Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 11: Đuôi giường

"Ừm."

Sắc mặt Túc Miên lạnh nhạt, cũng không định hỏi tại sao, cô đi qua cô ta.

Ngư Mạo Mạo quay đầu nhìn, móng tay bấm vào trong chăn, bước chân cô ta nhanh hơn đi đến ký túc xá bên cạnh.

[May không phải Vương Triết đổi sang đây, nếu không đêm cậu sẽ tha hồ nghe tiếng đếm cừu.]

Ôn Tử Duệ đang ngồi ở giường dưới, thu dọn quần áo của mình, đa số đều là váy, thấy Túc Miên đến cũng không định chào hỏi.

"Bây giờ mấy giờ rồi?"

[8 giờ rưỡi, Miên Miên.]

Túc Miên gật đầu, định đến nhà vệ sinh một chuyến, tiến độ nhiệm vụ hiện giờ rất chậm, cô cũng không rõ thời hạn của kịch ban nên muốn tận dụng mọi thời gian.

hôm nay hành lang tối đen, hoàn toàn khác với đêm đầu tiên. Túc Miên chỉ có thể nhờ ánh sáng của đèn pin mà chậm rãi đi.

Không còn trường hợp bị ma quấy rầy, cô nhanh chóng đến nhà vệ sinh.

Trong gương, khuôn mặt cô vô cảm, da tái nhợt, Túc Miên mở mắt bình và tự hỏi: "Mình có thể thu thập cảm xúc của cậu không?"

Nói xong, cô lại nhẹ nhàng gật đầu, chỉ trong chớp mắt, trong lọ xuất hiện một đám khí màu xanh.

Là "ghét".

[Vãi chưởng, còn có thể làm như vậy á.]

"Trong kịch ban Mễ Quả ghét bản thân mình nên khi cô nhìn vào bản thân, cảm xúc đi kèm sẽ là chán ghét."

Túc Miên giải thích, 4399 tỏ ra càng ngưỡng mộ hơn.

[Miên Miên, cậu thật đỉnh, tôi sẽ đi theo cậu suốt đời.]

Cô không nói gì nữa, quay người bước về phía hành lang, lúc này vừa có một người từ nhà vệ sinh nam đi ra, bước chân của Túc Miên lập tức dừng lại.

Chu Diệc Thần.

Ánh mắt cô dừng lại trên tay anh ta, cầm một chai tương tự như cô, bên trong là chất lỏng màu vàng nhạt, ngón trỏ được băng bó, rõ ràng đã ngắn đi một đoạn.

Túc Miên đột nhiên nhớ ra kịch bản của mình nhắc đến sở thích kỳ quái của người bạn thời thơ ấu Lâm Tiểu Phàm là thu thập dịch cơ thể.

Cô lập tức đoán được chất lỏng trong chai là gì, nhăn mày lùi lại hai bước.

Nhưng Chu Diệc Thần liếc cô không nói gì, thản nhiên đi qua bên cạnh Túc Miên.

[Ghê quá đi, như bị chiếm xác vậy.]

"Nếu người chơi đột nhiên chết thì trò chơi sẽ tiến hành tiếp thế nào?"

Túc Miên đột nhiên nghĩ đến vấn đề này.

[Có 2 trường hợp, nếu chết quá nhanh thì giai đoạn đầu haowjc giữa trò chơi bị loại, hệ thống sẽ tự động ghép một người chơi mới cho nhân vật, nếu chết ở đoạn sau, người chơi có thể trực tiếp xem lại kịch ban cua họ.]

Túc Miên gật đầu, dừng lại trong hành lang tăm tối, dậm chân hai cái, lại vỗ tay một cái, 4399 vẫn không hiểu cô đang làm gì cho đến khi một cậu bé xuất hiện đi ra từ trong bóng tối.

Biểu cảm cậu ta có vẻ bất ngờ.

"Tôi không phải đèn cảm ứng..."

"Tôi đến đưa bạn về ký túc xá."

Trên đầu cậu bé từ từ hiện lên một dấu hỏi.

Ý gì đây, tự ném mình vào bẫy à?

Cậu ta không nói gì, mãi mới thốt ra một câu: "Cậu nghiêm túc à?"

Túc Miên gật đầu, nhìn chằm chằm cậu bé, ra hiệu cậu ta dẫn đường.

Trong mắt cậu ta lóe lên vẻ tiếc nuối, sau đó từ tốn nói: "Ký túc xá của tôi ở cuối hành lang."

Túc Miên đi trước cậu bé một bước, xung quanh tối tăm trở nên cực kỳ trống trải, càng đi sâu vào bên trong thì ngay cả tiếng gió cũng không còn.

Rõ ràng các ký túc xá khác đều có cửa sổ, nhưng để thuận tiện cho viện trưởng quan sát tình trạng giấc ngủ của mọi người nên kỳ túc xá này chỉ có thể chạm vào tường, bề mặt tường mịn, không có gì thay đổi.

Tiếng giày ma sát vang lên trên hành lang yên tĩnh, Túc Miên quay phắt lại, ánh sáng chiếu lên hai khuôn mặt.

"Mễ Quả! Là chúng tôi!"

Vương triết chắn ánh sáng chiếu tới, bên cạnh còn có Ôn Tử Duệ.

"Sao các anh lại ở đây?"

"Cậu ta muốn đi vệ sinh, sợ quá nên tôi đi cùng."

Ôn Tử Duệ lạnh lùng nói, mặt Vương Triết đỏ bừng, huých vào vai Ôn Tử Duệ.

"Cậu nói chuyện khéo léo một tí thì chết à."

Vương Triết ho khan vài tiếng che giấu sự ngại ngùng: "Sau đó thấy cô thì qua đây xem có cần giúp gì không."

Nói vậy nhưng mắt anh ta luôn lướt nhìn về phía không trung, cậu bé nhận ra anh ta sợ mình thì chậm rãi nở nụ cười u ám

Thật quá dễ dàng, chỉ một đêm đã có ba người chết... thành tích của anh ta đã đảm bảo.

"Vậy đi cùng nhau đi..."

Túc Miên vừa nói xong thì đèn pin bỗng tắt, Vương Triết lập tức kéo sát Ôn Tử Duệ lại: "Mễ Mễ Mễ Quả, chúng ta đi đâu thế..."

"Đưa cậu ta về ký túc xá."

Túc Miên đã đoán trước rằng đèn pin sẽ tắt, đó là cảnh thường thấy trong phim kinh dị, vì vậy cô luôn đưa tay vào tường cho đến khi cánh tay chạm phải góc tường.

"Đến rồi."

Cậu ta từ từ nói: "Mở cửa giúp em đi, chị ơi."

Không khí thoáng chuyển động, đầu óc Túc Miên hoàn toàn trống rỗng, tay cô tự nhiên xoay lên nhẹ nhàng vặn nắm cửa, đẩy cửa phòng ra.

Cơ thể hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát, cô vô thức bước vào bên trong, hai người phía sau muốn giữ cô lại: "Tối quá... Mễ Quả."

"Chúng ta đợi cô ấy ở ngoài."

Ôn Tử Duệ giữ lấy Vương Triết, anh ta nuốt nước bọt, nỗi sợ hãi khiến anh ta dừng bước.

Căn phòng này khác với ký túc xá của họ, không chỉ không có cửa sổ mà hoàn toàn bị bịt kín, còn khiến Túc Miên cảm giác trần nhà ngay trên đầu mình, nhón chân là có thể chạm vào.

Giống như quan tài vậy.

Tóc gáy Túc Miên dựng đứng lên.

Trong lúc suy nghĩ, cô đã đi đến cái giường trong cùng, Túc Miên chớp mắt, thở hắt một hơi, có thể cử động được, đèn pin cũng sáng lại.

Có hơi giống nhiệm vụ 1 người.

Cô nghĩ là không đúng lúc rồi.

Trước mắt là cậu bé, cậu ta mỉm cười ngồi trên mép giường đung đưa chân.

"Cảm ơn chị đã đưa tôi về."

Cậu ta nghiêng đầu, nhìn ra sau lưng Túc Miên.

"Mấy người xem, tôi đã về rồi, chị gái tốt bụng đã đưa tôi về."

Giọng nói trong trẻo vang lên rồi vọng lại trong căn phòng, Túc Miên thở khẽ, trực giác mách bảo cô phía sau mình chắc chắn có gì đó.

Có nên quay lại nhìn không?

Cô không biết mình đang hỏi ai, cô chậm rãi quay đầu lại, cơ thể bỗng co cứng.

Những chiếc giường đáng lẽ phải trống không, không biết từ khi nào đã có đầy đám trẻ con.

Chúng không động đậy, đồng loạt ngồi bên mép giường, người hơi cúi về phía trước, đầu nghiêng xuống, chỉ có đôi mắt nhìn chằm chằm cô.

"Chị ơi, chị tốt quá."

"Đúng vậy, ở lại chơi với chúng em nhé."

"Chị ơi, bọn em chết thê thảm quá, huhu..."

Vương Triết đứng ở cửa đã sợ đến mức ngồi sụp xuống đất, anh ta bò ra ngoài, nhưng cửa bỗng nhiên đóng sập lại. Ôn Tử Duệ thử mở thì phát hiện đã bị khóa chặt.

"Chúng ta chết chắc rồi... Chúng ta sẽ chết ở đây."

Ôn Tử Duệ ôm đầu lẩm bẩm, đôi mắt vô hồn.

"A Hằng, có thể nói cho tôi biết cậu đã chết thế nào không?"

Đứa trẻ đang khóc sững người lại, nó tiến lại gần Túc Miên trong đôi mắt tối tăm bỗng hiện lên sự hoảng loạn.

"Làm sao chị biết tôi tên A Hằng?"

"Tôi không chỉ biết tên cậu mà tôi còn biết tên tất cả mọi người."

Giọng nói trong trẻo vang lên trong không gian, ánh mắt của tất cả các đứa trẻ nhìn Túc Miên càng si mê hơn.

"Lục Lục, tính cách bướng bỉnh, thích ăn kem, đã bị viện trưởng phạt vào phòng cách ly nhiều lần."

"Kiều Ngọc, cậu không thích nói chuyện nhưng lại rất hay nói mớ."

"Khả Hinh, cậu không muốn rời khỏi cô nhi viện, mỗi khi có người lớn đến thăm, cậu đều trốn đi."

truyenfull,truyenfull vn