Người đàn ông dẫn cô ra sau bếp, lấy một túi nước bổ đưa cho cô.
"Uống đi."
Giọng nói trong bóng tối thật nhẹ nhàng.
Mỗi lần ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nạ của hắn, Túc Miên vẫn luôn cảm thấy kinh hoàng.
Cô cứng đờ tại chỗ, nhận lấy túi thuốc bổ, dùng răng cắn mở miệng túi dưới ánh mắt của Quản trò.
Không biết có phải vì căng thẳng hay do cổ họng khô khốc mà dù hút nửa ngày cũng không hút được chất lỏng gì, đầu mũi cô rịn ra một ít mồ hôi.
Hành động vụng về của cô khiến hắn khẽ cười, thở dài cúi người tiến lại gần.
"Đừng sợ... cô bé của tôi."
Hắn đưa tay ra nắm vào phía cuối túi nước dinh dưỡng, nhẹ nhàng bóp lên trên.
"A!"
Túc Miên chưa kịp phản ứng thì nước đã chảy ra khỏi miệng, nhỏ xuống cổ khiến cô run lên.
"Hút đi!"
Hắn dịu dàng nói, đôi mắt nhìn cô chằm chằm.
Túc Miên rõ ràng không nhìn thấy khuôn mặt hắn nhưng cô luôn cảm thấy hắn đang tò mò.
Tò mò cái gì?
Một con người yếu ớt như cô sao sống được đến giờ phút này à?
Túc Miên đè hết suy nghĩ xuống, điều chỉnh góc độ dùng lưỡi chạm vào một góc miệng túi mà hút mạnh, chất lỏng ngọt thanh chảy vào cổ họng.
Đây là vị nước đường.
Lông mi Túc Miên khẽ run, cơ thể cô yếu ớt nên thường xuyên tiếp xúc với thứ này, vừa uống đã nhận ra ngay.
Cơ thể dần ấm lên, nhịp tim cũng ổn định trở lại.
Bàn tay đeo găng tay đỡ cô đứng lên như thể chỉ để làm tròn bổn phận của một viện trưởng cô nhi viện nên làm.
Có thể vì trong dạ dày đã không còn trống rỗng, não bắt đầu tiết ra dopamine, Túc Miên cảm thấy yên tâm hơn.
Đây là khoảnh khắc cô có thể thở phào nhẹ nhõm từ sau khi tiến vào trò phá án kỳ lạ này.
Mặc dù đây không phải là lý do khiến cô vơi bớt cảnh giác.
Bởi vì Túc Miên biết, ngay cả khi cách một lớp vải, nhiệt độ từ lòng bàn tay cũng có thể truyền sang nhau.
Lòng bàn tay của người đàn ông rõ ràng là lạnh.
...
Hình như vì hoạt động cường độ cao khiến đầu óc choáng váng, Túc Miên mơ màng về ký túc xá hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Cô quá mệt mỏi, vừa chạm vào gối đã ngủ, cả đêm không mộng mị.
Còn những người khác thì không được may mắn như vậy, Ngư Mạo Mạo mơ ác mộng suốt cả đêm, hai người trong phòng kế bên nghe tiếng đếm cừu suốt đêm, tinh thần cũng không được tốt.
Túc Miên bị đánh thức bởi một tiếng hét chói tai, ngay lập tức bị Ngư Mạo Mạo đánh thức.
"Mễ Quả, Mễ Quả! Chết người rồi!"
Ngư Mạo Mạo nhìn chằm chằm chiếc giường gần đó mà không ngừng nôn ọe, Túc Miên vừa dậy vẫn còn ngái ngủ.
Cô chỉ thấy trên chiếc giường cách đó không xa có một người đen thui đang nằm sấp, đến gần thì mùi cháy khét và thối rữa càng xộc đến.
Đã không còn nhận ra hình dạng của cô gái kia, trên mặt chỉ còn đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, phần da thịt gần như biến mất hết, lộ ra bộ xương trắng.
Túc Miên nhớ cô bé đó, đó là cô gái tết tóc hôm qua, mặc dù khuôn mặt đã cháy hết nhưng hành động hôm qua quá nổi bật, đứng đầu đám trẻ.
Túc Miên đoán cô ấy là NPC quan trọng, còn đặc biệt ghi lại vị trí giường của cô ấy, kết quả không ngờ sau một ngày đã chết.
Nghe thấy tiếng hét, ba người Chu Diệc Thần cũng đến nơi, Vương Triết còn chưa ngủ, đôi mắt thâm quầng.
Chu Diệc Thần đút hai tay vào túi, sắc mặt bình tĩnh.
Ôn Tử Duệ thì cúi thấp đầu, để duy trì hình tượng nên hôm nay vẫn mặc váy.
Kịch bản trong túi mọi người bắt đầu rung lên.
[Mời các thám tử đến phòng hoạt động]
"Tối qua các cô ở cùng phòng với cô ấy không nghe thấy tiếng động gì sao?"
"Em không biết, huhu, em nằm mơ cả đêm..."
Mọi người với gương mặt nghiêm trọng rời khỏi nơi này.
Bên ngoài những công nhân mặc đồng phục màu đen đi qua, va phải mấy người, họ còn đang khiêng một cái túi khổng lồ.
"Nhường đường, nhường đường."
"Mẹ kiếp, đây là cái gì?"
Vương Triết lùi lại mấy bước, nhìn công nhân ấy không kiềm được mà nói.
"Mang đồ và quần áo của cô bé đã chết kia khi còn sống đi thiêu."
Tiện thể đưa cô ấy ra ngoài.
Túc Miên không rời khỏi, cô kéo vỏ gối trên giường mình ra bọc vào tay, lục tìm trên cơ thể cô gái. Cơ thể đã hoàn toàn thối rữa, một số chỗ chạm nhẹ là vụn ra.
Túc Miên chỉ có thể cẩn thận mò mẫm một hồi lâu, tìm thấy một tấm lệnh bài bằng ngọc ở trước ngực cô ấy.
Trên đó có khắc ngày tháng.
"26 tháng 3"
Phía sau là tên cô gái "Quan Tiểu Tiểu".
Cô nhíu mày, nhận ra kỹ thuật điêu khắc ở hai bên rất khác nhau, mặt chữ khắc tên rất chỉnh tề.
Còn bên kia các con số lại xiêu vẹo, nhìn lướt qua số 2 trông như số 5 vậy.
Đây là lỗi mà nhiều đứa trẻ mắc phải khi học viết số, nếu đây là một gợi ý thì Túc Miên đoán, hoặc là do kẻ giết người để lại hoặc do Quan Tiểu Tiểu tự khắc.
[Miên Miên, phòng hoạt động chỉ thiếu cậu thôi.]
Túc Miên cất thẻ ngọc đi rồi đứng lên: "Biết rồi."
Cô vừa bước ra khỏi phòng họp thì lập tức va phải Quản trò, Túc Miên khựng lại một chút nói: "Chào viện trưởng."
Ở chỗ người ta vẫn nên cẩn thận một chút.
Người đàn ông khẽ gật đầu.
Đợi tất cả mọi người ngồi vào chỗ, Quản trò thong thả chỉnh lại găng tay, khẽ búng tay một cái, đồng hồ điện tử bắt đầu đếm ngược.
Một tiếng.
"Các bạn nhỏ thân mến."
"Tôi thật sự rất buồn, ngay sáng nay khi biết tin cô nhi viện của chúng ta lại mất đi một thiên thần nhỏ đáng yêu trong sáng."
"Điều làm trái tim tôi đau đớn hơn là, kẻ giết người này..."
"... Ngay trong các bạn."
Giọng điệu đột nhiên trở nên lạnh lùng.
Vừa dứt lời, bầu trời bên ngoài bỗng chốc trở nên u ám, căn phòng hoạt động vốn đầy sự ngây thơ của trẻ nhỏ bỗng mất hết màu sắc.
Bịch, một con quạ bay đập vào cửa sổ, máu kéo dài trên cửa kính, cả trại trẻ mồ côi vang vọng tiếng khóc thảm thiết của bé gái, kể về số phận bi thảm của cô bé.
Đây mới là bộ mặt thật của nơi này.
Thê thảm, tuyệt vọng, tột cùng đau khổ.
Một khi bước vào cô nhi viện, tiếng than vãn của trẻ con vang khắp nơi.
Một bức di ảnh được đặt trên bục giảng, Quản trò nhẹ nhàng di chuyển khung ảnh, trong bức ảnh đen trắng là cô gái tươi cười nhìn về phái năm người.
Là cô gái vừa chết, đôi mắt mở to, lộ ra 8 cái răng, cười trông rất giả tạo cố ý.
Vương Triết là người đứng gần nhất, anh ta nuốt nước bọt, nhìn đi chỗ khác.
"Có bạn nào biết tên cô bé không?"
"Quan Tiểu tiểu."
Túc Miên khẽ mở miệng, cô vừa nói xong một bóng người đi đến, lại là một viên kẹo.
"Đứa trẻ thông minh."
Khi đứng dậy, hắn hạ giọng nói bên tai cô: "Lần này là vị táo xanh."
...
Túc Miên vô cảm nhét kẹo vào túi.
Ngây thơ.
Không biết từ khi nào, hắn đã trở lại bục giảng, người đàn ông viết lên bảng vài chữ.
Tuyến thời gian.
"Bây giờ hãy nói cho tôi biết, tối qua các bạn đã làm gì?"
Vương Triết: "Tôi ăn cơm xong thì ba chúng tôi lần lượt trở về phòng, hầu như luôn ở cạnh nhau."
"Sau đó cũng không ra ngoài nữa." Ôn Tử Duệ nhỏ giọng bổ sung.
"Nhưng... nhưng khi chúng ta ngủ, cô ấy vẫn sống mà."
"Vậy thì có thể thu hẹp phạm vi điều tra, cô ấy chết vào nửa đêm."
Sau khi Ngư Mạo Mạo nghe Chu Diệc Thần phân tích thì liếc nhìn Túc Miên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng cô cười lạnh, còn chưa nói gì, Ngư Mạo Mạo như đã hạ quyết tâm, tàn nhẫn mở miệng nói.
"Hôm qua... lúc 9 giờ, Mễ Quả đã ra ngoài một lần."