Những hành động của Quản trò đã đánh thức mấy người mới không biết tự lượng sức mình, cảnh báo cho họ biết.
Không biết Vương Triết đang nghĩ gì mà người rung lên.
Môi anh ta tái nhợt, vết máu trên mặt đã khô, nhưng dường như chẳng cảm nhận được gì.
"Hôm qua... tôi cũng đã gọi tên mọi người."
"Không sao."
Túc Miên đã bình tĩnh lại: "Đây là lần đầu tiên phạm lỗi."
Cô cũng vậy.
Cô cụp mắt xuống, lặng lẽ hối hận vì lúc này đã sợ hãi đến mức đó.
Người chơi phạm sai lầm lần đầu sẽ không bị trừng phạt, như Chu Diệc Thần vô lễ phản kháng viện trưởng, cũng chỉ là thấy ảo giác khủng khiếp.
Còn về lý do tại sao lại muốn dọa cô, Túc Miên nhắm mắt lại nhíu mày, dùng đầu ngón tay xoa thái dương.
Chỉ sợ là sở thích xấu xa đơn thuần của hắn mà thôi...
...
Cuộc thảo luận đầu tiên đã kết thúc không mấy vui vẻ, Ngư Mạo Mgajo kéo Chu Diệc Thần đang hôn mê về ký túc xá. Tạm thời Túc Miên không có manh mối gì, dự định trước tiên thực hiện nhiệm vụ trong kịch bản trước.
"Tôi muốn thu thập cảm xúc của cậu, được không?"
Đứa trẻ đặt đũa xuống, mỉm cười với cô.
"Được."
Túc Miên hơi ngạc nhiên, cô lấy một cái bình màu đen ra.
Là buồn"
Đơn giản vậy sao?
Vì để không vi phạm hình tượng nhân vật nên Túc Miên cố gắng đi tìm các cậu bé thực hiện nhiệm vụ.
Nhưng chẳng bao lâu, cô nhận ra những đứa trẻ này rất dễ dàng đồng ý với yêu cầu của cô, nhưng tất cả các cảm xúc thu thập được luôn là "buồn".
...
"Mễ Quả, tớ không có thời gian chơi với cậu nữa, hôm nay là một ngày quan trọng."
Túc Miên nhíu mày, kéo đứa trẻ vừa ăn xong lại.
"Ngày quan trọng gì?"
"Hôm nay là ngày 26, vào ngày 26 hàng tháng, sẽ có các cô chú đến đây đón một đứa trẻ đi."
Hôm nay là ngày 26?
Ngày trên thẻ bài ngọc cũng là ngày 26.
Túc Miên lấy thẻ bài trong túi ra, đung đưa trước mặt đứa trẻ.
"Cậu có nhận ra cái này không?"
Đứa trẻ nhìn chằm chằm một lát rồi lắc đầu, vẻ mặt có hơi sốt ruột.
"Mễ Quả, cậu thật đáng ghét, làm lỡ thời gian chuẩn bị của tớ rồi, tớ thấy là cậu không muốn được đón đi phải không!"
Túc Miên sờ mũi, cất thẻ ngọc vào túi.
"Thu Ni, mau đi thôi, bên ngoài có một dì đẹp lắm!"
Một tiếng gọi vang lên, tất cả trẻ em trong can tin như pháo sáng mà bỏ bát đũa xuống, ríu rít bàn tán háo hức.
"Dì ấy sẽ trở thành mẹ tớ sao?"
"Tớ có thể nuốt chửng cả tổ ong bắp cày! Dì ấy chắc chắn sẽ thích tớ!"
"Vớ vẩn, tớ còn đấm bẹp đầu mình trong một cú, chắc chắn dì ấy sẽ chọn tớ."
...
Túc Miên khoanh tay trước ngực, thong thả đi theo sau đám đông.
Một chiếc xe màu đen đỗ trước cổng cô nhi viện, quản trò đang trò chuyện với một cặp vợ chồng ăn mặc sang trọng đứng trước cổng.
Tất cả trẻ con đều đứng ở cửa sổ quan sát, ngoại trừ Túc Miên thì ba người còn lại cũng đi đến.
Ngư Mạo Mạo thấy cặp vợ chồng thì lập tức mở to mắt ra, trong mắt hiện lên chút hoảng hốt.
Túc Miên yên lặng nhìn về phía cổ cô ta, ở đó cũng có một cái ngọc bội giống hệt trong túi cô.
Không bao lâu sau, ba người kia bắt đầu đi vào bên trong, những đứa trẻ khao khát có gia đình hạnh phúc thì hớn hở hét lên, đập vào cửa sổ, sốt ruột muốn đến gần.
Quản trò giơ tay lên, ra hiệu mọi người im lặng, bọn chúng vội vàng bịt miệng lại, nhưng vẫn mở to mắt cố gắng thu hút sự chú ý của đôi vợ chồng.
"Quý cô của tôi, anh biết tối qua có thể hơi quá đáng nên để bù đắp, hôm nay mọi việc anh đều nghe theo em được không?"
Người đàn ông nâng tay cô ta lên dẫn vào trong, nói chuyện cũng không hề đè thấp giọng xuống.
Người phụ nữ tức giận vỗ má anh ta, nhưng vẻ mặt lại mập mờ.
"Khi nào thì anh không nghe em chứ? Em..."
Giọng nói của người phụ nữ bỗng dừng lại.
Một cô gái mặc quần yếm, tết tóc hai bên chắn ngang trước mặt họ, người phụ nữ nghĩ rằng cô cũng là đứa trẻ háo hức được chọn nên nhìn từ trên xuống dưới.
Vẻ ngoài xinh đẹp chỉ là lông mày hơi thưa và môi tái nhợt, trông có vẻ yếu ớt, sợ rằng chỉ một cơn gió cũng có thể thổi ngã cô.
Vì thế cô ta đưa tay ra, định đi vòng qua nhưng Túc Miên gọi cô ta lại.
"Bà Quan."
Người phụ nữ dừng bước, nhíu mày quay đầu lại.
"Sao cháu biết... chồng tôi họ Quan?"
Khóe môi Túc Miên khẽ nhếch lên thành nụ cười nhẹ, gương mặt vốn đã dịu dàng lúc này cười lên càng vô hại hơn.
"Chúng ta vừa đi vừa nói."
Vừa nói xong, bà Quan bật cười khanh khách: "Đứa trẻ này, sao nói chuyện giống bà cụ non thế."
Túc Miên quay đầu dò hỏi Quản trò bên cạnh, cố gắng cong môi nở nụ cười e thẹn, nhưng nói thật ngoài cười ra thì cô cũng không biết làm gì khác.
Quản trò nghiêng đầu nhìn nụ cười cứng nhắc trên mặt cô, cảm thấy trông rất ngốc nghếch.
"Bây giờ mới hỏi tôi có phải muộn rồi không Mễ Quả?"
"Nhưng nếu ngài không đồng ý thì trước đó đã ngăn tôi lại rồi."
Túc Miên thu lại vẻ mặt, cố ý ra vẻ tinh quái khiến ba Quan nhìn cô nhiều hơn.
Cái miệng nhỏ biết cách ăn nói này đúng là rất dễ thương.
Ốm yếu thì nuôi dưỡng chăm sóc không phải sẽ khỏe sao?"
"Viện trưởng..."
Túc Miên lại gọi một tiếng, âm cuối kéo dài, nghe như thể đang làm nũng.
Ngón tay Quản trò hơi giật giật, rời mắt đi, mãi mở miệng nói: "Trên tầng cao nhất có phòng nghỉ ngơi, đến đó nói chuyện nhé."
Đã đạt được mục đích, Túc Miên lập tức thu lại biểu cảm, vẻ mặt lạnh nhạt đi theo sau ba người.
"Ôi! Đáng lẽ tớ cũng phải dũng cảm như Mễ Quả!"
Trẻ con sau cửa sổ âm thầm hối hận.
"Ôi ngôi nhà mới của tớ."
"Thôi đi, nếu cậu cũng xông lên thì viện trưởng sẽ vặn đầu cậu ngay!"
"Tại sao Mễ Quả không bị kéo về?"
Nói xong, đứa trẻ phản đối kia cũng không giải thích thêm, lẩm bẩm một tiếng rồi cũng im lặng.
Vương Triết nhìn bóng dáng biến mất ở cuối cầu thang, có hơi ngưỡng mộ: "Haizz, chỉ còn cách nhờ Mễ Quả dẫn dắt chúng ta thôi."
"Anh nghĩ gì vậy? Bây giờ Lâm Tiểu Phàm vẫn đang nằm trong phòng y tế, chẳng phải là tại cô ta sao?"
Ngư Mạo Mạo đột nhiên lên tiếng, giọng nói sắc nhọn nghe có hơi đột ngột.
Vương Triết nhíu mày, kéo Ôn Tử Duệ rời đi.
Đồ não yêu đương ngu ngốc.
Trước cửa sổ chỉ còn lại mình cô ta, liếc nhìn hai người đi xa.
Cô ta vội vàng lấy kịch bản trong túi ra xem, dường như để xác nhận lại điều gì đó.
...
Cạch cạch.
Quạ đen tụ thành đàn bay qua ngoài lớp cửa chớp, bóng đen lao xao ập tới, cơ thể va vào khung cửa sổ.
Lông và máu loang lổ trên kính.
Túc Miên giật mình nín thở, nhíu mày rời ánh mắt đi.
Quạ đâm chết vào cửa sổ vốn là điềm xấu cực kỳ.
Tai họa đang đến gần, nguy hiểm đang gõ cửa.
Cô hơi mím môi.
Trực giác mách bảo Túc Miên, cái gọi là Cô nhi viện Ánh Dương này thật ra ẩn nấp sau ánh sáng, trong bóng tối bao trùm là vô số linh hồn oan khuất của cô nhi.
"Cô bé, rốt cuộc cháu muốn nói gì với chúng tôi?"
Bà Quan uống hớp trà, nhận ra khuôn mặt căng thẳng của cô gái.
Túc Miên hoàn hồn, lấy thẻ ngọc trong túi ra: "Cô có nhận ra cái này khôn?"
Vừa nhìn thấy miếng ngọc, sắc mặt người phụ nữ lập tức thay đổi nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình tĩnh.
"Tiểu Tiểu..."
Trong mắt cô ta lóe lên vẻ tiếc nuối: "Con bé làm sao?"
"Cô ấy chết rồi."