Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 7: Không có lần sau

 

"Cô đi ra ngoài làm gì?"

Chu Diệc Thần lập tức hỏi, dáng vẻ như rất nghiêm túc phá án.

"Uống sữa bò nên đau bụng, đi WC."

"Hội chứng không thể dung nạp lactose?"

Vương Triết quan tâm hỏi, Túc Miên gật đầu, Chu Diệc Thần cười nhạo một tiếng, lập tức nhìn anh ta.

"Khi quen nhau sao tôi không biết cô không dung nạp được lactose? Rõ ràng cô đang nói dối.

Nói cái quái gì vậy?

Túc Miên giơ tay lên, nhẹ nhàng ấn vào huyệt thái dương, tâm trạng bực bội khiến cô muốn ho.

Anh ta không biết bởi vì từ trước đến nay Túc Miên chưa bao giờ đụng đến những thứ từ sữa, Chu Diệc Thần cũng chưa từng hỏi.

"Mẹ kiếp... hai người... quen nhau?"

Vương Triết ngạc nhiên, nhưng bầu không khí hiện giờ lại không thích hợp nói chuyện này, nên nói xong anh ta liền ngậm miệng lại, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa hai người.

Khi nhìn về phía Túc Miên vẫn đầy vẻ cảm thông.

Sao lại gặp phải tên khốn tồi tệ Chu Diệc Thần này chứ, đúng là người đẹp đều có mặt như mù.

Đợi đã...

Chẳng lẽ hoa khôi của lớp mà Chu Diệc Thần từng chém gió theo đuổi hai năm là cô?

Suy nghĩ thông suốt mọi chuyện, Vương Triết trố mắt ra, không dám tin.

Thế giới này nhỏ vậy sao...

"Khụ khụ..."

Tiếng ho nhẹ dồn dập phá vỡ sự yên lặng, mọi người đều nhìn về phía Túc Miên.

Vai cô rung lên, những khớp ngón tay thanh mảnh đặt lên môi, lông mi run nhẹ, khóe mắt hơi ửng hồng.

Hôm nay cô bện tóc lệch sang một bên, trông vẻ dịu dàng vừa mong manh.

Chu Diệc Thần càng thêm chắc chắn về suy nghĩ của mình.

Túc Miên vốn đã yếu ớt bệnh tật, nhưng chỉ khi tức giận mới ho dữ dội.

Trước đây mỗi lần như vậy, Chu Diệc Thần đều nhẹ nhàng vỗ lưng cô dỗ dành, nhưng bây giờ cảm xúc này lại bị anh ta xem là tức giận vì xấu hổ.

"Tôi ở bên cô lâu như vậy nên vẫn hiểu cô mà, cô làm gì có..."

"Im đi."

Túc Miên lạnh lùng lên tiếng, Chu Diệc Thần chưa phản ứng kịp thì cô đã nhìn anh ta mà hỏi.

"Mấy người từng chơi kịch bản giết người chưa?"

Bốn người nhìn nhau đều lắc đầu.

Túc Miên thở dài, giọng khàn đi vì ho.

"Kịch bản giết người chia thành hai loại. Một là bản gốc và bản biến thể. Nói một cách đơn giản, bản gốc không có ma quỷ, diễn ra trong thế giới vật lý khoa học, nhưng bản biến thể lại mang màu sắc siêu nhiên, chính là những thứ chúng ta thường gọi là ma quỷ."

"Mấy người nghĩ "Oan hồn cô nhi" là bản gốc hay bản biến thể?"

"Có lẽ là bản biến thể..."

Vương Triết ngập ngừng nói.

"Đúng thế."

"Người đột nhiên bị thiêu cháy, thời gian bị lệch, khái niệm quy tắc gây chết người, oan hồn nguyền rủa, những thứ này đều trở có thể trở thành nguyên nhân cái chết của cô ấy."

"Xác định thủ phạm bằng nói miệng, trừ khi là đã tích đức được nửa đời mới có thể may mắn tìm đúng."

"Nhưng theo tôi biết, Chu Diệc Thần."

Cô khẽ nhíu mày, cười như không cười, lắc đầu.

"Anh không có cái thứ này."

Sắc mặt anh ta lập tức xanh mét, mặc dù anh ta biết Túc Miên nói có lý nhưng vì sĩ diện anh ta vẫn muốn mạnh mẽ phản bác.

Túc Miên không để ý sự thay đổi cảm xúc của anh ta, đôi mắt cô nhìn chiếc đồng hồ điện tử, bỗng nhận ra Quản trò đã biến mất không thấy đâu nữa.

Thời gian thảo luận còn 30 phút.

Họ đã lãng phí rất nhiều thời gian.

[Ôi, Miên Miên, cậu nên mừng vì Quản trò của phó bản này là anh ấy.]

Khi xung quanh im lặng, mọi người bắt đầu thảo luận.

"Tại sao?"

[Theo dõi nhiều chủ nhân như vậy, anh ấy là Dungeon Master lười biếng nhất mà tôi từng gặp, chẳng quan tâm gì hết, chỉ cần xong việc là muốn tan ca.]

[Ừm... dùng lời mấy người hay nói thì nếu những Quản trò khác là giáo viên trung học thì anh ấy là giáo viên đại học, ừ... còn là kiểu không điểm danh khi lên lớp.]

Mí mắt Túc Miên giật liên hồi, Chu Diệc Thần ngồi đối diện lại ngồi không yên.

"Túc Miên, dù sao chúng ta cũng từng ở bên nhau lâu như vậy, sao cô có thể nhẫn tâm nói tôi như vậy?"

"Nhưng ngày đầu tiên anh ta đã tàn độc như vậy."

Mỗi lần Túc Miên nhìn thấy Quản trò đều vô thức nhớ lại cảnh Chu Diệc Thần bị gãy cổ vào ngày đầu tiên.

Cho dù tối quan cho cô uống nước đường, để cô không đói chết nhưng rõ ràng, đó là xuất phát từ thân phận một "viện trưởng".

Thánh nhân khoác lớp vỏ bọc dịu dàng nhưng trong xương tủy lại là một kẻ cực kỳ lạnh lẽo.

[Được Chủ Thần tạo ra như một thứ thượng hạng, tất nhiên có khả năng làm chấn động lòng người, người kiểm soát trò chơi, hơn nữa nếu không chạm vào ranh giới của anh ấy thì anh ấy cũng dễ nói chuyện lắm.]

Túc Miên: "Ranh giới của anh ta là gì?"

Chu Diệc Thần đột nhiên đứng lên, mắng anh ta thì thôi đi bây giờ còn phớt lờ anh ta, thật sự nghĩ anh ta là Chu Diệc Thần trước đây, làm gì cũng ngoan ngoãn chạy theo cô à?

Ngư Mạo Mạo thấy tình hình không ổn, vội vàng nắm lấy tay anh ta nhưng bị anh ta hất ra, Chu Diệc Thần chỉ tay về phía cô gái đang thản nhiên như không.

[Ranh giới của anh ấy...]

"Túc Miên.. mẹ nó cô..."

Đừng có được đằng chân lân đằng đầu.

Mấy chữ phía sau còn chưa kịp hốt ra, mặt Chu Diệc Thần bỗng tái nhợt rồi hét lên thảm thiết.

Một cây bút chì không biết từ đâu bay ra, xuyên thủng ngón tay anh ta, cùng với xương ngón tay vang lên tiếng gãy, máu bắn tung tóe lên mặt người xung quanh.

[Người chơi làm hỏng thiết lập nhân vật.]

"Aaa!"

"Ai là Túc Miên? Lâm Tiểu Phàm, bạn học Lâm..."

Giọng nói dịu dàng tận xương vang lên từ sau lưng Chu Diệc Thần, Quản trò đứng thẳng lưng thản nhiên, giọng điệu nhẹ nhàng như đang ru trẻ con ngủ.

"Ở đây không có ai tên Túc Miên cả, đứa trẻ của tôi, có phải con vẫn chưa tỉnh ngủ không?"

"Vậy thì ngủ thêm một lát đi..."

Chu Diệc Thần đau đến mức hai tay run rẩy, suýt chút nữa thì ngất đi, ngã thẳng ra sau.

Quản trò bình thản nghiêng người sang một bên, hoàn toàn không có ý định đỡ anh ta.

[Bởi vì người chơi vi phạm hình tượng nhân vật sẽ bị trừ điểm.]

Túc Miên bị cảnh tượng trước mặt làm cho đầu óc trống rỗng.

Một cây bút chì làm sao có thể xuyên qua xương ngón tay con người được?

Hơi thở cô dồn dập, dùng mu bàn tay lau đi vết máu trên mặt, Quản trò từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dưới lớp mặt nạ dõi theo cô.

Con ngươi của cô co lại.

Vừa rồi... có phải cô cũng gọi tên Chu Diệc Thần?

"Mễ quả..."

Viện trưởng nhẹ nhàng gọi tên cô: "Ai là Chu Diệc Thần?"

Không sai so với suy nghĩ của Túc Miên.

Hắn chính là tên thẩm phán tàn bạo vô tình.

Khuôn mặt cô gái lập tức trắng bệch, móng tay ghim vào da thịt, cô ép mình phải bình tĩnh lại.

Giọng cô hơi run rẩy, đầu óc nhanh chóng hoạt động.

"HÔm qua... hôm qua tôi ngủ không ngon nên mơ thấy những người không liên quan."

Không khi đông cứng trong chốc lát, tất cả mọi người đều bị bầu không khí đáng sợ này đè ép đến khó thở.

Túc Miên cúi đầu, cố gắng điều chỉnh hơi thở để bản thân trông thành thật hơn.

Trong tầm mắt xuất hiện một chiếc khăn tay màu đen viền vàng, cô từ từ ngẩng đầu lên.

Bàn tay đó đã lau đi máu trên mặt cô.

Nhẹ nhàng, chậm rãi, cẩn thận.

Khiến người ta vô thức buông lỏng cảnh giác.

Nhưng cô không dám cử động, cô sợ chiếc khăn tay bằng lụa lạnh buốt đó sẽ bất ngờ biến thành một lưỡi dao, cắt đi da mặt cô.

Cảnh tượng trong tưởng tượng không xảy ra.

Cô nghe thấy người đàn ông thở dài như dung túng lại như bất lực.

...

"Không có lần sau đâu, Mễ Quả."

truyenfull,truyenfull vn