Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 9: 21 gam

Túc Miên vừa nói xong thì tiếng thủy tinh vỡ nát vang lên làm cô giật mình, một con quạ bị đập chết bay xuống bên chân cô, thân thể vẫn còn co giật thoi thóp.

Cô kiềm chế sự choáng váng, lấy tờ giấy che miệng và mũi lại.

"Cái gì?"

Nghe câu đó người phụ nữ lại không có phản ứng gì nhiều, ngược lại là ông Quan kia đập bàn đứng lên, lộ vẻ kinh hoàng: "Phu nhân, tôi đã nói rồi, hôm đó không đúng..."

"Được rồi, những chuyện đó đã qua rồi."

Người phụ nữ vỗ tay anh ta.

Thấy hai người không có ý định nói tiếp, đôi mắt Túc Miên rưng rưng, nắm chặt hai tay lại.

"Có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?"

Mặt bà Quan lập tức tỏ vẻ do dự, cô cắn môi đỏ hoe mắt: "Tiểu Tiểu... là người bạn tốt nhất của tôi."

"Cháu đừng khóc, cô bé."

Ba Quan thở dài, lau nước mắt cho Túc Miên rồi chậm rãi nói.

"Ngày này năm ngoái, chúng ta đến đây, Tiểu Tiểu... vốn dĩ không phải đứa trẻ chúng tôi định nhận nuôi."

"Đúng, lúc đầu chúng tôi chọn một đứa trẻ tên Ngữ Đồng."

"Mạo muội cho tôi hỏi, Ngữ Đồng... cô ấy chết rồi sao?"

[Túc Miên, cậu mạo muội quá cơ.]

4399 không biết lúc nào đã xuất hiện.

Trong mắt bà Quan thoáng qua vẻ ngạc nhiên: "Đúng, cô bé đã chết rồi."

"Chết trong giếng bỏ hoang của cô nhi viện các cháu."

"Chúng tôi vốn định đưa Ngữ Đồng về nhà nhưng lúc chuẩn bị ra khỏi đây thì đứa trẻ biến mất, chúng tôi nghĩ dù sao cũng chưa ký hợp đồng nên đã chọn đứa trẻ khác, đó là Tiểu Tiểu."

"Đã đưa thẻ ngọc rồi mà lại có đứa trẻ bất ngờ nói với chúng tôi rằng Ngữ Đồng chết ở giếng trong cô nhi viện, khi chúng tôi đến thì... đã bị thiêu thành tro rồi."

Người đàn ông ôm bà Quan, vỗ về an ủi, lắc đầu thở dài: "Chúng tôi cảm thấy xui xẻo nên không nhận đứa trẻ nào cả."

Túc Miên khẽ gật đầu: "Tôi biết rồi."

Như vậy, các manh mối trước đó đã được nối lại.

Cô nhớ lại ngày đầu tiên năm người đến căn tin, Quan Tiểu Tiểu một mình dẫn đầu hát bài đồng dao.

"Ánh trăng sáng, lòng căng thẳng."

"Em gái trốn dưới giếng cất tiếng hát!"

"Mỗi ngày một người bạn mới!"

"Xuống chơi trốn tìm với tôi đi nào!"

Có lẽ em gái trong bài đang nói về Ngữ Đồng, bởi vì họ vốn dĩ nên trở thành một gia đình, con búp bê treo ngược xuất phát từ sự oán hận của Quan Tiểu Tiểu với tư cách chị gái.

Vốn dĩ cô ấy có thể được ai đó nhận nuôi, từ đó sống một cuộc đời hạnh phúc giàu có nhưng vì tai nạn này nên cô ấy đã mất đi gia đình, tiếp tục ở lại cô nhi viện.

Vậy là ai giết Ngữ Đồng?

Là ai giết Quan Tiểu Tiểu?

Đứa trẻ mồ côi thật sự là cái gì?

Cô vẫn thiếu một số manh mối, một thông tin của trại mồ côi của năm ngoái, ngoài việc ban đầu Ngư Mạo Mạo lỡ miệng nói ra, nếu biết trong số 5 người họ ai đã ở cô nhi viện 1 năm trước thì sự thật sẽ từng bước hé lộ.

Túc Miên nói cảm ơn hai người rồi ra khỏi phòng, lấy bản đồ bà lão tặng cô ra.

[Miên Miên, cậu sẽ không định đến văn phòng viện trưởng đâu chứ.]

Vẻ mặt cô thản nhiên, hàng lông mi rủ xuống che đi đôi mắt, nghe thấy lời này trong mắt cô lóe lên một tia gian xảo, sau đó xoay người đi về phía căn phòng cuối hành lang, miệng thì thầm.

"Tôi chỉ là một đứa trẻ vụng về, thích chơi trốn tìm nhưng lại lỡ trốn vào văn phòng viện trưởng mà thôi."

[...]

4399: Ban đầu tôi đã chọn gắn bó với cô đúng là ngốc.

Nó có hơi sốt ruột.

[Cậu thật sự không sợ à? Miên Miên, cậu nghĩ về bạn trai cũ của cậu đi, bây giờ anh ta vẫn đang nằm trong phòng y tế kìa!]

Tai Túc Miên áp sát vào cửa: "Tất nhiên tôi sợ anh ta, nhưng cậu không nói là miễn không chạm vào giới hạn của anh ta thì sẽ không sao à?"

"Hơn nữa..."

Bên trong yên tĩnh không tiếng động, Túc Miên cầm tay nắm cửa nhẹ nhàng mở ra.

"Cửa không khóa, điều này không phải ám chỉ người chơi tìm manh mối sao."

...

Hình như đúng vậy.

Nhưng chưa bao giờ có người chơi nào làm ngang nhiên như vậy cả được không?

4399 bây giờ vô cùng hối hận, tại sao nó lại nói với chủ nhân chuyện này cơ chứ! Nói sau lưng quản trò, nói người ta giống giáo sư đại học, nhưng mà lại không phải thật sự là giáo sư đại học đâu á aaa.

Tiêu rồi,chủ nhân của nó có bị chém nát máu tươi bay khắp nơi không...

Trong lòng 4399 lo lắng bất an, lúc này Túc Miên đã lén lút đóng cửa lại.

Quả nhiên như cô dự đoán, trên bản đồ cũng không đánh dấu "phòng hồ sơ".

Như vậy thì tất cả hồ sơ đều được cất trong văn phòng viện trưởng.

Túc Miên đến gần cái tủ lớn chiếm trọn cả bức tường, mỗi ngăn tủ ở góc dưới bên trái đều dán ngày thẳng một có các quy luật và ngăn nắp.

Nhưng chìa khóa lại được cắm tùy tiện trong ổ khóa khiến cho chủ nhân căn phòng trông như rất tùy tiện.

Cô nhanh chóng tìm thấy một tủ hồ sơ năm ngoái, kéo nhẹ một cái, ngăn kéo cũ vang lên tiếng cót két chói tai.

Túc Miên lấy một chồng tài liệu dày ra, nhanh chóng lướt qua từng tập hồ sơ.

Lâm Tiểu Phàm, Tư Hàm, Khải La...

Người tương ứng là...

Chu Diệc Thần, Ngư Mạo Mạo và Vương Triết.

Cho nên bọn họ đều là trẻ mồ côi được Ánh Dương nhận nuôi năm ngoái.

Còn cô và Ôn Tử Duệ là năm nay mới vào cô nhi viện.

Để xác nhận, cô nhẹ nhàng kéo tủ hồ sơ năm nay ra, lướt nhanh.

Quả nhiên bên trong có hồ sơ ghi Mễ Quả và Hứa Y Y.

Nhưng có một điều khác biệt khiến cho Túc Miên sợ hãi.

Trong hồ sơ trẻ cô nhi năm nay xuất hiện thêm một cột thông tin trước đó chưa từng có: cân nặng.

Cô nhìn chằm chằm.

21,3 gam.

19,8 gam.

24,1 gam.

Từ trang này đến trang khác, con số hầu như đều nằm trong số từ 18 đến 24 gam.

Túc Miên nhíu mày, đầu ngón tay khẽ miết góc trang giấy, đó là hành động trong vô thức của cô khi tập trung suy nghĩ.

Một đứa trẻ bình thường làm sao lại có cân nặng chỉ hơn 20 gam chứ.

Con số 20 gam có thể dùng để mô tả một miếng socola nhỏ, có thể là trọng lượng của ruồi muỗi nhưng không đủ để nói về một đứa trẻ còn sống được.

Lúc đó trong lòng cô bỗng lướt qua một ý nghĩ, như thể một ẩn dụ cổ xưa từ tận sâu trong ký ức được đánh thức.

21 gam.

Đó là con số từng bị tranh cãi trong lịch sử y học và triết học: Vào đầu thế kỷ 20, một bác sĩ Mỹ từng khẳng định rằng trọng lượng mà con người mất đi trong khoảnh khắc lìa đời chính là khối lượng của linh hồn, 21 gam.

Mặc dù sau đó khoa học đã chứng minh không có cơ sở nhưng con số này lại trở thành biểu tượng một cách phi lý về sự tồn tại của "linh hồn".

Vào khoảnh khắc này, Túc Miên bỗng nhớ ra cô cũng từng rút phải một thiết lập tương tự trong một kịch bản phá án: "21 gam vô lý".

Trong trò chơi đó, tất cả nguowif chơi đều tồn tại dưới dạng hồn ma, còn cô thì vừa khéo đảm nhận vai "hung thủ".

Cho nên ký ức về con số này khiến cô đặc biệt nhớ sâu sắc.

Nếu tiếp tục đi theo suy nghĩ này thì... phải chăng tất cả những đứa trẻ trong cô nhi viện đều đã chết rồi?

truyenfull,truyenfull vn