Túc Miên hoàn toàn không có hứng thú với tin tức này, cô tiếp tục hỏi: "Mấy người đi cùng nhau à? Nhưng thoạt nhìn cậu ta không giống muốn chơi loại game này tí nào."
Nghe vậy, Vương Triết thở dài.
"Chúng tôi vốn không định rủ cậu ta, nhưng không hiểu sao dạo này Ôn Tử Duệ có áp lực rất lớn, cả người trông không bình thường lắm, cho nên mới dẫn cậu ta ra ngoài chơi."
"Lại không ngờ sẽ xảy ra chuyện như này."
Giọng Vương Triết có phần khó tin.
Có lẽ anh ta cảm thấy như đang mơ.
Túc Miên thấy tâm trạng Vương Triết trầm xuống cũng không nói tiếp nữa, nên dọn khay cơm, cầm lấy cốc sữa còn chưa uống.
Ngay khoảnh khắc đứng lên, tất cả đều dám trẻ đều quay một vòng như búp bê kêu lách cách, ánh mắt đồng loạt nhìn Túc Miên.
Người cô cứng đờ, adrenaline bùng lên, trong chớp mắt lý trí của cô biến mất.
Tỉnh táo.
Tỉnh táo lại.
Khóe miệng cô gái tết tóc chuyện động, từ từ mở ra, cho đến khi biến thành một độ cong kỳ quái không còn giống người.
Âm thanh tràn ra khỏi cái miệng đó nhẹ nhàng mà trống rỗng, như thể không phải phát ra từ cổ họng mà từ bụng cô bé.
Cùng với đó là tiếng hát đồng dao vừa nãy.
"Mễ Quả, đừng lãng phí đồ ăn nhé."
Mí mắt Túc Miên khẽ giật, cố gắng bình tĩnh lại, khẽ đáp một tiếng: "Ừm."
Rồi uống một hơi hết sữa.
Hoàng hôn buông xuống, những lâu đài cát mà bọn trẻ dựng lên đứng im lìm như bóng dáng một ngôi mộ.
Gió thổi qua chiếc xích đu cũ, sợi xích kêu cót két chói tai, tiếng vang quanh quẩn trong sân vắng.
Ai đang ngân nga.
Bài đồng dao bi thương?
Ký túc xá của cô nhi viện là một phòng cho nhiều người, một căn phòng to bằng cái lớp học, đủ cho 16 đứa trẻ.
Túc Miên với Ngư Mạo Mạo được phân đến phòng có giường tầng, còn ba người kia thì ở phòng khác.
Vừa bước vào cửa đã thấy bảng nội quy nổi bật:
Hãy ngậm miệng khi ngủ, im lặng ngủ.
Giày xếp thành hàng, quần áo gấp gọn.
12 giờ đêm, quỷ dữ sẽ trèo lên giường.
Tốt nhất không đụng vào trong góc giường.
Nằm trên tầng trên, Túc Miên tái mặt đi, cô vùi mặt vào gối, cơ thể vốn gầy yếu lúc này hơi co rúm lại, tay siết chặt ga giường.
"Mễ Quả, cậu thấy không khỏe sao?"
Ngư Mạo Mạo ngẩng lên nhìn, có hơi lo lắng.
Túc Miên lung lay ngồi dậy, đầu ngón tay lau đi khóe mắt ẩm ướt, môi bị cắn đến đỏ bừng.
Cô không muốn uống cốc sữa kia, vì bản thân không chịu được lactose, nhưng cũng hết cách, cô không chịu nổi hậu quả của việc "lãng phí thức ăn".
Bây giờ đã phát tác, cô khó chịu đến mức buồn nôn.
"Cậu đi đâu vậy?"
"Nhà vệ sinh."
Ngư Mạo Mạo mở to mắt ra: "Nhưng... bây giờ đã 9 giờ rồi."
Phiền chết đi được.
Liên quan gì đến cô.
Túc Miên không đáp lại mà kiên quyết đi ra ngoài.
Hành lang vẫn sáng đèn, đây là điều duy nhất Túc Miên cảm thấy may mắn, nhưng rất nhanh cô không còn vui nổi nữa.
[Hỏng rồi, ma quỷ kéo đến.]
Cô ôm bụng, đã không còn cảm nhận được nỗi sợ hãi từ môi trường này nữa.
Khó chịu quá, buồn nôn quá...
"Không phải cậu rất giỏi sao? Nên giải quyết thế nào đây?"
[... Nhưng mà nói đi cũng nói lại.]
"Đừng nói nữa."
Túc Miên không có thời gian cãi nhau với nó, ôm bụng ngồi xổm xuống đất, một lúc sau lại đứng lên.
Trò chơi chết tiết, kịch bản giết người khốn kiếp, lãng phí thức ăn đáng ghét.
Trên mặt cô không biểu hiện gì nhưng trong lòng đã mắng tất cả những gì có thể mắng.
Túc Miên đi càng lúc càng nhanh, bỗng nhiên giẫm phải thứ gì đó.
Là một cẳng chân.
Tim cô đập thình thịch, nhìn kỹ lại thì thấy đó là đôi chân trần của một cậu bé mặc đồ ngủ.
Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra đôi mắt không có lòng trắng, khóe miệng nhếch lên một đường cong cứng đờ.
"Chị ơi, em không tìm thấy ký túc xá của mình ở đâu."
"Chị dẫn em đi được không..."
Cậu bé đang mong chờ nghe thấy tiếng hét nhưng âm thanh như suy đoán lại không xuất hiện.
Cậu bé nghi ngờ ngẩng đầu lên phát hiện khuôn mặt thám tử trước mặt còn trắng hơn cả ma.
...
"Nhóc đưa tôi đi tìm nhà vệ sinh trước được không?"
Túc Miên đã đau đến không lên nổi, không chú ý đến sự ngạc nhiên của cậu bé, cậu bé nghiêng đầu nhìn cô.
Không sợ ma à?
...
Sau đó cứ thế một người một ma đi đến nhà vệ sinh, cậu bé dựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn người đang chật vật ở phía trước, sắc mặt khó đoán.
Đêm đầu tiên rất khó để ai đó tìm được manh mối trực tiếp liên quan đến cậu ta.
Cậu ta thật sự không nghĩ sẽ có thám tử dám ra ngoài vào buổi tối.
Đúng là bất ngờ thật.
Cơ thể gầy gò của Túc Miên nửa quỳ trước bồn cầu, những ngón tay trắng nõn bám vào bồn cầu, đầu ngón tay hơi run lên vì dùng sức.
Tóc đen mượt rủ xuống che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi môi tái nhợt.
Tiếng nôn yếu ớt, dường như bị cô cố gắng kìm nén, chỉ còn lại tiếng thở rất khẽ khi lồng ngực nhấp nhô.
Cậu nhóc thở dài.
Đưa cậu về ký túc xá, chỉ có hai khả năng.
30% còn sống, 70% đã chết.
...
Thôi, xem như vì bà lão thích cô mà bỏ qua cho cô vậy.
Cậu nhóc lặng lẽ ẩn mình vào bóng tối, hành lang lập tức trở lại bình thường.
Sau khi nôn xong cô đã thấy dễ chịu hơn nhiều, cô đến bồn rửa tay súc miệng, đè xuống cảm giác chua loét trong khoang miệng.
Vật lộn một hồi, sức lực đã cạn kiệt, bụng trống rỗng, Túc Miên mím môi bước ra khỏi nhà vệ sinh, trong đầu suy nghĩ.
Nếu không ăn gì, sáng mai cô còn mở mắt ra được không?
Nếu cứ chết trong trò chơi như này, cô thật sự không cam lòng...
Túc Miên suy nghĩ, đột nhiên va phải một bức tường.
Ô, không phải một bức tường mà là một bước. Túc Miên khó khăn ngẩng đầu, đó là Quản trò.
Vị viện trưởng này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho năm người vào ban ngày.
Túc Miên vô thức sợ hãi nhưng lại nghĩ rằng cô không vi phạm bất cứ quy tắc gì, có lẽ anh chỉ đi dạo ban đêm thôi nhỉ?
Tóm lại không liên quan gì đến cô.
Túc Miên mím môi, cực kỳ có hình thức nói một câu "Chào viện trưởng" rồi muốn tránh mặt anh ta.
Bụng bỗng nhiên kêu vang phá vỡ sự yên tĩnh.
Túc Miên dừng bước, hơi ngượng ngùng nhíu mày, trong lòng lại không khỏi bực bội.
Viện trưởng khẽ bật cười.
"Bạn nhỏ Mễ Quả muộn rồi không ngủ."
"Hóa ra là con sâu tham ăn trong bụng đang là loạn."
Bàn tay to kia hạ xuống đầu cô, khẽ xoa.
Thong thả, tùy ý lại thuần thục.
Tóc gáy Túc Miện dựng đứng lên.
Giác quan thứ 6 cảnh báo có nguy hiểm đến gần, mồ hôi trong lòng bàn tay túa ra.
Bàn tay kia của hắn có phải sẽ đâm vào cổ cô bất cứ lúc nào không?
"Con sâu nhỏ tham ăn muốn viện trưởng đưa con đi ăn gì không?"
Người đàn ông nhẹ nhàng hỏi.
Cô nên trả lời có hay không?
Nếu cô trả lời sai sẽ chết ở đây.
Không.
Không được.
Túc Miên ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Trước hết trong ký túc xá và trong kịch bản đều không quy định không được ăn vào nửa đêm, chỉ cần về ký túc xá trước 12 giờ sẽ có 90% được an toàn.
Thứ hai, dựa vào hành vi buổi chiều, có thể phán đoán rằng bất cứ đứa trẻ nào làm sai thì sẽ áp dụng nguyên tắc cảnh cáo lần đầu, lần hai chịu phạt.
Chỉ cần... làm theo hắn bảo là được.
...
"Muốn ạ."
Bàn tay rời khỏi đầu cô, Túc Miên thở phào nhẹ nhõm, chân hơi nhũn ra.
"Đi với tôi nào, Mễ Quả."