Vào ngày tốt nghiệp, Chu Diệc Thần tỏ tình với cô, cô đồng ý.
Túc Miên không hiểu cái gì là thích, ngoại trừ game kịch bản giết người, rất có người hoặc việc gì khiến cô cảm thấy hứng thú.
Cô cho rằng hảo cảm chính là thích, cảm động là thích, cuối cùng đã đồng ý.
Nhưng khi lên đại học, hai người không học cùng một trường, Chu Diệc Thần bắt đầu thay đổi, trở nên lạnh nhạt không kiên nhẫn nữa, yêu cầu cũng nhiều hơn.
"Miên Miên, sao em cứ giữ cái vẻ mặt đó vậy, ngoài anh ra còn ai chịu nổi em chứ?"
"Miên Miên, cái bộ mặt vô cảm này của em là di truyền à?... À, anh chỉ hỏi thôi, không có gì đâu."
"Chúng ta đã ở bên nhau rồi, Miên Miên, em không thể yêu cầu anh vẫn giống như theo đuổi em được."
"Tại sao không để anh chạm vào? Nhàm chán chết đi được."
Không hiểu tại sao lại chia tay nữa?
Sau này Túc Miên mới biết rằng vào năm lớp 12, Chu Diệc Thần đã có bạn gái, hai người còn hẹn nhau vào cùng một trường đại học.
Còn cô chỉ là một món đồ để anh ta mang đi khoe khoang, tạo ra một hình tượng bạn trai si tình thỉnh thoảng có thể dùng làm bình phong, một trò giải trí thỉnh thoảng xua tan sự buồn chán.
"Năm ấy, tôi đã theo đuổi cô hoa khôi lớp 6 suốt hai năm, đó là một cô gái thường hay ốm đau."
"Cảm giác chinh phục cũng không khó khăn gì, người lạnh lùng như vậy mà eo cũng mềm phết."
Có một hôm, cô đến căn tin trường đại học của Chu Diệc Thần, nghe thấy những lời này đã ụp luôn khay cơm lên đầu anh ta, trước ánh mắt sững sờ của đám bạn anh ta mà tát anh ta một cái.
Trên diễn đàn trường bàn tán xôn xao, cảnh này còn được quay lại và đăng lên mạng, bạn gái của Chu Diệc Thần cũng chia tay với anh ta.
...
Mọi chuyện đều đã là quá khứ, cô chỉ hy vọng Chu Diệc Thần đừng chọc vào cô, nếu không cô sẽ không tát anh ta một cái đơn giản như trước đây.
"Tôi tên là Khải La, năm nay 4 tuổi, là con lai, ba mẹ không ở trong nước, ba kinh doanh sòng bạc, thói quen kỳ lạ là đếm cừu trước khi đi ngủ."
"Bình thường vậy?"
Chu Diệc Thần lộ vẻ nghi ngờ, Vương Triết tránh ánh mắt anh ta: "Phải đếm đến 999 mới được ngủ."
"Phụt..."
Không biết là ai bật cười, mọi người ở đây đều nhìn anh ta với vẻ thương hại.
"Tôi tên Hứa Y Y, năm nay 6 tuổi, mẹ đã qua đời, ba không tiện chăm sóc tôi nên gửi tôi vào đây, thói quen kỳ lạ là... mặc đồ con gái."
Câu cuối cùng có lẽ hơi khó nói nên chàng trai nói xong lập tức cúi đầu xuống.
Túc Miên nhìn cậu ta thêm hai lần.
Cậu ta là người duy nhất ở đây thừa nhận mình bị gia đình bỏ rơi, thực sự là một đứa trẻ mồ côi đúng nghĩa đen.
"Ting ting."
Sau khi người cuối cùng giới thiệu xong thì đồng hồ điện tử đếm ngược lập tức về số không.
Bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ, một dì mập mạp mặc tạp dề đứng ở cửa, khóe môi cong lên nở nụ cười hiền lành phúc hậu.
Nếu không nhìn thấy đôi mắt trống rỗng bị khoét đó thì mọi thứ đều ổn.
Hốc mắt tối đen còn vương lại vài tơ máu.
"A á!"
Ngư Mạo Mạo sợ chết khiếp, cả người co rúm vào góc tường, run rẩy bịt mặt lại, răng va vào nhau liên hồi.
"Các bạn nhỏ ơi, đến giờ ăn tối rồi."
"Nhanh đến đây với bà nào."
Giọng điệu của bà ta dịu dàng, dường như biết mình đã làm những đứa trẻ mới tới này sợ hãi.
Bà ta lau quệt đôi tay vào tạp dề, vươn bàn tay già nua đầy dấu vết ra trước, đôi mắt trống rỗng nhìn họ.
Không khí ngừng lại, không ai dám tiến lại.
Đợi vài phút, Túc Miên đứng dậy, cho kẹo mà Quản trò cho vào trong túi, cầm kịch bản lên, nắm lấy tay bà ta.
Bà ta thoáng ngạc nhiên rồi thở ra một hơi, tay còn lại cũng nắm lấy, khẽ xoa lên mu bàn tay cô như đang v**t v* báu vật.
"Đứa trẻ ngoan... tốt lắm..."
Những người khác thấy vậy cũng đi theo.
[Bốn tên ngốc, NPC không biết họ sợ gì đâu, bà ngoại rất tốt, họ thậm chí còn để cho người chơi có cơ hội thể hiện.]
"... Sao còn nói chuyện trong đầu tôi chứ?"
Túc Miên bị bà ta dẫn đi về phía phòng ăn.
[Miên Miên, vì kịch bản đang nằm trong túi bạn, trong phạm vi nhất định, tôi có thể trao đổi với bạn bất cứ lúc nào.]
Túc Miên vẫn muốn tiếp tục hỏi nhưng bà lão bên cạnh lên tiếng, khuôn mặt lộ vẻ không vui, nhẹ nhàng nói.
"Bé gái ơi, bà sẽ không dẫn các con vào nữa, trẻ con ồn ào, bà không chịu nổi."
"KHông sao ạ."
Túc Miên nhẹ nhàng buông tay ra, nhìn bà lão có hơi lưu luyến, đầu ngón tay dừng lại trong không trung hai giây mới hạ xuống.
Bà ta đẩy cửa phòng ăn ra, vừa định nhấc chân bước vào thì Vương Triết bỗng thốt ra câu chửi tục.
"Đm!"
Trên đầu xuất hiện một đứa trẻ bị trói treo ngược lên, tóc dài rủ xuống, mặt toàn máu đỏ đang nhỏ giọt xuống sàn, toàn bộ khuôn mặt trông như bị ăn mòn vậy.
Hơi thở của Túc Miên dừng lại hai giây, lùi lại một bước.
Ngay lập tức tất cả bọn trẻ trong phòng ăn đều cười phá lên, cùng hát vang bài đồng dao kỳ dị.
"Ánh trăng sáng, lòng căng thẳng."
"Em gái trốn dưới giếng cất tiếng hát!"
"Mỗi ngày một người bạn mới!"
"Xuống chơi trốn tìm với tôi đi nào!"
Nghi lễ "chào đón" kỳ quái này ngoài Túc Miên ra thì sắc mặt mấy người kia đều tái mét, không còn cảm giác muốn ăn nữa.
Túc Miên cúi xuống nhìn, phát hiện chỉ là một con búp bê được sơn đỏ, cô giơ con búp bê lắc lắc nói: "Em gái mà mấy người hát có phải là cô ấy không?"
Đứa trẻ tết tóc đứng ở hàng đầu tiên hoan hô reo mừng.
Cô bé mặc váy voan màu hồng như tầng bánh kem, mặt đầy tàn nhang, trông có vẻ là người dẫn đầu nhóm trẻ con này.
"Mễ Quả, cậu thông minh quá, tớ sẽ chia kẹo của viện trưởng cho cậu!"
Nói xong, túi quần của Túc Miên có thêm một viên kẹo.
"Viên kẹo này có tác dụng gì?"
[Đây là vật phẩm tích điểm, Miên Miên à, ăn vào có thể nhận thêm 100 điểm, nhưng cơ thể bạn không được khỏe, tôi khuyên bạn nên ăn khi bị hạ đường huyết.]
"Làm sao bạn biết tôi bị hạ đường huyết?"
[Tôi là một trợ lý thám tử chuyên nghiệp! Trước khi đến đây đã nắm rõ toàn bộ thông tin của cậu, cậu đang cười thầm phải không!]
[Cậu ra ngoài hỏi thử xem có trợ lý thám tử nào mà không phải robot? Họ còn bắt cậu chuyển sang tổng đài, ấn bảy tám nút.]
Túc Miên: "..."
Được rồi, nói vậy thì cô còn được lợi nữa.
Túc Miên cứ thế ngồi xuống bàn ăn trước sự ồn ào của "trợ lý tài năng".
Tất cả các đứa trẻ đều có suất ăn như nhau, một đĩa trứng xào cà chua, một đãi tôm xào dưa, một bát cơm ngũ sắc, bên cạnh còn có một cốc sữa.
Vương Triết đã đói đến mức không chịu nổi, ngồi xuống là bắt đầu ăn ngon lành, những người còn lại nhìn thì chẳng còn cảm giác muốn ăn gì.
"Ôn Tử Duệ, cậu ăn đi chứ, sao thế, sợ cơm có độc à?"
Vương Triết vừa nhai vừa nói, Ôn Tử Duệ cúi đầu không thèm để ý đến người khác.
Túc Miên vừa khéo ngồi xuống bên cạnh Vương Triết, cô như vô tình mở lời: "Các người đều quen biết à?"
Vương Triết lập tức gật đầu, khi cô gái lại gần, trên người tỏa ra mùi táo xanh nhẹ, khiến anh ta không tự chủ được mà đỏ tai, nói chuyện cũng hơi lúng túng.
"Phải, chúng tôi ở chung phòng ký túc."
Anh ta hất cằm, ra hiệu cho Túc Miên nhìn hai người đang cố ý ngồi xa ra, muốn ở riêng.
"Người đó là Chu Diệc Thần, trưởng phòng ký túc của chúng tôi, bên cạnh bạn gái cậu ta, Ngư Mạo Mạo."