Đến lúc này, Túc Miên lập tức nổi da gà.
Cô nhớ đến khi mình nói chuyện với hai vợ chồng kia, những con quạ lao vào cửa mà chết, đập đầu chảy máu, phải chăng đang ám chỉ rằng hồn ma đã cố gắng xâm nhập vào nhưng lại bị ngăn cản ở ranh giới âm dương, báo hiệu một kết quả không thể thay đổi được.
Vì vậy có khả năng đứa trẻ mồ côi thật sự mà họ nhắc đến chính là những người đã chết, nhưng vẫn còn là "xác sống" đi lại như người sống, người này đang ở giữa bọn họ.
Nhưng trên hồ sơ của người chơi không có mục cân nặng, manh mối cũng bị cắt đứt ở đây, 4399 hối hả thúc giục cô mau rời đi.
Túc Miên để hồ sơ lại vào chỗ cũ, tiếng bước chân từ ngoài cửa không xa truyền đến, càng lúc càng gần.
Túc Miên vội vàng cúi người, trốn xuống gầm bàn làm việc, cửa "cạch" một tiếng mở ra.
Ba tiếng bước chân tiến vào, Túc Miên ôm đầu gối nghe thấy tiếng bước chân tiến đần gần chỗ mình, tim cô đập loạn trong lồng ngực.
Bỗng nhiên một bóng tối che phủ, cơ thể cô cứng đờ, từ từ ngẩng đầu lên, chạm vào đôi mắt cười hờ hững của đối phương.
Quản trò chống tay phải dựa vào ghế, các đối ngón tay rõ ràng chống lên cằm, đôi mắt nhìn sang đôi vợ chồng.
"Ông bà Quan, hai người đã nghĩ xong chưa?"
Bà Quan rút một tập hồ sơ đặt lên bàn, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ hiện rõ vẻ hài lòng.
"Vậy thì chọn cái này đi, Lạc Tri, chỉ có cô bé này đọc sách say sưa chăm chú trong thư viện, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một đứa trẻ xuất chúng."
Quản trò khẽ cười, trêu đùa: "Hai vợ chồng hai người đúng là bị ám ảnh bởi đứa trẻ thông minh."
Bà quan che mặt cười khẽ, không giải thích gì, Quản trò cũng không lập tức đồng ý, các khớp ngón tay của hắn gõ nhẹ vào bên thái dương, nói như vô tình nhắc đến.
"Còn Mễ Quả thì sao? Cô có thích đứa trẻ đó không?"
Vừa nói xong, nơi mắt cá chân hắn truyền đến cảm giác ấm áp khi bị chạm vào, lực có vẻ khá mạnh, kèm theo sự oán giận.
Nhưng đối với hắn giống như một con mèo đang gãi ngứa vậy.
"Mễ Quả à..."
Bà Quan khó xử, bắt đầu vừa xem tài liệu vừa nói: "Cô bé Mễ Quả rất thông minh, hơn nữa cũng xinh đẹp, khí chất như tiểu thư khuê các vậy, không giống trẻ mô côi."
"Nhưng mà thân thể hơi yếu, khí huyết có vẻ không tốt."
Bà ta càng nói càng do dự, thậm chí bắt đầu đối chiếu hồ sơ của hai đứa trẻ.
Túc Miên tức đến bật cười, trên gương mặt lạnh lùng xuất hiện vết nứt.
Trong đầu lập tức tràn ngập những lời th* t*c.
Không gian nóng bức chật hẹp khiến lưng cô toát lớp mồ hôi mỏng, trong không khí quanh quẩn mùi rượu thoang thoảng từ tay Quản trò, hương vị nồng đậm như brandy khiến cô choáng váng.
Quản trò: "Nhưng cô bé Mễ Quả này... có vài khuyết điểm."
"Vậy sao?" Bà Quan đặt tập hồ sơ xuống, trông rất hứng thú.
Quản trò không nói ngay mà tự nhiên để tay xuống, nhưng lại vừa đúng tầm ngang trước người Túc Miên.
Hắn mở bàn tay ra, vẫy vẫy ra hiệu với Túc Miên, như muốn đưa thứ gì đó cho cô để đổi lấy việc từ chối.
Ngây ra một lát, một chiếc chìa khóa rơi vào lòng bàn ay.
...
Quản trò hơi sững sờ, một lát sau mới quay đầu nhìn về phía tủ hồ sơ phía xa.
Túc Miên thấy cảnh tượng này thì cảm thấy bất an.
Đoán sai rồi.
Hình như hắn không biết cô trộm chìa khóa.
...
Bàn tay đó nhét chìa khóa vào túi áo hắn, vươn ra lần nữa cực nhanh, Túc Miên sợ hãi muốn trốn đi nhưng không được.
"A!"
Đầu ngón tay anh véo lấy phần da thịt mềm mại trên má cô, mạnh bạo không chút thương hại.
Túc Miên khẽ kêu lên một tiếng.
"Khuyết điểm của cô ấy khiến..."
"Tôi rất thích."
Túc Miên không ngồi vững, ngã vào bắp chân hắn, mùi rượu lạnh xộc vào mũi, đầu óc mơ màng lại chật vật.
Vẻ mặt Quản trò bình thản xem như mọi thứ đều không liên quan đến mình.
"Cho nên xin lỗi, hai người không thể đưa Mễ Quả đi."
Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, trong mắt thoáng hiện lên sự hiểu rõ, nhưng rất nhanh đã che giấu đi, họ gật đầu, không hỏi thêm gì mà đặt hồ sơ Mễ Quả xuống.
"Vậy thì giờ này ngày mai chúng tôi sẽ đến đón Lạc Tri."
Quản trò đưa tay ra, cười nhạt, dáng vẻ ung dung lười biếng: "Không tiễn."
Hai người đóng cửa lại, Túc Miên chui ra khỏi gầm bàn, cô thở ra một hơi, hít lấy không khí, vì ngồi xổm lâu khiến trước mắt cô tối sầm lại.
"Con ngày càng to gan, Mễ Quả."
"HÌnh như con không để ý đến lời "lần này không tính" của tôi."
Bầu không khí thoải mái vừa rồi tan biến, theo đó là sự theo dõi và áp lực vô hình đè xuống.
Túc Miên đã sớm đoán được chuyện này sẽ xảy ra, cô đã chuẩn bị sẵn rồi.
"Viện trưởng, tôi không phải không sợ mà Mễ Quả chỉ là ham chơi một chút thôi..."
Cô trông rất yếu đuối, rõ ràng là bị dọa sợ trước câu nói của hắn, Quản trò quan sát thấy cô cố gắng kiềm chế phản xạ lùi lại của cơ thể, nhưng giọng nói lại kiên định mềm mại nhưng vẫn cứng cỏi.
Nếu hắn tiếp tục đến gần thì cô gái vốn căng thẳng trước mặt này có chịu nổi không?
Quản trò cảm nhận được sự hưng phấn nhen nhóm khiến hắn muốn thấy cảnh tượng đó.
Mọi thứ đều bắt nguồn từ đêm đó, nước từ khóe miệng cô gái chảy xuống, đôi mắt lộ vẻ hoang mang bất lực.
"Nếu tôi nói tôi sẽ phạt con, giống như cách tôi đã phạt người bạn của con, Lâm Tiểu Phàm thì sao."
Quả nhiên hắn vừa nói xong, đôi mắt cô gái hiện lên vẻ rối loạn, hơi thở hỗn loạn.
Cô cố tỏ ra bình tĩnh nhưng điều khiến Quản trò không ngờ đến là, Túc Miên không rút lui mà còn đến gần hơn.
"Tôi biết ngài sẽ không làm như vậy đâu, viện trưởng."
Cô đã sợ đến mức cực độ, run rẩy như con thú nhỏ bị nhốt trong lồng nhưng vẫn mạnh mẽ mở miệng nói.
"Vì ngài dịu dàng, tốt bụng, ngài sẽ không trừng phạt một đứa trẻ lễ phép và không nói năng bừa bãi."
Ngụ ý giấu trong câu nói này là cô không làm trái lời hắn, không vi phạm hình tượng nhân vật.
Tương tự, hình tượng của hắn cũng không cho phép hắn trừng phạt một đứa trẻ gây rắc rối vì ham chơi.
Cô vừa nói xong thì cảm giác được nụ cười dưới mặt nạ kia đã biến mất, mang theo chút sát ý nho nhỏ, khiến Túc Miên rùng mình, chuẩn bị đón nhận cuộc tấn công tàn bạo bất ngờ.
nhưng không, tất cả đều không xảy ra, không khí chỉ im lặng lạ thường, cằm cô bị nâng lên, Túc Miên buộc phải nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ kỳ quái kia.
Người đàn ông lạnh lùng thì thầm bên tai cô.
"Tốt hơn hết là cô nên cầu nguyện cho trò chơi tiếp theo..."
"Cô không găp phải tôi."
Sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát, điều này khiến hắn không hài lòng và bực bội, ban đâu chỉ là tò mò khiến anh chủ động quan sát con mèo con này vì buồn chán.
Nhưng mọi thứ phát triển theo hướng mà hắn không lường trước được, Quản trò không thích cảm giác này.
Nhưng hắn cũng không muốn giết cô, táo xanh nếu dính mùi máu sẽ rất khó chịu khiến hắn cảm thấy kinh tởm.
Quản trò cất bước đi ra ngoài, đôi chân Túc Miên mềm nhũn ngồi thụp xuống đất, như thể cái cô bị siết chặt cuối cùng cũng được buông ra, cô thở hổn hển, còn ho khan mấy tiếng.
Cô còn sống...
Khi Túc Miên quay về ký túc xá, cô va phải Ngư Mạo Mạo, cô ta đang ôm chăn gối bước ra ngoài.
Vừa thấy Túc Miên, cô ta đã vội nói, dáng vre như kiểu không muốn ở đây thêm giây phút nào nữa.
"Mễ Quả... tôi đổi giường với Hứa Y Y."