắt sắc lại: “Chúng ta bị theo dõi sát sao. Không chỉ Huy. Có người khác, hoặc một hệ thống mạnh hơn đang điều khiển mọi thứ.”

Minh nhìn quanh, ánh mắt cảnh giác. “Phải có ai thao túng cả ‘Mắt Đêm’. Chúng ta chỉ là những con tốt.”

Lam ngả người ra ghế, ánh mắt sáng rực: “Đã vào ván cờ lớn, tôi không lùi.”

*

Sáng hôm sau, Lam khoác áo trợ lý hóa trang, lặng lẽ lẻn vào phòng riêng của Bảo Anh. Căn phòng vắng lặng, chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo. Hộp đồ trang điểm nằm ngay ngắn trên bàn, hàng chục thỏi son, phấn, mascara xếp gọn gàng. Lam lật lớp lót, phát hiện một chiếc USB nhỏ màu đen giấu kỹ dưới đáy. Cô giấu USB vào túi áo, đóng hộp lại, rời đi không để lại dấu vết.

Ra khỏi phòng, Lam gọi cho Minh: “Tôi có thứ cần xem. Gặp tôi ở chỗ cũ.”

*

Quán cà phê sáng sớm vắng khách. Minh ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Lam đặt USB lên bàn, giọng dứt khoát: “Của Bảo Anh. Tôi đoán trong này có thứ cô ấy sợ nhất.”

Minh cắm USB vào laptop. Màn hình hiện lên một thư mục duy nhất, chứa hàng loạt file âm thanh. Họ mở file đầu tiên: giọng Bảo Anh run rẩy, lẫn tiếng thở gấp, ghi lại cuộc điện thoại với Huy.

“…Nếu tôi không làm theo, ông sẽ tung hết mọi thứ lên mạng?”

“Đúng. Cô nên biết vị trí của mình. Đừng quên ai giúp cô nổi tiếng.”

Một đoạn ghi âm khác vang lên, giọng Huy lạnh lùng, tiếng Bảo Anh nghẹn ngào:“…Tôi không muốn tiếp tục nữa. Đủ rồi.”

“Không ai có quyền lựa chọn. Cô cũng chỉ là một vai diễn trong kịch bản của tôi.”

Lam và Minh nhìn nhau, im lặng. Lam nói nhỏ: “Đủ để lật Huy. Nhưng còn kẻ đứng sau—kẻ gửi tin nhắn đe dọa, kẻ kiểm soát ‘Mắt Đêm’.”

Minh gật đầu: “Nếu Huy chỉ là một con tốt, thì chủ nhân của hệ thống này còn nguy hiểm hơn. Chúng ta phải tiếp cận ‘Mắt Đêm’, tìm ra kẻ thật sự thao túng mọi thứ.”

Lam ánh mắt bừng sáng: “Chỉ ở trung tâm dữ liệu của hệ thống đó, chúng ta mới tìm được sự thật.”

*

Cùng lúc, ở một căn phòng tối, Quang Huy ngồi trước dãy màn hình lớn, khuôn mặt lộ rõ sự căng thẳng. Hàng chục camera an ninh hiện lên, trong đó có hình ảnh Lam và Minh ở quán cà phê. Một giọng nói lạ vang lên từ loa ngoài, lạnh lẽo, không biểu cảm.

“Ông nghĩ mình còn kiểm soát được bao lâu nữa, Huy? Họ đã có bằng chứng.”

Huy siết chặt nắm tay: “Tôi đã làm đúng mọi chỉ thị.”

Giọng nói kia cười khẽ, vang vọng như từ cõi xa xăm: “Kịch bản còn dài. Ông chỉ là diễn viên. Nếu thất bại, ông biết kết cục rồi đấy.”

Huy cúi đầu, mồ hôi rịn trên trán. “Tôi sẽ xử lý họ.”

Màn hình phụt tắt, chỉ còn ánh sáng mờ hắt lên khuôn mặt ông ta, già đi trông thấy.

*

Chiều hôm đó, Lam nhận một cuộc gọi nặc danh. Giọng nói méo tiếng, lạnh tanh: “Nếu cô không dừng lại, sẽ có người tiếp theo biến mất khỏi màn ảnh—lần này là chính cô.”

Lam đáp gọn: “Tôi không sợ. Nếu tôi biến mất, file ghi âm sẽ phát tán lên toàn hệ thống. Đừng thử tôi.”

Đầu dây bên kia cười khẩy: “Cô nghĩ mình thắng được hệ thống này sao? ‘Mắt Đêm’ có thể xóa cả ký ức của cô trong lòng công chúng.”

Lam cúp máy, ánh mắt lạnh lùng. Cô gửi file ghi âm cho một địa chỉ email ẩn danh, thiết lập chế độ tự động phát tán nếu không đăng nhập trong 24 giờ.

Minh gọi tới: “Tôi vừa nhận được tin nhắn: ‘Cảnh cuối sắp bắt đầu. Chuẩn bị lên sân khấu.’”

Lam mím môi: “Chúng ta không còn đường lui.”

Minh trầm giọng: “Nếu chúng dùng ‘Mắt Đêm’ xóa sạch mọi dấu vết, chỉ còn một cách: đưa sự thật ra ánh sáng trước khi bị bịt miệng.”

Lam gật đầu, ánh mắt kiên quyết: “Chúng ta sẽ đánh thẳng vào trung tâm dữ liệu, ngay trước mắt tất cả.”

*

Đêm xuống, Minh quay lại phim trường. Hành lang vắng, bóng tối quét dọc các góc khuất. Anh lặng lẽ lẩn vào phòng điều khiển camera, nơi Duy đang chờ sẵn. Duy lấm lét, tay lướt trên bàn phím, ánh mắt lo lắng.

“Anh chắc muốn làm không? Nếu bị phát hiện, cả ba coi như xong.”

Minh lạnh giọng: “Không còn lựa chọn.”

Duy mở đường dẫn vào hệ thống, tải các file ghi âm lên máy chủ dự phòng. “Tôi sẽ tung toàn bộ nếu có chuyện xảy ra với bất kỳ ai.”

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Duy vội đóng laptop, Minh áp sát tường, tim đập mạnh. Một bóng người lướt qua—Quang Huy.

Huy dừng lại trước cửa, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai người. “Các cậu nghĩ mình trốn được tôi?”

Minh bước ra, đối mặt trực diện: “Ông không còn gì ngoài quyền lực.”

Huy cười nhạt, ánh mắt sắc như dao: “Cậu nghĩ mình khác gì tôi sao, Minh? Cậu cũng từng làm mọi cách để bảo vệ hình tượng, kể cả phản bội bạn diễn.”

Minh khựng lại, ánh mắt thoáng nỗi đau, nhưng lấy lại bình tĩnh: “Tôi đã trả giá. Đến lượt ông.”

Huy tiến gần, hạ giọng: “Cậu không biết mình đối đầu với ai. Có những thứ vượt ngoài tầm tay tôi và các người.”

Duy chen vào, giọng run: “Ông định che giấu đến bao giờ? Nếu ông ngã, tất cả sẽ biết sự thật.”

Huy nhìn Duy, mắt tối sầm: “Cậu nghĩ mình là ai? Một phóng viên rẻ tiền? Đừng tưởng vài tin tức có thể lật đổ hệ thống này.”

Tiếng còi báo động vang lên từ xa. Lam xuất hiện ở cửa, tay cầm điện thoại, mắt lạnh băng: “Ông không còn kiểm soát gì nữa đâu, Huy. Dữ liệu đã gửi cho ‘Phòng Ánh Sáng’. Họ sẽ điều tra tất cả.”

Huy siết tay, môi run: “Cô nghĩ họ không nằm trong hệ thống này sao? Ở đây, không gì là ngẫu nhiên.”

Lam tiến sát, ánh mắt xoáy sâu: “Ai đứng sau hệ thống? Ai quyết định ai sống ai chết trên màn ảnh?”

Huy im lặng, rồi quay đi, bóng lưng nặng nề: “Muốn biết, hãy hỏi người ký ‘Hợp đồng Máu’ đầu tiên.”

*

Sáng hôm sau, truyền thông náo loạn với loạt tin nhắn, ghi âm giữa Huy và Bảo Anh. ‘Mắt Đêm’ điên cuồng xóa bài, nhưng thông tin lan nhanh như virus. Công chúng bắt đầu đặt câu hỏi: Ai thật sự thao túng giới giải trí?

Bảo Anh biến mất khỏi đoàn phim. Phòng hóa trang bị niêm phong, chỉ còn hộp đồ trang điểm rỗng và một mảnh giấy nhỏ: “Cái giá của sự thật là gì?”

Lam và Minh ngồi trong văn phòng nhỏ, laptop sáng lên với một tin nhắn mới: “Các người đã bước vào cảnh cuối. Hãy chuẩn bị trả giá.”

Minh thở ra, ánh mắt sâu thẳm: “Chúng ta không biết mình đang đối đầu với ai, nhưng tôi sẽ không lùi.”

Lam cười nhạt, ánh nhìn kiên định: “Lần này, tôi sẽ viết lại kết thúc.”

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng rực, nhưng trong bóng tối, hàng trăm con mắt vô hình đang dõi theo. Màn kịch máu chuẩn bị bước vào hồi kết, và không ai biết cái giá cuối cùng sẽ là gì.